Mặc dù ngài Duques dễ mến đã xác nhận sẽ làm mọi thứ trong khả năng, phần còn lại của ngày hôm đó chúng tôi phải sử dụng áp lực của nhiều người có liên quan lên văn phòng ủy viên công tố quận để đẩy nhanh quá trình phong tỏa. Thậm chí Emily còn gọi đến văn phòng hành chính của FBI ở New York để xin chỉ dẫn trong việc cắt nguồn tiền cung cấp cho Apt.
Lúc bảy giờ ba mươi phút, chúng tôi vẫn chưa nhận được phản hồi từ bất cứ ai, nhưng ít nhất thì giờ đây chúng tôi đã cưa trúng cây tiền bạc của Apt rồi. Thêm nữa, không một ai khác bị giết - chí ít là theo như chúng tôi biết. Tôi thích tiến độ này.
Tôi định đưa Emily về khách sạn nhưng cô một mực từ chối, nói phải đi mua mấy thứ cho con gái.
— Ngủ một chút đi, cộng sự ạ, - cô nói lúc chúng tôi chia tay ở bãi đỗ xe. - Anh sẽ cần nó.
Lúc bắt đầu lên đường về nhà, tôi tắt bộ đàm cảnh sát và nhét cái đĩa Govt Mule vẫn cất trong hộc chứa đồ vào máy nghe nhạc trong xe. Một hồi trống như súng liên thanh nã vào tai tôi, tiếp theo là tiếng ghi ta điện như xiên vào người. Ban nhạc rock miền Nam rền rĩ đó chính là cái tôi cần để hạ huyết áp dường như đã lên kịch kim. Tôi vặn âm thanh to hết cỡ trong lúc đạp ga chiếc Impala phóng về FDR.
Một giờ sau, tôi dường như chẳng còn căng thẳng chút nào khi đỗ lại trên lối xe cạnh nhà.
— Rốt cuộc. Anh đây rồi. Em đã bắt đầu lo đấy, - Mary Catherine nói khi tôi đi qua hiên và mở cửa trước.
— Có chuyện gì thế? - Tôi hỏi.
— Điện thoại anh hết pin hay sao thế? Điện thoại ở đây réo ầm ầm. Cô bạn FBI của anh nói có chuyện khẩn cấp vừa xảy ra và anh hãy gọi ngay cho cô ấy.
Tôi vội kiểm tra điện thoại. Emily gửi ba tin nhắn. Chắc tôi đã không nghe thấy trong tiếng nhạc đinh tai lúc nãy.
Tôi gọi lại.
— Emily hả?
— Anh cần quay lại thành phố ngay lập tức, Mike. Karen bên CLA vừa gọi, cho biết với các thông tin cô ấy sắp cung cấp, chúng ta có thể tiến tới thẳng tới chỗ Apt. Cô ấy đang đến khách sạn em ở. Anh cần đến đây càng nhanh càng tốt.
— Anh đi ngay, - tôi nói và tắt máy.
— Vậy anh sẽ không ở nhà ăn tối, - Mary Catherine nói.
Tôi gật đầu và nhìn sang bên kia cửa bếp, nơi tất cả bọn trẻ đã ngồi vào bàn ăn. Bên cạnh cái nồi kim loại to như cái vạc, Juliana đang chuyển cho mọi người từng đĩa mì pasta. Lúc đó, tôi ngửi thấy mùi tỏi và dầu ô-liu.
Ôi quỷ thần thiên địa ơi!
Mary đã làm một nồi thịt viên và xúc xích trứ danh của nàng.
Tôi liếc nhìn điện thoại.
Thật chán đời thay khi phải ăn bữa tối của mình vào bữa điểm tâm sáng mai.