Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Họ dành cả buổi chiều ở trung tâm mua sắm Carretera de Francia, viện cớ mua quần áo cho Ibai và tránh sương mù lạnh lẽo lúc đêm buông. Lúc họ rời đi ăn tối, hầu như không còn trông thấy bờ sông bên kia. Nhà hàng Santxotena tương đối náo nhiệt, tiếng cười nói khe khẽ vẳng tới lúc họ vừa bước qua ngưỡng cửa. Họ có thói quen đặt trước một bàn cạnh bếp, thông ra phòng ăn rộng rãi để có thể ngắm sự phục vụ hối hả của ba thế hệ phụ nữ, đeo tạp dề trắng muốt hồ bột ra ngoài đồng phục đen di chuyển trong bếp dường như đang diễn tập một vũ điệu trang trọng một ngàn lần.

Sau khi chọn rượu vang, James và Amaia hài lòng thưởng thức không khí trong nhà hàng một lát. Họ không đả động đến đề tài tang lễ, và tránh làm tăng thêm sự căng thẳng hiển hiện giữa họ chiều hôm ấy. Họ biết là cần nói chuyện, nhưng có một thỏa thuận ngầm là đợi cho đến khi chỉ còn hai người.

– Cuộc điều tra thế nào rồi? - James hỏi thăm.

Chị nhìn anh, cân nhắc nên trả lời ra sao. Từ khi gia nhập lực lượng cảnh sát, chị thận trọng không bao giờ bàn bạc công việc của mình với gia đình, và họ biết không nên hỏi. Chị không muốn nói chuyện với James về những khía cạnh đáng sợ trong nghề nghiệp của mình, cũng như tốt hơn hết là không nhắc tới những sự kiện trong quá khứ của mình, dù James đã biết. Chị thấy khó nói về thời thơ ấu, và trong nhiều năm chị chôn vùi sự thật dưới vỏ ngoài giả dối. Khi các rào chắn kìm giữ mọi nỗi kinh hoàng mở toang, đưa chị tới ngưỡng lành mạnh, có thể thổ lộ với James về kẽ nứt trên bức tường sợ hãi cho phép ánh sáng tràn vào, tạo ra một chỗ cho họ sát bên nhau, một chỗ đưa chị trở lại cõi đời mà nếu thận trọng, những bóng ma cũ có thể không chạm được đến chị.

Song, Amaia luôn biết rằng nỗi sợ không bao giờ mất đi hoàn toàn, nó chỉ co lại vào một nơi tối tăm, nhớp nháp và chờ đợi, giảm bớt thành một tia sáng màu đỏ nhỏ xíu có thể vẫn trông thấy dù không muốn, dù ta không thừa nhận sự tồn tại của nó, vì nó cản trở ta khỏi cuộc sống. Chị cũng biết nỗi sợ là việc cá nhân, dù có nói đến đâu hoặc đặt tên nó là gì đi nữa, nó cũng không ra đi; câu nói cũ, sáo mòn “gánh nặng chia đôi sẽ còn một nửa” không áp dụng ở nơi dính líu đến nỗi sợ. Chị luôn tin rằng tình yêu sẽ chiến thắng mọi thứ, sẽ mở toang cánh cửa và chị sẽ tự bộc lộ với James mọi gánh nặng trong quá khứ.

Giờ đây, ngồi đối diện với anh, chị vẫn nhận ra anh chàng điển trai mà chị yêu say đắm. Người nghệ sĩ tự tin, lạc quan không bị ai muốn giết, nhìn nhận mọi sự việc với cung cách đơn giản gần như trẻ thơ, cho phép anh đi theo một con đường không thay đổi, chắc chắn không bị những hành động tàn ác tấn công. Nó cho phép anh tin rằng chỉ cần lật sang trang, chôn vùi quá khứ hoặc nói chuyện với một bác sĩ tâm thần trong nhiều tháng về việc mẹ đẻ thèm ăn thịt mình là sẽ giúp chị vượt qua nỗi sợ, sống trong một cõi đời có những đồng cỏ xanh tươi và bầu trời xanh biếc, chống đỡ bằng những thiện ý đơn giản là nó phải như thế. Kỳ vọng hạnh phúc là một lựa chọn khiến chị ngỡ ngàng vì nó ngây thơ, gần như là xúc phạm. Chị biết James không thực lòng muốn biết công việc của chị diễn biến ra sao, và khi hỏi anh không mong chị giải thích rằng chị đã thẩm vấn một người thần kinh không ổn định về mẹ chị hoặc về cái xác của người chị gái đã biến mất.

Chị mỉm cười với James vì chị yêu anh, vì cách anh nhìn nhận thế giới khiến chị thích thú, vì chị biết rằng yêu, chính là nỗ lực yêu một ai đó.

– Rất suôn sẻ. Em đang hy vọng gói gọn vụ này trong vài ngày, - chị đáp.

– Hôm nay anh đã nói chuyện với ba anh. Gần đây ba không được khỏe, mẹ khăng khăng bắt ba đi kiểm tra và người ta phát hiện một tổn thương trong tim ba.

– Ôi James! Có nghiêm trọng không?

– Không, còn mẹ cũng đã bình tĩnh. Hình như ba có một cục nhỏ trong động mạch vành vì xơ cứng động mạch giai đoạn đầu. Ba cần đặt stent để ngăn ngừa những cơn đau tim trong tương lai. Tuy vậy, ba phải ngừng làm việc. Mẹ đang ép ba bàn giao việc quản lý công ty hằng ngày, nhưng ba thích bận bịu, vì thế trong thời gian sức khỏe còn chịu được, ba vẫn muốn điều hành, không biết đến bao giờ. Mẹ hầu như vui vì việc đó, và đã nói đến những chuyến du ngoạn khi ba phẫu thuật xong.

– Em hy vọng mọi việc tốt đẹp James à, và em mừng vì anh hiểu theo cách này. Khi nào ba phẫu thuật?

– Thứ Hai tuần sau. Chính vì thế anh mới hỏi công việc của em ra sao. Anh mong cả ba chúng ta có thể bay cùng nhau. Ba mẹ anh không gặp Ibai từ khi nó rửa tội.

– Ừm…

– Chúng ta có thể ra đi sau tang lễ. Sáng nay chị Flora ghé đến bảo chị ấy định tổ chức vào ngày thứ Sáu. Ngày mai chị ấy sẽ xác nhận lại. Chúng ta chỉ lưu lại vài ngày. Anh không tin em gặp trở ngại gì khi nghỉ phép vào thời gian này trong năm.

Quá nhiều việc chưa giải quyết, quá nhiều thứ cần sắp xếp. Phải, cuộc điều tra sẽ chính thức đóng lại trong vài ngày, nhưng còn nhiều việc khác, chị phải nhận được lời phê chuẩn chính thức từ văn phòng Chánh thanh tra về việc chị có được tham dự các hội nghị chuyên đề ở Quantico, và chị chưa nói gì với James.

– Em không biết, James à… Em phải nghĩ đã.

Nụ cười đông cứng trên mặt anh.

– Amaia, đây là việc thực sự quan trọng với anh, - anh nói, trang nghiêm.

Chị hiểu hàm ý ngay lập tức. Hôm qua, anh đã cho chị một ý niệm lờ mờ. Anh có những nhu cầu của riêng mình, kế hoạch của riêng mình, anh muốn có một vị trí trong đời chị. Hình ảnh những công việc bị trì hoãn ở Juanitaenea lóe lên trong trí chị, cùng những lời của Yanez: “một ngôi nhà không phải là một tổ ấm”.

Amaia với qua bàn, siết tay anh.

– Tất nhiên rồi, nó cũng quan trọng với em, - chị nói và gượng cười. - Ngày mai, việc đầu tiên là em nộp đơn xin nghỉ phép. Như anh nói đấy, em không tin họ phản đối, vì không ai đi nghỉ vào thời gian này trong năm.

– Tuyệt, - James vui vẻ đáp. - Anh đang xem lịch các chuyến bay. Ngay khi em được phép, anh sẽ đặt vé.

Suốt phần còn lại của bữa tối, James trù tính chuyến đi của họ, hào hứng vì lần đầu tiên đưa Ibai đi Mỹ. Amaia lắng nghe, không nói gì.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.