Yolanda Berrueta không ở trong phòng. Amaia kiểm tra cửa để biết chắc là đúng số phòng. Chị đang trên đường tới phòng y tá thì trông thấy Yolanda tiến từng bước một như trẻ con, một y tá quàng tay quanh eo đỡ cho chị vững. Amaia sốc vì diện mạo của chị ta. Yolanda bị vài vết trầy xước nông trên mặt, một miếng băng che mắt trái kéo dài tới tai. Bàn tay chị ta có vẻ bong tróc tệ nhất; cánh tay băng bó rất dày trong băng đeo và sưng phồng một cách quái gở. Chiếc áo bệnh viện không che kín khuỷu tay, Amaia nhìn thấy thịt Yolanda lòi ra, da căng phồng.
– Xin lỗi vì tình trạng lộn xộn này, - cô y tá nói. - Chúng tôi đưa chị ấy xuống dưới nhà thay băng.
Yolanda không muốn lên giường nên y tá giúp chị ngồi vào ghế.
Amaia đợi đến khi chỉ còn lại hai người, mới nói:
– Yolanda, tôi muốn chị biết là tôi rất ân hận vì việc xảy ra.
– Cô không có lỗi mà.
– Tôi đã phạm sai lầm, vì thế thẩm phán De Gouvenain mới thu hồi lệnh; nếu không thì chị đã có thể nhìn thấy các con trong hầm mộ, chị sẽ an lòng mà không bị tổn thương thế này.
– Thanh tra ạ, chẳng phải lỗi tại ai, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc mình làm. Nếu sự việc xảy ra như cô nói, thì vâng, tôi đã nhìn thấy các con trai của tôi ở đó, nhưng tôi sẽ không bao giờ biết con gái tôi mất xác. Ai cũng nghĩ là tôi điên, và họ không bao giờ chịu lắng nghe người đàn bà khốn khổ ở Elizondo này, con gái cũng bị mang đi.
Lẽ ra chị nên dặn ông Berrueta đừng nhắc đến chuyện này với con gái, tuy ở vào địa vị của ông ta, chắc chị cũng làm thế. Ngoài những tổn thương thân thể, Yolanda đã khá hơn rất nhiều: mọi sự u mê, đần độn, tình trạng lờ phờ đã biến mất, khiến người ta cảm thấy chị là người tỉnh táo, tự chủ.
– Cô biết đấy, tôi đã lẫn lộn vì thuốc thang. Tôi nhầm các quan tài, nhưng tôi đúng vì người ta đã ăn cắp xác con gái tôi. Bây giờ tôi phải tập trung để cố ra khỏi đây, để có thể tìm thấy con bé.
Amaia nhìn chị ta, lo lắng. Một lần nữa chị đã đánh giá sai người phụ nữ này; mọi sự bình tĩnh bề ngoài chỉ là một quyết tâm sắt đá tiếp tục cuộc tìm kiếm.
– Thứ chị cần hiện giờ là tập trung chữa trị cho khỏe, và cứ để cảnh sát làm việc của họ. Tôi hứa với chị chúng tôi sẽ không ngừng tìm kiếm con gái chị. - Đáp lại, Yolanda mỉm cười hoài nghi. - Yolanda, lý do chính tôi đến đây để hỏi chị việc này. - Chị lấy trong xắc tấm ảnh Yolanda và Inma Herranz, và giơ cho chị ta xem.
– Cô ta là một thư ký của các thẩm phán ở tòa án. Cô muốn biết chuyện gì?
– Tôi biết cô ấy là ai. Tôi chỉ quan tâm làm sao chị gặp được cô ấy và hai người nói chuyện gì.
– Tôi đã kể với cô rồi, tôi gửi đơn lên vài vị thẩm phán cũng như nhân viên kiểm tra, và cả thống đốc Navarre. Tôi gửi đơn tới mọi người, van xin họ cho phép tôi mở mộ các con tôi. Người phụ nữ đó gọi điện và chúng tôi hẹn gặp nhau ở hiệu cà phê. Tôi kể cho cô ta toàn bộ câu chuyện. Cô ta có vẻ thực sự quan tâm, và đã bố trí cho tôi gặp một thẩm phán.
– Thẩm phán nào?
– Thẩm phán Markina. Ông ấy rất tốt bụng, nhưng nói ông ấy không thể giúp gì được. Ông ta khuyên tôi nên liên hệ với cô, ông ta bảo cô là một thám tử xuất sắc, và nếu cô coi là một vụ, cô sẽ xem xét kỹ càng.
Amaia sửng sốt lắng nghe.
– Ông ấy khuyên tôi phải thận trọng, phải làm như chúng ta tình cờ gặp nhau, nếu không cô sẽ không chú ý đến trường hợp này.
Amaia nhìn Yolanda chằm chặp, nhớ lại cuộc gặp đầu tiên của họ ở bên ngoài Argi Beltz. Yolanda đã ngạc nhiên thấy chị trẻ thế, và nói chị ta hình dung khác hẳn. Một lát sau Amaia mới nói:
– Xem tôi hiểu có đúng không nhé: thẩm phán Markina đã khuyên chị tiếp cận tôi, làm như chúng ta tình cờ gặp nhau, nếu không tôi sẽ không quan tâm đến vụ việc.
– Đúng thế. Ông ấy bảo cô rất giỏi nghề. Ông ấy cũng dặn tôi đừng nói với cô là ông ta giới thiệu cô, nhưng tôi nghĩ bây giờ việc đó chẳng còn quan trọng nữa. Vả lại, cô có quyền được biết.
Amaia dạo một vòng trong khuôn viên bệnh viện rồi trở lại xe, vẫn ngỡ ngàng vì chuyện Yolanda kể với chị và cố hiểu nó có nghĩa gì. Markina đã phái Yolanda tới gặp chị, nhưng nếu ông muốn giúp người phụ nữ ấy, tại sao còn ngăn chặn việc khai quật ở Ainhoa? Ông muốn chị có sự hợp tác của ông, hay chỉ là một thủ tục thông thường? Nhưng thế thì tại sao sau khi gửi người đàn bà ấy đến gặp mình, ông còn mắng nhiếc mình thậm tệ khi bản thân chị ta suýt bị nổ tung? Có lẽ ông cũng nghĩ như chị, rằng mọi đau khổ này có thể tránh được nếu chị đi đúng kênh.
Amaia không hiểu đầu đuôi ra sao. Chị vào xe và rời khỏi bệnh viện. Vừa vào đường cao tốc thì chuông điện thoại của chị reo. Là Markina, chị bật loa.
– Em vừa nghĩ tới anh, - chị nói.
– Anh cũng thế, - ông đáp dịu dàng, - nhưng anh không có nhiều thời gian, anh sắp vào một phiên tòa. Anh chỉ gọi để nói rằng anh đã hỏi cô thư ký, cô ấy xác nhận một hôm Yolanda đã tiếp cận cô ấy ở hiệu cà phê và nói chuyện. Yolanda kể về các con trai và nhờ thu xếp gặp anh. Inma lắng nghe nhưng đã từ chối người phụ nữ ấy vì cô ta điên.
Sau khi chào tạm biệt và ngắt máy, Amaia lái xe vào một góc thụt ở lề đường, thấm thía hành động tàn ác vừa diễn ra. Markina đã lừa dối chị.
Chuông reo điếc tai trong xe.
– Iriarte.
– Có tin tốt đây, thanh tra. Policía Nacional đã bắt được Mariano Sanchez, người gác tù đã mất tích. Hắn đang ẩn náu ở nhà một người bạn tại Zaragoza. Hình như tối qua họ đi nhậu và va chạm với một xe khác. Montes và Zabalza đã tới bắt hắn, vài giờ nữa họ sẽ trở lại. Chúng tôi cũng có tiến triển trong việc theo vết các nạn nhân - tôi nghĩ chị sẽ quan tâm đến việc này.
Mariano Sanchez vẫn còn choáng váng sau một chầu say bí tỉ. Mắt gã đỏ ngầu, nói năng líu ríu. Trong thời gian chờ đợi ngắn ngủi, gã đã xin nước uống ba lần.
– Tôi không có gì để nói, - gã buột ra lúc trông thấy họ bước vào.
– Thế thì càng tốt cho tôi. Vậy bây giờ, tôi nói nhé? Anh không phải trả lời, anh không phải nói gì hết, - Iriarte nói và giơ tấm ảnh phóng to gã đang nhét thứ gì đó qua khe cửa vào xà lim của Berasategui. - Mặc dù tù nhân bị cách ly, anh vẫn đến xà lim của hắn như anh thấy trên ảnh, anh đã cho hắn thuốc để tự vẫn.
– Cái đó không chứng minh được gì hết. Anh không thể trông thấy gì. Tôi chỉ bắt tay anh ta, tôi thích anh ta.
– Một lời nói dối khéo léo, - Iriarte nói, giơ cho người tù túi tang vật đựng bao hóa chất chứa thuốc an thần, - nếu người dược sĩ không nhớ ra anh, - Sanchez nhìn cái túi, lo lắng, dường như chi tiết nhỏ này phá vỡ kế hoạch hết sức đơn giản và dễ dàng. - Tôi cho rằng anh không hiểu mình đang gặp rắc rối lớn đến thế nào đâu. Đây không phải là coi thường luật lệ, nó sẽ khiến anh phải trả giá bằng công việc, hoặc bị buộc tội chuyển lậu ma túy vào nhà tù. Cho phép tôi giới thiệu thanh tra Salazar ở đội Điều tra án mạng. Chị ấy đến đây để buộc tội anh về vụ giết bác sĩ Berasategui.
Người đàn ông nhìn Amaia và run bắn người.
– Ôi, chó chết, chó chết, - gã nhắc đi nhắc lại, hai tay ôm chặt đầu.
– Đừng lo, - Amaia nói, - vẫn còn một đường thoát mà.
Gã ngước nhìn chị, hy vọng.
– Nếu anh đồng ý giúp chúng tôi, tôi có thể thuyết phục thẩm phán rằng anh đã hợp tác với cuộc điều tra của chúng tôi và giảm nhẹ trách nhiệm áp dụng với tù nhân, vì anh nghĩ chỉ là loại thuốc đơn giản. Có lẽ bác sĩ đã bị đau dạ dày và nhờ anh mua thuốc giảm đau, ví dụ thế.
Người gác tù sốt sắng gật đầu.
– Đúng, chính xác câu chuyện là như thế. - Sự nhẹ nhõm của người đó thật rõ rệt. - Bác sĩ Berasategui nhờ tôi mang thuốc đến. Tôi không biết anh ta làm gì. Tôi chắc thẩm phán sẽ hiểu, ông ấy bảo tôi chăm sóc anh ta mà.
-Thẩm phán nào?
– Người đến nhà tù hôm ấy.
- Ý anh là thẩm phán Markina?
– Tôi không biết tên ông ta, cái ông trẻ trẻ đó.
– Vào lúc mấy giờ?
– Ngay sau khi chúng tôi chuyển bác sĩ đi.
– Và ông ta bảo anh chăm sóc Berasategui.
– Không hẳn thế. Ông ấy nói gì đó về việc để ý đến các nhu cầu của bác sĩ Berasategui. Cô thừa biết cách nói khó hiểu của những người ấy rồi.
– Cố nhớ lại đi, - Amaia giục. - Có sự khác biệt quan trọng giữa việc bảo anh để ý đến các nhu cầu hoặc chăm sóc anh ta đấy.
Người gác nhìn chị, lúng túng và mặt gã nhăn nhó lúc cố nhớ lại.
– Tôi không biết, một câu gì đó đại loại thế. Tôi nhức đầu quá, có thể cho tôi mấy viên Ibuprofen không?
Amaia rời phòng thẩm vấn và lên văn phòng mình, tin chắc mình đang bỏ lỡ điều gì đó, liên quan đến việc người gác tù nói về Markina. Chị mở file của Jonan về Berasategui, có cả tấm ảnh Iriarte vừa giơ cho Mariano Sanchez lấy từ cảnh phim CCTV, cho thấy gã ta đang đưa cho Berasategui một cái lọ nhỏ. Nhưng Jonan cũng tập trung vào các giờ sau đó. Chị lướt qua các hình ảnh chị và các đồng nghiệp vào rồi ra khỏi xà lim, rồi đến cảnh giám đốc nhà tù nói chuyện với Markina có và không có chị; trong cảnh khác, San Martín đến gặp họ, rồi một mình Markina. Chị đã băn khoăn vì sao Etxaide phóng to vài cái ảnh này, và kiểm tra kỹ, chị hiểu lý do. Trong các bức ảnh Markina nói chuyện với chị và San Martín ở hành lang, ông mặc quần jeans và sơ mi xanh, chị nhớ trông ông điển trai biết bao, và chị xao xuyến biết bao khi thấy ông trong giấc mơ đêm ấy. Trong các ảnh khác, ông mặc com lê, chắc chắn là bộ ông mặc tới tòa án sáng hôm ấy, khi chị gọi ông, báo việc xảy ra với Berasategui. Chị phóng to hình ảnh xem thời gian ở cuối bức ảnh. Lúc chụp là 11 giờ 59 phút sáng.
Giám đốc nhà tù đã kể với chị rằng, Markina gọi tới yêu cầu họ chuyển ngay Berasategui vì ông đang ở ngoài thành phố, nên Markina đã nói chuyện với phó giám đốc. Người phó không nhắc tới Markina đã tới nhà tù. Chị đóng file, rút USB cất vào túi áo.
Amaia không hẹn, tuy chị gọi trước để biết chắc Manuel Lourido làm ca sáng. Chị nói tên mình ở cổng và nhận thấy vẻ ngạc nhiên của người đàn ông khi chị vào nhà tù.
– Tôi không biết hôm nay thanh tra đến, - anh ta nói và kiểm tra danh sách khách thăm. - Chị muốn gặp ai ạ?
– Anh không tìm thấy tên tôi trong danh sách của anh đâu, - Amaia cười tươi tắn. - Tôi không tới đây gặp tù nhân, tôi tới nói chuyện với anh.
– Với tôi? - Người đó đáp lại, ngạc nhiên.
– Về vụ tự tử của Berasategui. Chúng tôi đã bắt giữ Mariano Sanchez, anh ta đã thú nhận cung cấp thuốc cho bác sĩ và cảnh phim CCTV cũng ghi rõ, nhưng hình như anh ta không muốn chìm xuồng một mình. Anh ta định ám chỉ một số đồng nghiệp, - chị nói dối. - Không phải chúng tôi tin anh ta, nhưng chúng tôi phải kiểm tra mọi cớ viện ra này.
– Thằng chó đẻ! Tôi có thể nói ngay với chị đây là một mớ dối trá, những người dính líu duy nhất là hắn và hai thằng đầu óc bã đậu, giống nhau như đúc.
– Tôi cần xác minh sáng hôm ấy tù nhân không gặp các khách khác.
– Tất nhiên rồi, - anh ta nói và gõ mật khẩu của mình lên bàn phím. - Berasategui không có khách nào khác ngoài chị.
– Có lẽ luật sư của anh ta hoặc thẩm phán Markina, người đã ra lệnh chuyển anh ta tới khu cách ly?
– Không, chỉ có mình chị.
Thất vọng, chị cảm ơn anh ta và quay ra cửa.
– Nhưng thẩm phán Markina đã ở đây.
– Cái gì?
– Tôi nhớ đã trông thấy ông ấy vào cuối ca của tôi. Tên ông ấy không có trong danh sách vì ông ấy không tới thăm tù nhân. Ông ấy đến gặp phó giám đốc, còn chúng tôi chỉ ghi những cuộc thăm tù nhân thôi, - anh ta nói và chỉ vào màn hình.
Amaia nuốt thông tin này rồi nói:
– Anh có thể báo với giám đốc là tôi ở đây không? Hỏi ông ấy có vui lòng gặp tôi không.
Manuel nhấc điện thoại nội bộ, quay số và tiếp âm yêu cầu của chị.
Im lặng kéo dài vài giây, có lẽ viên giám đốc còn suy nghĩ. Căn cứ vào sự khó tính của ông ta trong lần gặp cuối cùng, chị không ngạc nhiên.
– Được ạ, - Manuel nói vào ống nghe. Anh ta gác máy và ra khỏi quầy.
– Ông ấy gặp chị bây giờ. Xin mời theo tôi.
– Còn một việc nữa, Manuel: anh đừng nói với bất cứ ai về cuộc nói chuyện của chúng ta; đây là một phần trong cuộc điều tra đang tiến hành của cảnh sát.
Chờ đợi một cuộc gặp bất lợi, chị cứng rắn lại lúc bước vào văn phòng giám đốc. Bây giờ, nó là lãnh địa của ông ta; một nước cờ sai ông ta sẽ tống chị ra ngoài.
Ông ta đứng dậy chào và bắt tay chị, dè dặt.
– Tôi có thể giúp gì chị, thanh tra?
– Về vụ tự tử của Berasategui. Chúng tôi đã bắt giữ Mariano Sanchez, hắn ta đã thú nhận cung cấp thuốc cho viên bác sĩ và tôi muốn buộc lại vài đầu dây còn lỏng lẻo trước khi đóng vụ này lại. - Chị gần như nghe thấy sự nhẹ nhõm của người đàn ông. - Tôi hiểu đây là thời gian khó khăn cho ông. Nghề nghiệp của ông chẳng dễ dàng gì, và mọi thứ bi kịch này…
Amaia cố ý chọn từ “bi kịch” làm cho cái chết là thứ không thể tránh khỏi, một thứ không ai có thể trách cứ ông ta. Trong thâm tâm, ông ta cũng không đến nỗi tồi.
– Vậy ta gói ghém sự việc lại nhé. Ngày hôm ấy, tôi đến thăm tù nhân vào buổi sáng. Berasategui còn gặp vị khách thăm nào nữa không?
– Để tôi kiểm tra, nhưng tôi nghĩ là không.
– Ngay sau khi nhận cuộc gọi của tôi, thẩm phán Markina đã gọi bảo ông nên chuyển Berasategui đi.
– Vâng, vì tôi đi vắng nên tôi yêu cầu phó giám đốc lo việc này. Mười lăm phút sau, tôi gọi cho ông ấy và được xác nhận là đã chuyển tù nhân đi suôn sẻ.
– Ông có phiền nếu tôi muốn nói chuyện với phó của ông để kiểm tra kỹ không? Đây chỉ là một thủ tục để đưa vào báo cáo thôi.
– Tất nhiên là không. - Ông ta ấn nút điện thoại nội bộ, yêu cầu một sĩ quan cảnh sát tìm phó giám đốc. Vị phó bước vào ngay, dường như đã đợi sẵn bên ngoài cửa.
Nhìn thấy chị, nom ông ta hơi căng thẳng. Amaia tươi cười đứng dậy bắt tay ông ta.
– Tôi xin lỗi làm phiền ông. Tôi vừa nói với giám đốc rằng chúng tôi đang khép lại vụ Berasategui. Chắc ông cũng biết chúng tôi đã bắt được Mariano Sanchez, hắn ta nhận đầy đủ trách nhiệm cung cấp cho bác sĩ thuốc an thần. Tôi đã ghi vào báo cáo và… ờ, ông biết như thế là gì rồi.
Phó giám đốc gật đầu thông cảm.
– Giám đốc khẳng định rằng ông ấy đã gọi ông chuyển tù nhân đi theo yêu cầu của thẩm phán Markina, và mười lăm phút sau lại gọi để biết chắc mọi việc đã suôn sẻ.
– Đúng thế, - vị phó đáp.
Amaia quay sang giám đốc.
– Lúc đó thẩm phán Markina gọi lại cho ông để xác nhận đã chuyển tù nhân đi?
– Không, tôi gọi cho ông ấy.
– Tốt, - chị nói và giả vờ ghi chép. - Thẩm phán Markina có đích thân tới đây không?
Giám đốc nhún vai và nhìn viên phó.
– Sáng hôm ấy, đích thân thẩm phán có tới nhà tù để biết chắc tù nhân đã chuyển đi không? - Amaia nhắc lại.
Phó giám đốc nhìn thẳng vào chị:
– Không.
Amaia mỉm cười.
– Thế thôi, chúng tôi đã xong việc. Cảm ơn các vị đã dành thời gian tiếp tôi, các vị đã giúp đỡ rất nhiều. Tôi không thể nói tôi mừng ra sao vì vụ này đã khép lại.
Vẻ nhẹ nhõm của vị giám đốc thật hiển nhiên, vừa vặn che giấu sự lo lắng trên mặt phó giám đốc.
Amaia vào xe và gọi về đồn, triệu tập cuộc họp chiều. Lúc rời thành phố đi Baztán, chị kinh ngạc vì cả mớ khổng lồ những dối trá. Phó giám đốc phủ nhận Markina đã tới nhà tù, nhưng ông ta không chỉ đến đấy, mà cảnh phim CCTV còn cho thấy Markina ở ngay bên ngoài xà lim của Berasategui.