Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Trong khi lái xe, Amaia lướt qua các kế hoạch cho ngày hôm sau, vất vả gạt bỏ cảm giác ấm áp về nụ hôn của Markina in hằn trọn vẹn trên môi chị. Chị sẽ đến thăm Fina Hidalgo một chuyến thật sớm, kéo người đàn bà yêu mị ấy ra khỏi giường nếu cần, buộc bà ta đứng nhìn lúc chị kiểm tra từng tờ giấy khai sinh, khai tử. Xin được lệnh mới là thắng lợi một phần, nhưng chị phải bắt đầu từ nơi nào đó và các hồ sơ của bác sĩ Hidalgo là một nơi thích đáng. Có thể chị không tìm ra đủ bằng chứng để thuyết phục Markina, nhưng nếu xác lập được mối liên quan mà chị tin chắc là có giữa Fina Hidalgo và các gia đình kia, sẽ là một bước tiến đúng hướng. Chị sẽ nói chuyện riêng với họ, tìm ra chỗ nối yếu nhất để gây sức ép cho đến lúc lấy được lời thú nhận.

Lúc đó, chị nhớ ra một thứ, một ý niệm chưa thể xác định rõ ràng, nó đến trong lúc chị đang thương lượng với Markina. Một ý niệm đủ quan trọng vào lúc đó, khiến chị nghĩ không được quên. Vậy mà chị đã quên, và mỗi phút, cảm giác nó có thể là điểm cốt yếu càng mạnh hơn. Sét đánh, như Dupree gọi, một cú phóng điện hùng vĩ, chiều sâu thấu suốt có thể thiêu cháy não, một chấm sáng lóe bắt nguồn từ nơi nào đó trong hệ thần kinh, có thể chiếu sáng các khu vực tối tăm trong một phần nghìn giây, một tia sáng chứa đầy ắp thông tin có thể nắm giữ chìa khóa của một vụ nếu ta chú ý.

Gần nửa đêm chị mới về tới Elizondo. Lái xe xuống đường Santiago vắng vẻ, băng qua cầu, rẽ phải rồi rẽ trái sau ký túc xá Trinkete và đỗ lại ở juanitaenea. Vườn rau bỏ hoang sau khi Yariez bị bắt, đã lộ nhiều dấu hiệu bị bỏ mặc. Chị nhận thấy một số cọc chống cây đã đổ, và trong ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn đường, có thể thấy khu vực gần đường nhất cỏ đã mọc um tùm. Chỉ được mảnh trăng lưỡi liếm chiếu sáng, ngôi nhà có một vẻ hơi nham hiểm, được nhấn mạnh thêm bằng những viên gạch xi măng chất bừa bãi trên các tấm nâng hàng bên ngoài lối vào.

Bà Engrasi đang ngồi bên lò sưởi xem tivi. Amaia đến chỗ bà, xát hai bàn tay lạnh cóng vào nhau.

– Cháu chào cô, mọi người đâu ạ?

– Chào cháu yêu. Trời ạ, cháu sắp chết cóng kìa! - Bà nói và siết chặt hai bàn tay Amaia lúc chị cúi hôn bà. - Ngồi xuống và sưởi ấm đi. Chị cháu đã đi nằm, James bế Ibai lên gác một lúc rồi và không xuống lần nữa, chắc nó đã ngủ thiếp đi…

– Cháu lên gác xem sao, chỉ một phút thôi ạ, - Amaia nói. - Cháu đang đói gần chết đây.

– Cháu chưa ăn tối sao? Cô sẽ làm ngay cho cháu.

– Cô ơi, cô không phải làm đâu ạ, cháu sẽ tự làm bữa ăn nhẹ lúc trở lại, - chị nói lúc đi lên cầu thang, mặc dù đã trông thấy bà Engrasi đang vào bếp.

Bà Engrasi nói đúng, James đã ngủ thiếp đi cạnh Ibai. Nhìn hai cha con, lòng Amaia nhói đau, ân hận vì nụ hôn của thẩm phán Markina. “Nó không có nghĩa gì hết”, chị tự nhủ và gạt nó ra khỏi suy nghĩ.

James mở mắt và mỉm cười, dường như cảm thấy sự có mặt của vợ.

– Mấy giờ rồi mới về nhà, hở cô nàng?

– Anh có vẻ giống cô Engrasi rồi đấy, - chị đáp và cúi hôn Ibai trước rồi đến James.

– Lên giường với ba con anh đi, - James năn nỉ.

– Em phải ăn một chút trước đã. Sẽ không lâu đâu.

Lúc rời phòng, chị quay lại nhìn anh.

– James à, em vừa lái xe qua Juanitaenea, việc xây dựng ngôi nhà hình như giậm chân tại chỗ…

– Hiện giờ anh không có sức để trông nom công trình, Amaia ạ, - anh nói và nhìn thẳng vào chị. - Anh có quá nhiều thứ phải lo, có lẽ khi chúng ta từ Mỹ về vậy. Em đã nộp đơn xin nghỉ phép chưa?

Chị chưa nộp. Chị không thể rời công việc được; bản năng mách bảo chị sắp tìm ra một đường dây quan trọng, và bây giờ không phải lúc xa lìa cuộc điều tra. Nhưng chị cũng biết mình đang mạo hiểm; James là một người đàn ông nhẫn nại khác thường, vì thế trong quan hệ chị thường làm theo cách của mình, nhưng gần đây anh bắt đầu bóng gió là tình trạng này có thể thay đổi.

– Rồi, - chị nói dối. - Nhưng họ vẫn chưa trả lời em, anh biết thế nghĩa là gì…

James cởi quần dài và lại trèo vào giường, không hề nhìn chị.

-Đừng lâu đấy.

Amaia khép cửa lại sau lưng mình, không biết anh ám chỉ việc lên giường hay việc nghỉ phép, dành thời gian cho chuyến đi.

Một bát súp cá bốc hơi nghi ngút đang đợi chị trên bàn. Bà Engrasi dọn kèm một khoanh bánh mì và cốc vang đỏ. Amaia im lặng ăn súp; chỉ khi chiếc thìa cạo loẹt xoẹt vào bát, chị mới nhận ra mình ăn nhanh biết chừng nào. Chị ngước nhìn bà cô, bà không rời mắt khỏi chị.

– Cháu đói ngấu. Cháu muốn gì nữa?

– Chỉ nói chuyện với cô thôi ạ. Có một việc cháu phải nói với cô…

Bà Engrasi đẩy cái bát sang bên, duỗi cả hai tay qua bàn, một cử chỉ họ chia sẻ từ khi Amaia còn bé, và chị khẳng định nó khiến cho dễ giao lưu và cởi mở hơn. Amaia nắm bàn tay bà, nhận ra chúng nhỏ nhắn và mềm mại lạ thường.

– Cháu vẫn liên hệ với Dupree.

– Cô biết mà, - bà Engrasi rít lên, giật phắt tay ra.

Amaia cười phá lên, chế giễu.

– Cô đừng bịa. Làm sao cô biết?

– Cô nương ăn nói mới lạ chứ. Chẳng có việc gì cô của cháu không biết.

– Cô ơi, cô cần hiểu rằng Dupree là người quan trọng với cháu. Lời khuyên và sự hướng dẫn của anh ấy giúp cháu rất nhiều trong các cuộc điều tra. Cháu không phải đồ ngốc, cô ạ, cháu có thể phân biệt người tốt với người xấu, và Dupree là một người tốt. Anh ấy là bạn cháu, nhưng cháu cũng yêu quý cô. Cháu cần cả hai người. Cháu vẫn gọi cho anh ấy, và cháu không muốn nói dối cô, trừ khi cô cho cháu một lý do hết sức thích đáng để làm thế.

Bà Engrasi nhìn chị, một cái nhìn dường như vô tận. Rồi bà đứng dậy, đến cái tủ bên và trở lại, cầm cái gói nhỏ bọc lụa đen đựng cỗ bài ta-rô.

– Cô ơi, không! - Amaia phản đối.

– Mỗi người chúng ta đều có phương pháp của mình. Nếu cháu chấp nhận phương pháp của cậu ta, cháu cũng phải chấp nhận phương pháp của cô.

Bằng những ngón tay nhanh nhẹn, bà mở cái gói để lộ những quân bài màu sắc rực rỡ, tỏa mùi thơm như xạ. Bà xáo cỗ bài và đặt nó lên bàn để Amaia đảo. Rồi, rất thận trọng, bà bảo Amaia chọn mười hai quân, bà lật bài và xếp thành vòng tròn. Bà ngắm nghía chúng trong vài giây, những tuyến liên kết chỉ mình bà có thể thấy. Rồi bà nói:

– Cô không chắc có thể làm việc này hơn nữa.

Amaia giật mình. Đây là lần đầu tiên chị nghe thấy cô mình nói không thể làm một việc nào đó. Trông bà vẫn khỏe khoắn và tràn đầy sức sống như mọi khi, nhưng thực tế là bà đã nói về một việc bà đã làm suốt đời, một việc bà có tài bẩm sinh, khiến Amaia lo lắng.

– Cô à, cô có khỏe không ạ? Cô có muốn để đến lần khác không? Nó không quan trọng đâu. Nếu cô mệt, cô cháu mình có thể…

– Mệt, nghe lạ nhỉ! Ta không định nói ta đang mất đi khả năng đặc biệt của mình. Ta chưa già đến thế! Có điều ta thấy ngày càng khó bói bài cho cháu vì những liên lụy của riêng ta. Có nhiều việc ta không thể trông thấy, vì ta không muốn thấy chúng.

– Cô hãy cho cháu biết cô trông thấy những gì, - Amaia giục.

– Thứ ta có thể thấy, ta muốn thà đừng thấy còn hơn, - bà Engrasi đáp, chỉ ngón tay xương xẩu vào một quân bài. - Cháu và James có một vướng mắc nghiêm trọng,- cháu và Flora cũng có. Rồi mắc mớ giữa Flora và Ros cũng dính dáng đến cháu. Dường như thế còn chưa đủ, cháu vẫn bị một quỷ dữ đe dọa, lơ lửng trên đầu.

Amaia chưa bao giờ hết kinh ngạc vì khả năng vạch đúng các sự việc của cô mình, mặc dù chị ngờ lần này bà làm vì tình yêu bà dành cho chị nhiều hơn, chị hiểu con người bà rõ hơn tài bói toán của bà.

– Cháu nên thận trọng với Dupree…

– Tại sao hở cô? Hãy cho cháu biết đi. Dupree có thể là một trong những người tốt nhất mà cháu biết.

– Cô không phủ nhận điều đó. Thực ra, cô cũng tin là thế, nhưng cậu ta buộc cháu mở những cánh cửa nên đóng chặt.

Amaia xê dịch những quân bài trên bàn, xáo chúng lên, cái nhìn chán ngán hiện rõ trên mặt.

– Cô thừa biết điều cô yêu cầu cháu ngược với bản chất của cháu. Cháu không tin vào cánh cửa đóng, vào những bức tường, vào những điều đang che giấu. Những bí mật được chôn vùi giống như các thây ma sống lại, ám ảnh hết phần đời còn lại. Cô không bao giờ hết băn khoăn vì sao cháu là một sĩ quan cảnh sát, phải không ạ? Cô có nghĩ người ta chọn việc này giống như bất kỳ việc khác không? Cháu phải mở các cánh cửa. Cháu sẽ phá đổ các bức tường, sẽ đào sâu cho đến khi bới ra sự thật, và nếu Dupree giúp cháu làm việc đó, cháu sẽ đón nhận cũng như hoan nghênh sự giúp đỡ của cô vậy.

Một lần nữa, bà Engrasi lại duỗi tay qua bàn, nắm chặt bàn tay Amaia đang xáo các quân bài.

– Cháu đoán rằng đằng sau các cánh cửa đóng chặt đó là sự thật và ánh sáng. Nhỡ chúng mở ra chỉ có sự hỗn độn và bóng tối?

– Cháu sẽ dồn những thứ hỗn độn thành một đống to tướng rồi châm lửa đốt, để chiếu sáng bóng tối, - Amaia nói và cười lặng lẽ.

Mặt bà Engrasi trở nên nghiêm trang, song giọng bà vẫn dịu dàng.

– Đây không phải chuyện đùa, nếu không tin cô, cháu có thể hỏi Dupree khi cậu ta gọi, bây giờ thì lúc nào cũng được.

Amaia theo bà lên gác. Lúc chị hôn và chúc bà ngủ ngon, chị cảm thấy điện thoại rung trong túi áo.

– Là cậu ta đấy, - bà Engrasi khẳng định. - Xuống nhà đi, nếu không cháu sẽ đánh thức mọi người dậy. Đừng quên hỏi cậu ấy điều ta vừa nói.

Amaia chạy xuống cầu thang, vội vàng đóng cửa phòng khách và cửa bếp trước khi trả lời.

– Chào Aloisius, - chị đáp lại, cảm thấy tim đập dồn lúc đợi anh nói. Cuối cùng, tiếng đặc vụ Dupree vọng tới chị, tiếng anh khàn khàn, xa xôi, dường như anh đang ở trong một phòng có độ vang tốt.

– Bây giờ ở Baztán là ban đêm, phải không thanh tra Salazar? Cô khỏe không?

– Dupree, - chị thở dài, - tôi đang lo lắng. Tôi quên bẵng một thứ quan trọng. Tôi đã có nó trong một giây, rồi nó biến mất.

– Nếu cô đã có nó, cô có thể tin chắc là nó vẫn ở đấy. Đừng nghĩ đến nó nữa, nó sẽ trở lại.

– Tôi đã có lệnh khám xét các hồ sơ ở nhà bà đỡ trông nom Rosario khi sinh tôi, và chắc chắn bà ta là người cung cấp các bé gái khác chết trong lúc ngủ. Có thể ngày mai tôi sẽ biết nhiều hơn.

– Có thể…

– Aloisius?

Anh không đáp.

– Tôi đã nói chuyện với đặc vụ Johnson vài lần. Tôi nghĩ anh ấy thực sự cảm phục anh và lo lắng cho anh. Anh ấy yêu cầu nếu chúng ta vẫn liên lạc… Anh ấy bảo từ khi anh tiếp xúc với cấp trên đã một thời gian.

Im lặng.

– Tôi không nói gì với anh ấy, tôi đợi nói chuyện với anh. Anh ấy nghĩ anh đang gặp nguy hiểm… Có phải không? Anh đang gặp nguy hiểm à?

Dupree không trả lời.

– Tôi hình dung anh có lý do riêng.

– Thanh tra, cô cũng như tôi đều biết rằng cả hệ thống bị bộ máy quan liêu sàng lọc. Nếu chúng ta tuân theo các quy tắc, chúng ta không bao giờ đi đến đâu hết. Tôi đang làm một vụ cực kỳ phức tạp, một trong những vụ đó… Cô có báo cáo với cấp trên của cô mọi việc cô làm không? Cô có nói với họ cách cô đạt được những kết quả to lớn không? Cô có nghĩ họ phê chuẩn các phương pháp của cô không? Kể cả việc cô có thể bắt đầu giải thích với họ chúng là gì không?

– Tôi muốn giúp anh, - chị đáp. Một lần nữa, lại im lặng. - Cô tôi bảo nếu anh là bạn tôi, anh sẽ không bao giờ yêu cầu tôi giúp đỡ, nhưng tôi biết anh là bạn tôi và anh không phải yêu cầu.

– Vẫn chưa, tôi là người đang phải giúp cô.

– Đó là điều cô tôi muốn nói ư?

– Bà cô của cô là một phụ nữ rất thông minh.

– Bà bảo tôi nên giữ khoảng cách với anh.

– Lời khuyên của bà rất hợp lý.

– Anh cũng nghĩ thế sao?

– Ít nhất nó cũng chân thành, bà đúng khi khuyên cô phải cẩn trọng. Cô đang bị vây quanh bởi những người không như họ tỏ ra đâu.

Cuộc gọi bị cắt đột ngột. Ba mươi giây sau, Amaia vẫn nhìn trừng trừng vào điện thoại, phân vân toàn bộ chuyện này có ý nghĩa gì.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.