Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56

❊ ❊ ❊

Jonan, chị cần anh biết bao. Người bạn đồng nghiệp đã thành một công cụ chính xác cho chị suy nghĩ. Thiếu anh, những sự kiện nhảy múa lung tung trong đầu chị. Chị đã quen trao đổi ý kiến với anh, quen với những gợi ý, quan sát của anh và cả sự im lặng hàm chứa rất nhiều của anh, quen với những lúc anh đợi chị hết trầm ngâm rồi mới cất lời. Amaia thở dài, chị biết trạng thái thiếu vắng anh sẽ không bao giờ rời bỏ chị. Chị vừa chú ý đến đường cao tốc và bóng tối dưới bầu trời bão tố đang tăng, nôn nóng đuổi theo người đàn bà điên dại kia, sợ chị ta sẽ tự nổ tung, vừa rất cần chậm lại, cần cả cõi đời tạm dừng để suy nghĩ, đánh giá lại, sắp xếp sự hỗn độn trong đầu. Một làn chớp chiếu sáng các đỉnh núi, nơi nữ thần giông tố ngự trị. Nữ thần sắp đến.

Dấu hiệu đặc trưng của hiệu may không hoàn toàn là bằng chứng có tội; mặt khác, cả nước này có bao nhiêu người đàn ông mặc quần áo may đo ở London… Như giáo sư Santos chỉ rõ, với trát của tòa họ có thể xem danh sách khách hàng của hiệu may dành riêng này. Lớp lót cũng như bản thân chiếc áo khoác màu xanh nước biển, và chị nhớ rõ đã thấy ông mặc áo khoác màu xám rất hợp với bộ com lê xám. Thực ra, kết hợp bộ com lê xám với áo khoác ngoài màu xanh khiến chị sửng sốt vì sự cọc cạch trong lần cuối cùng gặp ông. Với người nào khác, chị sẽ chẳng nghĩ ngợi gì. Chị nhìn danh sách cuộc gọi và bấm số.

– Giáo sư Santos ạ? Thanh tra Salazar đây, tôi xin lỗi lại làm phiền giáo sư.

– Không sao đâu, tôi có thể giúp gì cô?

– Tôi vừa có một ý nghĩ. Có lẽ sợi vải bị hỏng vì một viên đạn xuyên qua nó chăng?

– Tôi cũng nghĩ như thế, - vị giáo sư ngập ngừng đáp, - nhưng mẫu bé quá không làm thêm xét nghiệm được…

– Không sao, chúng tôi có mẫu khác. Giáo sư mất bao lâu để làm xét nghiệm đó?

Một chuỗi tia chớp chia tách bầu trời, chiếu sáng màn đêm vài giây sau đó, để lại một màu đen in sâu vào võng mạc của chị, mãi mới tan dần.

– Tôi sẽ làm xét nghiệm Walker để xem có tàn dư của phát súng không. Tôi phải có dụng cụ cần thiết, nhưng vì kích thước của mẫu, quá trình cố định và là hơi sẽ khó khăn… Tôi ước tính mất khoảng hai mươi phút.

– Tôi không biết cảm ơn giáo sư thế nào nữa. Xin giáo sư cho tôi biết ngay khi có kết quả. Tôi sẽ đợi cuộc gọi của ông. - Chị ngắt máy rồi gọi số khác.

– Chào sếp, vẫn làm việc ư?

– Phải, cũng như anh thôi, Fermín. Tôi cần anh tìm ra càng sớm càng tốt tòa án nào mất thứ vũ khí đã giết phó thanh tra Etxaide. Bảo Zabalza giúp anh nếu cần, có khi anh ấy truy cập thông tin nhanh hơn.

Mưa bắt đầu rơi xuống nóc xe điếc tai, tiếng sấm nổ rung không khí, cuộc gọi bị cắt.

Họ đã tìm thấy một vỏ đạn duy nhất trong căn hộ của Jonan, mặc dù có hai phát súng bắn ra. Trong trí nhớ, Amaia nhớ lại sơ đồ của bác sĩ Hernandez, bà đánh dấu những vết thương chí tử, theo đường đạn của hai phát có thể bắn từ vị trí ngồi - một giả thuyết sau này bị loại trừ. Lúc này, một khả năng chợt đến với Amaia: kẻ giết Jonan đang đối mặt với anh, đã bắn anh bằng vũ khí giấu trong túi áo hoặc dưới lớp áo khoác. Nó giải thích vì sao đường đạn đi lên, cũng như vì sao một mảnh nhỏ vải bay qua không khí, bị sức nổ đẩy mạnh, bay lên cao nhờ sức nổi của nó cho đến lúc mắc vào những sợi thô hơn của tấm rèm và nhờ cùng màu nên được che giấu.

Những giọt lệ làm mắt chị cay xè lúc nghĩ tới Jonan, trí nhớ của chị trở lại lúc anh chết. Chị hình dung Jonan mở cửa, mỉm cười như thường lệ, mời kẻ giết người vào trong nhà… chị cảm thấy tim mình như nổ tung vì đau đớn, trở lại là cô bé sợ hãi đã sống trong tâm trí chị, đang cầu nguyện vị thần của mọi nạn nhân, mắt nhắm chặt. Chị cắn môi dưới mạnh đến mức cảm thấy vị mằn mặn của máu. Một tia chớp chiếu sáng trời đêm và tiếng sấm ầm vang vọng tới chị như một sinh vật sống, đang đuổi theo chị qua thung lũng. “Đức Mẹ sắp tới… Người sắp tới”.

Chị nhận ra chiếc xe lộng lẫy của bố Yolanda đỗ ngoài nghĩa trang; điện thoại của chị reo lúc chị lái tới, đỗ sau xe đó.

– Chào giáo sư.

– Xét nghiệm cho thấy một vết đỏ xác định kết quả của vụ nổ, phù hợp với tàn dư của phát súng.

Amaia chắc chắn đã cầm đèn pin trước khi ra khỏi xe và tới cổng nghĩa trang, cổng đã khóa. Chị kéo mũ trùm đầu lúc cơn bão trút mưa giá buốt xuống ào ào. Chị tưởng tượng nghe thấy một tiếng nổ bị nghẹt lại, không to hơn tiếng pháo nhưng cũng làm lũ chó canh gác các khu đất sủa ran. Ngay lúc đó, tiếng nổ bị tiếng sấm ầm ầm trên núi Jaizkibel át đi. Trông thấy một tảng đá gần tường, chị trèo lên và bước qua. Những ngọn đèn đường lúc trước chiếu sáng nghĩa trang đã tắt ngóm, dìm nó vào bóng tối mù mịt. Từ đằng sau bức tường ở sau mộ Tabese, một ánh sáng lẻ loi chiếu ra.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.