Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

❊ ❊ ❊

Amaia không nhận ra giọng nói ở đầu dây bên kia.

– Amaia, là Marc đây. Tôi không biết ai nữa để gọi.

– Marc à, tôi xin lỗi. Tôi có thể giúp gì cậu?

– Cảnh sát đã hoàn tất việc khám xét căn hộ của Jonan, và sáng nay họ trả lại chìa khóa. Tôi không muốn cha mẹ Jonan phải xử lý việc này, nên tôi đến một mình, nhưng thứ đầu tiên tôi nhìn thấy khi bước vào là vết máu trên sàn. - Giọng Marc nghẹn ngào, tràn ngập đau đớn. - Không biết vì sao tôi cứ nghĩ họ đã dọn dẹp nơi này, nó không thể là… Tôi không thể bước vào trong. Tôi đang ở ngoài cửa… tôi không biết làm gì.

Chưa đầy mười phút sau, Amaia đã ở đó. Marc ở bên ngoài, trên vỉa hè, trắng bệch như tờ giấy. Marc cố gượng cười khi trông thấy chị, nhưng miệng anh đông cứng thành một nét nhăn nhó.

– Cậu nên gọi ngay cho tôi.

– Tôi không muốn làm phiền bất cứ ai, - Marc nói và đưa chìa khóa cho chị.

Amaia ngắm nghía chiếc chìa khóa trong tay một lát, dường như nó là vật đáng căm ghét. Marc ngả người, đặt bàn tay lên tay Amaia và hôn chị. Rồi anh quay người và bỏ đi, không nói một lời.

Mùi máu nồng nặc, áp đảo đến khó chịu. Ruồi bay vù vù cho thấy chúng đã ngửi thấy. Khi vũng máu đỏ lấp lánh biến thành màu nâu, ngoài rìa sẫm hơn, là nó bắt đầu khô. Ở giữa có những chuyển động kinh tởm, hàng trăm con giòi lúc nhúc, ngọ nguậy điên cuồng. Găng tay của các kỹ thuật viên và cảnh sát xử lý hiện trường rải rác trên sàn, cùng nhiều ống nhựa nhỏ và khăn giấy. Mùi tử khí làm không khí ô uế, các bề mặt đều bị phủ bột trắng và đen để lấy dấu vân tay. Amaia đã gặp nhiều hiện trường tội ác còn tệ hại hơn thế này nhiều; khi hàng xóm ngửi thấy mùi hôi thối của cái xác, thì nạn nhân đã chết nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần, kết quả thực sự ghê tởm.

Amaia rút điện thoại, tìm trên danh bạ số điện thoại của dịch vụ chuyên dọn dẹp các thương tích và hiện trường gây án. Chị miêu tả vắn tắt hiện trường, và hứa đợi cho đến khi họ tới. Thông thường họ đến rất nhanh, làm xong việc và rời đi, giống như chị vậy.

Ở trong căn hộ của Jonan mà không có anh thật lạ lùng, nhưng thứ làm chị bất an nhất là mặc dù nhìn thấy các đồ vật anh trông thấy hằng ngày, chạm vào hằng ngày, chị không thể cảm thấy anh: mọi dấu vết về sự có mặt của anh đã biến mất. Ngay cả máu tràn ra cũng không còn là của anh nữa. Bây giờ nó thuộc về lũ ruồi, và chị nghĩ sao thứ máu quý giá của anh lại trở nên ghê tởm làm vậy.

Mệt lả, chị xoay một vòng tròn, xem xét kỹ căn phòng. Chị chăm chú nhìn chiếc sofa, nhớ lại giả thuyết của nhà bệnh lý học về phát súng bắn từ vị trí thấp xuống. “Nếu không, kẻ giết người rất thấp”, chị nói to với mình. Chị ngồi xuống, giơ bàn tay như đang cầm vũ khí. Jonan không bị dịch chuyển khỏi chỗ anh ngã, nhưng nếu kẻ tấn công đứng ở chỗ chị bây giờ, hắn không thể bắn thẳng vào anh. Cúi nhìn vào gầm sofa, chị thấy Montes nói đúng: không có dấu vết kéo lê trên sàn, lớp bụi bên dưới không hề bị khuấy động. Chị quỳ gối và nhìn lại vết bẩn màu đen chiếm một khoảng lớn trên sàn. Hình ảnh Jonan nằm ngửa, chân tay dang rộng lóe lên trong đầu chị với độ chính xác như chụp ảnh. Chị cảm thấy cơn buồn nôn dâng tận cổ, nhưng cố kìm lại. Đứng dậy, chị đến bên cửa sổ. Chị nhận thấy nếu mở cửa, ruồi sẽ bay vào nhiều hơn, nhưng ít ra không khí trong lành sẽ xua tan mùi hôi thối tởm lợm. Chị không biết cách kéo rèm nhưng dù sao cũng mở được cửa sổ. Luồng gió lạnh buốt khiến các rèm cửa bay cuồn cuộn vào phòng, và từ bề mặt màu xám của một tấm rèm, Amaia nhận ra một dải vải màu xám bay qua vết máu rồi rơi xuống tận đầu kia của căn phòng. Tò mò, chị tiến tới và thấy mặc dù cùng màu với tấm rèm, song rõ ràng nó thuộc loại vải khác hẳn. Sợi vải bóng, mẩu vải dài vài mi li mét. Chị nhìn quanh, nhưng không rõ nó từ đầu. Chọn ứng dụng máy ảnh trên điện thoại, Amaia chụp vài kiểu ở các góc độ khác nhau. Mải suy nghĩ, cuộc gọi đến khiến chị giật mình và buông điện thoại, nó rơi cạnh chân. Thận trọng nhặt lên, chị trả lời. Là Markina. Tiếng ông vọng tới chị, ấm áp và gợi tình. Nhắm chặt mắt, chị gạt sang một bên những hình ảnh ùa đến dù chỉ nghe thấy tiếng ông.

– Em đang ở nhà Jonan, - chị nói.

– Lục soát lần nữa à?

– Không, họ làm xong rồi. Sáng nay gia đình được phép vào nhà và họ nhờ em gọi người dọn dẹp. Em đang đợi họ tới.

– Em ở đấy một mình à?

– Vâng.

– Em ổn chứ?

– Vâng, anh đừng lo, chỉ tí tẹo nữa là họ đến và em sẽ ra về, - chị nói, mắt không rời mẩu vải. - Em phải đi bây giờ.

Chị kết thúc cuộc gọi, dò dẫm tìm một cái phong bì trong tủ ly. Tìm được một chiếc, dốc hết thư rác ra, chị cẩn thận đặt mẩu vải vào trong. Lúc đó chị nhận thấy một hoa văn, có lẽ là một chữ cái, lặp lại ở các khoảng trống dọc mẩu vải bé tí. Mặc dù không phải là chuyên gia, chị cũng thấy là loại vải tốt. Chị gấp phong bì, cất vào xắc rồi bắt đầu kiểm tra các tấm rèm và những bề mặt khác. Ngoài bột lấy dấu vân tay, chị không tìm thấy gì. Đội pháp y đã làm rất kỹ lưỡng; sợi vải chắc chắn không có ý nghĩa gì, có thể nó đã ở đó nhiều năm, được màu sắc tấm rèm che khuất.

Chị rời đi khi những người dọn dẹp kín mít trong bộ quần áo lao động và khẩu trang trắng đến, rồi chị tới thẳng đồn cảnh sát Beloso.

Năm phút với Clemos đủ khẳng định nỗi sợ tồi tệ nhất của chị. Anh ta thỏa mãn như một con lợn trong đống phân. Clemos giải thích những điều Iriarte đã cho chị biết về nguồn gốc khẩu súng, và mặc dù chị một mực yêu cầu theo những tuyến điều tra khác và anh ta quả quyết là sẽ làm, nhưng chị thừa biết rằng cuộc điều tra hiện giờ chỉ tập trung vào một hướng.

Chị khinh khỉnh hỏi liệu họ có tìm ra chứng cứ nào kết nối Etxaide với băng nhóm tội phạm này không, nhưng Clemos không cắn cầu, đáp lại rằng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Chị xin lỗi một lát, mượn một tờ giấy ở máy in trên cái bàn trống và một cái kéo, rồi vào phòng vệ sinh ở tầng thứ hai. Khi đã ở trong, chị rút đôi găng tay trong xắc và xỏ vào, rồi lấy cái phong bì đựng mẩu vải. Chị cắt một dải bé tí, để lại trong phong bì và cẩn thận gói phần còn lại vào trong tờ giấy. Chị ra khỏi phòng vệ sinh và trở lại tìm Clemos lần nữa.

– Sáng nay, gia đình phó thanh tra Etxaide nhờ tôi gọi người dọn dẹp tới căn hộ của anh ấy. Trong lúc đợi họ, tôi mở cửa sổ và mẩu vải này bay khỏi rèm; tôi đã kiểm tra, nó có vẻ không khớp với bất cứ vật liệu nào trong nhà, - Amaia nói và đưa cho Clemos chiếc phong bì.

– Lẽ ra chị nên gọi các kỹ thuật viên.

– Anh đùa tôi chắc! Nếu tôi không ở đó, cái này chắc sẽ bị những người quét dọn phá hủy. Nó có thể là chứng cứ. Tôi tuân theo đúng quy trình.

– Chị có chụp ảnh không? - Anh ta hỏi, cáu kỉnh.

– Có, tôi sẽ gửi qua email cho anh.

Clemos vồ lấy chiếc phong bì.

– Cảm ơn, - anh ta càu nhàu. - Tôi chắc rốt cuộc nó chẳng là cái quái gì.

Amaia tiến ra cửa, không buồn đáp lại.

Chị rời tòa nhà, vào xe và gọi tiến sĩ Takchenko.

– Tiến sĩ, chị còn ở Pamplona không?

– Còn, nhưng không lâu đâu, tôi vừa xong bài nói chuyện của mình. Khoảng trưa, tôi sẽ rời đi Huesca.

– Chúng ta gặp nhau được không? Tôi có việc này nhờ chị.

– Được chứ, tôi đang ở hiệu cà phê… - một lát ngừng để chị tìm tên phố. - trên phố Monasterio de Iratxe. Chị có thể tới đây không?

– Mười phút nữa tôi sẽ tới.

Cuộc gặp rất vội. Tiến sĩ Takchenko vội về đúng giờ ăn trưa với chồng. Amaia thì ân hận vì không nhận ra hiệu cà phê hợp thời và thanh lịch này gần với tòa án, là nơi các thẩm phán và luật sư hay lui tới.

Lúc họ đi ra, Takchenko hỏi:

– Thanh tra, chị có biết người phụ nữ kia không? Chị ta không rời mắt khỏi chị từ lúc chị bước vào.

Amaia quay lại, bắt gặp cái nhìn lén lút của Inma Herranz đang uống cà phê với hai phụ nữ khác ở quầy. Amaia nguyền rủa sự trùng hợp ngẫu nhiên này.

Tiến sĩ Takchenko thích ô tô Đức. Chồng chị thường trêu chị bị ám ảnh vì sự an toàn, chị lựa chọn không chỉ vì vẻ ngoài sang trọng của chiếc xe, mà đúng hơn vì những đặc điểm an toàn của nó, khiến nó là một trong những mẫu xe an toàn nhất trên đường. Chị thích lái trên đường cao tốc, nhưng không ở trong các thành phố, nhất là những nơi chị không quen biết. Rời khỏi hiệu cà phê với chiếc phong bì Amaia đưa, chị định nhằm thẳng về Huesca. Chị mất mười lăm phút lái nhiều vòng tròn, rốt cuộc phải viện đến tấm bản đồ kiểu cũ song phù hợp để tìm địa chỉ mà vệ tinh hoa tiêu của chị không định vị được. Sau khi tránh va chạm với một xe buýt sát sàn sạt, và chịu những tiếng còi réo điếc tai của một tài xế cáu kỉnh, rốt cuộc tiến sĩ Takchenko đỗ lại bên ngoài văn phòng dịch vụ chuyển phát nhanh. Chị bật đèn cảnh báo rồi vội vã vào trong. Cho chiếc phong bì Amaia đưa vào một chiếc khác, chị đưa nó cho người đàn ông trung niên đằng sau quầy.

– Tôi muốn chuyển cái này tới thẳng địa chỉ này.

Sau đó, Takchenko trở vào chiếc xe Đức của mình và tiếp tục lên đường.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.