Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Quãng đường năm mươi phút tới Elizondo là phần tốt nhất trong hai giờ liền. Máy ủi tuyết và những hạt sỏi trải đường trộn lẫn tuyết tan và muối dưới lốp xe giống như cơn mưa ngược. Tuyết không còn rơi, nhưng khí đêm lạnh buốt đã giữ những đống tuyết trắng xóa ở hai bên đường nguyên vẹn, bóng tối nham hiểm của quả núi đã thay bằng ánh trăng màu cam dịu phản chiếu lên tuyết, hắt một vầng hào quang phi thực lên quang cảnh như bể mặt của một hành tinh vô danh.

Điện thoại của Amaia reo, chị nhận ra số hiện trên màn hình là của Dupree gọi chị lần cuối. Chị vội nhận cuộc gọi, e nó bị cắt và tìm chỗ để đỗ xe. Sau khi bật đèn cảnh báo, chị trả lời.

– Aloisius?

– Ở Baztán trời tối hẳn rồi phải không, thanh tra Salazar?

– Tối hơn bao giờ hết, - chị đáp.

– Tôi rất tiếc, Amaia.

– Cảm ơn Aloisius, sao anh biết tin này?

– Một cảnh sát Tây Ban Nha bị giết là tin lan nhanh.

– Nhưng tôi tưởng anh…

– Đừng tin bất cứ thứ gì cô nghe được, thanh tra ạ. Cô ổn không?

Chị thở dài sườn sượt.

– Lạc lối.

– Cô không lạc lối, cô chỉ khiếp đảm. Thế là bình thường, cô không có thời gian để suy nghĩ, nhưng chắc chắn sẽ có, và lúc đó, cô sẽ tìm ra đường cho mình.

– Nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu. Mọi thứ quanh tôi đang sụp đổ tan tành. Tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

– Sao cô lại nghĩ thế, Salazar? Với kinh nghiệm trong đời cũng như trong công việc của cô, chắc chắn cô sẽ không tin mọi sự xảy ra mà không có lý do.

– Tôi không biết. Tôi không thể nhận biết một khuôn mẫu nào trong sự hỗn loạn này. Tôi cảm thấy mình đui mù, - chị thổn thức, nước mắt lăn dài trên má. - Chuyện xảy ra với Jonan thật là… tôi không sao tin nổi, còn anh muốn tôi tìm ra lý do đằng sau mọi chuyện này sao?

– Cứ suy nghĩ đi.

– Tôi đang làm thế đây, nhưng không tìm ra câu trả lời.

– Cô sẽ tìm thấy khi có câu hỏi đúng.

– Vì Chúa, Aloisius, thứ cuối cùng tôi cần là lời khuyên của một bậc thầy Ninja[1]… Hãy cho tôi biết thứ gì hữu ích đi.

– Tôi đã cảnh báo cô rồi. Người gần gũi với cô không như bề ngoài tỏ ra đâu.

– Người này là ai vậy?

– Chính cô phải nói với tôi điều đó.

– Làm sao tôi nói được khi tôi đang rơi vào ngõ cụt?

– Cô sẽ tự trả lời câu hỏi của mình. Cô không thể nhìn thấy, Salazar, nhưng cô chỉ đui mù vì cô muốn thế. Hãy nhìn xa trông rộng. Hãy trở lại từ lúc khởi đầu. Ấn phím reset đi, thanh tra. Nhớ lại nơi bắt đầu mọi chuyện này. Quên hết mọi thứ cô nghĩ, cô biết và bắt đầu lại từ đầu.

Amaia thở dài mệt mỏi.

– Anh sẽ giúp tôi chứ?

– Có lúc nào tôi không giúp chưa?

Chị ngồi im lặng, lắng nghe.

– Ác quỷ đang bám sát theo cô, - anh nói.

– Aloisius, vụ này đóng lại khi người bố của cô bé bị giết trong tù. Người vợ khai ám chỉ hắn ta, nhưng bây giờ hắn đã chết nên không còn có dịp trả lời, - chị giải thích, không nhắc đến câu chuyện của Yolanda Berrueta hoặc các sự kiện ở Ainhoa.

– Cô nói gì cũng được, thanh tra.

– Cảm ơn Aloisius.

– Cố ngủ một chút đi; mai sẽ là một ngày khác.

Đống hành lý ở bên cửa khiến chị bối rối không ngờ. Các va li của James và Ibai đã sắp xếp và sẵn sàng cho chuyến đi ngày hôm sau, để chị lại với cảm giác mất mát ghê gớm.

James, bà Engrasi và Ros đã làm mọi việc và đang đợi chị. Những cái ôm, những cái siết tay, sự cảm thông chân thành của những người yêu quý chị và tấm lòng của họ khiến chị cảm động. Chị không giải thích gì, không nói năng gì, chỉ dành cả buổi chiều nhớ lại nỗi kinh hoàng, và lúc này, chị bỗng cảm thấy hoàn toàn trống rỗng. Chị nhận biết mình đang rơi vào cái bẫy phủ nhận mà chị đã trải qua khi tấm thân không còn sự sống của Jonan nằm bên chân chị, lúc chị thấy mình không thể hình dung ra gương mặt của người bạn đã chết, xác anh nằm sóng sượt trên sàn. Trí nhớ của chị như một màn sương che mờ ánh sáng chói lòa, ngăn cản chị chấp nhận sự thật: rằng anh đã chết, rằng Jonan đã chết. Chị có thể suy nghĩ, nhưng bộ não của chị không chịu tin điều đó, chị đã quá mệt mỏi nên không thể đối mặt với thực tế tàn nhẫn ấy, đã để mình rơi hoặc nhảy vào cái bẫy nhưng may thay, không bị tổn thương.

Lúc chị lắng nghe gia đình trò chuyện, lần đầu tiên trong ngày hôm đó, chị có thể quên nỗi đau thương của mình và nghĩ đến việc khác. Trước khi đi nằm, chị gọi đến bệnh viện Saint Collette. Yolanda Berrueta đã được loại khỏi danh sách nghiêm trọng và chuyển vào phòng bệnh thường.

James thao thức nhiều giờ, lắng nghe tiếng thở khe khẽ của Ibai và ngắm cô vợ kiệt sức đang ngủ cạnh mình. Ngay cả trong giấc ngủ mà Amaia rất cần, nỗi đau đớn vẫn hằn trên mặt chị. Mỗi lần nghe thấy tiếng rên rỉ và bắt đầu khóc của vợ, anh lại vuốt ve má chị, an ủi chị từ xa và chợt thấy những sự việc luôn đến với chị như thế này. Chia sẻ cuộc đời với Amaia có nghĩa là chấp nhận thực tế họ sống ở hai cõi song song: lúc chị ngủ thì anh thức; lúc anh mơ thì chị canh chừng. Như thể họ chưa bao giờ cảm thấy điều đó; sự ân cần của anh, lời lẽ của anh, sự dịu dàng của anh phải đưa đến từ xa. Tuy yêu chị sâu sắc, song anh biết rằng chị nhận biết tình yêu của anh như chị có thể ôm nhẹ trong một giấc mơ. Một giọt nước mắt lăn xuống má chị. Cảm động, anh cúi xuống và đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi chị. Chị mở mắt, mỉm cười khi nhìn thấy anh.

– Ôi, anh yêu của em! - chị vòng tay quanh cổ anh, kéo anh lại gần lần nữa.

❀ ❀ ❀

[1] Ninja: Người được huấn luyện võ thuật, chiến thuật, thoắt ẩn thoắt hiện để làm gián điệp, ám sát và phá hoại ở Nhật Bản thời phong kiến.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.