Flora coi hai giờ sáng là một thời khắc khôn ngoan; vào giờ đó, bắt gặp một người trên đường phố Elizondo chẳng khác nào một phép màu. Ngoài ra, chị cần làm việc này vào đêm đó để có thể trả lại chìa khóa trước khi Ros nhận ra nó bị mất. May cho Flora, lối vào xưởng không bật đèn; nhiều năm qua họ đã đề nghị hội đồng thành phố lắp đèn đường, nhưng bị các chủ nhân mảnh đất kế bên phản đối. Flora vào xưởng, chỉ bật đèn khi tới văn phòng, nơi người ta chỉ có thể trông thấy từ bên ngoài bằng cách ngước nhìn qua mái hiên chìa ra, và chẳng ai làm thế. Chị ta vội vã cởi giày, trèo lên chiếc sofa, hạ bức tranh của Ciga xuống và xoay bộ khóa số. Cánh cửa bật mở. Két trống rỗng. Nhìn trừng trừng không tin nổi, Flora lùa tay vào trong, sờ đằng sau cái hộp kim loại. Tim chị lỡ nhịp khi một giọng nói vang lên phía sau:
– Chào chị gái. - Flora quay ngoắt lại, giật mình, hơi lảo đảo. - Nếu chị tìm các thứ trong két, thì tôi đang giữ chúng. Thật ra, tôi đã quên bẵng cái két cho đến khi chị tới văn phòng lúc tôi không có ở đây, và treo lại bức tranh lệch lạc. Trong nhiều ngày, tôi cố tìm hiểu có thứ gì quan trọng đến mức chị phải lẻn vào đây như một tên trộm đêm vậy.
– Nhưng cô…
– Không, tôi không biết mở khóa, nhưng chẳng khó khăn gì. Khi chị là chủ, chị đã gọi người thợ khóa, bảo họ chị quên mã số và họ đã mở két cho chị.
– Cô không có quyền! Các thứ trong két là của riêng tôi.
– Tôi không đồng ý: tôi có mọi quyền, vì đây là xưởng của tôi. Còn chuyện các thứ trong két là của riêng, tôi hiểu rõ vì sao chị không muốn bất kỳ ai trông thấy chúng. Chúng đã đặt chị vào một tình huống hết sức nguy hiểm. - Flora vẫn đứng trên sofa, tay túm lấy cửa két cho vững. - Nếu chị xuống, tôi sẽ giải thích chuyện xảy ra bây giờ, - Ros nói, vui vẻ. - Tôi đã đọc hết các thứ trong két, ít nhất hàng chục lần, nên tôi gần như thuộc lòng.
Flora tái mét mặt và đưa cả hai tay ôm bụng, dường như sắp nôn; tuy vậy, chị ta cố trấn tĩnh, đủ để dọa Ros.
– Cô phải trả lại chúng cho tôi, ngay bây giờ!
– Không, Flora, tôi sẽ không trả lại chị gì hết. Nhưng đừng lo, chị không việc gì phải sợ, miễn là chị cư xử biết điều. Tôi chẳng thích thú gì làm khó chị, hơn nữa, tôi cũng chẳng muốn đến thăm chị ở nhà tù, tuy tôi biết ơn những kiểu thử thách hợp lệ của cô Engrasi. Tôi đã đọc hết mọi thứ, Flora ạ. Tôi đọc và hiểu. Tôi không phán xét chị. Không giống như chị, tôi chưa bao giờ coi mình là người tối thượng về đạo đức. Tuy tôi nghĩ chị đáng được một bài học, nhưng tôi hiểu vì sao chị làm thế. Tôi đã mất nhiều năm bào chữa cho sự ngốc nghếch của mình, cho người chồng lười biếng… Tất nhiên anh ta không phải là kẻ giết người; nếu anh ta làm thế thì biện hộ và che giấu cho anh ta chẳng biến tôi thành kẻ đồng lõa sao?
Flora không trả lời.
– Tôi hiểu chị rất rõ, Flora. Chị làm việc cần làm, và tôi không phán xét chị. Chết trong ngôi nhà nông trại ấy chắc chắn là tốt nhất cho Victor tội nghiệp. Tuy nhiên, mặc dù thông cảm, tôi sẽ không để chị hủy hoại cuộc đời tôi. Tôi sẽ không tố giác chị, Flora, trừ khi chị buộc tôi có lựa chọn khác. Tôi đã suy nghĩ rất lâu và kỹ càng về sự khám phá này và nên làm gì với nó, rốt cuộc, tôi đã sáng tỏ. Tôi nghĩ gia đình chúng ta đau khổ đủ rồi, vì thế tôi đã để cuốn nhật ký cùng đôi giày đỏ xinh xắn của chị vào một cái hộp và mang đến một luật sư. Sẽ chẳng có việc gì xảy ra cho tôi để tôi phải làm di chúc - tôi còn trẻ và khỏe mạnh, tôi chẳng muốn chết sớm - nhưng chúng ta phải sẵn sàng cho tình huống bất ngờ có thể xảy ra. Vì thế, nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, hoặc vì lý do nào đó tôi bị ngã chết, cái hộp sẽ được chuyển đến cho em gái Amaia của chúng ta. Vì Flora ạ, trong khi lương tâm của chúng ta còn nhiều thứ để thèm khát, tôi biết chắc chắn rằng nếu Amaia phát hiện ra những điều trong nhật ký của chị, nó sẽ bắt giữ chị không hề ngập ngừng. Có thể vì nó có một thời thơ ấu khắc nghiệt, mọi thứ phiền toái nó phải chịu đựng trong lúc chúng ta đứng sang một bên, nhưng nó không như chúng ta; Amaia sẽ không tán thành việc tôi đang làm bây giờ hơn là nó sẽ thương hại chị. Thế nên, tôi đề nghị chúng ta tìm một luật sư khác, - Ros nói và cười toét miệng, - để giải quyết món quà là chị sẽ tặng tôi phần của chị ở xưởng bánh. Đó là tất cả những gì tôi muốn. Chị có thể cầm tiền và hưởng thụ cuộc sống của chị. Tôi sẽ không làm phiền chị lần nữa, và chúng ta sẽ không bao giờ nhắc lại câu chuyện này, nhưng nếu chị cố đòi chia phần với tôi, tôi sẽ hủy diệt chị.
Flora chăm chú lắng nghe, tay khoanh lại, vẻ nghiêm trang hiện rõ trên mặt.
– Cô có vẻ rất chắc chắn là chuyện này sẽ thành.
– Tôi biết chắc. Trong gia đình này, chúng ta là chuyên gia giữ kín những bí mật khủng khiếp, làm như mọi sự đều êm thấm.
Mặt Flora mềm lại, và chị ta mỉm cười.
– Tuyệt, rốt cuộc bé Rosaura của chúng ta đã trở nên thông minh rồi đấy, - chị ta nói và nhìn em gái, vẻ đồng tình. - Ngày mai, tôi sẽ tìm một luật sư khác, để chắc chắn là cô không để thứ gì phiền toái nho nhỏ khống chế đời cô.
Flora nhặt cái xắc và lao qua Ros lúc chạy ra cửa.
– Flora, gượm đã.
– Gì vậy?
– Trước khi đi, chị vui lòng để lại các thứ như cũ được không?
Flora trở lại gần cái két, treo bức tranh lên tường và dọn dẹp các tấm đệm trên sofa. Rồi chị ta quay gót và bỏ đi.