Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39

❊ ❊ ❊

Ôi Jonan, Jonan. Chị cảm thấy cánh tay Zabalza giữ chị chặt cứng lúc chị giàn giụa nước mắt vì người bạn đã chết, vì máu anh chảy tràn, bàn tay anh đặt trên sàn… Chị rên rỉ, thức giấc trong bóng tối, chỉ có một ánh sáng yếu ớt lọt qua ô cửa chiếu sáng. Chị mò mẫm tìm điện thoại: mới quá bảy giờ. Màn hình chiếu sáng căn phòng lúc có cuộc gọi đến, và chị mừng đã đặt chế độ im lặng. Là Iriarte. Chị trườn khỏi giường và đi ra.

– Thanh tra, tôi mong không đánh thức chị.

– Không sao, - chị đáp.

– Chúng tôi có một số thông tin về đạn đạo. Theo dấu vết của hai viên đạn trong cuộc giải phẫu tử thi, khẩu súng đó giống khẩu đã giết chết một bảo vệ tại một vũ trường disco ở Madrid sáu năm trước. Một khẩu súng liên quan đến các tổ chức mafia Tây Âu, được tìm thấy tại hiện trường gây án rồi sau đó biến mất khỏi phòng thu giữ tang vật ở tòa án Madrid.

– Biến mất khỏi tòa án? Sao có thể thế được?

– Hình như có một vụ phóng hỏa và một số chứng cứ bị phá hủy hoặc hư hỏng. Sau đó, khi xem xét đống đổ nát, người ta phát hiện ra khẩu súng đó bị mất. Tôi sẽ gửi cho chị một bản sao báo cáo đạn đạo qua email. À, mà tôi nên báo trước với chị Bộ Nội vụ muốn phỏng vấn chúng ta lần nữa.

Amaia thở dài đáp lại.

– Hôm nay chị có đến đồn không?

– Không, trừ khi anh cần tôi, tôi đang nghỉ phép chính thức mà.

Đầu dây bên kia im lặng.

– Iriarte… Về khẩu súng, nó chẳng có ý nghĩa gì hết; cuộc điều tra vẫn chưa kết thúc.

– Tất nhiên là chưa.

Trở lại phòng ngủ, Amaia thu nhặt quần áo lúc mắt chị đã quen với bóng tối. Chị nhận ra hình bóng bờ vai và lưng của người đàn ông đang ngủ và dừng lại giữa đường, bị những hình ảnh tưởng tượng về tấm thân người đó kích thích mãnh liệt.

Chị buông rơi quần áo xuống sàn và trườn vào giường, cạnh ông.

Chị muốn nói chuyện với đích thân Clemos. Chị không vui vì chiều hướng cuộc điều tra, mặc dù đã biết kết quả đạn đạo, chị vẫn lo họ sẽ bỏ các tuyến điều tra khác vì thờ ơ. Chị quyết định về nhà thay quần áo. Hài lòng thấy hộp không có thư rác, chị lên gác và thầm ôn lại những điều định nói với thanh tra Clemos. Lúc đi qua phòng khách, chị liếc nhìn những tấm bản đồ gắn trên giá, và nghe thấy tiếng vo vo của chiếc quạt, chị nhớ ra quên tắt máy tính. Chị lần lượt đóng lại những hình ảnh khác nhau của các bản đồ, cho đến khi trên màn hình máy tính hiện lên một phong bì nhỏ màu xanh lơ nhấp nháy, báo có email gửi cho chị. Tài khoản này là cũ, chị dùng để lướt qua mạng và không bao giờ dùng; mọi email chính thức đến qua tài khoản nội bộ ở đồn, còn các thư từ cá nhân qua địa chỉ của chị ở Gmail, chị kiểm tra qua điện thoại.

Bấm vào biểu tượng, thứ hiện lên trên màn hình làm máu chị lạnh toát. Là thư của Jonan Etxaide.

Đây là việc không thể. Chị chưa bao giờ nhận tin nhắn của Jonan hoặc các đồng nghiệp khác qua địa chỉ này; chỉ có James, các chị gái của chị và vài người bạn hồi đại học biết. Nhưng thứ khiến chị hoang mang nhất là theo ngày tháng, thư này gửi từ buổi chiều hai ngày trước, đúng vào lúc cử hành tang lễ, hơn hai mươi tư giờ sau khi Jonan qua đời. Run rẩy lúc mở thư, tràn đầy những ngờ vực, chị càng bối rối hơn:

Jonan Etxaide muốn chia sẻ file với chị

Loại file - Tài liệu và hình ảnh

Tiêu đề **********

Muốn vào file này cần mật khẩu

Có hai chỗ cần điền vào: tên tài khoản và mật khẩu.

Amaia nhìn trừng trừng vào con trỏ lóe sáng trên màn hình vài giây, mạch đập dồn, miệng khô khốc, lúc cơn run trong ngón tay đặt trên chuột lan khắp toàn thân. Amaia đứng dậy, cảm thấy hơi buồn nôn, chị vào bếp kiếm chai nước lạnh như băng trong tủ lạnh. Con trỏ vẫn nhấp nháy không ngừng. Đọc lại tin nhắn vắn tắt vài lần, dường như hy vọng tìm thấy một thứ đã bỏ lỡ, chị nhìn lại con trỏ lóe sáng dưới từ “tài khoản”, dai dẳng đòi giải đáp.

Chị đánh amaiasalariturzaeta@gmailcom, rồi chuyển con trỏ đến “mật khẩu”.

Lời Marc vang vọng trong đầu chị: “lễ vật” và số của Jonan.

Chị đánh “lễ vật” rồi ngập ngừng… Số nào nhỉ? Rút điện thoại ra, chị tìm số của Jonan trên danh bạ, rồi loại ngay. Jonan không bao giờ dùng một thứ rõ ràng như vậy. Chị đánh một loạt số 0 cho đến khi con trỏ báo đã hết chỗ. Bốn con số, mười ngàn kết hợp có thể, vậy mà Jonan đã chỉ rõ là số của anh. Chị lại rút điện thoại.

Iriarte trả lời ở đầu dây bên kia.

– Thanh tra, anh có số phù hiệu của phó thanh tra Jonan Etxaide không?

– Chị cầm máy nhé.

Amaia nghe thấy tiếng máy đặt lên bàn, tiếng bàn phím gõ tanh tách.

– Là 1269.

Chị cảm ơn anh và ngắt máy.

Chị đánh số đó vào mật khẩu và ấn Enter.

Bàn tay chị toát mồ hôi; tim chị đập dồn lúc tin nhắn mở ra trước mắt.

Không phải văn bản, chỉ là hơn một chục file xếp theo thứ tự ABC. Chị lướt con trỏ qua các file, đọc tên: Ainhoa, Berasategui, Hidalgo, Salazar, Hiện trường gây án… Chị mở một file hú họa. Từ cách sắp xếp thông tin, có vẻ như Cloud chỉ dùng để chứa một bản copy dự phòng. Các tài liệu bên trong không có lệnh đặc biệt; chị tìm thấy lệnh khám xét nhà Fina Hidalgo, audio lời khai của Yolanda Berrueta và lý lịch làm việc của Fina Hidalgo, chị mở file khác có tiêu đề Markina, thấy ảnh chị và Markina ở bên ngoài Trung tâm Hội nghị Baluarte.

– Jonan, tất cả những thứ này có ý nghĩa gì? - Chị thì thào, kinh hãi.

Bấm vào file có tiêu đề Ainhoa, mở ra hàng loạt ảnh chụp bên trong ngôi mộ chôn các con của Yolanda Berrueta, có vài ảnh phóng to các chi tiết. Vừa tò mò vừa lo lắng, chị quan sát các bàn tay bé tí của đứa trẻ đã chết thò ra khỏi quan tài, và sững sờ vì bộ mặt đen lại của đứa bé kia. Jonan đã làm nhiều ảnh phóng to. Anh chụp những chữ đầu trên các quan tài và xoay hình ảnh để dễ đọc: DTB là Didier Tremond-Berrueta, còn MTB là Martín Tremond-Berrueta. Xem lướt hai mươi lăm tấm ảnh, chị thấy Jonan tập trung chủ yếu vào một cỗ quan tài kim loại, mở một bên sườn. Jonan đã phóng to và xoay các chữ đầu: HTB. Anh cũng phóng to một góc túi nilon đựng một thứ chị nghĩ là tro, mép túi có logo xanh lơ và đỏ. Amaia ngắm nghía kỹ càng các bức ảnh và hiểu vì sao Jonan chú ý đến các chi tiết này. Đựng tro cốt người vào túi nilon có vẻ kỳ quặc. Ở các bức ảnh tiếp theo, Jonan đã sưu tập hàng chục bao gói các loại thực phẩm khác gồm hạt đậu lăng, muối tinh, bột mì và đường, tất cả đều của Pháp, làm bằng chất dẻo trong suốt có logo xanh lơ và đỏ. Trong ảnh tiếp đó, Etxaide đã cắt và dán ảnh cái túi trong quan tài kim loại và đặt cạnh túi đựng một ki lô đường; chúng giống hệt nhau.

– Khốn kiếp! - Amaia kêu lên.

Ngay lập tức, chúng khiến chị nhớ đến cái túi đựng sỏi trong quan tài chị gái, những túi đựng đường Valentin Esparza để trong quan tài con gái hắn, bọc trong chiếc khăn mặt. Mạch chị đập với tốc độ một trăm dặm một giờ lúc nghiên cứu lần lượt từng ảnh một, và câu hỏi của Yolanda Berrueta lóe lên trong đầu chị: “Tại sao lại có người để các túi đường vào trong quan tài?”. Amaia in các ảnh ra, cầm chặt trong tay lúc đi tới đi lui như một con thú trong chuồng. Chị nhấc điện thoại, gọi đến bệnh viện Saint Collette và hỏi có thể nói chuyện với Yolanda Berrueta được không. Người ta nói với chị rằng tuy Yolanda đã khá hơn nhiều, nhưng đợi một thời gian ngắn nữa thì thích hợp hơn. Chị ngắt máy, bực bội; rõ ràng không thể nói chuyện với người chồng cũ của chị ta về chuyện này được. Chị vào phòng ngủ, dốc ngược cái xắc lên giường, mọi thứ trong đó tràn lên bộ lễ phục, và tìm thấy danh thiếp của Senor Berrueta. Chị bấm số và ông ta nhấc máy ngay lập tức.

– Có thể tôi ghé qua và có chuyện muốn nói. Việc khẩn đấy.

Những đám mây bay nhanh qua bầu trời xám xịt, cuốn mưa khỏi thung lũng và làm nhiệt độ tụt xuống vài độ. Bất chấp cái rét, cha của Yolanda nhất quyết đòi nói chuyện ở bên ngoài.

– Xin cô hiểu cho, vì vợ tôi, - ông ta giải thích. - Bà ấy đã đủ đau đớn vì chuyện xảy ra với Yolanda lắm rồi.

Họ đi cách xa cửa trước theo một thỏa thuận ngầm.

– Việc này không mất thời gian đâu. Thực ra, tôi chỉ hỏi ông một câu thôi. Bên trong ngôi mộ ở Ainhoa, có một cỗ quan tài nhỏ hơn khắc chữ đầu là HTB.

Ông ta buồn bã gật đầu.

– Đó là tên cháu gái tôi, Haizeta.

– Ông có một cháu gái ư?

– Vâng, Yolanda đã sinh con gái một năm trước khi hai trẻ song sinh ra đời. Một bé gái xinh đẹp, khỏe mạnh và chết hai tuần sau khi sinh, ngay trong ngôi nhà này. Chuyện đó khiến Yolanda bị trầm cảm. Từ đó trở đi, mọi việc từ xấu thành xấu hơn. Tôi luôn nghĩ nó mang thai lần nữa sớm như thế là một sai lầm lớn, nhưng chồng nó một mực muốn vậy. Nó nói càng có thêm con khác sớm bao nhiêu, Yolanda sẽ càng thôi đau đớn vì mất đứa con gái sớm bấy nhiêu. Nhưng Yolanda ở trong trạng thái không điều khiển được việc có thai lần nữa, ngay từ lúc nó mang thai. Nó buông thả bản thân, suy nhược và không quan tâm đến bất cứ thứ gì. Con gái tôi chỉ hoạt bát trở lại khi hai đứa trẻ song sinh ra đời, khi nó bế con trên tay. Nó là một người mẹ tốt, nhưng đã phải trải qua quá nhiều thứ, đời nó là một bi kịch. Nó đã sinh ba đứa con và cả ba đều chết.

Amaia ngắm ông ta rầu rĩ. Đây là một chi tiết vượt quá sự hiểu biết của chị, giống hệt Valentín Esparza đã nói với vợ: thay thế đứa con gái đã mất bằng một đứa con khác sẽ hết đau đớn. Vợ Esparza đã nói rằng mình không thể có đứa con khác, rằng cô không thể bằng lòng việc đó. Nhưng Yolanda yếu đuối hơn, mỏng manh hơn, và trong trường hợp của chị ta, người chồng có cách riêng.

– Yolanda không kể với tôi chuyện này.

– Thuốc thang làm nó nhầm lẫn: nó lẫn lộn thời điểm xảy ra các sự việc; cái chết của đứa con gái là một chấn thương mạnh đến nỗi toàn bộ mọi việc trở nên mờ mịt trong tâm trí nó.

Amaia nhớ lại Yolanda kể rằng chị ta lẫn lộn lung tung các sự việc, chị cũng nhớ Yolanda khai ở đồn rằng đứa trẻ không có trong quan tài.

– Senor Berrueta, chỉ một câu nữa thôi: bé gái có hỏa táng không?

– Không, nó không hỏa táng cũng như các em trai. Chúng tôi làm mọi việc theo kiểu truyền thống như các gia đình khác. Cô đã thấy ngôi mộ ở Ainhoa rồi.

– Tôi cần biết cho chắc chắn, - Amaia khăng khăng. - Việc này rất quan trọng, và tôi không thể hỏi chồng cũ của Yolanda.

Berrueta nhăn mặt khi nghe nhắc đến con rể.

– Cô không cần hỏi nó. Người làm dịch vụ lễ tang ở Oieregi lo việc đó. Tôi có thể cho cô tên và địa chỉ ông ta; ông ta sẽ khẳng định cháu gái tôi được chôn cất theo truyền thống. Họ đã đưa xác con bé từ nhà tang lễ ra nghĩa địa.

Amaia mất mười phút xác định vị trí của chủ nhân nhà tang lễ, ông ta nói đúng như lời Berrueta.

Chị trở lại Pamplona mà không đỗ lại ở Elizondo. Chị muốn gặp bà cô, nhưng các file của Jonan đang thúc giục chị. Trở lại máy tính, chị cảm thấy ngã lòng. Jonan đã cung cấp mà không hề có lời giải thích bất kỳ tài liệu nào, vì thế chị phải rà soát hết, để cố mường tượng ra vì sao chúng ở đó.

Chị mở file có ảnh chị và Markina lần nữa và bứt rứt ngắm nhìn. Tại sao anh quan tâm đến đời tư của chị? Tại sao Jonan dò xét chị? Tại sao anh đọc các email của chị? Chị cảm thấy vô cùng giận dữ và thất vọng vì không thể hiểu nổi, nhưng chị quyết định gạt vấn đề ấy lại sau; hiện giờ, điều quan trọng là tại sao Jonan gửi tin nhắn cho chị, anh đã cho chị một thứ hiển nhiên và chị phải tin cậy anh để hiểu việc anh đang làm. Chị nghĩ đến mật khẩu anh dùng: “lễ vật”. Bản thân từ ấy đã có ý nghĩa, nhưng con số anh chọn còn quan trọng với chị hơn nhiều: số phù hiệu của anh, con số khiến anh trở thành sĩ quan cảnh sát. Nó làm chị nhớ lại lời Marc kể Jonan đã từ chối thẳng thừng việc cân nhắc ý nghĩ bỏ nghề.

– Khỉ thật, Jonan, cậu làm gì vậy, hở?

Ngoài bức ảnh chụp hai người trò chuyện tối hôm đó ở bên ngoài Trung tâm Hội nghị Baluarte, file Markina còn chứa tiểu sử tóm tắt của ông: sinh ra ở đâu, học và nghiên cứu ở đâu, các vị trí ông đảm nhận trước khi chuyển tới Pamplona. Chị ngạc nhiên vì địa chỉ và số điện thoại một viện dưỡng lão, nơi một phụ nữ tên là Sara Durán nhập viện. Cạnh đó, Etxaide ghi chú “mẹ”. Chị lắc đầu, bối rối vì mẩu thông tin này và ý nghĩa có thể của nó.

Trong file đề tên Salazar có ảnh cỗ quan tài trống rỗng của chị gái chị trong hầm mộ của gia tộc tại San Sebastian, các xương mairu để lại ở nhà thờ Arizkun, một số cái đã trăm năm tuổi, nhưng cũng có những xương trắng của người chị song sinh của chị. Vài bức phóng to từ bức ảnh duy nhất chụp chiếc áo khoác Puffa mà Rosario mặc vào đêm chạy trốn, vớt được từ dòng sông trước khi Markina ra lệnh ngừng cuộc tìm kiếm. Cũng có nhiều bản đồ quả núi với nhiều con đường Rosario có thể thoát từ hang Ari Zahar.

Trong file mang tên Herranz, có sơ lược tiểu sử cô thư ký của Markina và một thứ khiến Amaia hoàn toàn sửng sốt: nhiều ảnh hơn, hình như chụp trong một hiệu cà phê, thư ký của Markina đang nói chuyện với Yolanda Berrueta.

File mang tên “Hiện trường gây án” thống kê địa chỉ của các bé họ đã xem xét, những đứa trẻ bị quy là chết vì SIDS; anh đã thêm chị gái của Amaia vào danh sách, nhưng không có hai con trai của Yolanda. Chị thấy một trong các bản đồ chị đã dùng chiều hôm trước và đánh dấu các thành phố, làng mạc khác nhau, kể cả Elizondo vì có chị mình, nhưng bỏ sót Ainhoa. Khi nối các điểm, chị đã hình dung con đường chữ chi N-121. Có thể thế được không? Những kẻ giết người hàng loạt thường phạm tội gần đường cái để dễ bề chạy trốn, nhưng ở đây lại không thế.

“Ấn phím reset, thanh tra”, Amaia lẩm bẩm, cố ép mình tập trung vào những điều đã biết. Chị in một bản đồ khác, đánh dấu nơi sinh của các nạn nhân, kể cả của chị và người chị gái. Rồi chị nhận thấy sau khi xóa bọn trẻ ở Ainhoa, con đường thẳng hơn. Lần này nó trở nên sáng sủa hơn và khi nhìn kỹ hơn, chị thấy con đường màu xanh lơ đẹp đẽ ghi tên sông Baztán. Với các chấm đánh dấu địa điểm, dòng sông tương ứng với một hiện trường tội ác trải dài từ Erratzu tới Arraioz, qua Elbete và Elizondo, và thêm và con gái của Yolanda, nó chạy tuốt tới Oieregi. Chị ngắm nghía tấm bản đồ. Con đường màu xanh lơ gào rú lên với chị.

Dòng sông. “Thanh tẩy dòng sông”, Amaia nghĩ, dường như những lời đó có sức mạnh triệu hồi các bóng ma, những ảo ảnh trong mơ của chị vang lên trong đầu, gợi lên hình ảnh những bông hoa trắng khổng lồ và những cỗ quan tài trống rỗng.

Amaia ngồi xuống ghế, nghiên cứu các bản đồ từ xa, cố hiểu mình đang nhìn cái gì. Trong tâm trí chị, những hình ảnh trong cuốn sách của Dupree trộn lẫn với mật khẩu của Jonan, Sarasola đang nói đến bản chất hiểm ác trong các file của Berasategui, và “lễ hiến tế” do các giáo phái ở Lesaka và Elizondo cử hành vào đầu những năm 1980. Chị đứng dậy, rồi tiến tới đánh dấu thêm hai chấm mới vào bản đồ; chị không thể không nghĩ tới sự hổ thẹn vì không biết mặt những đứa trẻ ấy, vì sao các em sinh ra để chết, vì sao trong đoạn đời ngắn ngủi của các em, không người nào cho các em một nhân dạng, một vị thế bé xíu riêng trên cõi đời.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.