Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

❊ ❊ ❊

Bà Engrasi nấu món đậu lăng hầm thịt cho bữa trưa. Mùi thức ăn thơm phức và ngọn lửa trong lò sưởi khiến Amaia dễ chịu, song thiếu vắng James và nhất là thiếu Ibai, ngôi nhà như chìm vào sự im lặng xa lạ với cả ba người phụ nữ. Amaia quyết định gọi James, anh ngạc nhiên nghe thấy tiếng chị. Sau một hồi chuyện trò ngắn, chị đưa điện thoại cho bà Engrasi và Ros, họ rối rít hỏi về Ibai, và theo lời James, nó đang dỏng tai lên và cười toe toét lúc nghe thấy tiếng họ.

Trên đầu chị, bầu trời đen kịt và tiếng sấm đầu tiên ầm vang từ núi vọng tới chị. Lúc bước vào đồn cảnh sát, chị nghiền ngẫm câu chuyện với bà cô lúc Ros đã tới xưởng. Bà Engrasi hỏi chị:

– Amaia, cháu và James có chuyện gì phải không?

Chị cố lảng câu hỏi.

– Sao cô nghĩ vậy ạ?

– Vì cháu đáp lại bằng một câu hỏi, và vì cô đã nghe lỏm câu chuyện của cháu với nó. Bọn cháu chỉ nói về thời tiết.

Amaia mỉm cười vì lời nhận xét của bà cô.

– Khi hai vợ chồng không còn gì để nói với nhau, họ chỉ nói đến những thứ đại loại như thời tiết, cách đối phó với lái xe taxi. Cứ cười đi nếu cháu muốn, nhưng đây là một trong các dấu hiệu suy sụp sự cảm thông đấy.

Vẻ mặt Amaia u ám vì ý kiến đó.

– Cháu không yêu nó nữa ư, Amaia?

Chị nại cớ là đã muộn và hấp tấp đến nỗi quên cả chìa khóa xe. Bị cái nhìn chăm chú dò xét của bà cô đe dọa, chị không muốn quay lại lấy. Chị chưa bao giờ hết ngạc nhiên vì khả năng của bà, lúc nào bà cũng đoán trúng chị đang nghĩ gì, lo lắng điều gì.

Câu hỏi ấy cứ vang trong đầu chị. Mình còn yêu James không? Ngay lập tức, câu trả lời là có, chị yêu anh, chị biết mình yêu chồng, nhưng trong trường hợp đó… Làm sao chị có thể giải thích cảm xúc của chị dành cho Markina? Dupree sẽ gọi là sự cuồng dại, Montes sẽ nói đó là sự hấp dẫn tình dục. Jonan thì nói thẳng thừng: Markina đã che mờ khả năng phán đoán của chị, ngăn cản chị suy nghĩ khách quan. Chị nhớ lại chị đã tức giận biết bao khi nghe Jonan nói thế, nhưng nhìn nhận những phát hiện mới nhất, chị bắt đầu nghĩ Jonan có lý do để nhận xét.

Lúc bước vào phòng họp, chị thấy Montes đã bắt đầu ghim các ảnh và tài liệu họ đã thu thập lên cái bảng trắng.

– Các bạn có tiến triển nào không? - Amaia hỏi chung cả nhóm lúc nhìn chằm chằm qua cửa sổ vào bầu trời đen kịt, dầy đặc những đám mây dông. Chị tiến tới và bật đèn.

– Có một số, nhưng không nhiều, - Montes nói. - Loại trừ các bé gái đã rửa tội, chúng tôi có thể cắt bớt danh sách, nhưng việc tìm ra các xứ đạo rồi nói chuyện với từng linh mục rất tốn thời gian, vì chưa ai tiếp cận với thông tin đó. Trong những giờ ở cơ quan, hầu hết các nhà thờ đóng cửa. Bốn trường hợp ở Hondarribia, chúng tôi đã loại bỏ hai - một là bé gái người Đức, chết trong ngày lễ của gia đình, còn bé kia đã rửa tội.

– Zabalza?

– Theo thống kê trên toàn vùng Navarre, con số tăng đáng kể. Nhưng nếu chúng ta giới hạn tìm kiếm các thị trấn gần sông, chúng tôi có thể giảm xuống một trường hợp ở Elizondo, một cái nữa ở Oronoz-Mugaire, - anh nói và đánh dấu trên bản đồ, - một trường hợp nữa ở Narbarte, hai ở Doneztebe và hai cái thanh tra Montes đã nhắc tới ở Hondarribia.

Amaia đang nghiên cứu đường nối các chấm đỏ trên bản đồ thì một tiếng sấm lớn ầm vang làm rung chuyển tòa nhà. Chị ngước nhìn đúng lúc thấy cơn mưa to quật vào cửa sổ.

– Những trường hợp này xảy ra cách đây bao lâu?

– Mười năm, - Zabalza đáp. - Chị có muốn tôi trở lại xa hơn không?

– Thật tốt nếu anh có thể lùi xa tận vụ đầu tiên chúng ta biết, có thể còn xa hơn nữa. Dùng màu khác đánh dấu các vụ cũ hơn - ở Elizondo, bé gái ở Argi Beltz và chị gái tôi, bé gái ở Lesaka, con gái cặp vợ chồng luật sư Lejarreta & Andía ở Elbete; cũng như người cha đã đe dọa nhà bệnh lý học ở Erratzu.

Tuyến đường rõ ràng chạy theo sông Baztán, hoặc Bidasoa, mọi con đường từ nguồn tới cửa sông thành một dãy chấm hung hiểm chỉ rõ các thành phố hoặc làng mạc mà dòng sông chảy qua.

Amaia quay ngoắt lại thấy thanh tra Iriarte đang đứng sau chị, ngắm nghía tấm bản đồ với vẻ lo âu.

– Hình như chị đã xác lập một mô hình.

– Anh ngồi xuống đi, - chị nói thay lời đáp lại. - Tôi có một số tin mới. Theo lời khuyên của anh, thanh tra ạ, - chị nói với Iriarte, - tôi đã tới tìm sự giúp đỡ của cha Sarasola. Tôi rất ngạc nhiên, ông ta thu xếp cho tôi thẩm vấn một nhân chứng đã tố giác việc hiến sinh ở Lesaka. Không ít thì nhiều, ông ta đã kể với tôi câu chuyện tương tự của cha Sarasola: đây là một giáo phái tâm linh hàm ý thờ cúng quỷ Xa tăng, nhưng thay vì thờ phụng quỷ dữ, họ lại khuyến khích trở về các truyền thống siêu nhiên của Baztán. Hoặc theo lời nhân chứng, trở về với truyền thống tâm linh, cho phép con người liên thông với những sức mạnh trần tục đầy uy quyền, bí ẩn, sử dụng phép thuật lan tràn khắp những nơi có người ở, dựa trên tín ngưỡng họ đã thực hành qua hàng ngàn năm. Họ cũng viện đến việc thực hành phép phù thủy cùng bùa mê thuốc lú, thần chú, thảo dược và Sa man giáo, học thăm dò giới hạn sức mạnh của con người.

– Người ta có thực sự tin mọi chuyện này không? - Nom Iriarte kinh hãi.

Mưa đập ào ào vào cửa sổ lúc một tia chớp lóa mắt chiếu sáng bầu trời tối đen, lộ ra những đám mây cuồn cuộn giống sóng đại dương.

– Tôi xin trích lời cha Sarasola khi tôi hỏi một câu tương tự: Đừng nghĩ bằng các thuật ngữ này. Lẽ tất nhiên người ta tin, niềm tin là sức mạnh mãnh liệt đằng sau hàng triệu con người, hàng triệu người hành hương đổ đến Santiago, đến Rome, đến Mecca, đến Ấn Độ; doanh thu bán sách tâm linh đứng đầu đô thị trong nhiều năm, số lượng các giáo phái tăng nhanh, thu hút nhiều môn đệ tới mức độ các lực lượng cảnh sát trên toàn cầu phải dốc sức giải quyết. Chúng ta hãy quên thứ chúng ta coi là có lý, thỏa đáng và chắc chắn, vì ở đây chúng ta đang nói đến một thứ khác hẳn, một thứ có uy lực khó tin trong tay các lãnh tụ đầy sức lôi cuốn quần chúng, có thể vô cùng nguy hiểm.

Giáo phái đặc biệt này tán thành trở lại các truyền thống cổ xưa, kính trọng nguồn gốc của nó, đại diện cho các lực lượng nguyên thủy, và phương pháp thực hiện là thông qua các “lễ vật”. Họ kế thừa các tôn giáo cũ, tin vào sự tồn tại của các sinh vật huyền bí, liên tưởng tới phần này của thế giới từ những thời tiền sử. Cả vùng này đầy những đường nối kỳ lạ hình chữ chi - được tin tưởng rộng rãi là kết hợp với những hiện tượng siêu linh - cùng với những dấu vết cự thạch do những cư dân đầu tiên của Baztán tạo nên, chỉ rõ các địa điểm có ý nghĩa tâm linh - những quả núi, tảng đá, vách đá, hẻm núi, hang động và nhiều nơi khác - là những địa điểm con người có thể liên thông với các sức mạnh siêu nhiên đó. Một giả thuyết do Watkins để xướng, cho rằng những dấu vết này có từ thời đại đồ đá mới, là những cột mốc trong những cuộc hành hương tập thể.

Lãnh tụ giáo phái chỉ dẫn cho các tín đồ cách triệu hồi các sức mạnh này và giành được nhiều ân huệ. Không phải thông qua cầu nguyện, ép xác, tuân theo các luật lệ hoặc vượt qua các trở ngại trên đường dục vọng. Giáo phái triệu hồi các thần linh độc ác của họ bằng cách dâng nộp các sinh vật. Bắt đầu, họ hiến tế gia súc, theo lời nhân chứng, kết quả đáng kinh sợ là họ nhanh chóng tiến đến hiến sinh người. Nhưng không phải là người già: lễ vật tối thượng gọi là hiến sinh đòi hỏi là các bé gái dưới hai tuổi. Theo đức tin của họ, ở độ tuổi này, linh hồn các bé vẫn lửng lơ giữa hai cõi, trở nên đặc biệt thu hút Inguma - ác ma họ thờ phụng. Bé gái phải chưa được rửa tội, và bị giết theo đúng cách Inguma làm chết nạn nhân…

Một tiếng sấm nữa nổ ầm ầm trên đầu, làm họ nhãng đi trong chốc lát vì cơn dông bão hùng vĩ đang kéo đến bên ngoài.

– Bằng cách bóp họ chết ngạt, - Zabalza nói.

– Đúng thế, bằng cách tước đoạt hơi thở của họ, đó là cách nhân chứng khẳng định đã diễn ra trong lễ hiến sinh. Để hoàn thành nghi lễ, xác chết được mang tới một nơi đặc biệt, một địa điểm mà nhân chứng tuyên bố không biết. Để đền đáp, sự giàu có dường như là thứ chủ yếu mà những người tham gia được nhận, các bố mẹ hiến sinh con gái mình được toại nguyện những mong ước không giới hạn.

Nhân chứng còn kể một vài điều đáng quan tâm khác, - Amaia nói tiếp. - Một số thứ tôi đã chuyển cho các bạn từ hôm qua: lãnh tụ giáo phái tên là Xabier Tabese, tuổi khoảng bảy lăm, phỏng đoán là hãy còn sống. Nhân chứng nói nhiều trường hợp chỉ có một người trong bố mẹ nạn nhân hiến tế là thành viên của giáo phái, như trường hợp của Yolanda Berrueta và Sonia Esparza. Cũng có nhiều trường hợp cả hai bố mẹ ban đầu đồng ý hiến sinh con gái, nhưng sau đó người mẹ trở thành con mồi của bệnh trầm cảm. Điều đó khiến tôi tự hỏi: rốt cuộc, các cặp đó có chia tay nhau không? Nếu chúng ta tìm ra những người mẹ ly thân với chồng và những đứa trẻ được chôn cất trong hầm mộ của gia đình, chúng ta có thể thuyết phục họ đồng ý cho chúng ta mở quan tài. Chúng ta sẽ không cần lệnh của tòa án nếu các gia đình tự yêu cầu. Về mặt an toàn, họ có thể viện cớ muốn kiểm tra xem lũ lụt có làm hư hại gì không. Vì thế, tôi muốn các bạn kiểm tra bất cứ cặp bố mẹ nào của các nạn nhân đã ly dị.

Một tia chớp nữa sáng rực bầu trời, ngắt điện trong vài giây, nhấn chìm họ vào bóng tối cho đến lúc các ngọn đèn sáng trở lại.

Amaia không ngại đi bộ trong mưa, nhưng tiếng nước mưa đổ ào ào xuống tán ô điếc tai khiến chị căng thẳng. Lúc đến bên ngoài ngôi nhà của Senor Yanez, chị cảm thấy điện thoại rung trong túi áo. Có hai cuộc gọi nhỡ: một của James, còn cuộc kia của Markina. Chị xóa cả hai, nhét điện thoại vào sâu trong túi và bấm chuông, hình dung lão già đang càu nhàu lúc đứng dậy khỏi cái giường tự chế trước tivi. Ngay sau đó, Amaia nghe thấy tiếng then cửa kéo ra sau, và bộ mặt đầy nếp nhăn của Yanez xuất hiện.

- À, ra là cô, - lão nói.

– Tôi vào được không?

Lão không đáp, nhưng mở rộng cửa lúc lùi vào hành lang dẫn tới phòng khách. Lão mặc đúng cái quần nhung kẻ, nhưng đổi chiếc áo len dày và áo choàng ngủ ấm áp bằng áo sơ mi kẻ ca rô. Ngôi nhà có vẻ ấm. Chị đi theo Yanez, lão ngồi xuống sofa và ra hiệu mời chị ngồi.

– Cảm ơn cô đã gọi điện.

Amaia nhìn lão, bối rối.

– Về cái nồi hơi ấy mà, cảm ơn cô đã gọi người đến sửa.

– Không có gì, - chị đáp.

Lão chăm chú nhìn vào màn hình tivi.

– Senor Yanez, có một chuyện tôi muốn hỏi ông.

Lão trừng trừng nhìn chị.

– Lần cuối cùng tôi tới đây, ông kể có một sĩ quan cảnh sát vừa tới thăm ông, anh ta còn pha cho ông tách cà phê…

Yanez gật đầu.

– Tôi muốn ông xem tấm ảnh này xem có đúng là anh ta không.

– Chị giơ điện thoại có hình Jonan Etxaide cho lão.

– Đúng, cậu ấy đấy. Một chàng trai dễ thương.

Amaia tắt màn hình và cất điện thoại.

– Hai người đã nói chuyện gì?

– Phùùù, - Yanez đáp và phẩy tay mơ hồ.

Amaia đứng dậy, cầm bức ảnh ở cái bàn bên mà Yanez đã cho chị xem lần cuối.

– Vợ ông không bị trầm cảm khi con trai ông ra đời, đúng không? Tôi nghĩ bà ấy cảm thấy tệ đi từ lâu rồi. Thay vì cảm thấy hạnh phúc, việc sinh nở đã đánh gục bà ấy. Vợ ông không thể yêu thương con trai, bà ruồng bỏ nó vì nó là thứ thay thế cho bé gái bà ấy đã mất.

Yanez há miệng nhưng không nói gì. Lão với cái điều khiển từ xa ở bên cạnh và tắt tivi.

– Tôi chưa bao giờ có một đứa con gái.

– Có, ông đã có. Sĩ quan cảnh sát kia đã rất ngờ vực nên mới tới đây nói chuyện với ông.

Yanez im lặng vài giây trước khi thú nhận:

– Có đứa con khác tưởng Margarita quên, nhưng thay vì thế, bà ấy càng bị ám ảnh vì chuyện xảy ra.

– Tên cô bé là gì?

Một lần nữa, lão lại câu giờ rồi mới trả lời:

– Nó chưa có tên, chưa được rửa tội. Nó chết vài giờ sau khi ra đời vì hội chứng đột tử.

– Khốn kiếp! Ông đã giết con gái mình! - Amaia nói, ghê tởm.

Yanez nhìn chị, nụ cười lan rộng trên mặt lão rồi bùng lên thành tiếng cười. Lão cười khúc khích như điên một lát, rồi im bặt.

– Cô định làm gì, tố cáo tôi chắc? - Lão rít lên. - Con trai tôi đã chết, vợ tôi đã chết và tôi bị đọa đày sống nốt những ngày còn lại mục rữa trong ngôi nhà này. Cô nghĩ tôi còn sống sót thêm bao nhiêu mùa đông nữa? Tôi chẳng còn gì để sống. Có người bảo tôi rằng quà tặng của quỷ dữ sẽ biến thành cứt, và họ nói đúng: đời tôi đã biến thành một bãi cứt to tướng, hôi thối. Tôi chẳng cần nếu họ tới đây tìm tôi. Cứ để họ gửi quả óc chó, tôi sẽ sẵn lòng nuốt và để ma quỷ xé rách ruột tôi ra. Tôi đã từ bỏ mọi thứ từ lâu. Khi vợ tôi chết, tất cả những thứ tôi tưởng là quan trọng - tiền bạc, nhà cửa, công việc làm ăn - đều mất hết ý nghĩa. Tôi đã từ bỏ mọi thứ.

Amaia nghĩ đến lời của nhân chứng ẩn náu trong tòa nhà thuộc Opus Dei: “Không có người nào rời bỏ giáo phái”.

– Có lẽ ông đã từ bỏ, nhưng con trai ông lại thế chỗ của ông, phải không? Một vật hiến sinh như thế không thể để phí phạm.

Yanez chộp lấy cái điều khiển và bật lại tivi.

Amaia bắt đầu đi ra cửa. Khi ở khoảng giữa hành lang, chị nghe thấy lão gào lên:

– Thanh tra, chiều nay bị mất điện; tôi nghĩ cái nồi hơi lại hỏng lần nữa đấy.

Chị mở cửa trước.

– Đồ khốn! - chị quát và sập cửa lại sau lưng mình. Chị về thẳng đồn, lên tầng trên tới phòng họp và đặt một chấm đỏ mới lên tấm bản đồ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.