Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Amaia không hề chợp mắt. Chị bị áp đảo và phiền muộn đến mức về tới nhà, chị không nghĩ đến việc đi nằm. Chị dành những giờ sớm sủa để viết mọi điều sẽ trình bày với thẩm phán Markina, cố nén sự thôi thúc gọi cho Dupree. Chị tự nhủ, như chị luôn tin, rằng có một loại giao lưu ngoại cảm giữa hai người, anh biết lúc nào chị cần và sẽ gọi cho chị. Nhưng không có cuộc gọi nào, và đến rạng đông, lòng chị đầy bối rối.

Những quầng thâm dưới mắt và sắc mặt thẫn thờ để lộ Amaia thiếu ngủ. Vẻ tự tin thường lệ biến mất ngay lúc chị bước vào văn phòng của Markina.

Inma Herranz cười điệu đà lúc trông thấy chị.

– Chào thanh tra, rất vui được gặp chị, cũng một thời gian rồi đấy nhỉ, - cô ta nói, giọng ngọt như mía lùi. - Thẩm phán Markina đang đợi chị.

Cùng với Markina là hai người đàn ông và một người đàn bà, họ nói chuyện với ông bằng tiếng Tây Ban Nha giọng đặc Pháp. Markina giới thiệu họ.

– Thanh tra, đây là Marcel Tremond, chồng cũ của Yolanda Berrueta, tôi nghĩ hai người đã gặp nhau, và song thân là Lisa và Jean Tremond.

Chị thầm biết ơn ông, ít nhất ông cũng giới thiệu chị là thanh tra phụ trách vụ này.

– Anh Tremond và cha mẹ tự nguyện tới đây, sẽ giúp cô làm quen với một số khía cạnh trong hành vi của Yolanda Berrueta mà họ cho rằng cô nên biết, - Markina giải thích sau khi mọi người yên vị. - Mời anh Tremond.

– Yolanda luôn luôn mỏng manh. Tuy vậy, khi còn trẻ điều này ít bị nhận ra. Cô ấy quậy phá và đồng bóng, thích gì làm nấy. Tiệc tùng, rượu chè và ma túy có hại cho tư cách của cô ấy, khiến cha mẹ Yolanda đổ cho bản tính cô ấy là bất trị. Khi chúng tôi kết hôn, Yolanda không thích có con, nhưng tôi thiết tha mong muốn một gia đình thực sự và rốt cuộc, tôi đã thuyết phục được vợ tôi. Mang song thai với cô ấy thật phức tạp. Yolanda tiếp tục uống rượu, hút thuốc lá, và uống cả thuốc an thần; cô ấy bị ám ảnh, cố không tăng cân và uống thuốc giảm cân. Rốt cuộc, hai đứa trẻ bị đẻ non, thiếu cân và có nhiều vấn đề về hô hấp. Rồi một điều kỳ diệu xảy ra. Yolanda đã thay đổi, cô ấy có vẻ hối hận chân thành, khóc lóc và nói về những việc đã trót làm. Cô ấy tận tụy, toàn tâm toàn ý chăm sóc các con và khi chúng hai tháng tuổi, chúng tôi có thể đưa các cháu về nhà. Sau đó, chúng tôi đưa chúng nhập viện hai lần vì những vấn đề hô hấp, cho tới đêm hôm ấy… - Marcel nuốt khan trước khi nói tiếp, cha mẹ anh ta đăm đăm nhìn con thương xót lúc lắng nghe, rõ là buồn phiền. - Cô ấy trông nom các con không ngừng, hầu như không ngủ và sau đó nhận thấy có sự lạ đang diễn ra. Chúng tôi không đợi xe cấp cứu, mà tự đưa các con vào viện, nhưng chúng không bao giờ tỉnh lại nữa… chúng chết đúng kiểu chúng sinh ra, cách nhau mười sáu phút. Từ lúc đó trở đi, mọi việc đổ vỡ tan tành. Yolanda bị suy sụp tinh thần, không chịu lắng nghe lẽ phải, không ăn, không ngủ. Ban đêm, cô ấy bắt đầu lẻn ra khỏi nhà, và tôi tìm thấy cô ấy trong nghĩa trang, nằm sõng soài trên mộ các con.

Lúc này, bà mẹ ngắt lời:

– Cô không thể hình dung nỗi đau khổ mà con trai tôi đã trải qua, mất cả con và vợ trong vòng một thời gian ngắn, chúng tôi đã thuyết phục nó cách ly vợ sau khi Yolanda định tự tử lần thứ hai.

Amaia chán ngán lắng nghe câu chuyện về những nỗi đau buồn của người chồng cũ, không dám nhìn Markina tuy chị cảm thấy ánh nhìn của ông xoáy vào chị. Chị không thể không nhận thấy những điểm tương đồng của chuyện này với chuyện riêng của Markina.

– Thanh tra, - ông nói, nhằm vào chị. - Lisa Tremond cũng là người đứng đầu khoa nhi ở bệnh viện, nơi bọn trẻ bị chết. Nếu cô có bất kỳ câu hỏi nào, thì bây giờ là đúng lúc.

Chị không ngờ việc này. Markina mời chị đến để thẩm vấn bác sĩ của bọn trẻ, người ký giấy chứng tử cho chúng, và cũng là người quyết định không thực hiện cuộc khám nghiệm tử thi bắt buộc. Chị không ngờ người này cũng là bà nội của bọn trẻ. Nếu Markina tưởng rằng việc này sẽ ngăn cản chị, thì ông nhầm.

– Thưa bà, tại sao không có cuộc khám nghiệm tử thi, vì tôi tin rằng đây là thủ tục thông thường trong các vụ SIDS ?

Amaia nhận thấy bà ta liếc nhìn con trai rất nhanh.

– Là người đứng đầu khoa nhi, tôi đã chữa trị cho các cháu từ khi chúng sinh ra. Tôi đã ở bên các cháu khi chúng chết ở bệnh viện, và nguyên nhân tử vong không phải là SIDS, mà là phổi thở không đủ, bệnh bẩm sinh của các cháu. Tuy vậy, đây không phải là lý do để không phẫu thuật tử thi, mà để bảo vệ sự minh mẫn còn lại của Yolanda. “Xin đừng cho họ cắt xẻ các con của con”, nó van xin tôi. “Đừng làm chúng đau đớn thêm nữa”. Tôi biết không tiến hành khám nghiệm tử thi là tôi đã phá luật, nhưng cô phải hiểu rằng tôi cũng là bà nội của chúng. Tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về hành động của mình, tuy tôi tin mình đã quyết định đúng.

– Yolanda khẳng định bọn trẻ chết vì SIDS.

– Cô ta nhầm, - cha của Marcel Tremond giận dữ xen vào. - Yolanda nhầm lẫn các sự việc lung tung vì thứ thuốc cô ta uống. Cô ta không thể biết chắc một việc xảy ra hôm nay hay hôm qua, vì thế chúng tôi đang cố giải thích đây. - Bà vợ đặt tay lên vai ông ta, can ngăn.

Amaia thở dài, khiến Markina nhìn chị chê trách. Cảm thấy ông sắp chấm dứt cuộc nói chuyện, chị vội vã đặt một câu hỏi nữa:

– Bản chất mối quan hệ giữa anh với công ty luật Lejarreta & Andía là gì? - Chị hỏi, một lần nữa lại nhằm vào Marcel Tremond.

– Họ chuyên về luật thương mại và đặt trụ sở ở Pamplona. Họ tư vấn trong nhiều việc kinh doanh khác nhau của tôi, và chúng tôi cũng là bạn tốt.

Amaia ngạc nhiên; anh ta không chỉ thừa nhận quen biết và sử dụng dịch vụ của họ, song chị không ngờ anh ta còn thú nhận họ là bạn bè. Chị thận trọng cân nhắc cách diễn đạt câu hỏi tiếp theo.

– Tôi đoán là họ đã giới thiệu anh với Martínez-Bayón?

– Phải, đúng thế, - Marcel đáp, lúc này thái độ của anh ta có ý lảng tránh.

Amaia mong Marcel phủ nhận để chị có thể đối phó bằng chứng cứ xe của anh ta đỗ bên ngoài ngôi nhà.

– Vậy, chẳng có gì khác thường về việc anh đến thăm nhà họ ở Baztán, - chị tiếp tục. Marcel gật đầu, ngầm phá chiến lược của chị. - Tôi hiểu rằng vợ chồng họ tổ chức những cuộc họp mặt có Berasategui, một bác sĩ tâm thần xuất sắc tham dự, hiện giờ anh ta đã chết và bị buộc nhiều tội nghiêm trọng. Một nhân chứng nhớ anh đã tới ngôi nhà đó vài lần khi bác sĩ Berasategui cũng ở đó. Căn cứ vào những lời buộc tội chống lại anh ta, anh sẽ hiểu sự quan tâm của chúng tôi muốn biết bản chất các cuộc họp này.

– Trước hết tôi phải nói rằng chúng tôi sửng sốt khi phát hiện ra những lời cáo buộc chống lại bác sĩ Berasategui. Nhưng như chị vừa nói, anh ta là một bác sĩ tâm thần xuất chúng, hướng dẫn nhiều nhóm hỗ trợ khác nhau. Chính vì thế chúng tôi quen biết anh ta: bác sĩ Berastegui hướng dẫn nhóm hỗ trợ mất người thân của cha mẹ tôi.

Amaia cựa quậy trên ghế, chị không biết chuyện này đi tới đâu.

– Có lẽ chị không biết các luật sư của tôi cũng mất một đứa con gái, cũng như Martínez-Bayón và tất cả những người khác tham dự những cuộc họp này. Thực ra, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc gia nhập một nhóm như thế, cho đến sau khi Yolanda nhập viện. Tôi nhận ra rằng, trong khi hiến dâng cả thể xác lẫn tâm hồn để chăm sóc vợ, tôi đã quên giải quyết nỗi buồn riêng của mình. Nhóm này cho phép tôi làm việc qua các giai đoạn khác nhau, tìm kiếm niềm hy vọng mới trong tương lai. Tôi không biết mình sẽ như thế nào nếu không có sự giúp đỡ của bác sĩ Berasategui. Mặc dù cuộc sống hai mặt của anh ta, tôi có thể cam đoan với chị rằng, trong những việc liên quan đến nhóm, thái độ của Berasategui rất gương mẫu và sự giúp đỡ của anh ta là vô giá.

Markina đứng dậy, xòe hai bàn tay ra hiệu cuộc gặp đã đến hồi kết. Ông nhìn họ đi ra và cuối cùng, khép cửa lại sau lưng, ông nhìn Amaia.

– Thưa ngài… - Chị ngập ngừng, không biết nói gì. Chị đã quyết giữ vững lập trường, cố thuyết phục ông rằng những ngờ vực của chị không phải là thiếu căn cứ. Nhưng chị biết mình đã phạm một sai lầm, và nên thừa nhận.

– Hãy im lặng, thanh tra, và lắng nghe dù chỉ một lần. - Markina dừng lại, một khoảng dừng dường như vô tận, và chị nhận ra ngay cả khi cánh cửa đã khép, ông vẫn nói năng với chị một cách trịnh trọng. - Từ khi đảm nhiệm chức vụ này, tôi vẫn tôn trọng cách cô làm việc, cách tiếp cận không chính thống của cô. Tôi khoan thứ cho các phương pháp của cô cùng một lý do như Chánh thanh tra, giám đốc trại giam, nhà bệnh lý học và các trợ lý của ông ấy: là kết quả. Cô phá án - những vụ án lạ lùng, kỳ dị, dùng các phương pháp hiếm khi tôn trọng luật lệ và quy tắc, và mặc dù bất đồng với chúng tôi, chúng tôi vẫn tôn trọng cô vì cô thật khác thường. Tuy nhiên, lần này cô đã quá trớn, thanh tra Salazar. - Chị hạ cái nhìn chăm chú xuống, nhụt chí. - Tôi luôn ủng hộ cô, song cô đã vượt mặt tôi, cô làm tôi trở nên lố bịch trước mặt một trong các đồng nghiệp người Pháp. Tôi vừa cấp giấy phép khám xét hồ sơ của bác sĩ Hidalgo cho cô, và việc tiếp theo tôi biết là cô đã ở Pháp mở một ngôi mộ.

– Thưa ngài, vụ này thuộc một thẩm quyền khác, ở đất nước khác…

– Tôi rất hiểu điều đó, nhưng tại sao cô không kể với tôi?

– Ngài đã nói rõ quan điểm của ngài về việc khai quật. Tôi biết là ngài sẽ không cho phép.

– Vậy xét theo chuyện xảy ra, liệu tôi có đúng không? - Amaia cắn môi, miễn cưỡng thừa nhận. - Có đúng không? - Ông hỏi gặng. Chị gật đầu. - Cô có nghĩ hành động vô trách nhiệm của cô đã gây nên đau khổ cho gia đình này, bắt họ nhớ lại nỗi kinh hoàng mất con đến chừng nào không? Chưa nói đến người phụ nữ bất hạnh, tội nghiệp đó. Vì Chúa, cô ta mất vài ngón tay và chỉ còn nhìn được bằng một mắt. Tôi đã cảnh báo cô về nỗi đau và thương tiếc có thể ảnh hưởng đến những người mẹ mất con như thế nào rồi, tôi đã giải thích tỉ mỉ, - ông nói và hạ giọng, - từ kinh nghiệm của bản thân. - Markina nói, ngồi xuống ghế đối diện để buộc chị phải nhìn thẳng vào mắt ông. - Tôi đã kể với cô về gia đình tôi, Amaia, - một lần nữa ông nói với chị một cách thân tình, và chị biết chắc chỉ làm cho những lời trách móc của ông day dứt hơn. - Tôi đã kể với cô về cuộc đời tôi, nhưng thay vì lắng nghe, thay vì chấp nhận kinh nghiệm đã cho tôi hiểu vấn đề một cách sâu sắc hơn, cô lại nghĩ nó xói mòn khả năng quyết định của tôi, cô nghĩ nó làm tôi trở nên kém quyết tâm…

– Tôi quyết định đến gặp thẩm phán De Gouvenain mà không nói với ngài là một sai lầm, nhưng tôi không làm thế vì cho rằng những trải nghiệm của ngài đã làm ngài yếu kém một mặt nào đó. Tôi hy vọng mở ra một tuyến điều tra khác hẳn, đưa trình ngài bằng chứng vững chắc mà ngài đòi hỏi. Nhưng hai đứa trẻ ấy chết cùng lúc, và không có cuộc khám nghiệm tử thi nào; người bố có quan hệ với Berasategui, với ngôi nhà đó, với các luật sư đó, vợ anh ta kể cho tôi nghe một câu chuyện giống hệt những chuyện khác mà tôi biết…

– Amaia, người đàn bà đó bị điên, - ông gắt. - Tôi đã cố kể với cô chuyện xảy ra, cố giải thích rằng họ thừa biết mình muốn nhìn thấy gì, họ sẽ làm mọi thứ biến hình tròn thành vuông.

Chị lặng lẽ nghiên cứu ông trong vài giây.

– Vậy, tôi lại là Amaia sao? - Chị hỏi, giọng hòa giải.

– Tôi không biết, tôi không biết. Tôi vẫn tự hỏi mình, tại sao cô không đến với tôi, khỉ thật, tôi đã cho cô mọi thứ cô cần, cho cô mọi thứ cô đòi hỏi… À, cuộc khám xét ở nhà Fina Hidalgo thế nào rồi?

– Tệ lắm, rất tệ. Lúc chúng tôi tới đó, bà ta đã đốt hết hồ sơ thành một đống lửa mừng. Tôi ngờ có người mách nước cho. Tất cả chỉ còn lại một đống tro tàn. Bà ta nói đang dọn dẹp, bắt đầu từ các hồ sơ, chỉ là các hồ sơ thôi.

– Cô có nghi ngờ ai ở đồn cảnh sát không?

Amaia lưỡng lự, rồi nói:

-Có.

– Trong trường hợp đó, thanh tra ạ, hãy suy nghĩ cho chín. Nếu cô chưa tin chắc như trong các vấn đề khác, có khả năng cô buộc tội một người nào đó không đúng. - Markina nói và đứng dậy, mở cửa.

Jonan đang ngồi đối diện với bàn của Inma Herranz, đợi chị. Qua nét mặt, rõ ràng họ đã nghe lỏm được phần nào cuộc trò chuyện của chị với Markina, và tất nhiên cả hành động không thân thiện khi bỏ đi của ông.

Etxaide đứng lên mở cửa cho chị, lẩm bẩm chào Inma Herranz, cô ta không ngừng cười điệu và nhìn Amaia chằm chặp từ lúc chị ra khỏi văn phòng của Markina. Anh thấy sếp của mình hầm hầm nhìn người phụ nữ kia, và cô ta đáp lại bằng nụ cười khẩy. Trong các dịp khác, Amaia sẽ đối đầu với cô ta. Lần này, chị chỉ phớt lờ cô ta lúc rời văn phòng.

Jonan lặng lẽ lái xe. Thỉnh thoảng, anh liếc nhìn thanh tra Salazar, dường như đợi dịp nói hết những điều chất chứa trong lòng mình. Nhưng Amaia có vẻ không sẵn sàng, chị giấu mặt sau cặp kính đen, dựa lưng vào ghế, trầm ngâm, với vẻ mặt mà anh không thích. Jonan đã thấy sếp của mình trong nhiều tình huống khác nhau, ít nhiều sợ hãi, ít nhiều bối rối, song dường như luôn có một ý định không rõ ràng, như có một ánh sáng vô hình dẫn dắt chị theo những hướng gập ghềnh của cuộc điều tra. Nhưng lúc này trông chị thất thần. Hoặc tệ hơn, là thất bại.

– Thanh tra Iriarte bảo tôi giấy cho phép chị đi dự hội thảo ở Quantico đã tới.

– Phải, - chị đáp, rời rã.

– Chị đi chứ?

– Nửa tháng nữa các cuộc hội thảo mới bắt đầu, có thể tôi ở lại lâu hơn một chút thăm ba mẹ của James.

Jonan lắc đầu; nếu có nhận ra, chị cũng không nói.

– Tôi để chị xuống đồn hay ở nhà? - Anh hỏi lúc họ về tới Elizondo.

– Thả tôi ở nhà thờ. Nếu đi gấp tôi sẽ đến kịp, - chị nói và liếc nhìn đồng hồ. - Hôm nay là tang lễ của Rosario.

Anh đỗ xe trong quảng trường, bên ngoài hiệu bánh, cạnh con đường vằn, nơi có thể nhìn thấy lối vào nhà thờ Santiago.

Lúc Amaia định xuống xe, Jonan hỏi:

– Có thật không?

– Thật cái gì?

– Chị cũng nhượng bộ việc này ư?

– Cậu đang nói gì vậy, Jonan?

– Về việc chị sắp đến tang lễ một người mà chị biết là vẫn còn sống.

Amaia thở dài thật to lúc quay sang anh:

– Tôi biết gì ư? Tôi chẳng biết gì hết, Jonan ạ. Chắc là tôi đã nhầm về những việc tôi định làm.

– Ôi chao, tôi xin chị! Tôi không nhận ra chị nữa; đây là việc tạo ra một sai lầm khiến chị phiền lòng, nhưng không phải để chị từ bỏ, và đó hình như là việc chị đang làm. Chị định bỏ cuộc điều tra sao?

– Thế cậu muốn tôi làm gì? Bằng chứng quá mạnh, Jonan ạ. Tôi không chỉ phiền lòng, mà tôi đã phạm một sai lầm lớn, có thể đáng giá cả một đời người và để họ bị tàn tật vĩnh viễn.

– Yolanda Berrueta điên. Chị ta chắc chắn sẽ làm việc đó không sớm thì muộn. Thẩm phán Markina không thể đổ lỗi cho chị, trong cuộc điều tra này chị đã đi đúng mọi nước cờ. Không tiến hành khám nghiệm tử thi các con của Yolanda, chồng chị ta giao du với Lejarreta & Andía cũng như Berasategui, cả Esparza cũng vậy; mọi hành động của chị đều được biện minh. De Gouvenain nghĩ thế, nếu không bà ta đã không cho phép khai quật, mặc dù hiện giờ bà ta muốn giũ sạch trách nhiệm. Nếu Markina ủng hộ chị, chị đã không phải đến gặp bà ta.

– Không, Jonan ạ, Markina nói đúng. Tôi đã đi quá xa.

Anh lắc đầu.

– Chị đang phạm sai lầm đấy.

Amaia sững sờ, và chỉ có thể nhìn anh trừng trừng trong vài giây, sửng sốt.

– Cậu nói gì vậy?

Jonan nuốt khan, đưa tay xoa cằm, căng thẳng. Anh rất khó nói việc này, nhưng anh trấn tĩnh và nhìn thẳng vào mắt chị.

– Tôi nói là chị không khách quan. Những dính líu cá nhân đã che mờ khả năng phán đoán của chị.

Nghe nhận xét này, chị cảm thấy vừa sửng sốt vừa khó chịu, rồi ngay lập tức thay thế bằng sự tò mò. Chị xét nét Jonan, tự hỏi cậu ta biết đến chừng nào, cảm nghĩ những gì, và nhận ra về mặt nào đó Jonan đúng.

– Sếp tha lỗi, nhưng tôi học được từ chị rằng bản năng là tuyệt đối cần thiết cho một thám tử; hiểu biết khi nghe theo một ngôn ngữ khác, xử lý thông tin theo phương pháp khác. Một cuộc điều tra nhiều sai lầm ngay từ đầu, thêm nhiều sai lầm nữa, mở ra một tuyến điều tra… Và lúc này chị ở đây, phủ nhận mọi điều đã dạy tôi, mọi thứ chị tin tưởng.

Chị chán nản lắc đầu.

– Hôm nay tôi không thể suy nghĩ mạch lạc, - chị nói, cái nhìn chăm chú hướng tới đường Santiago. - Tôi e mình đang phạm phải một sai lầm nữa.

– Vậy thì tốt hơn hết là đi theo dòng chảy, - Jonan nói, châm biếm.

Chị với lấy tay cầm.

– Tôi không tin mẹ chị đã chết. Bà ấy để lại cái áo khoác như một cái bẫy, và cả Guardia Civil lẫn Markina đã vội đi tới kết luận.

Chị quay lại và lặng lẽ nhìn anh.

– Còn việc thất bại ở nhà Fina Hidalgo, tôi nghĩ chị đúng: có kẻ nào đó đã mách nước cho bà ta, - anh nói thêm.

– Biết là ai cũng vô ích thôi, Jonan ạ. Những nghi ngờ không đủ cho…

– Nó không phải là điều nhất thiết của chúng ta.

– Cậu đang ám chỉ gì vậy?

– Thư ký của Markina căm hận sự gan dạ của chị.

Chị lắc đầu.

– Tại sao cô ấy làm một việc như thế chứ?

– Còn về phần thẩm phán Markina…

– Cẩn thận đấy, Jonan, - chị đe anh.

– Những dính líu cá nhân của chị với ông ta đã che mờ khả năng phán đoán của chị.

Mắt chị mở to vì sự táo bạo của anh, nhưng lần này cơn giận choán lấy chị.

– Sao cậu dám?

– Tôi dám vì tôi lo cho chị.

Chị muốn đáp lại một lời thật khắc nghiệt, gay gắt, nhưng nhận ra mình không thể nói gì vì điều anh nói không thể bác bỏ. Kiềm chế cơn giận, chị nói với Jonan:

– Tôi chưa bao giờ cho phép cuộc sống riêng tư ảnh hưởng tới các quyết định của tôi trong khi điều tra, và không quan tâm tới mọi hàm ý.

– Vậy bây giờ đừng bắt đầu.

Amaia liếc nhìn nhà thờ, do dự rồi đi tới một quyết định.

– Tôi phải làm việc này, Jonan, - chị đáp lại lúc bước ra khỏi xe. Ngay cả khi nói câu đó, chị nhận biết nó ngớ ngẩn biết bao. Chị đóng cửa xe, kéo mũ chiếc Puffa trùm đầu rồi băng qua đường. Nhận thấy Etxaide chăm chú nhìn mình, chị giẫm lên sỏi và trèo lên các bậc tới cửa nhà thờ.

Lúc Jonan ngồi trong xe, cửa hạ xuống, quan sát chị qua màn mưa tuyết bắt đầu rơi, chị đẩy cửa. Mặc dù nặng, cánh cửa êm ả và lặng lẽ xoay trên các bản lề. Ngay lập tức chị bồn chồn vì những tiếng đàn organ khàn khàn, mùi của những hiệu sách cũ mốc meo xuất phát từ nơi đó, với chị đấy là nơi của các đám tang.

Amaia lùi lại, để cửa tự khép trong lúc chị dựa đầu lên lớp gỗ nhẵn nhụi vì hàng ngàn bàn tay đã cọ xát vào.

– Khỉ thật, - chị lẩm bẩm.

Chị trở lại các bậc, đi qua xe của Jonan. Anh nhìn chị, toét miệng cười, cửa xe vẫn hạ thấp.

– Xéo khỏi đây! - Amaia rít lên lúc đi qua. Nụ cười của Jonan càng rộng hơn, anh nổ máy và giơ tay trong cử chỉ làm lành.

Amaia vội vã băng qua quảng trường và xuống đường Jaime Urrutia, mưa tuyết quất vào khuôn mặt chị đã tê buốt vì lạnh. Đến khi tới cầu chị mới chậm bước, chậm gần như đứng lại ngắm đập nước qua những giọt mưa băng giá, làm không khí đặc lại càng thêm khó nhìn. Dưới lối đi có mái vòm tới ngôi nhà, chị giũ sạch hơi ẩm trên áo trước khi bước vào. Bà Engrasi đứng ở chân cầu thang, mặc bộ đầm màu xám chỉ dùng trong các dịp tang lễ, đeo chuỗi ngọc trai mang lại vẻ vương giả của một phu nhân nước Anh.

– Cô! Cô đang làm gì ở đây? Cháu tưởng… Cô không…?

– Không, - bà đáp. - Sáng nay cô dậy, mặc bộ này và đeo chuỗi ngọc này, trông cô như Hoàng thái hậu và cô phải thú nhận là cô hoàn toàn tự tin. Nhưng thời gian càng tới gần, cô càng đâm ra ngờ vực. Cô tự nhủ: Ngươi đang làm gì vậy, Engrasi? Ngươi không thể tới dự tang lễ một người mà ngươi tin là vẫn còn sống!

– Ôi, cô ơi! - Amaia nói. - Chị nhẹ lòng đến mức lao vào vòng tay của bà Engrasi. - Cảm tạ Chúa!

Bà Engrasi siết chặt cháu gái vào ngực trong vài giây, rồi giữ cháu trong tầm tay và nhìn vào mắt chị.

– Dẫu bà ấy có chết, cô cũng sẽ không niệm một lời cầu nguyện cho vong hồn bà ấy, sau khi bà ấy cố giết Ibai và suýt giết chết cô. Cô không tha thứ việc đó.

Amaia mỉm cười; đây đúng là thái độ khiến chị yêu cô mình rất nhiều.

– Cô đã mời Flora ăn trưa. Thực tế là tất cả sẽ về đây sau tang lễ, vì thế tốt hơn hết là cô đi thay đồ và bắt đầu chuẩn bị bữa ăn.

– Cô cần cháu giúp gì không ạ?

– Có, nhưng không phải trong bếp đâu. Các chị cháu sẽ đổ đầy tai chúng ta vì không đến dự tang lễ, và khi họ làm thế, cô muốn cháu giữ bình tĩnh để không cãi cọ. Cháu nghĩ có thể làm được không?

– Bây giờ thì cháu có thể vì biết rằng cô cảm nhận y như cháu. Chúng ta cùng nhau giữ bình tĩnh nhé. Cháu có thể làm bất cứ việc gì nếu có cô ở bên.

– Cô luôn ở bên cháu, Amaia yêu quý của cô, - bà Engrasi nói và nháy mắt với chị.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.