Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 27 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Ros Salazar hút thuốc lá từ năm mười bảy tuổi, cho đến khi chị quyết định trở thành một người mẹ. Nhưng hiển nhiên chuyện đó không đến với chị. Từ khi ly thân với Freddy, các mối quan hệ của chị với đàn ông thực chất chỉ là những cuộc tán tỉnh hời hợt trong quán rượu. Elizondo không có quá nhiều lựa chọn để tìm ra một bạn tình, vì thế cơ hội gặp gỡ một người mới là rất ít. Chị thấy mình vẫn bị ám ảnh không ngừng về viễn cảnh được làm mẹ, mặc dù trong trường hợp của chị, chắc chắn là mẹ đơn thân. Với ý nghĩ ấy, chị cố cai thuốc, mặc dù thỉnh thoảng lúc đêm khuya, sau khi bà Engrasi đã đi nằm, chị cuốn một điếu. Sau đó, viện cớ hít thở không khí trong lành, chị đi bộ tới xưởng. Đến đó, chị ngồi trong văn phòng hút ngon lành, tận hưởng trạng thái cô đơn trong cơ sở kinh doanh của mình, khi mọi người đều đã về nhà.

Ros ngạc nhiên thấy các ngọn đèn bật sáng, ý nghĩ tức thì của chị là Ernesto quên tắt đèn trước khi khóa cửa. Lúc mở cửa xưởng, chị nhận ra đèn trong văn phòng cũng bật. Chị với điện thoại, bấm số gọi cảnh sát, các ngón tay của chị đã đặt trên phím gọi, và quát to:

– Ai ở đó? Cảnh sát đang trên đường tới.

Chị nghe thấy một tiếng động đột ngột của đồ vật dịch chuyển, một tiếng thịch, tiếp theo là tiếng sột soạt.

Chị ấn phím thì tiếng Flora vang lên:

– Ros, là chị đây…

– Flora? - Ros nói, tắt cuộc gọi và đến gần văn phòng. - Chị làm gì ở đây? Em tưởng bị ăn trộm bẻ khóa.

– Chị… - Flora ấp úng. - Chị nghĩ… chắc là chị quên một thứ và đến xem có để ở đây không.

– Gì vậy?

Flora lo lắng liếc quanh.

– Xắc của chị, - chị ta nói dối.

– Xắc của chị? - Ros nhắc lại. - Ờ, không có ở đây.

– Chị có thể thấy thế, và đang định ra về, - Flora nói, lao qua em gái ra cửa.

Lát sau, Ros nghe thấy tiếng cánh cửa nặng nề của xưởng đóng sập. Chị nhìn khắp văn phòng, xem xét kỹ lưỡng từng đồ vật. Chị ngạc nhiên thấy Flora làm một việc khả nghi, một việc rõ ràng làm chị ta bối rối đến mức bịa ra cái cớ nực cười về cái xắc. Nhưng cái gì thúc đẩy chị ta lẻn vào xưởng giữa đêm hôm khuya khoắt này?

Ros dịch cái ghế xoay từ sau bàn và để nó giữa phòng. Chị ngồi xuống, thọc tay vào túi lấy điếu thuốc mang theo và châm lửa. Chị hít một hơi dài, khiến chị cảm thấy choáng váng. Chị thở ra, dựa vào lưng ghế và xoay một vòng chậm rãi, để từng vật trong phòng kể chuyện của mình. Sau một giờ và vài vòng xoay, mắt chị chú ý đến bức tường, nơi treo bức tranh chợ mái mà chị ưa thích. Chị hay ngắm quang cảnh này vì nó tỏa ra sự yên bình, nhưng lúc này điều đó không thu hút sự chú ý của chị. Bức tranh như biết nói. Chị đứng dậy để biết chắc mình đã hiểu đúng thông điệp của nó, và mỉm cười khi thấy dấu gót giày của Flora để lại trên chiếc sofa bên dưới. Chị đứng lên đúng chỗ đó và nhấc cái khung, nó nặng hơn chị nghĩ.

Ros không ngạc nhiên khi thấy cái két, chị biết nó ở đấy; Flora lắp nó từ nhiều năm trước để cất tiền mặt trả cho các nhà cung cấp. Hiện giờ, Ros thanh toán với họ qua ngân hàng, nên két ắt phải trống rỗng. Dựa bức tranh lên sofa, Ros lướt ngón tay lên ổ khóa xoay, mặc dù chị nhận thấy chẳng có lý gì để thử. Chị trở lại ghế, chăm chú nhìn cái hộp chôn vào tường, nghĩ ngợi đủ thứ cho đến lúc rạng đông.

Trước lúc bình minh trời bắt đầu mưa. Amaia nhận ra tiếng lộp độp nhịp nhàng vào cánh chớp của phòng ngủ, trong khi bao nhiêu thứ vụn vặt phá rối giấc ngủ của chị, khiến chị rất bực mình vì Ibai mới bắt đầu ngủ say. Mặc dù lúc chị dậy mưa đã tạnh nhưng đường phố vẫn ướt át chẳng có gì hấp dẫn và thật dễ chịu khi bước vào đồn cảnh sát khô ráo, ấm áp.

Chị chào Montes, Zabalza và Iriarte đang tụ tập quanh máy pha cà phê như thường lệ.

– Sếp muốn uống cà phê không? - Montes hỏi.

Amaia dừng lại, thích thú nhận thấy vẻ mặt sưng sỉa của Zabalza.

– Cảm ơn thanh tra, nhưng tôi không thích uống cà phê trong cốc nhựa. Lát nữa tôi sẽ tự pha một cốc cà phê đúng kiểu.

Phó thanh tra Etxaide đang đợi chị trong văn phòng.

– Sếp à, tôi đã đào bới được một số thứ thú vị về SIDS.

Amaia treo áo khoác, bật máy tính và ngồi xuống sau bàn.

– Tôi nghe đây.

– Hội chứng đột tử của trẻ sơ sinh, gọi tắt là SIDS, là tên gọi những cái chết không xác định được của trẻ em dưới một tuổi, nhưng thỉnh thoảng có trẻ hai tuổi. Những cái chết xảy ra trong giấc ngủ và rõ ràng là không đau đớn. Ở châu Âu, cứ một ngàn em có hai em chết vì SIDS, 90% trong đó là trẻ trong vòng sáu tháng tuổi. Theo thống kê, SIDS là nguyên nhân tử vong phổ biến nhất của các trẻ em khỏe mạnh hơn một tháng tuổi, tuy ở mức độ lớn nhưng khi khám nghiệm tử thi không phát hiện ra nguyên nhân nào khác, nên đều quy là SIDS.

Anh để tờ giấy in dữ liệu lên bàn, trước mặt chị.

– Tôi đã lập một danh sách các yếu tố rủi ro khác nhau, và cách giảm thiểu chúng, tuy liên quan đến nhiều thứ, từ được chăm sóc trước khi sinh, nuôi con bằng sữa mẹ và hút thuốc lá thụ động, đến vị trí của đứa trẻ trong khi ngủ. Thú vị nhất là hầu hết những cái chết này diễn ra trong mùa đông. Ở Tây Ban Nha, số trẻ chết trung bình vì SIDS tương tự như ở các nơi khác của châu Âu. Trong năm năm qua, ở Navarre có mười bảy trẻ sơ sinh chết vì SIDS, bốn trong số đó ở Baztán - những con số cũng chứng tỏ trong phạm vi cho phép.

Amaia nhìn anh, cân nhắc thông tin.

– Các vụ đều được khám nghiệm tử thi và nguyên nhân tử vong đều ghi là SIDS. Tuy vậy, trong đó có hai trường hợp nhà bệnh lý học khuyến cáo dịch vụ xã hội điều tra gia đình, - Jonan nói và đưa cho chị xấp giấy đã ghim lại. - Không có thông tin thêm, nhưng hình như cả hai vụ đã đóng lại mà không có động thái nào hơn.

Sau tiếng gõ cửa nhẹ, Montes thò đầu qua cửa.

– Tôi hy vọng là không làm phiền. Etxaide, cậu có đến uống cà phê không?

Ngạc nhiên vì lời mời, Jonan liếc nhìn Amaia, nhếch lông mày.

– Cứ đi đi, để tôi có thì giờ đọc hết mọi thứ này, - chị nói và giơ các báo cáo lên.

Sau khi Jonan đi rồi, Montes lại thò đầu vào lần nữa và nháy mắt.

– Ra khỏi đây! - Chị quát và cười thật tươi.

Montes đi ra, Iriarte vào.

– Có một phụ nữ được tìm thấy đã chết, - anh báo tin. - Con gái bà ta lái xe từ Pamplona đến vì bà ta không trả lời điện thoại. Hình như khi cô ta tới nơi thì bà mẹ đã nôn ra nhiều máu. Cô ta gọi cấp cứu nhưng họ không thể cứu được. Bác sĩ kiểm tra xác ngờ có chuyện không ổn, vì thế gọi cho chúng ta…

Lái xe qua cầu, từ xa Amaia đã thấy nhiều xe cấp cứu khác nhau. Chỉ khi tới đầu phố, chị mới thấy ngôi nhà họ đang xử lý. Ngay lập tức, mọi không khí dường như bị hút khỏi xe, khiến chị phải thở hổn hển.

– Anh có biết tên người phụ nữ chết không?

– Họ là Ochoa, - Iriarte đáp. - Tôi không nhớ ra tên của bà ấy.

– Elena Ochoa.

Chị không cần Iriarte xác nhận. Một phụ nữ xanh xao, quẫn trí, trông như bản sao trẻ hơn của bà mẹ, đứng hút thuốc bên ngoài cửa trước. Bên cạnh cô, một người đàn ông - có lẽ là bạn tình - vòng tay quanh cô, gần như chống đỡ.

Amaia đi qua không nói gì với họ, chị theo hành lang hẹp và một nhân viên y tế đưa chị tới phòng ngủ. Hơi nóng trong phòng càng khiến mùi máu và nước tiểu bốc ra từ vũng nước bao quanh xác Elena nồng nặc hơn. Bà ta quỳ gối, kẹt giữa giường và cái tủ có ngăn kéo, cánh tay siết chặt cơ hoành, đầu ngả về phía trước đến mức mặt bà gục vào một vệt đờm đẫm máu. Amaia yên lòng vì mắt Elena nhắm nghiền. Theo tư thế, chắc hẳn bà ta đau đớn cực độ trong những khoảnh khắc cuối cùng, song mặt bà lại có vẻ thanh thản, dường như cái chết là một giải thoát mong được đến ngay lập tức.

Amaia quay nhìn bác sĩ, ông đứng đợi đằng sau chị.

– Thanh tra Iriarte báo với tôi ông đã tìm thấy gì đó bất thường…

– Vâng, ban đầu tôi nghĩ chắc bà ấy bị xuất huyết trong ồ ạt, máu tràn đầy dạ dày, gây ra phổi bị xẹp. Nhưng kiểm tra kỹ hơn, tôi thấy bãi nôn của bà ấy có rất nhiều mảnh vụn bé tí.

Amaia cúi xuống vũng nôn đỏ máu và thấy quả thực nó chứa hàng trăm dằm gỗ nhỏ xíu.

Cúi lom khom cạnh chị, bác sĩ giơ ra cái túi nhựa.

– Tôi đã lấy mẫu, và đây là thứ còn lại sau khi rửa sạch máu.

– Nhưng, rõ ràng đây là…

– Vỏ quả óc chó, xắt thành những lát mỏng dính như lưỡi dao cạo… Lúc đầu tôi không biết bà ấy nuốt chúng ra sao, nhưng ăn vào bụng một lượng này chắc chắn sẽ làm thủng dạ dày, tá tràng và khí quản. Tệ hơn cả là khi bà ấy nôn ra, chúng phải xé rách bên trong ruột thành những mảnh vụn. Hình như bà ấy được kê đơn thuốc giảm đau. Chúng nằm trên mặt lò vi sóng trong bếp. Có khi bà ấy chưa uống. Tôi không thể hình dung ra cách tự vẫn nào kinh khủng hơn.

Con gái của Elena Ochoa thừa hưởng diện mạo, tên và tính hiếu khách của mẹ. Cô ta nhất quyết pha cà phê cho tất cả mọi người trong nhà. Amaia cố phản đối, nhưng bạn trai của cô xen vào.

– Nó sẽ làm cho cô ấy bớt nghĩ đến việc khác, - anh ta nói.

Từ đúng cái ghế chị ngồi trong lần cuối đến thăm, Amaia quan sát người phụ nữ trẻ di chuyển trong bếp. Như lần trước, chị đợi đến lúc bày tách ra và rót cà phê xong rồi mới nói.

-Tôi biết mẹ cô.

– Mẹ tôi chưa bao giờ nhắc đến chị, - người con gái nói, ngạc nhiên.

– Tôi không biết rõ bà. Tôi đến đây vài lần để hỏi bà về mẹ tôi, Rosario. Hồi trẻ, hai người là bạn bè, - Amaia giải thích. - Trong lần cuối đến thăm, bà có vẻ lo lắng. Cô có nhận thấy điều gì khác lạ trong thái độ của bà mấy ngày gần đây không?

– Mẹ tôi luôn khổ sở vì căng thẳng thần kinh. Bà bị trầm cảm sau khi bố tôi qua đời. Bà chưa bao giờ thực sự vượt qua. Lúc đó tôi lên bảy. Bà lúc khỏe lúc yếu, nhưng thường xuyên yếu ớt. Thực ra, vào khoảng một tháng gần đây, bà bắt đầu có nhiều dấu hiệu hoang tưởng. Những lần khác khi việc đó xảy ra, bác sĩ khuyên tôi phải cứng rắn, không nuôi dưỡng nỗi sợ của bà. Nhưng lần này tôi có thể nói bà kinh hãi thực sự.

– Cô hiểu rõ bà hơn bất cứ ai. Cô nghĩ mẹ cô có thể tự vẫn không?

– Chị định nói là mẹ tôi tự tử sao? Không bao giờ, dù có một triệu năm cũng không. Bà là một tín đồ Công giáo gương mẫu. Chắc chị không nghĩ là… Mẹ tôi chết vì xuất huyết trong. Hôm qua, lúc tôi nói chuyện điện thoại với bà, bà than phiền là đau dạ dày. Bà bảo đã uống thuốc giảm độ chua trong dạ dày và thuốc giảm đau, rồi sẽ thử uống trà cúc. Tôi đã hẹn sau giờ làm việc sẽ lái xe tới thăm bà. Tôi sống ở Pamplona với Luis đã một năm nay, - cô ta chỉ người thanh niên. - Hầu hết các kỳ nghỉ cuối tuần chúng tôi tới đây và ở lại qua đêm. Bà bảo tôi đừng lo, chỉ hơi bị ợ nóng thôi. Tối qua, tôi gọi bà lần nữa vào giờ đi ngủ, bà kể trà cúc có tác dụng. Nhưng sáng sớm nay khi tôi gọi bà không trả lời…

– Elena, bác sĩ đã tìm thấy nhiều mảnh dăm vỏ quả óc chó trong bãi nôn của mẹ cô, quá nhiều, bà không thể tình cờ nuốt chúng. Ông ấy cũng gợi ý chảy máu trong là nguyên nhân khiến mẹ cô nôn mửa.

– Nhưng không thể thế, - người phụ nữ trẻ đáp. - Mẹ tôi ghét quả óc chó, chỉ trông thấy cũng làm bà hốt hoảng. Bà không chịu có chúng trong nhà, tôi biết vì tôi mua sắm mọi thứ cho bà. Bà thà chết còn hơn đụng vào một quả. Hồi tôi còn bé, có lần một phụ nữ đến gần tôi trên phố và cho tôi một vốc quả óc chó. Khi tôi về nhà, mẹ làm như tôi mang thuốc độc về vậy. Bà bắt tôi ném chúng ra ngoài, rồi lục soát đồ đạc của tôi để chắc chắn tôi không giữ quả nào. Rồi bà kỳ cọ tôi từ đầu xuống chân và đốt quần áo của tôi thành tro trong lúc tôi khóc sưng cả mắt. Bà bắt tôi thề không bao giờ nhận quả óc chó từ bất cứ người nào, và từ đó trở đi, tôi không bao giờ dám nhận. Tuy vậy, thật lạ là trong những năm tiếp theo, chính người đàn bà cho tôi quả óc chó tạt qua vài lần. Mẹ tôi cố tình không bao giờ ăn chúng. Chắc phải có một số lời giải thích khác.

– Tôi đã thấy nhiều vụ tự tử như thế này, - bác sĩ San Martín nói, - thường là trong đám tù nhân, chúng thường rất khủng khiếp. Có nhớ Quiralte đã nuốt bả chuột không? Tôi đã thấy những vụ nuốt thủy tinh nghiền vụn, amoniac, phôi kim loại… Chết yên ả như bác sĩ Berasategui là một ngoại lệ, không như những vụ kinh khủng khác.

– Bác sĩ, bà ấy có tình cờ nuốt vụn vỏ quả óc chó trộn vào thức ăn không? - Iriarte hỏi.

– Tôi có thể nói nhiều hơn khi kiểm tra bên trong dạ dày, tuy vậy, căn cứ vào số lượng mảnh vụn vỏ quả óc chó trong bãi nôn, tôi nói là không chắc, nếu không nói là không thể. - Ông quay sang Markina. - Thưa ngài, nếu ngài không hỏi gì thêm, tôi muốn khám nghiệm tử thi càng sớm càng tốt.

Markina gật đầu chấp thuận và San Martín quay sang Amaia:

– Thanh tra Salazar, cô có tham dự cuộc khám nghiệm này không?

– Tôi sẽ đến, - Iriarte xen vào. - Nạn nhân biết gia đình thanh tra.

Bác sĩ San Martín khẽ nói lời chia buồn và nhanh chóng ra xe. Một lát sau, Amaia vội chạy theo ông, gõ vào cửa xe và nghiêng người nói với ông:

– Bác sĩ, về vụ bé gái Esparza, chúng tôi đã xem xét các vụ trẻ em đột tử gần đầy trong vùng và có hai vụ khiến chúng tôi chú ý. Trong cả hai vụ, nhà bệnh lý học đều khuyến cáo dịch vụ xã hội xem xét kỹ gia đình nạn nhân.

– Từ trước đây bao lâu?

– Khoảng năm năm.

– Chắc là bác sĩ Maite Hernández, bà ấy là nhà bệnh lý học chuyên khoa hồi đó. Tôi cố tránh phẫu thuật xác trẻ em, vì thế bà ấy giải quyết các vụ cô nói tới. - Amaia nhớ lại nỗi buồn của San Martín lúc ông ngắm xác của bé Esparza, ông đã ngoảnh đi, dường như xấu hổ vì cảm giác khiếp sợ tự nhiên. Trái lại, nó thể hiện lòng nhân đạo khiến chị thêm kính mến ông, tuy chị vẫn luôn ngưỡng mộ tay nghề, khả năng tung hứng trong công việc, sự đam mê lớn lao và chăm chút dạy dỗ của ông.

– Bác sĩ Hernández đã được thăng cấp ở Universidal del País Vasco, - ông nói tiếp. - Tôi sẽ gọi cho bà ấy khi tôi về văn phòng. Tôi chắc bà ấy sẽ không từ chối nói chuyện với cô.

Amaia cảm ơn ông và đứng nhìn theo ông lái xe đi. Lúc này đường vắng xe cộ, những người hàng xóm đã về nhà ăn trưa, họ ở trong nhà vì trời mưa. Lúc chăm chú quan sát dãy nhà, Amaia thoáng thấy những cái bóng di chuyển đằng sau các cánh chớp, mặc dù ngay cả khi cửa sổ cọc cạch cót két mở, bất chấp mưa như trút không ngừng: chắc hẳn hàng xóm đang để mắt đến vụ này.

Markina mở ô và đưa cho chị.

– Trong mấy ngày qua, tôi đã đến làng cô nhiều lần hơn trong cả đời tôi. Tôi chẳng thấy phiền vì việc đó. - Ông cười với chị. - Thực ra, tôi muốn đến đây tuy hy vọng vì những lý do khác hẳn.

Nóng lòng tránh xa những ô cửa sổ thóc mách nhìn xuống đường Giltxaurdi, chị không đáp lại nhưng cất bước xuống đường, tin chắc ông sẽ đi theo.

– Cô chưa bao giờ gọi lại cho tôi, song cô biết tôi rất lo cho cô. Tại sao cô không cho tôi biết cô ra sao ? Trong vài ngày qua đã xảy ra bao nhiêu chuyện.

Bỏ qua cuộc đến gặp Sarasola, chị tóm tắt những kết luận của mình về cái chết của Berasategui, họ nghĩ hắn đã lấy thuốc và dùng để kết liễu cuộc đời ra sao.

– Chúng tôi đang xem xét việc người gác tù mất tích. Hắn không phải là một trong hai người có mặt ở lần tôi thẩm vấn Berasategui, họ bị đình chỉ rồi. Hắn sống với bố mẹ và họ không cảm thấy khó chịu khi chỉ cho chúng tôi phòng của hắn. Chúng tôi tìm thấy trong đó một túi nhựa của hiệu thuốc ở bên kia thị trấn. Lúc chúng tôi đưa cho dược sĩ ảnh của người gác tù, ông ta nhớ ra ngay lập tức vì hắn không thường xuyên mua loại thuốc an thần đặc biệt, dạng lỏng. Ông ta đã kiểm tra đơn thuốc và tên của Berasategui, y bạ không bị gạch xóa. Thấy mọi thứ hợp pháp, ông ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bán thuốc. Cảnh phim CCTV ở nhà tù cho thấy rõ người gác ở bên ngoài xà lim, chắc chắn là đợi Berasategui uống xong thuốc để lấy đi cái lọ rỗng. Chúng tôi đã cố gắng xin lệnh khám nhà và kiểm tra thấy hắn không ở nhà người thân nào khác. Chưa có tin gì mới về việc đó.

Họ đã tới chợ mái cổ. Ngay lập tức, Markina đứng sững trên đường, buộc chị làm theo, và phải trú mưa dưới tán ô của ông. Ông tiến lên trước vài bước rồi lại dừng, cười tươi tắn. Chị không biết ông đang trêu chị hay quá vui vì gặp chị; ông lặng lẽ chăm chú nhìn chị vài giây, cho đến lúc chị bị áp đảo và hạ mắt xuống, chỉ đủ lâu để trấn tĩnh và nói:

– Gì vậy?

– Khi tôi phàn nàn hiện giờ cô không liên lạc với tôi, tôi chưa hỏi cuộc điều tra diễn biến ra sao.

Amaia chăm chú nhìn xuống lần nữa, lần này chị mỉm cười. Lúc ngước nhìn, chị đã lấy lại tự chủ.

– Vâng, tôi đã cung cấp mọi tin tức cho ngài, - chị đối đáp.

Nụ cười của Markina tắt dần.

– Cô có nhớ tôi đã nói gì khi chúng ta rời căn hộ của Berasategui đêm ấy không?

Amaia không đáp.

– Cảm xúc của tôi không thay đổi, và sẽ không thay đổi.

Ông đang đứng rất gần. Sự gần gũi của ông kích thích chị, giọng nói của ông cùng hồi ức sinh động của giấc mơ đêm trước, ngay lập tức gợi lên hơi ấm của đôi môi ông, miệng ông, cái ôm của ông…

Khi một quỹ văn hóa tầm cỡ chọn bảo trợ cho một nghệ sĩ, quyết định của họ dựa vào lời khuyên của các chuyên gia tư vấn nghệ thuật và tài chính, là người nghiên cứu kỹ lưỡng tài năng và chất lượng tác phẩm cũng như tiềm năng thành công của người nghệ sĩ và hiệu quả chi phí đầu tư dài hạn của họ. Nhờ những bài phê bình sôi nổi và sinh động trên các tạp chí uy tín như Art NewsArt in America về cuộc triển lãm của James ở Guggenheim, giá các tác phẩm của anh có thể tăng vọt. Lúc này anh đang trên đường tới Pamplona, gặp mặt đại diện Ngân hàng National de Paris Foundation, có triển vọng sẽ là nhà tài trợ chính.

Chỉnh lại gương chiếu hậu, James cười với bóng mình trong gương. Hướng về đường cao tốc, lộ trình sẽ đưa anh xuyên qua Txokoto tới cầu Giltxaurdi. Lúc lái xe xuống phố gần chợ cũ, anh trông thấy Amaia trú dưới tán ô đang giơ cao của một người đàn ông, hai người mải trò chuyện. Đi chậm lại, anh hạ cửa xe để gọi chị. Nhưng ngay lập tức, một cái gì đó không thể cảm thấy và hiển nhiên khiến tiếng anh đông cứng trên môi. Người đàn ông cúi xuống lúc nói với chị, quên mọi thứ xung quanh, trong lúc chị lắng nghe, mắt nhìn xuống. Trời đang mưa và họ núp dưới ô, cách nhau chút xíu, song sự gần gũi của họ không làm anh lo lắng, mà đúng hơn là vẻ biểu cảm trong mắt chị lúc ngước lên: chúng sáng rực, khiêu khích và thách thức trong một cuộc thi đấu. James biết có một thứ mà Amaia không thể chống lại, vì chị là một chiến binh bị nữ thần Palas chi phối: Amaia Salazar không bao giờ đầu hàng mà không đấu tranh.

James đóng cửa xe, và lái đi không dừng lại. Nụ cười đã biến khỏi mặt anh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.