Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 27 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Một giờ sau, Iriarte gọi điện. Anh đang phấn khởi. Người phụ nữ ở Igantzi rất hợp tác, chị ta đã ly dị chồng, một kiến trúc sư vì anh ta nghĩ mọi sự bắt đầu phát đạt sau cái chết của con gái, đứa con duy nhất họ có cùng nhau. Hình như anh ta đã tái hôn và có hai con trai; còn chị ta căm hận anh ta vì chuyện đó. Chị ta tin rằng anh ta bỏ mình vì chị từ chối có con khác sau khi đứa trẻ của họ chết. Lúc đó, bé gái của họ mới một tháng tuổi, và chưa được rửa tội. Từ đó trở đi, xác bé gái vẫn nằm trong hầm mộ gia đình chị. Iriarte và Montes đã kể cho chị nghe về vụ Esparza; chị ta không nhớ y tá Hidalgo, nhưng đã sinh nở tại bệnh viện Río Bidasoa trong thời gian Fina làm việc ở đấy. Chiều hôm đó, họ đã cùng chị ta tới thăm nghĩa trang và chị nói với người phu đào huyệt về việc mở mộ ngày hôm sau.

– Còn hai người phụ nữ ở Hondarribia, một người khẳng định đã thấy cái gì đó lạ lùng trong ngày tang lễ của con gái mình. Không may là cỗ quan tài mà chị ta ngờ là trống rỗng lại ở trong hầm mộ của gia đình chồng cũ. Người phụ nữ kia ở Hondarribia đã ly hôn, cho phép chúng tôi mở hầm mộ của gia đình. Hình như lúc bé gái chết, một dãy mộ lớn bị sụp, đè lên chỗ lẽ ra là nơi an nghỉ cuối cùng của bé gái. Các luật sư của chồng chị ta là Lejarreta & Andía đã rất quan tâm, cuối cùng cũng đồng ý để bé được chôn trong hầm mộ gia đình bên mẹ. Tôi nghĩ chúng ta không gặp rắc rối về vụ này: cha của chị ta là thẩm phán hòa giải ở Irún.

– Những tin tức tuyệt vời, - Amaia nói. - Làm tốt lắm.

– Cảm ơn sếp. Còn về Tabese, chúng tôi đã yêu cầu xem giấy chứng tử, hy vọng ngày mai sẽ tới. Trong thời gian đó, nghĩa trang đã cho chúng tôi xem các biên bản về tang lễ, ngày tháng khớp với trên bia mộ, vì ông ta đã chết cách đây mười lăm năm. Nguyên nhân tử vong là chết đuối. Tôi đã gửi email cho chị hình ảnh tài liệu, cũng như vài cái ảnh chụp mộ Tabese, khá ấn tượng đấy.

Chị mở file, phát hiện một cái lăng kiểu cổ khá vĩ đại, vây quanh là bốn cây cột và một dây xích nặng, mỗi mắt xích to cỡ nắm tay; rất nhiều hoa, che một phần cái tên duy nhất trên mộ.

– Có vẻ như vị bác sĩ này qua đời nhưng không bị lãng quên. Hãy tìm ra người gửi hoa, tất thảy hoa trông đều giống nhau, nhưng qua ảnh tôi không thể biết là loại gì.

– Phải, chúng là hoa phong lan. Người phu đào huyệt kể với chúng tôi rằng mỗi tuần có một xe tải chở hoa tươi từ một người trồng hoa ở Irún tới. Chúng tôi đã để lại tin nhắn, đề nghị người trồng hoa đó gọi cho chúng tôi.

– Tốt. Zabalza và tôi sẽ trở về Elizondo muộn, vì thế mười giờ sáng mai chúng tôi sẽ lên đường tới Igantzi.

Amaia thả Zabalza ở đồn để anh lấy xe, và lúc này đỗ bên ngoài nhà bà cô, chị cảm thấy không thể vào trong, đối mặt với Engrasi và các chị, họ đã để lại hàng chục tin nhắn rằng họ đang đợi chị. Chị ngồi một lát, cố tập trung suy nghĩ, ghi nhanh vài câu muốn hỏi Iriarte và Montes vào buổi sáng, cho đến lúc bắt đầu cảm thấy việc lần lữa bước vào ngôi nhà ấm cúng, đèn sáng rực đang đợi chị là nực cười.

Amaia ép hai bàn tay lên mặt, cố làm các cơ thư giãn. Lúc bỏ tay ra, chị nhớ lại cảm giác quả óc chó Sara đã đặt vào lòng bàn tay chị, trong giây lát nhớ lại thứ chị đã lảng tránh suốt buổi chiều. Chị khởi động xe và lái theo đường Alduides đến nghĩa trang. Không con phố nào được chiếu sáng suốt quãng đường dài, và trên bầu trời đêm giá rét, những ngôi sao chỉ lờ mờ. Chị đỗ xe đối diện cổng, để đèn pha chiếu sáng nghĩa trang. Chẳng ăn thua như chị mong đợi, lúc chùm tia sáng đập vào con đường mòn ngoằn ngoèo, sâu hun hút. Lấy cây đèn pin cực sáng cất trong cốp xe, chị bước vào nghĩa trang. Ngôi mộ chị đang tìm ở bên phải con đường mòn chạy thẳng từ cổng. Chị nhận ra nó nhờ thiên thần đậu trên nóc, bắt ánh sáng của ngọn đèn pha, ném một cái bóng có cánh lên trên mộ. Chị quét đèn pin cho đến khi tìm thấy quả óc chó giấu trong bình hoa. Lúc nhặt lên, chị nhận ra nó lạnh và ẩm sương đêm. Chị nhét nó vào túi và rời khỏi nghĩa trang. Lái trở lại Elizondo và lần này, chị xuống xe ngay. Amaia vốn ghét cay ghét đắng tiếng thì thào ở buổi lễ thức canh, giọng người ta hay dùng để nói về người mới qua đời. Gần đây, chị đã gặp không khí này quá thường xuyên: ở ngôi nhà nông trại của Ballarena khi bé gái chết, trong phòng đợi ở Viện Pháp y Navarre khi các đồng nghiệp của chị cúi đầu nói về Jonan, và bây giờ chị nghe thấy cũng tiếng thì thào đó từ miệng bà cô và các chị gái. Nghe tiếng chị tới, họ im bặt. Chị cởi áo khoác và treo ở hành lang, rồi thò đầu qua cửa phòng khách. Ros là người đầu tiên đứng dậy và vòng tay ôm chị.

– Ôi Amaia, chị xin lỗi, rất xin lỗi! Em đúng như mọi khi vậy, còn bọn chị ngu xuẩn làm sao, không chịu nghe lời em.

Nhỏm dậy khỏi ghế, Flora bắt đầu tiến tới chỗ Amaia, dừng lại trước khi cơ thể họ chạm vào nhau. Ros lùi lại, để hai chị em đối diện.

-, như Ros nói, rốt cuộc hình như em đúng.

Amaia gật đầu. Đây là việc chị không ngờ ở một người như Flora, chị hình dung chị gái mình thà chết còn hơn chịu thừa nhận mình sai. Ros nhìn Flora đầy ẩn ý, giục chị ta nói tiếp. Bứt rứt, Flora liếm môi.

– Chị cũng xin lỗi Amaia, không chỉ vì không nghe em, mà còn vì mọi chuyện em đã phải chịu đựng suốt bao năm qua. Việc tốt duy nhất chúng ta có thể rút ra từ chuyện này là cuối cùng, những đau khổ của em đã chấm dứt.

– Cảm ơn chị, Flora, - Amaia nói tự đáy lòng, không phải vì tin chị gái chân thành, mà vì nhận ra Flora phải nỗ lực biết bao mới nói được những lời ấy.

Bà Engrasi tiến tới ôm chị.

– Cháu ổn chứ, cháu yêu quý?

– Cháu ổn, cô ạ. Xin mọi người đừng lo cho cháu, cháu không sao đâu ạ.

– Cháu không trả lời các cuộc gọi của chúng ta…

– Thật ra, hôm nay là một ngày hết sức kỳ lạ. Mặc dù mọi việc này chưa đến hồi kết như cháu mong đợi.

Flora lại ngồi xuống, rõ ràng nhẹ nhõm hẳn vì thái độ bình tĩnh của Amaia, dường như chị đã đoán trước cơn cảm xúc bùng nổ.

– Chị hình dung ngày mai họ sẽ trả xác. Chị nghĩ chúng ta nên tổ chức một loại nghi lễ nào đó.

– Chị có thể loại em ra, Flora, - Amaia ngắt lời. - Chúng ta đã tổ chức quá đủ nghi lễ cho mẹ rồi. Em tin chị sẽ quá mừng khi xử lý xác bà và bảo đảm bà có một đám tang hợp thức. Xin loại em khỏi mọi chi tiết.

Flora há miệng định nói, nhưng bà Engrasi trừng trừng nhìn chị ta và nói:

– Còn bây giờ, tại sao các cháu không lợi dụng dịp này kể cho em gái nghe những tin tốt lành đi.

Amaia nhìn họ, chờ đợi.

– Flora có thể nói với Amaia. Hơn nữa, đây là ý của chị ấy, - Ros nói.

Câu này khiến Flora giận dữ, lạnh lùng nhìn Ros, nhưng chị ta quay sang Amaia và nói:

– Thật ra là, mấy ngày qua chị đã nghĩ nhiều về chuyện này, cân nhắc giữa thuận và chống việc lấy lại xưởng bánh, chị nhận ra mình có quá ít thời gian để theo đuổi nhiều dự án quan trọng khác đã dự định, chưa nói đến công việc với đài truyền hình. Vì thế, chị quyết định rằng vì Ros đã thể hiện khả năng một mình điều hành doanh nghiệp gia đình, tốt hơn hết là cứ để cô ấy tiếp tục quản lý. Bọn chị sẽ ký giấy tờ trong vài ngày tới, và từ nay trở đi Ros sẽ là chủ nhân duy nhất của Mantecadas Salazar.

Amaia nhìn Ros, nhếch lông mày không tin.

– Đúng thế, Amaia! Hôm qua Flora đến gặp chị và nói vậy, chị cũng ngạc nhiên chẳng khác gì em.

– Vậy thì, chúc mừng cả hai chị, - Amaia nói, nhận thấy họ vẫn trao đổi những cái nhìn hằn thù và sự khống chế tình hình hiển nhiên của Ros.

– Bây giờ xin mọi người thứ lỗi. Như Amaia nói, hôm nay là một ngày dài và rất lạ lùng. Cháu mệt rồi, và chắc mọi người cũng thế. - Flora cáo từ, và dừng lại hôn bà Engrasi trên đường ra cửa.

Amaia theo chị tới cửa trước.

– Gượm đã Flora, em sẽ đi bộ về nhà cùng chị. Em cần nói chuyện với chị, - Amaia nói, cầm áo khoác và xắc rồi dặn hai người kia đừng đợi chị. - Nhất là cô đấy ạ,- chị nói thêm, dứ một ngón tay vào bà cô.

– Ta đã quá già để tuân lệnh một đứa trẻ ranh như cháu. Đừng về muộn đấy, nếu không ta sẽ gọi cảnh sát, - bà nói và khẽ cười.

Sự khác biệt nhiệt độ với phòng khách của bà Engrasi khiến Amaia run rẩy. Chị cài hết khuy áo khoác, lật cổ áo giữ ấm lúc hai chị em lặng lẽ đi cạnh nhau.

– Em muốn nói gì với chị? - Flora sốt ruột hỏi lúc họ đã đi khuất ngôi nhà.

– Đợi em chút đã, em có một ngày rất vất vả. Em cần thời gian để suy nghĩ. Em đã nói đi cùng chị về nhà kia mà?

Họ lặng lẽ đi tiếp, qua một xe tuần tra, vài người hàng xóm dắt chó đi dạo. Nhà của Flora ở Elizondo rất đẹp, mới xây, tách riêng và bao quanh là một khu vườn nhỏ đầy hoa, có người tưới tắm hằng ngày những khi Flora đi vắng. Họ dừng lại bên ngoài lối vào trong lúc Flora mở khóa. Chị không thử nói lời tạm biệt trên bậc. Vẻ kiên quyết của Amaia cho thấy chị đi cùng chị gái không phải vì lịch sự.

Họ vào thẳng phòng khách, Amaia dừng lại ngắm bức ảnh phóng to của Ibai chị đã thấy ở ngôi nhà tại Zarautz. Khung ảnh bằng kim loại mảnh càng tăng thêm vẻ đẹp của bức ảnh đen-trắng. Có lẽ cô Engrasi đúng khi nói đến tình cảm của Flora dành cho Ibai, đặc biệt cách chị ta phớt lờ sự quan tâm của Amaia tới bức ảnh, chị ta vứt áo khoác lên ghế trên đường vào bếp.

– Em có muốn uống cùng chị không?

– Có, - Amaia đáp. - Em sẽ uống whisky.

Flora trở lại, bưng hai cốc đựng chất lỏng màu hổ phách. Chị đặt một cốc lên bàn, rồi ngồi xuống sofa và nhấp một ngụm. Amaia ngồi xuống cạnh chị, nắm bàn tay rảnh của Flora đúng cách Sara Durán đã làm chiều hôm đó, chị đặt quả óc chó lấy từ mộ Anne Arbizu vào lòng bàn tay để ngửa của Flora.

Flora không che giấu nỗi kinh hãi; chị ta buông rơi quả óc chó như thể nó là hòn than hồng, và đánh đổ nửa cốc rượu lên váy. Amaia nhặt quả óc chó lọt giữa khe hai tấm nệm sofa, cầm nó giữa ngón trỏ và ngón cái, giơ lên ngang tầm mắt chị gái. Flora trân trân nhìn, khiếp sợ.

– Mang thứ ấy ra khỏi nhà tôi.

Amaia nhìn chị ta, giả vờ ngạc nhiên.

– Chị sợ gì thế, Flora?

– Cô không biết nó là gì đâu.

– Có, em biết. Em biết nó có ý nghĩa gì. Em chỉ không hiểu vì sao chị để nó trên mộ Anne Arbizu.

– Cô không nên động vào nó, nó… nó dành cho Anne, - Flora nói, giọng nặng trĩu đau đớn và thương tiếc.

Amaia quan sát vẻ mặt chị gái lúc chị ta nhìn trân trân vào quả óc chó.

Cảm động, chị lại nhét nó vào túi áo.

– Anne Arbizu có ý nghĩa như thế nào với chị, Flora? Tại sao chị để lại quả óc chó trên mộ cô ấy? Tại sao chị không thừa nhận chị yêu cô ấy? Hãy tin em đi, Flora, sẽ không có ai phán xét chị đâu. Em đã chứng kiến quá nhiều người bị hủy hoại vì không chịu thừa nhận họ yêu ai.

Flora đặt cốc xuống bàn và vớ một tờ khăn giấy, chị ta bắt đầu chà xát dữ dội lên vết bẩn trên váy. Rồi bất thình lình, chị òa khóc. Amaia đã thấy chị mình khóc như thế này lần trước, khi nhắc tới mối quan hệ với Anne. Những tiếng nức nở không sao kìm nén nổi, cho đến lúc cả người Flora run rẩy; hơi thở của chị biến thành những tiếng hổn hển ngắn ngủi. Flora vò tờ khăn giấy đã dùng lau váy và cố thấm những giọt lệ chảy ròng ròng xuống má. Chị ngồi như thế một lát, cho đến cuối cùng, chị đủ bình tĩnh để cất lời.

– Không như em nghĩ đâu, - chị cố nói. - Em nhẩm hoàn toàn. Chị yêu Anne như em yêu Ibai vậy.

Amaia nhìn chị gái, hoang mang.

– Chị muốn nói chị yêu con bé đúng như kiểu em yêu Ibai. Vì Anne Arbizu là con gái của chị.

Amaia chết lặng.

– Năm mười tám tuổi, chị có Anne. Có lẽ em nhớ mùa hè chị đến ở với các bà bác ở San Sebastian… Ờ, trên thực tế chị chưa bao giờ ở với họ. Chị đã có con và cho nó làm con nuôi.

– Chị hay đi chơi với Victor…

– Đứa trẻ không phải là con anh ta.

– Flora, chị đang nói với em là…

– Chị đã gặp một người đàn ông, anh ta buôn bán gia súc và đến trong một phiên chợ, và… Cái gì xảy ra, đã xảy ra. Chị không bao giờ gặp lại anh ta. Vài tuần sau, chị phát hiện mình có thai.

– Chí ít, chị không thử sao?

– Chị không phải đứa ngu, Amaia, và chị không phải là người ở tuổi mười tám. Việc ấy không bao giờ xảy ra lần nữa, nó đã có những hiệu quả không mong muốn. Anh ta chỉ là người qua đường, là bến đỗ một đêm.

– Cha mẹ có biết không?

– Ama biết.

– Và mẹ đồng ý cho chị…

– Không. Ban đầu, chị cố che giấu việc có thai. Chị đã dành dụm được một số tiền. Ở nước mình nạo phá thai là việc bất hợp pháp, vì thế chị tìm một bác sĩ ở bên kia biên giới làm việc này. Ông ta đã nạo thai, hoặc chị tin là thế từ lượng máu chảy ra từ người mình, chưa kể đến đau đớn ghê gớm. Tên đồ tể ấy bóc toạc hai buồng trứng của chị, hủy hoại bên trong người chị, khiến chị không thể có đứa con nào khác nữa. Mặc dù mất từng ấy máu, chị thấy mình vẫn mang thai. Chị ở trong tình trạng khốn khổ đó khi về tới nhà, và không thể giấu được ama. Bà đưa chị tới gặp y tá Fina Hidalgo, bà ta đã cầm máu cho chị. Tất nhiên là ama sốc và họ không nghĩ chị có khả năng tự nuôi đứa trẻ, vì thế đã quyết định giữ bí mật cho đến ngày chị sinh, khi đó sẽ đem đứa trẻ đi. Mẹ bắt chị thề không hé răng với ai, kể cả với aita. Bà bảo chị rằng rủi ro này có thể đem lại cơ hội thay đổi tài sản của chị. Có lần, chị nêu việc cho đứa trẻ làm con nuôi, bà nhìn chị như thể chị nói bằng thứ ngôn ngữ khác, và khăng khăng rằng đứa trẻ không được cho làm con nuôi, thà giao nộp nó.

Amaia cắt lời, hoảng hốt vì những điều vừa nghe.

– Mẹ có giải thích giao nộp có nghĩa là gì không? Ama có đưa chị tới giáo phái không?

– Chị không biết giáo phái nào hết, chị chỉ gặp y tá Hidalgo, bà ta đã cứu mạng chị và giúp chị sinh nở. Họ đã thu xếp việc đó, và chị chỉ biết thế. À, có một thứ về Fina Hidalgo khiến chị nhớ tới người đã nạo thai, hủy hoại chị. Bà ta cười suốt và cam đoan chị không nên lo lắng, họ sẽ giải quyết vấn đề êm ả, và sau đó tài sản của chị sẽ thay đổi. Chị đã nghe nhiều chuyện về các bà đỡ thắt dây rốn, để những đứa trẻ không mong muốn chết lưu khi đã đủ ngày tháng. Amaia, chị không biết hoặc quan tâm em nghĩ gì về chị, nhưng em phải tin rằng chị muốn điều tốt nhất cho đứa trẻ. Chị muốn nó được vào một gia đình tử tế, có triển vọng như họ quen nói hồi đó. Khi có thai được sáu tháng, trước khi không thể che giấu cái bụng, chị đổi tiền tiết kiệm thành tiền mặt, đến Pamplona tới một tổ chức từ thiện do các bà xơ thành lập, tiếp nhận những phụ nữ ương ngạnh như chị trót có thai ngoài giá thú. Nó không đến nỗi tệ. Chị ở lại đấy cho đến khi sinh con gái. Ngày nó ra đời, chị nói lời từ biệt và đồng ý cho nó làm con nuôi, với điều kiện nó được vào một gia đình tử tế. Rồi chị về nhà. Chị tiếp tục đi chơi với Victor, tiếp tục sống cuộc đời của mình và việc đó không bao giờ bị khới ra nữa. Nhưng ama không bao giờ tha thứ cho chị, bà đã làm chị phải trả giá.

Em có hình dung chị kinh ngạc biết chừng nào khi nghe tin vợ chồng Arbizu nhận nuôi một bé gái, chị nhìn vào xe đẩy và nó ở đấy: Anne. Chị có thể nhận ra nó giữa hàng triệu đứa trẻ, - Flora nói, những giọt lệ lại lăn xuống má. - Chị đã sống từng ấy năm trong nỗi oán hận, nhìn con mình lớn lên trong nhà người khác, không dám liếc nhìn nó đến cái thứ hai vì sợ để lộ tình cảm, bị giày vò vì sự có mặt của nó, trói buộc chị vào cái làng này để có thể gần gũi nó. Rồi, bất thình lình, năm ngoái nó đến gặp chị. Nó xuất hiện ở xưởng vào một buổi tối và nói nó biết chị là ai và nó là ai. Amaia, em không thể tưởng tượng nó như thế nào đầu, nó xinh đẹp, tự tin và thông minh. Nó đã đi tìm mẹ đẻ và tìm ra chị. Nó không trách cứ gì chị, nó nói nó hiểu hết, nó chỉ muốn gặp chị mà không làm tổn thương đến tình cảm của bố mẹ đã già của nó… Thậm chí nó còn để nghị sau khi họ qua đời, mẹ con chị sẽ công bố chuyện này với tất cả mọi người. Nó tặng chị ảnh nó hồi sơ sinh, - Flora nói và chỉ vào bức ảnh chiếm gần hết bức tường.

– Em tưởng là ảnh Ibai, - Amaia nói. - Em đã băn khoăn chị chụp nó lúc nào.

– Phải, giống nhau đến lạ lùng; nó khiến tim chị tan nát lúc trông thấy con trai em, đồng thời chị không thể không yêu quý vì nó giống con bé đến thế. Trong thời gian ngắn ngủi chị biết Anne, nó đã khiến chị cảm nhận nhiều thứ mà chị chưa bao giờ có thể cảm thấy. Anne là đứa hết sức đặc biệt, hơn là em có thể tưởng tượng. Chưa bao giờ chị hạnh phúc đến thế, Amaia ạ, và sẽ không bao giờ lại như thế, vì đúng lúc chị tưởng mình tìm thấy hạnh phúc thì hắn ta giết con bé, hắn đã giết chết đứa con gái bé bỏng của chị… - Flora đắm mình trong nỗi tiếc thương, không thể kìm nén. Sau khi thú nhận mọi lầm lỗi, hình như Flora không còn quan tâm em gái nhìn thấy chị trong tình trạng đó như thế nào nữa.

Amaia lắng nghe, không nói nên lời. Trong mọi thứ quan hệ chị hình dung giữa Anne Arbizu và chị gái mình, đây là thứ duy nhất chị không nghĩ đến. Chị ngắm Flora khóc, cảm thấy mủi lòng và đồng thời hiểu ra nhiều điều.

– Chính vì thế chị giết Victor? Chị giết anh ta vì anh ta giết con gái chị? - Flora lắc đầu, xát bàn tay lên mặt lau những giọt nước mắt dường như không thể ngừng rơi. - Chị có biết việc Victor làm không? - Flora lại lắc đầu. - Flora, nhìn em này, - Amaia nói, buộc chị gái bình tĩnh lại. - Chị có nghi ngờ Victor giết các cô gái kia không?

Flora nhìn Amaia, nhận thấy phải thận trọng. Nếu Ros nói đúng, Amaia sẽ không bao giờ chấp nhận tội ác của chị, dù có đắp điếm thế nào đi nữa.

– Chị không biết chắc cho đến khi gặp hắn ta tối hôm ấy ở nhà hắn và hắn đã thú nhận.

– Nhưng chị mang theo súng, Flora. - Chị ta không đáp. - Vì thế chắc chị đã nghi ngờ. Tại sao chị nghĩ Victor giết Anne?

– Chị hiểu hắn rõ hơn mọi người khác.

– Đúng, em biết thế, nhưng chị phát hiện ra khi nào?

– Chị phát hiện ra và kết thúc câu chuyện.

– Không, Flora ạ, đó không phải là kết thúc: ngoài Anne, hắn đã giết hai cô gái khác và còn nhiều hơn nữa, kể cả trước khi chị kết hôn với hắn. Chị phát hiện ra khi nào ? chị đã nghi ngờ hắn nhưng vẫn để hắn tiến hành cho đến khi hắn dám động đến Anne?

– Chị không biết, chị thề, - Flora nói dối. - Chị chưa bao giờ nghĩ Victor chịu trách nhiệm về những tội ác của basajaun, cho đến cái chết của Anne.

– Tại sao? Tại sao hắn giết Anne?

– Vì cách hắn chọn nạn nhân, - Flora nói, đột nhiên giận dữ, nước mắt ráo hoảnh. - Khi hắn giết Anne, chị đã hiểu vì sao hắn chọn họ.

Amaia vẫn nín lặng vài giây, quan sát chị mình.

– Flora, bọn em tin rằng Victor chọn các thiếu nữ từ giữa tuổi thiếu niên và trưởng thành, nạn nhân của hắn là ngẫu nhiên, chỉ ở nhầm chỗ và nhầm thời gian thôi: Carla ra khỏi xe của bạn trai trên đồi, Ainhoa lỡ xe buýt, Anne sống cuộc đời hai mặt, có những mối quan hệ mà cha mẹ cô ta không hề hay biết. - Flora lắc đầu, nụ cười cay đắng nở trên môi. - Chị nói gì đi chứ, Flora?

– Vì Chúa! Cô tưởng cô là một chuyên gia, - chị ta gắt, thói quen khó chịu lại bắt đầu lộ diện. - Hắn đã làm gì với xác của họ?

Amaia nhìn chị gái, không biết chuyện này dẫn tới đâu.

– Hắn cởi quần áo của họ, cạo hết lông mu, lấy giày cao gót của họ, lau sạch lớp trang điểm và… - Amaia ngập ngừng, nghĩ ngợi rồi cặp mắt xanh biếc của chị nhìn thẳng vào chị gái lúc ôn lại việc đó lần nữa trong đầu. Hắn trả lại họ về với tuổi thơ, xóa sạch mọi dấu vết trưởng thành trên cơ thể họ, rồi hắn sắp xếp, để bàn tay họ ngửa lên trong tư thế dâng hiến, để họ lại trên bờ sông Baztán. Giống như những lễ vật dâng cho quá khứ, cho sự trinh trắng. Bản chất nghi lễ trong các tội ác của hắn hiển hiện ngay từ đầu. Hắn từng giết họ bằng cách tước đoạt không khí họ thở. Chị rùng mình vì ý nghĩ ấy. - Chị nói gì đi chứ, Flora. Giải thích đi.

– Hắn giao nộp, hiến sinh họ, - Flora nói, tuyệt vọng.

– Nhưng… Nhưng, Victor đã biết ư? Chị kể với hắn sao?

Flora nhăn mặt, hơi giống một nụ cười.

– Chị ư? Chị thà tự cắt lưỡi mình còn hơn kể với ai, nhất là với hắn.

– Vậy làm sao hắn phát hiện ra? Làm sao hắn khám phá ra Anne là con gái của chị?

– Chị nói rồi, ama không bao giờ tha thứ cho chị.

– Rosario đã kể với hắn! - Amaia khẳng định. - Bà đã kể với Victor rằng Anne là con gái của chị. Tại sao bà làm thế, để phá vỡ cuộc hôn nhân của chị ư?

– Không, chúng tôi đã ly thân.

-Vậy tại sao?

– Có lẽ để hắn thực hiện thứ mà bà coi là sứ mệnh của mình, cũng như cách bà định giết Ibai đêm hôm bà biến mất, cũng như suốt đời bà đã cố giết em: kết thúc việc bà đã bắt đầu bằng chị, em gái của chúng ta.

– Chị có nghĩ hắn chọn các nạn nhân của hắn vì họ là các lễ vật hỏng, những vật hiến tế chưa hoàn hảo?

– Chị không biết cách hắn chọn nạn nhân khác, nhưng hắn giết con gái chị vì chị không giao nộp nó, vì bà ta đã kể với hắn. - Amaia trừng trừng nhìn chị gái, ngỡ ngàng. - Tại sao em nhìn chị như thế?

– Flora, em vừa nhận ra chị căm hận mẹ gần như cả đời, có lẽ còn hận hơn cả em.

Flora đứng dậy, cầm hai cái cốc rỗng, đi vào bếp và bắt đầu rửa. Amaia đi theo.

– Tại sao chị để lại quả óc chó trên mộ của Anne?

– Em không hiểu đâu.

– Thử giải thích cho em đi.

– Anne không giống các cô gái khác. Nó khác thường ở nhiều mặt, và nó biết thế. Nó có quyền lực phi thường với người khác, chị không biết giải thích ra sao.

Amaia nhớ lại cách Anne cám dỗ Freddy, chồng của Ros, cách cô ta che giấu cuộc sống hai mặt với cha mẹ, mánh khóe cô ta dùng để đối phó với những cuộc gọi đến của Freddy đã làm họ lúng túng trong cuộc điều tra, cách bà thím miêu tả Anne là một belagile, là mụ phù thủy.

– Chính Anne kể với chị về quả óc chó, qua nhiều thế kỷ chúng là biểu tượng cho sức mạnh của phụ nữ Baztán, sức mạnh này có thể tập trung trong một quả óc chó bé tí dưới dạng dục vọng ra sao, và nó biết cách sử dụng như thế nào… Những ý nghĩ kỳ quặc của tuổi thanh xuân ngốc nghếch, em biết ở tuổi ấy chúng ta thích cảm thấy đặc biệt ra sao rồi, nhưng nó tin vào điều đó, Amaia ạ, và lúc gặp con bé, chị cũng tin. Nó kể với chị sức mạnh này không chấm dứt khi ta chết đi, và chị muốn nghĩ rằng sinh lực của Anne tập trung trong những quả óc chó ấy, bằng cách này hay cách khác. Hiện giờ chúng là thứ hợp nhất mẹ con chị, là lễ vật duy nhất chị có thể làm để giữ linh hồn nó sống mãi.

– Vậy sao chị kinh hãi thứ có thể tồn tại trong linh hồn Anne đến mức chị không dám chạm vào quả óc chó?

Flora không đáp.

Amaia thở dài lúc ngắm chị gái. Flora đang trí trá. Chị ta đã cởi mở, chắc là hơn mọi lúc trong đời, song Amaia tin rằng chị ta vẫn cố nói dối gì đó. Chị sẽ phải sử dụng sự khôn ngoan của mình để nhận biết chúng.

– Còn trò giả vờ ngớ ngẩn phức tạp về xưởng bánh mà chị và Ros trình diễn ở nhà cô Engrasi thì sao?

– Đấy không phải là trò giả vờ ngớ ngẩn. Mọi thứ đúng như chúng ta nói với em. Lẽ tất nhiên, Ros và chị không giải quyết được mọi thứ khác biệt của chúng ta, nhưng các chị đang cố.

Amaia nhìn chị mình, hoài nghi. Suốt đời, Flora và Ros chưa bao giờ nhất trí về bất cứ việc gì, và ý niệm họ sẽ làm việc đó một sớm một chiều chỉ khi tiếng gươm đã tuốt khỏi vỏ nghe có vẻ không thật. Tuy không thể chứng minh điều gì, song nó vẫn làm Amaia rất băn khoăn.

Amaia ra khỏi nhà Flora và không nhìn đồng hồ, rồi leo lên đồi tới đồn cảnh sát. Lúc đến gần, chị thấy cổng chính đã đóng. Chị mở bằng thẻ an ninh và chào hai cảnh sát trực. Chị lên tầng thứ hai, nơi chứa các file về vụ basajaun. Chị dành suốt mấy tiếng sau để sắp xếp lên bảng những bức ảnh hiện trường gây án, ảnh ba nạn nhân, các cuộc khám nghiệm tử thi họ đã đóng lại một năm trước, hy vọng không bao giờ xem lại. Ainhoa Elizasu, Carla Huarte và Anne Arbizu chằm chằm nhìn chị lần nữa. Chị ngồi đối diện với họ, nghiên cứu vẻ bẽn lẽn của Ainhoa lúc cô nhìn vào máy ảnh, tư thế khêu gợi của Carla và cái nhìn mãnh liệt, đầy uy lực của Anne. Chị nhớ lại xác họ duỗi dài trên bàn mổ bằng thép của San Martín, những lời khai của bố mẹ, bạn bè họ, tiểu sử kẻ sát nhân họ đã miêu tả tỉ mỉ trong chính căn phòng đó:

Hắn rạch quần áo, để lộ ra cơ thể của họ vẫn chưa là người phụ nữ mà họ khao khát trở thành. Hắn cạo sạch lông mu - dấu hiệu trưởng thành về tình dục - ở nơi tượng trưng cho bản năng giới tính của họ, như một sự xúc phạm đến tuổi thơ lý tưởng của hắn, và hắn thay thế bằng một cái bánh ngọt nhỏ, tượng trưng cho quá khứ, cho truyền thống của thung lũng một sự trở về thời thơ ấu… Kẻ giết người cảm thấy chính đáng tự tin, hắn có một sứ mệnh để thực hiện và hắn sẽ tiếp tục tuyển các thiếu nữ, trả họ lại cho sự ngây thơ.

#

Những lời của nhân chứng trú ẩn trong tòa nhà của Opus Dei lóe lên trong đầu chị: “Tuổi lý tưởng cho một lễ vật là từ lúc mới sinh đến hai tuổi, khi linh hồn vẫn còn trong thời kỳ quá độ. Sau đó, một đứa trẻ ở bất cứ độ tuổi nào cho đến tuổi trưởng thành, khi sự thay đổi khác xảy ra, khiến họ trở nên đáng thèm muốn cho những sức mạnh này. Nhưng giải thích cái chết của một đứa trẻ hai tuổi dễ dàng hơn một thiếu nữ”.

Thủ đoạn của các tội ác này được báo chí miêu tả như một nghi thức, bóp ngạt các nạn nhân, cướp đoạt không khí bằng một sợi dây mảnh, hành động thành thạo và hiệu quả đến mức chỉ để lại một dấu vết trên những cái xác mà hắn vác lên vai mang tới bờ sông Baztán. Ở đó, hắn tiến hành mở phanh quần áo của họ, để các tấm thân trẻ trung phơi ra trước độ ẩm của dòng sông, rồi hắn cạo sạch lông mu, chải và rẽ tóc của họ, sắp xếp thành lọn ở hai bên đầu, đặt hai bàn tay ngửa lên trời trong tư thế hiến dâng của các trinh nữ, giống như lễ vật trong nghi thức thanh tẩy, một sự trở lại tuổi thơ, lại là các bé gái lần nữa, trinh bạch một lần nữa, là các lễ vật lần nữa. Chị nhìn lên nơi sinh của họ tuy vẫn còn nhớ rất rõ. Ainhoa ở Arizkun, Carla và Anne ở Elizondo, chị đứng dậy, mê mẩn vì cái nhìn chăm chú của Anne, vẫn bị mê hoặc vì sức mạnh của Anne dù cô ta đã chết hơn một năm. Lo lắng, chị tránh những con mắt sắc bén ấy lúc đến gần bảng, ngập ngừng đặt ba chấm mới lên tấm bản đồ, nơi con sông lần theo dòng chảy hung hiểm của nó.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.