Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Ros Salazar ở lại làm việc muộn hơn thường lệ. Ngồi sau bàn, chị tận dụng cơ hội trả lời thư từ trong lúc chờ đợi.

Cửa xưởng bật mở, và từ chỗ mình, Ros có thể thấy Flora vào, tuy chị giả vờ không nhận ra cho đến lúc chị ta đặt một số cặp tài liệu lên bàn.

– Này em gái, đây là các báo cáo và bản đánh giá. Tôi sẽ để lại đây cho cô nghiên cứu lúc rỗi rãi, nhưng tôi có thể nói luôn với cô rằng riêng doanh nghiệp đã đáng giá hơn mọi tài sản của cô gộp lại, cứ cho là chúng không thế chấp hoàn toàn. Chưa kể đến tòa nhà và máy móc. Giá của tôi ở trang cuối cùng… Đừng ngốc nghếch, Ros, hãy nhận tiền và trả lại xưởng bánh cho tôi.

Quản đốc Ernesto từ kho dụng cụ giơ một cái túi lên, cắt ngang:

– Xin thứ lỗi cho tôi ngắt lời. Rosaura, tôi đã làm xong chìa khóa dự phòng như cô yêu cầu. Cô muốn tôi để chúng ở đâu?

– Ông đừng lo, chúng tôi xong rồi. Ông giữ một cái cho mình, và để những cái khác vào tủ chìa khóa, - Ros nói. - Cảm ơn Flora, tôi sẽ trả lời chị sớm, - Ros nói, cộc cằn.

– Nghĩ kỹ đi, em gái, - Flora đối đáp, rồi đóng cửa lại đằng sau lúc bỏ đi. Ros mở ngăn kéo, để các tài liệu vào trong, không buồn liếc nhìn. Rồi chị chăm chú nhìn con trỏ trên màn hình máy tính, đếm những cái nhấp nháy: một, hai, ba, bốn… đến sáu mười, rồi trở lại từ một đến sáu mười lần nữa.

Chị đứng dậy đi vào xưởng. Mở tủ cất chìa khóa, chị đếm các chìa dự trữ. Thiếu hai cái: một của Ernesto và một cái Flora đã lấy đi. Chị cười thầm, trở lại văn phòng, tắt máy tính và ra về, đóng cửa lại đằng sau.

Amaia xem đồng hồ, tính giờ ở Mỹ rồi gọi cho James. Câu hỏi của bà Engrasi dồn dập đập vào đầu chị suốt buổi chiều.

– Anh và con nhớ em, - câu trả lời từ bên kia đại dương. - Bao giờ em tới?

Chị giải thích cuộc điều tra về cái chết của Jonan không đi đúng hướng. Về tai nạn khủng khiếp của tiến sĩ Takchenko, bạn chị… Có lẽ vài ngày nữa. Chị lắng nghe tiếng Ibai bi bô lúc nghịch điện thoại, và cảm thấy buồn không chịu nổi, có lỗi không chịu nổi.

Sau đó, chị gọi Markina.

– Anh đã cố liên hệ với em cả chiều nay. Em muốn bữa tối ăn gì nào?

– Em bận quá. Anh sẽ vui khi biết Yolanda Berrueta đang phục hồi tốt. Sáng nay em đến thăm chị ấy ở bệnh viện. - Chị ngừng, đợi trả lời.

– Đấy là tin tốt.

– Chị ta kể với em đã gặp anh…

Lại ngừng, lần này im lặng.

-… anh đã khuyên chị ấy tiếp xúc với em một cách thận trọng vì em mới đúng là người giúp chị ấy.

– Anh xin lỗi Amaia, thấy cô ta khổ sở đến thế, anh cảm thấy thương. Cô ta làm anh nhớ tới mẹ anh, bị ám ảnh vì những đứa con chết, nhưng tay anh bị trói lại rồi. Anh chỉ bảo cô ta nếu có thể nên gặp em là người thực sự quan tâm đến vụ này và em có thể giúp. Anh không nhầm: em đã giúp đỡ.

– Anh đã thao túng em.

– Chính xác là anh không làm thế, Amaia. Anh không muốn Yolanda đến gặp em nói rằng anh gửi cô ta tới, như thế có vẻ quỷ quyệt cũng như không đúng thủ tục. Thôi được, cô ta đã nhắc tới lời khuyên của anh, nhưng đó chỉ là lời khuyên cho một phụ nữ tuyệt vọng, đang rất đau đớn. Em đã tỏ ra quan tâm, đã quyết định giúp cô ta. Em không thể trách anh đã tin cậy em.

– Nó không ngăn anh cản trở em.

– Em không đi đúng kênh, em biết mà.

– Em nói đến cuộc nói chuyện của chúng ta tối qua. Anh ghê tởm việc khai quật, và anh gửi người mẹ đau thương ấy đến em; sau đó anh trách móc em bị ám ảnh với một trường hợp anh đẩy em vào, đồng thời không ủng hộ em.

– Em nói đúng, hôm qua anh cư xử như một thằng ngốc, nhưng em không thể nói anh không bảo vệ em, không bênh vực những quan tâm của em. Anh đã làm thế khi thẩm phán De Gouvenain muốn đệ đơn kiện, và một lần nữa khi gia đình Tremond đến văn phòng anh, dọa kiện em đòi bồi thường thiệt hại. Anh đã che chở em, Amaia, khỏi mọi người và mọi việc. Nhưng anh là thẩm phán, quyền lực của anh bị giới hạn cũng như em là chỉ huy đội điều tra án mạng vậy. Sự khác biệt là anh tuân theo luật, Amaia ạ, hay em lại nói em không hề đi chệch hướng ít nhất một lần trong suốt quá trình điều tra? Anh đã quen với các phương pháp của em, anh nghĩ em rất thông minh, anh mê em đến rồ dại, nhưng em không thể mong đợi anh cư xử như em được. Trước hết và trên hết, anh có nhiệm vụ bảo vệ em khỏi bản thân em, khỏi nỗi sợ hãi của em… Không ai biết hơn anh, có một gia đình kinh khủng là một gánh nặng như thế nào đầu.

Amaia vẫn im lặng. Không, chị không thể nói chị phá luật. Chính lúc này chị vẫn đang giấu Markina, Clemos, Iriarte và cả Montes thông tin. Chị không tiết lộ với người nào mọi chuyện; chị đã yêu cầu làm xét nghiệm song song về sợi vải, chị đã giữ im lặng về chuyện con gái của Yanez, tuy như lão già nói, chị không thể chứng minh được gì. Chị sẽ còn giữ như thế, cho đến khi khám phá ra vì sao phó giám đốc nói dối chị việc Markina đến thăm nhà tù khi Berasategui đã chuyển đi, chị không muốn liều lĩnh đối đầu trực diện với Markina. Nhưng chị không còn lựa chọn.

– Hôm Berasategui chết, anh đã đến nhà tù?

– Tất nhiên, em gặp anh ở đó mà, - ông đáp ngay lập tức. Đây là một dấu hiệu tốt.

– Em biết, em hỏi là sau khi chúng ta nói chuyện điện thoại, trước khi người ta tìm thấy Berasategui chết, anh có đến đó không?

Lần này ông ngập ngừng vài giây…

– Sao em hỏi thế?

Đây là dấu hiệu xấu; người không có gì phải che giấu sẽ trả lời ngay tức khắc. Còn trả lời bằng một câu hỏi, chỉ có thể là hai khả năng: hoặc người đó câu giờ để tìm câu trả lời, hoặc tránh né câu hỏi. Hoặc là ông đang nói dối hay có gì giấu giếm.

– Anh có tới đó hay không?

– Có. Lúc biết giám đốc trại giam vắng mặt, anh rất lo. Anh chưa gặp phó giám đốc bao giờ, và không biết chắc ông ta có nhận thức được việc này nghiêm trọng đến thế nào, nên anh quyết định tới đó, để trông thấy tận mắt.

– Mọi sự có vẻ vô cùng hợp lý, ngoại trừ khi em hỏi anh có tới đó không, ông ta đã phủ nhận.

– Người đó là một thằng ngu.

Phải, chị cũng có cảm tưởng như thế. Chị thở thoải mái hơn.

– Anh có nói chuyện với Berasategui không?

– Không. Anh không tới bất cứ chỗ nào gần xà lim của hắn.

– Nhưng anh đã nói chuyện với người gác tù…

– Đúng, anh bảo anh ta theo dõi Berasategui chặt chẽ. Còn bây giờ, sao em không đến nhà anh, và chúng ta sẽ tiếp tục câu chuyện, trần truồng với một chai vang. Sẽ như thế nếu em muốn.

– Em không thể, - chị thở dài. - Em đang ở nhà cô em và đã hứa sẽ ăn tối với bà.

-Vậy mai nhé?

– Ngày mai, - chị đồng ý và ngắt máy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.