Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

Amaia thầm ôn lại những lời sẽ nói, chị sẽ giải thích tiến trình ra sao, cần được ông giúp đỡ khẩn cấp như thế nào.

Lúc đứng trước cửa nhà Markina, bao nỗi phân vân về hiệu quả những lời sắp nói ùa đến. Trong mấy ngày qua, giữa họ đã có nhiều căng thẳng, những cuộc gọi không trả lời chồng chất trong điện thoại của chị. Cuộc trò chuyện sẽ chẳng dễ dàng.

Markina mở cửa và dừng lại một lát, ngạc nhiên. Rồi ông mỉm cười với chị. Không nói một lời, Markina đặt tay sau gáy Amaia và kéo chị tới miệng ông.

Mọi lời giải thích chị đã ôn đi ôn lại mong thuyết phục được ông đều tan biến, ông ôm chị trong vòng tay gần như điên cuồng, đôi môi ấm áp, ẩm ướt của ông đặt trên môi chị.

Ông nâng mặt chị trong hai bàn tay, giữ chị cách một tầm với để ngắm chị.

– Đừng làm thế nữa em nhé, anh đợi em trở lại, gọi lại đến gần phát điên vì mong tin của em, - Markina nói và lại hôn chị. - Đừng bỏ anh như thế nữa nhé.

Chị rứt ra, mỉm cười vì sự mềm yếu của mình, một hành động đơn giản thế thôi mà khó khăn biết bao.

– Chúng ta cần nói chuyện.

– Để sau, - ông nói và lại ôm ghì lấy chị.

Amaia nhắm mắt, chịu thua những nụ hôn của ông, tha thiết muốn được ông động chạm và biết mình khao khát ông đến chừng nào, trong vòng tay Markina chẳng còn gì quan trọng hơn nữa. Ông vẫn mặc bộ com lê xám tới tòa án, cặp và áo khoác ném trên ghế cho thấy ông vừa về nhà. Trong lúc hôn nhau, chị tuột áo vét khỏi vai ông, lần tìm khuy sơ mi của ông và cởi ra, đặt một chuỗi những nụ hôn rất nhẹ theo đường cằm râu mọc lởm chởm của ông.

Chị nhận ra tiếng chuông điện thoại của mình, xa nơi chị đang đứng lúc này tới một triệu năm ánh sáng. Chị liều bỏ qua cho đến lúc chuông ngừng reo, cố kìm giọng nói trong đầu giục giã chị tiếp tục và rốt cuộc, khi rứt ra được, chị vội vã trả lời cuộc gọi.

Tiếng James vọng tới chị rõ mồn một như anh đang đứng ngay bên cạnh.

– Chào Amaia.

Chị cảm thấy dường như không khí trong phòng cạn kiệt. Tràn ngập cảm giác ân hận và xấu hổ, theo bản năng chị ngoảnh đi, vuốt phẳng quần áo như thể chị đang bị phơi bày.

-James. Có gì không ổn sao? - Chị buột ra.

– Hãy kể cho anh đi, Amaia. Anh đã cố liên lạc với em nhiều ngày liền, nhưng em không nghe máy. Cô Engrasi đã kể cho anh biết tin Rosario.

Chị nhắm mắt lại.

– Bây giờ em không thể nói chuyện được, em đang làm việc, - chị nói và tự ghét mình đã nói dối chồng.

– Em sắp đến chứ?

-Vẫn chưa…

Cuộc gọi ngừng đột ngột; James đã cắt liên lạc với chị, nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhõm, chị chỉ cảm thấy thất vọng tràn trề.

Markina đã rút vào bếp và đang rót hai cốc vang. Ông dừa cho chị một cốc.

– Em muốn nói chuyện gì với anh nào? - Ông hỏi, giả vờ không nghe thấy cuộc nói chuyện và phớt lờ vẻ bứt rứt của chị. - Nếu là việc em đến thăm mẹ anh thì quên hết đi, lẽ ra anh nên biết rằng chất thám tử trong em sẽ rất tò mò… Anh đã nghiên cứu về em và gia đình em khi gặp em…

– Đây là về cha anh. - vẻ mặt Markina sầm lại. - Anh đã bảo em trình chứng cứ, chứng cứ vững chắc. Anh đã buộc em phải dùng đến thủ đoạn lẩn tránh mới có thể đẩy cuộc điều tra tiến triển, để đáp ứng yêu cầu của anh. Sáng nay bọn em đã mở một ngôi mộ ở Igantzi.

– Mà không được phép?

– Là chủ nhân của mảnh đất, người mẹ của bé gái đã cho phép mở mộ để tiến hành sửa chữa. Xác bé gái bị mất, mọi thứ chứng tỏ nó bị lấy đi ngay sau khi bé chết. Người bố đang làm ăn ở nước ngoài, vì thế bọn em không thể thẩm vấn anh ta. - Markina chăm chú lắng nghe, vẻ mặt ông vừa quan tâm vừa hoài nghi. - Chiều mai bọn em sẽ mở một ngôi mộ khác ở Hondarribia. Trong trường hợp này, mẹ của bé gái đã ly dị chồng nhiều năm, và là con gái của một thẩm phán hòa giải ở Irún. Bọn em được ông ta hợp tác hoàn toàn. Bọn em đã xác minh bố của hai bé gái ở Igantzi và Hondarribia đều có quan hệ làm ăn với công ty luật Lejarreta & Andía, cũng như với nhóm trị liệu tâm lý mất người thân của Berasategui. Chúng em vừa điều tra một vụ tương tự trong cùng làng ấy, cũng như hai vụ khác ở miền Navarre. Nếu đúng như bọn em mong đợi, chiều mai mà thấy xác bé gái bị mất sẽ có ba vụ mạo phạm và lấy trộm xác, tất cả đều liên quan tới cùng một nhóm. Tính đến các tội ác mà Beresategui đã bị bắt giữ, em tin rằng bước tiếp theo rất logic là mở một cuộc điều tra chính thức. - Markina nín thinh. Trông ông nghiêm nghị như mọi lúc ông đang suy nghĩ. - Nếu cuộc điều tra này tiến triển, tên của cha anh sẽ bị liên lụy.

– Nếu em nghiên cứu trọn vẹn, em sẽ biết là ông đã bỏ mẹ anh khi bà hóa điên. Trước khi bỏ đi, ông đã lập một quỹ tín thác để nuôi dưỡng và cho anh ăn học. Anh không bao giờ gặp lại ông nữa.

– Anh không thử tìm ông sao? Anh không quan tâm ông đang làm gì ư?

– Em có thể hình dung: ông ấy có cuộc đời của một tay chơi triệu phú, đi du lịch, lái du thuyền và cuối cùng ông bị chết đuối… Anh không biết gì về ông, cho đến khi được thông báo về cái chết của ông. Cuộc hôn nhân của cha mẹ anh không phải là một thảm hoa hồng; anh đã nghe họ cãi nhau thường xuyên về sự không chung thủy của ông ấy.

Amaia thở hết ra, rồi hít một hơi thật sâu:

– Theo điều tra của bọn em, trong những năm 1970 và đầu những năm 80, trong khi điều hành một bệnh viện dành riêng cho người giàu ở Las Rozas, bác sĩ Xabier Markina cũng là lãnh tụ của giáo phái có chi nhánh ở Lesaka và Baztán, là người rất có uy tín đã khai tâm cho các môn đệ thực hành nhiều nghi lễ huyền bí. Bọn em có một nhân chứng được bảo vệ đã nhận dạng cha anh một cách chắc chắn, ông ta thú nhận đã chứng kiến và tham gia lễ hiến sinh một bé gái mới ra đời tại ngôi nhà nông trại ở Lesaka. Ông ta cũng xác nhận rằng tình cờ họ tới thăm nhóm tại Argi Beltz ở Baztán, đang chuẩn bị một lễ hiến sinh tương tự. Nhân chứng đã nhận dạng mẹ em là một thành viên trong nhóm đó. Con gái của hai thành viên sáng lập nhóm, vợ chồng Martínez-Bayón, là chủ nhân hiện tại của Argi Belzt, đã chết khi mười bốn tháng tuổi, được coi là trong một chuyến đi tới Anh - một chuyến đi mà cô bé chưa bao giờ tham gia. Không hề có giấy chứng tử, không có hồ sơ chôn cất, không có biên bản khám nghiệm tử thi. Cũng không có tên cô bé trên hộ chiếu của bố mẹ, theo quy định thời đó.

Bố của Berasategui cũng đã thú nhận với em rằng vợ chồng ông ta đã giao nộp đứa con gái theo cách đó, rồi sau đó, kết quả trực tiếp là bệnh trầm cảm của vợ ông ta. Không thể chấp nhận việc mình đã làm, bà ta cảm thấy không thể yêu thương đứa con trai mới sinh. Em không biết những người ấy bị tâm thần không ổn định tới mức độ nào, hoặc họ bị thiếu thốn tình thương yêu và bị hắt hủi đến thế nào, - chị nói. Chị không nhắc tới Sara Durán bị điên vì mặc cảm tội lỗi hơn là vì đau đớn. - Em có một nhân chứng thứ hai có thể xác nhận mối liên quan giữa Berasategui và các thành viên khác trong nhóm, họ thường xuyên tới ngôi nhà ấy cũng như nhiều ảnh Yolanda Berrueta chụp xe của họ đỗ bên ngoài Argi Belzt.

Markina hạ thấp tầm nhìn, lặng thinh.

– Còn một nhân chứng nữa, - Amaia nói tiếp. - Ông ta sẽ không tuyên thệ, nhưng vì ông ấy được hưởng quyền đặc miễn ngoại giao nên bọn em không thể ép được. Tuy vậy, ông ấy đã có thông tin nhạy cảm không còn sử dụng nữa, xác nhận Victor Oyarzabal, được biết đến là kẻ giết người basajaun, thuộc một trong các nhóm điều trị kiềm chế cơn giận của Berasategui, từ đó hắn tuyển mộ bệnh nhân và xúi giục họ giết vợ, tất cả đều sinh ra ở Baztán. Em đã thề không tiết lộ tên ông ta, tuy chắc chắn sẽ thuyết phục được ông ấy xác nhận những lời em nói.

Markina không ngước nhìn chị.

– Chắc em đã chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, - ông thì thào.

– Em chỉ làm việc của mình thôi.

– Vậy bây giờ em muốn anh làm gì? - Ông nói, thách thức.

– Việc đó tùy anh quyết định. Là một thám tử nên em không bịa đặt các bằng chứng, - chị đáp lại. - Đây chẳng phải là thứ anh muốn sao? Em đã hứa với anh là sẽ không vượt mặt anh lần nữa, và em đã không làm thế.

Markina thở dài lúc đứng dậy.

– Em nói đúng, - ông nói và tiến tới chỗ chị. - Anh chưa bao giờ nghĩ sự nghiệp của mình lại chấm dứt như thế này. Anh là thẩm phán trẻ nhất khi gia nhập hệ thống tòa án, và bây giờ việc này khiến anh phải lẩn trốn cả đời vì sắp bị hủy hoại.

– Em không hiểu tại sao phải thế, anh không chịu trách nhiệm về những hành động của cha mẹ anh.

– Em có nghĩ đến tương lai của một thẩm phán có mẹ ở trong bệnh viện tâm thần và cha là lãnh tụ của một giáo phái thờ cúng quỷ Xa tăng… Dù có được chứng minh hay không, riêng việc liên đới cũng đủ hủy diệt anh rồi.

Amaia đăm đăm nhìn ông nuối tiếc, đúng lúc điện thoại trong tay chị reo.

– Thanh tra, tôi là bố của Yolanda đây. Tôi đang rất lo cho con gái tôi. Tối nay khi về đến nhà, nó bắt đầu in nhiều bức ảnh hoa và không giải thích gì hết. Cô biết nó đã thôi uống thuốc, nó không muốn ăn tối và vừa lấy xe tôi phóng đi… Tôi không thể ngăn nó lại, và không biết nó đi đâu.

– Tôi nghĩ là tôi biết. Xin đừng lo, tôi sẽ tìm thấy và đưa cô ấy về nhà.

– Thanh tra…

– Gì ạ?

– Khi cảnh sát tới, hỏi có mất thêm thuốc nổ ngoài hai trăm gam Yolanda đã dùng nổ tung ngôi mộ… Ờ, tôi nghĩ có thể nó đã lấy nhiều hơn, và tôi không muốn nó lại gặp rắc rối.

– Em phải đi thôi, - chị nói với Markina. - Có chuyện xảy ra, - chị chộp lấy xắc và áo khoác để trên ghế, cạnh đồ của Markina. Chiếc áo khoác màu xanh nước biển của ông vắt trên lưng ghế trượt xuống sàn. Chị cúi nhặt và lúc cầm lên, chạm vào lớp lót mịn mượt, chị cẩn thận gấp từ trong ra ngoài để có thể nhìn thấy dấu hiệu mờ nhạt trên vải, cách quãng đều đặn trên vài xen ti mét, dấu hiệu của hiệu may, tên thợ may màu sáng trên mác đính ở túi trong. Chị để lại chiếc áo khoác trên ghế, lướt các ngón tay lên chất vải mềm mịn tuyệt hảo.

– Em có muốn anh đi cùng không? - Tiếng ông vang ở đằng sau.

Chị giật mình, quay ngoắt lại lúc thấy ông mặc vội chiếc áo vét màu xám chị vừa cởi ra cho ông.

– Không, tốt nhất là không, đây là một việc gia đình nhiều hơn.

Bị nỗi nghi ngờ nổi lên áp đảo, đe dọa nhấn chìm chị, chị vội ra cửa.

– Em sẽ trở lại đây chứ? - Markina hỏi.

– Em không biết việc này mất bao lâu, - chị đáp.

– Anh sẽ đợi em, - ông nói và mỉm nụ cười của riêng ông.

Trèo vào xe, một triệu lẻ một ý nghĩ khuấy tung trong đầu Amaia. Bàn tay chị hơi run và chị đánh rơi chìa khóa xuống sàn xe. Nhặt nó lên giữa hai chân, chị ngồi thẳng dậy, và thấy Markina đang chăm chú nhìn chị qua cửa lái xe.

– Anh làm em giật mình! - Chị nói, cố mỉm cười.

– Em bỏ đi mà chẳng cho anh một nụ hôn, - ông nói.

Amaia mỉm cười, ngả người hôn ông qua cửa xe mở.

– Em sắp lái xe mà vẫn mặc áo khoác sao? - Ông hỏi, nhìn thẳng vào chị. - Anh tưởng em luôn cởi nó ra lúc lái xe.

Amaia xuống xe, để ông giúp chị cởi áo khoác và để nó lên ghế hành khách. Markina ôm chị trong vòng tay mạnh mẽ.

– Amaia, anh yêu em. Anh không thể chịu nổi nếu mất em.

Chị mỉm cười lần nữa lúc vào xe, nổ máy và đợi ông đóng cửa lại.

Nhìn qua gương chiếu hậu, Amaia thấy ông vẫn đứng, nhìn chị lái xe đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.