Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Họ làm tình ngay khi chị tới nhà ông. Markina vừa từ tòa án về, vẫn còn mặc bộ com lê đen thanh lịch ông mặc trong các phiên tòa. Amaia hôn ông, tận hưởng thời gian để thưởng thức khuôn miệng ông lúc chị bắt đầu cởi quần áo của ông. Chị phát hiện ra sự vui thích tuyệt đối lúc từ từ lột bỏ, để quần áo ông rơi thành đống trên sàn. Chị cẩn thận cởi khuy sơ mi của ông, lướt môi trên da ông, vạch một bản đồ thèm khát để bàn tay mình lần theo. Rồi chị đưa ông tới sofa, ngồi giạng chân trên người ông, đắm mình trong khoái lạc.

Mệt lử và thỏa mãn, Amaia duỗi tay chân và quay người ngắm Markina trần truồng dạo khắp nhà, nhặt quần áo vứt lung tung, mặc vài thứ, đeo tạp dề và bắt đầu nấu bữa tối.

– Em thích ngắm anh nấu ăn, - chị nói lúc ông đưa chị cốc vang.

– Còn anh thích ngắm em nằm dài trên sofa, - ông đáp lúc lướt ngón tay xuống cổ và lưng chị.

Chị mỉm cười lúc nhận ra Jonan nói đúng. Markina khiến chị mê mụ trong suy nghĩ, che mờ óc phán đoán của chị. Chị chẳng quan tâm. Kể từ khi bước chân vào nhà ông, từ khi trở lại đây vào sáng hôm ấy, chị đã tránh né ý nghĩ đó: chị không còn suy nghĩ, không còn đấu tranh. Chị chưa bao giờ hình dung chuyện như thế này xảy ra với mình, nhưng nó đã xảy ra; ông đã buộc chị quyết định, buộc chị lựa chọn. Chị đã làm theo và không hề hối tiếc.

– Em tắm thì hơn, em phải làm việc đây.

Markina cau mày.

– Anh không gặp em cả ngày, anh tưởng em sẽ qua đêm với anh.

– Em không thể…

– Có chuyện không ổn sao? Chuyện gì khiến em lo lắng thế?

– Em quên mất anh đã gặp chị ấy ở Aínsa… Tiến sĩ Takchenko bị tai nạn ô tô, chị ấy bị thương nghiêm trọng.

– Ồ, ra là cô tiến sĩ người Nga đó! Anh xin lỗi, Amaia. Anh mong cô ấy bình phục, cô ấy có vẻ là một phụ nữ đáng kinh ngạc.

– Đúng thế, Takchenko bị gãy xương nhiều chỗ nhưng nội tạng không sao. Còn vụ Esparza mới làm em lo lắng nhất. Tuy xác bé gái mất tích có vẻ quan trọng, song bọn em chưa lần ra manh mối. Chúng em đã nói chuyện với những người thân và bạn bè của hắn, song không ai biết gì, không trông thấy gì và không hề có nhân chứng nào.

– Em đừng để mình bị ảnh hưởng vì một thứ chẳng đi đến đâu.

– Không chỉ về con gái Esparza. Xác của chị gái em cũng bị lấy khỏi mộ, vì thế chuyện này giống như một cơn ác mộng lặp đi lặp lại nhiều lần, - Amaia nói, tránh nhắc tới những khám phá dựa trên thông tin Jonan gửi cho chị.

Ông nhìn chị, mỉm cười.

– Em có biết anh nghĩ gì không? Anh nghĩ một trong những người thân hoặc người bạn của bố bé gái đã mang bé đi để chôn cất ở nơi yên nghỉ mà bố bé đã chọn, ở đây rõ ràng là một động cơ tình cảm. Anh không ngạc nhiên nếu họ chuyển bé gái vào hầm mộ gia đình của người bố hoặc tới nơi khác chôn cất ông bà, tổ tiên. Em hãy nhớ là người mẹ muốn hỏa táng bé, một số người coi đó là hành động bất kính. Những bất đồng giữa các người thân về việc chôn cất ở đâu, đặt dịch vụ tang lễ nào, những ai tham dự tang lễ và ai không là chuyện phổ biến hơn em nghĩ. Anh nhớ một vụ kiện ra tòa chỉ vì gia đình không đồng ý chôn một người trong mảnh đất của gia đình bố mẹ anh ta hoặc mảnh đất mà vợ anh ta đã mua; rốt cuộc, họ tổ chức tang lễ riêng, mất hết danh dự vì ganh nhau xem ai là người đăng cáo phó trang trọng nhất trên báo chí.

– Anh có nghĩ việc ăn cắp xác khỏi quan tài xảy ra lúc đêm khuya không?

Markina tặc lưỡi ghê tởm.

– Em thừa biết anh cảm thấy ra sao rồi: nó chẳng đi đến đâu, Amaia. Chỉ gây thêm đau đớn và khổ sở mà thôi. Anh biết em phải điều tra vụ này, nhưng anh không tin em tìm thấy xác bé gái và em đừng hy vọng anh cho phép mở hầm mộ của gia đình Esparza. Anh tưởng sự việc với Yolanda Berrueta đã cho em một bài học.

Chị đau nhói vì nhận xét của ông.

– Em đã nói với anh về việc này rồi. Em không định làm bất cứ việc gì có thể gây nguy hiểm đến tính mạng. À mà một nhân chứng đã cho em biết họ trông thấy Yolanda đang nói chuyện với thư ký của anh trong hiệu cà phê gần tòa án.

– Với một thư ký tòa ư?

– Không, với trợ lý riêng của anh, Inma Herranz.

– Anh không biết việc này, nhưng anh có thể hỏi cô ta nếu em nghĩ là quan trọng.

– Em nghĩ thế, - chị nói, cáu kỉnh và đặt dao, dĩa xuống.

Ông thở dài, nhụt chí nhìn món cá cuốn chưa đụng đến trên đĩa của chị.

– Em không bao giờ chịu dừng lại, phải không Amaia? - Chị nhìn ông, bối rối. - Nỗi ám ảnh của em với vụ này là gì vậy? Vụ một kẻ ngốc đáng thương ăn cắp xác con gái vì muốn chôn cất nó ở nơi nào đó, hay em muốn nghiên cứu bất kể thứ gì để xem xét vụ này? Em không thấy mình đang làm một việc có hại sao? Em phải buông nó thôi. Em phải dừng lại bây giờ. Anh yêu em, Amaia, nhưng mọi việc sẽ không đi đến đâu nếu em cứ bị ám ảnh vì quá khứ, nếu em cứ khăng khăng theo đuổi những bóng ma.

Amaia giật mình vì sự công kích dữ dội này, đến mức chị khó mà tập trung suy nghĩ.

– Em không thể. Em không thể làm như anh đòi hỏi. Em không thể yên ổn nếu bà ta vẫn còn tự do. Anh nói là ám ảnh ư? Rosario đã giết chị gái của em, cố giết con trai em, và suốt đời luôn rắp tâm giết em. Đây là việc sống còn. Em sẽ không nghỉ ngơi cho đến khi bà ấy trở lại sau song sắt. Em không thể nghỉ ngơi trong lúc thần báo thù của em vẫn ở ngoài kia. Nếu anh chưa từng trải qua một việc như thế này, anh không thể hình dung nó ra sao đâu.

Markina lắc đầu, duỗi tay về phía chị, van xin. Amaia khoanh tay lại, phòng thủ.

– Bà ấy chết rồi, Amaia, dòng sông đã cuốn bà ta đi, người ta đã tìm thấy áo khoác của bà ấy mắc trên cành cây cách đó vài dặm xuôi dòng. Làm sao một phụ nữ trong tình trạng ấy có thể sống sót được? Giả sử bà ta còn sống, thì đang ở đâu?

Amaia đứng dậy, chộp áo khoác và xắc.

– Em không muốn tiếp tục câu chuyện này nữa; nó lặp lại chuyện em phải nói với những người khác, và em không muốn làm thế với anh. Nếu anh thực sự yêu em, anh phải chấp nhận con người em; em là một chiến binh, một người tìm kiếm sự thật. Đây là em và không, em sẽ không dừng lại. Em nghĩ bây giờ em nên đi thì hơn.

Ông bước chắn giữa chị và cửa.

– Xin em đừng đi. Anh không thể chịu nổi nếu em bỏ đi lúc này.

Giơ bàn tay, chị ép nó lên môi ông và sau đó, hôn ông.

– Em có việc phải làm. Ngày mai em sẽ gặp anh. Em hứa.

Markina tì trán vào cửa sổ, hơi thở của ông làm mờ đi. Ông có thể cảm thấy giá lạnh qua lớp kính. Ông nhìn theo chị vào xe và lái đi, lúc này ông cảm thấy như đang chết trong lòng. Ông không thể làm gì, không thể có chị ở bên, ông cảm thấy trống rỗng lạ lùng, dường như một trong những nội tạng cần thiết của ông bị mất. Giá như ông có thể đem lại yên bình cho chị. Ông rót đầy cốc vang, và ngồi xuống sofa, nơi họ vừa làm tình lúc trước, với tay vào khoảng không chị đã choán giữ. Ông suy nghĩ vấn đề suốt nhiều giờ liền.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.