Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Lúc Amaia đỗ xe cạnh đài phun nước Lamia trong quảng trường, mưa phùn đã biến thành mưa như trút. Chị kéo áo khoác trùm đầu và vội vã chạy xuyên qua mái vòm tới đường Pedro Axular, theo âm thanh của những giọng nói đầy kích động. Vẻ khổ sở và khẩn cấp của những cuộc gọi nhỡ hiện rõ trên mặt thanh tra Iriarte lúc anh cố ngăn cản một nhóm người đang xông tới gần xe tuần tra. Trên hàng ghế sau, một người nom mệt lử đang ngồi, đầu dựa vào kính xe đầy hạt mưa. Hai cảnh sát mặc đồng phục đang cố dùng rào ngăn khu vực quanh một cái ba lô nhưng không thành công, nó nằm trên mặt đất giữa vũng nước. Amaia rút điện thoại và gọi hỗ trợ lúc vội vã tới giúp. Đúng lúc đó, thêm hai xe tuần cảnh băng qua cầu Giltxaurdi khiến đám đông giận dữ xao lãng, tiếng còi hú khiến những tiếng la hét tạm lắng trong chốc lát.

Iriarte ướt sũng, và vừa báo cáo với Amaia anh vừa cố lau trán để ngăn nước chảy vào mắt. Phó thanh tra Etxaide từ đầu đó xuất hiện, cầm một cái ô lớn và đưa cho họ, rồi tới giúp các cảnh sát khác trấn an đám đông cho nguôi giận.

– Gì thế, thanh tra?

– Nghi phạm trong xe là Valentín Esparza. Đêm qua, con gái bốn tháng tuổi của anh ta chết trong lúc ngủ ở nhà bà ngoại. Bác sĩ ghi nhận nguyên nhân tử vong là Hội chứng đột tử bất ngờ của trẻ sơ sinh. Đúng là một thảm kịch. Hôm qua, Inés Ballarena - bà ngoại cháu - đã tới đồn cảnh sát. Hình như đứa trẻ ở lại ban đêm với bà lần đầu tiên vì hôm đó là kỷ niệm ngày cưới của bố mẹ em bé, và họ ra ngoài ăn tối. Bà Inés hân hoan, sửa soạn cho bé ngủ trong phòng bà. Bà cho cháu ăn rồi ban đêm đặt cháu xong, bà ngủ thiếp trước tivi trong phòng khách bên cạnh, song bà thề là màn hình theo dõi đứa trẻ vẫn bật. Bà tỉnh giấc vì một tiếng động, và tới xem cháu bé, nhìn từ ngưỡng cửa có vẻ vẫn ngủ say. Lúc đó, bà nghe thấy tiếng lốp xe nghiến xào xạo trên lớp sỏi bên ngoài. Bà nhìn qua cửa sổ, đúng lúc trông thấy một chiếc ô tô to màu xám đang chạy đi. Mặc dù không nhìn thấy biển số, bà nghĩ là xe của con rể, anh ta có một chiếc giống hệt, - Iriarte nói và nhún vai. - Bà ấy khẳng định là xem đồng hồ thấy mới hơn hai giờ sáng. Bà ngỡ vợ chồng cô con gái trên đường về nhà lái qua xem còn đèn đóm không. Bà không lấy làm lạ vì họ sống gần đó. Không nghĩ ngợi thêm, bà trở lại sofa ngủ tiếp. Khi tỉnh dậy, bà ngạc nhiên không thấy bé khóc đòi ăn, bèn vào phòng ngủ và thấy đứa trẻ đã chết. Bà rất hoảng hốt, không ngừng tự trách mình, nhưng khi bác sĩ ước tính thời điểm tử vong là giữa hai và ba giờ sáng, bà nhớ mình đã thức giấc và trông thấy chiếc xe trên đường vào nhà. Hiện giờ bà ấy tin rằng bị tiếng động lúc trước trong nhà đánh thức. Khi Inés hỏi con gái về việc này, cô ta kể họ về nhà khoảng một rưỡi sáng, cô không hay uống rượu nên một cốc vang và một cốc rượu mùi sau bữa ăn đủ đánh gục cô. Tuy nhiên, khi Inés hỏi con rể, anh ta rất kích động, không chịu trả lời và giận điên lên. Anh ta bảo chắc hẳn là một cặp si tình đang tìm chốn ẩn dật, và đầy không phải là lần đầu tiên. Nhưng Inés nhớ ra một điều nữa: bà xích hai con chó ở bên ngoài và chúng sủa như điên bất cứ khi nào có người lạ đến gần nhà, nhưng đêm qua chúng không hề động tĩnh.

– Anh làm gì tiếp theo? - Amaia hỏi.

Không hiểu vì sự có mặt của cảnh sát hay chỉ vì muốn tránh mưa, đám đông rút vào lối đi có mái che của nhà tang lễ. Một phụ nữ ở trung tâm đám người lộn xộn đang ôm một người khác, người này la hét và khóc lóc vật vã. Không thể nghe được bà ta nói gì.

– Người phụ nữ đang la hét là mẹ đứa trẻ, còn người đang ôm cô ấy là bà ngoại bé gái, - Iriarte giải thích theo ánh nhìn của Amaia. - Như tôi đã nói, bà ngoại bé đang trong tình trạng rất tệ. Bà ta khóc lóc không ngừng trong lúc kể với tôi. Ban đầu, tôi tưởng bà ta cố tìm ra một lời giải thích cho một sự việc khó chấp nhận. Đây là lần đầu tiên họ để bà trông đứa trẻ, đứa cháu ngoại đầu tiên của bà, bà rất quẫn trí…

– Nhưng?

– Tôi đã gọi cho bác sĩ nhi khoa. Ông ta khẳng định: Hội chứng đột tử bất ngờ của trẻ sơ sinh. Đứa trẻ đẻ non, phổi chưa hoàn thiện và nó đã phải trải qua nửa cuộc đời ngắn ngủi trong bệnh viện. Mặc dù người ta đã cho bé về, trong tuần này người mẹ đã phải đưa bé đến khám vì cảm lạnh - chỉ sổ mũi nhưng vì đẻ non, thiếu cân, nên bác sĩ không nghi ngờ gì về nguyên nhân tử vong. Một giờ trước, Inés lại xuất hiện ở đồn, quả quyết là bé gái có một vết đỏ trên trán mà trước đó không có - một vết tròn như cái núm. Bà ta nói khi chỉ vết đó cho con rể, anh ta ngắt lời bà và khăng khăng đòi đóng nắp quan tài. Vì thế tôi quyết định tự xem xét. Lúc vào nhà tang lễ, chúng tôi chạm trán với người bố, Valentín Esparza trên đường ra. Anh ta xách cái ba lô kia - Iriarte chỉ cái bọc ướt trong một vũng nước - và cách anh ta giữ nó khiến tôi thấy kỳ cục. - Iriarte siết tay vào ngực, bắt chước động tác. - Lúc trông thấy tôi, anh ta tái mặt và bắt đầu bỏ chạy. Tôi đuổi kịp ở cạnh xe của anh ta, và lúc đó anh ta bắt đầu kêu la, bảo chúng tôi cứ mặc anh ta, anh ta phải kết thúc chuyện này.

– Tự sát chăng?

– Tôi cũng nghĩ thế. Tôi chợt nghĩ có lẽ anh ta có vũ khí trong đó…

Iriarte cúi lom khom cạnh cái ba lô, không che ô nữa và đặt nó lên mặt đất như một cái bình phong. Anh mở nắp ba lô, kéo nút nới lỏng sợi dây buộc. Món tóc đen, lơ thơ của bé gái để lộ cái thóp mềm mềm trên đầu, da bé tái nhợt mặc dù miệng bé hơi hé mở vẫn còn giữ lại chút màu sắc, đem lại ấn tượng giả dối về sự sống khiến họ chết khiếp, cho đến khi bác sĩ San Martín tới, phá vỡ trạng thái mê mụ.

Trong khi nhà bệnh lý học lấy một miếng gạc vô trùng, Iriarte thuật lại tóm tắt những điều vừa nói với Amaia. Sau đó, San Martín cúi xuống cạnh xác đứa trẻ và nhẹ nhàng dùng miếng gạc lau lớp trang điểm vội vã trên sống mũi của bé.

– Nó bé xíu thế này. - Cảm giác đau xót trong giọng nói điềm tĩnh thường lệ của San Martín khiến Iriarte và Amaia nhìn ông sửng sốt. Nhận thấy ánh mắt của họ, ngay lập tức ông kiểm tra dấu vết trên da đứa trẻ. - Một ý định quá ư thô bạo che đậy dấu vết đè xuống. Chắc chắn nó diễn ra đúng lúc bé ngừng thở, và bây giờ bằng mắt thường cũng thấy rõ nó bắt đầu tái mét. Giúp tôi một tay nào? - Ông nói.

– Ông định làm gì?

– Tôi phải xem xét toàn thân con bé, - ông đáp với một cử chỉ sốt ruột.

– Xin ông đừng làm ở đây, - Iriarte nói. Anh chỉ đám đông bên ngoài nhà tang lễ. - Ông có thấy những người kia không? Họ là người thân của đứa trẻ, cả mẹ và bà ngoại bé. Chúng tôi khó khăn lắm mới kiềm chế được họ như thế này. Nếu họ trông thấy xác bé nằm trên đất, họ sẽ nổi điên lên mất.

– Thanh tra Iriarte nói đúng, - Amaia nói và liếc nhìn đám đông rồi lại nhìn San Martín.

– Tốt lắm, nhưng cho đến khi tôi có con bé trong phòng xét nghiệm, tôi không thể nói cho các vị biết còn dấu hiệu bạo lực nào khác. Các vị cố xử lý hiện trường chu đáo đi nhé; tôi nhớ đã làm một vụ tương tự, một vết trên má đứa trẻ hóa ra do cái khuy ở áo gối gây ra. Tôi cho các vị mẩu thông tin ấy may ra giúp gì chăng. - San Martín giơ một thiết bị kỹ thuật số nhỏ trong cái va li đồ nghề, tự hào giơ nó lên. - Một thiết bị đo kỹ thuật số, - ông giải thích lúc tách hai ngạnh kim loại và chỉnh chúng để đo đường kính dấu vết trên má đứa trẻ. - Nó đây, - ông nói và chỉ trên màn hình. - Vật các vị đang tìm có đường kính 13,85 milimét.

Họ đứng dậy, để các kỹ thuật viên pháp y cho cái ba lô vào một bao đựng xác. Amaia quay lại thấy thẩm phán Markina đứng cách đó vài mét, đang lặng lẽ quan sát. Chắc chắn San Martín đã báo cho ông. Dưới cái ô đen và trong ánh sáng mờ tỏ lọt qua các đám mây xám xịt, mặt ông trông ảm đạm; tuy nhiên, chị thấy ánh lấp lánh trong mắt ông, sự mãnh liệt trong cái nhìn đăm đăm lúc ông chào chị. Tuy cử chỉ ấy lướt nhanh, chị vẫn căng thẳng nhìn San Martín rồi đến Iriarte xem họ có nhận ra không. San Martín đang bận chỉ thị cho các kỹ thuật viên và vạch ra những bằng chứng cho viên thư ký tòa cạnh ông, trong lúc Iriarte vẫn quan sát kỹ đám người thân kia. Tin đồn đã lan rộng và họ bắt đầu giận dữ đòi câu trả lời khi những tiếng rú đau xót của người mẹ mỗi lúc một to hơn.

– Chúng ta cần đưa gã kia ra khỏi đây ngay, - Iriarte tuyên bố, ra hiệu cho một cảnh sát.

– Đưa anh ta tới thẳng Pamplona, - Markina ra lệnh.

– Thưa ngài, tôi sẽ điều một xe chuyên chở của cảnh sát và sẽ đưa anh ta tới Pamplona vào lúc muộn nhất. Trong lúc này, chúng tôi sẽ đưa tới đồn cảnh sát địa phương. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đó, - Iriarte nói với Amaia.

Chị gật đầu với Markina như một lời chào tạm biệt rồi đi tới xe mình.

– Thanh tra… cô có chút thời gian không?

Amaia dừng lại giữa đường, vừa quay người đã thấy ông đến cạnh mình, che ô cho chị.

– Tại sao cô không gọi cho tôi? - Câu này không hẳn là trách móc, cũng không phải là một câu hỏi; nó có giọng điệu đầy cám dỗ của một lời mời mọc, sự vui đùa của trò tán tỉnh. Tấm áo khoác Markina mặc bên ngoài rất hợp với bộ com lê xám, sơ mi trắng muốt không chê vào đâu được của ông và cà vạt đen - khác thường với ông - tạo cho ông một vẻ nghiêm trang, duyên dáng, dịu hẳn nhờ món tóc xõa xuống trán và sự thanh thoát của một bộ đồ được thiết kế tinh tế. Dưới vòm ô, chị cảm thấy mình bị hút vào một khoảnh khắc thân mật, nhận ra mùi nước hoa đắt tiền tỏa ra từ làn da ấm áp của ông, cái nhìn đăm đăm, mãnh liệt của ông, sự nồng nhiệt trong nụ cười của ông…

Jonan Etxaide bỗng đột ngột xuất hiện từ đâu đó.

– Sếp à, các xe đều chật chỗ. Sếp có thể cho tôi đi nhờ tới đồn được không?

– Tất nhiên là được, Jonan, - Amaia đáp, giật mình trở lại thực tế. - Chúng tôi xin lỗi, thưa ngài.

Kiếm được cớ để rời đi, chị tới thẳng xe mình không một lần nhìn lại. Tuy vậy, Etxaide ngoái nhìn Markina một lần, ông vẫn đứng nguyên tại chỗ. Viên thẩm phán đáp lại bằng một cái vẫy tay.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.