Lễ mi xa buổi sớm ở Thánh đường Pamplona cử hành lúc bảy giờ rưỡi sáng, và ít người tham dự. Amaia đợi ở cửa ngách, cửa duy nhất mở lúc đó, cho đến lúc trông thấy xe của cha Sarasola đỗ ở bên ngoài. Khi biết chắc vị linh mục đã trông thấy mình, chị bước vào nhà thờ, đến một ban thờ phụ, chị ngồi xuống ghế dài. Một phút sau, cha Sarasola đến chỗ chị.
– Có thể thấy tôi không phải là người duy nhất biết mọi sự đang diễn ra ở Pamplona. Sáng nào tôi cũng tới đây, nhưng nếu cô muốn nói chuyện với tôi, cô có thể gọi điện. Tôi sẽ đón cô vào xe tôi…
– Xin thứ lỗi cho tôi xuất hiện bất ngờ, nhưng có một việc tôi cần nói với cha, việc khẩn. Hành vi của bác sĩ Berasategui đã khiến tôi quan tâm, cũng như cha và các đồng nghiệp của cha ở Vatican vậy. Thực ra, Berasategui có tiểu sử phức tạp hơn bất cứ người nào tôi từng gặp. Quantico sẽ trả hậu để có thể phân tích hành vi của một kẻ chủ mưu, xúi giục giết người bằng cách tập trung vào sự giận dữ của người khác, xúi giục họ thực hiện hành vi tàn ác của mình ở mức độ cao nhất, đủ sáng suốt để chọn lọc một loại nạn nhân đặc biệt. Cho đến gần đây, các nhà viết tiểu sử chỉ tập trung vào chủ tâm của tội phạm đến mức hầu như không để ý đến nạn nhân là dấu chấm hết của hàng loạt hành động. Còn nữa, có một lý do vì sao sói tấn công cừu, trong khi chúng săn thỏ, cáo hoặc chuột cũng chẳng sao: vì sói thích thú mùi vị da thịt, nỗi sợ và tiếng kêu be be của cừu. Tất cả các nạn nhân của tarttalo đều là phụ nữ có gốc gác Baztán, phần lớn đã rời khỏi thung lũng, nhưng theo một khuôn mẫu rõ ràng. Chúng tôi đã biết cách Berasategui chọn những người đàn ông thực hiện việc giết người: là bác sĩ tâm thần, hắn xử lý từng dạng rối loạn hành vi, nên dễ như chọn thực đơn ở nhà hàng. Căn cứ vào khả năng chuyên môn của hắn, chúng tôi hiểu rằng hắn có khả năng điều khiển những người này. Điều chúng tôi chưa biết là cách hắn chọn nạn nhân. Sau khi bị bắt, khi tôi chế giễu hắn đã sử dụng một lô những kẻ thất bại thực hiện tội ác, hắn nói chưa bao giờ hắn có ý định trút trách nhiệm lên đầu họ, họ chỉ là những diễn viên thể hiện tác phẩm của hắn mà thôi. Hắn tự coi mình như một đạo diễn sân khấu. Thúc giục bọn chúng giết những người phụ nữ ấy là màn một; màn hai là khi hắn - tác giả thực sự - thu thập chiến lợi phẩm bằng cách cắt cụt cẳng tay của họ. Thứ khiến tôi kinh ngạc là sự lạc lõng. Tôi không thể hiểu nổi một kẻ sát nhân tỉ mỉ như Berasategui có thể lựa chọn một thứ chiến lợi phẩm tầm thường, với đủ thứ rắc rối khi bảo quản nó như một thứ tài sản kế thừa. Cho đến khi tôi hiểu ra ý nghĩa của cái hang nơi hắn thu thập chúng, và tôi nhận ra chúng là các lễ vật dâng kẻ hung ác có cái tên hắn chọn.
Sarasola lắng nghe, ngả người cho đến khi đầu ông gần như chạm vào tai chị. Giọng chị nghẹn ngào, tiếng chị chỉ như thì thầm:
– Bây giờ tôi nhận ra: hắn không chọn những người đàn ông này, mà hắn chọn nạn nhân. Hôm qua, có người khiến tôi chú ý đến một chi tiết tôi đã bỏ lỡ và bắt đầu xem lại lần nữa cách hắn chọn nạn nhân. Là phụ nữ có gốc gác Baztán, phụ nữ không còn sống ở Baztán, phụ nữ sinh ra ở đó, đôi khi chết cách đó vài dặm, tất thảy đều trở thành lễ vật trong một cái hang ở thung lũng. Còn các thiếu nữ trong vụ basajaun trở thành lễ vật cho dòng sông.
Sarasola giật mình, ngồi thẳng dậy.
– Lột bỏ mọi dấu vết của tuổi trưởng thành, trần truồng và cạo sạch lông mu như các bé gái, chân trần, không hề trang điểm, là lễ vật dâng cho sự trinh trắng, cho truyền thống, tước đoạt không khí cho đến khi họ chết.
Sarasola đưa tay dụi mắt như cố xóa sạch hình ảnh.
– Victor Oyarzabal là con trai của một người mẹ chuyên chế. Hắn bắt đầu uống rượu từ sớm để cố kiềm chế sự thôi thúc giết người, và đã thành công trong một thời gian. Có lần tôi hỏi hắn xoay xỏa ra sao, hắn kể đã đi chữa trị. Tôi nhắc đến nhóm AA ở địa phương, nhưng hắn nói thích một nhóm nặc danh ở Irún hơn. Tôi hình dung sẽ tìm ra người hướng dẫn nhóm đó không khó khăn gì, nhưng tại sao phải mất thời gian nếu cha có thể xác nhận sự nghi ngờ của tôi. Thưa cha, xin cha hãy cho tôi biết, các tài liệu của bác sĩ Berasategui có nhắc tới đã chữa trị cho một người có tên là Victor Oyarzabal, gọi khác đi là basajaun không?
Khi Sarasola gật đầu đáp lại, chị lắc đầu và ngả tới trước, khuỷu tay chống lên đầu gối và vùi mặt vào hai bàn tay.
– Cha không định nói cho tôi biết! - Chị nói, sửng sốt.
Sarasola hít một hơi thật sâu.
– Hãy tin tôi, khi tôi nói với cô đây là việc tốt nhất.
– Tốt nhất cho ai? Cha không thấy đây là một tội ác gớm ghiếc sao?
– Những người đàn ông đó đều đã chết, Berasategui đã chết, cô đã có các dữ kiện và cô đã đóng vụ này không cần tôi giúp đỡ.
– Đó là điểm cha nhầm; vụ này chưa kết thúc. Hôm qua, khi xem cảnh phim CCTV ở bệnh viện, tôi cảm thấy tràn ngập cảm giác thất vọng. Ban đầu tôi không hiểu vì sao, nhưng sau đó tôi nhận ra rằng tôi luôn cảm thấy thế khi không thỏa mãn với kết quả. Hãy cho tôi biết: nếu Berasategui là chủ mưu, thì ai bắt hắn phải tự vẫn? Có một việc tôi chắc chắn: đó không phải là quyết định của hắn. Sáng hôm hắn chết, khi tôi thẩm vấn hắn, hắn khỏe mạnh và có vẻ là một người chuẩn bị trốn thoát hơn là người sắp tự tử. Ai đã ra lệnh cho hắn và Rosario phải tự kết liễu đời mình? Nhân chứng được bảo vệ của cha có thể miêu tả những sự việc xảy ra từ ba chục năm trước, nhưng giáo phái này hiện giờ vẫn hoạt động như khi đó - có khi còn sở hữu quyền lực mạnh hơn, có tổ chức hơn và thành thạo hơn. Không giống với những nhân vật đen tối, nham hiểm như phù thủy trong tranh của Goya, không dễ gì chứng minh họ thực hành nghi lễ hiến tế - thay vì, hiện nay họ trong tình trạng giàu có và thành công, giữ các vị trí đầy quyền lực và uy thế. Tầng lớp thượng lưu của chúng ta đã bị họ bẻ cong! Vì vậy, xin đừng che giấu sự thật nữa, bác sĩ Sarasola! cha đã đọc các tài liệu của Berasategui, vậy cái gì khiến hắn chọn những người phụ nữ này?
Vị linh mục làm dấu, cúi đầu lúc đọc lời cầu nguyện. Ông đang cầu nguyện xin giúp đỡ. Amaia kiên nhẫn đợi, mắt nhìn xoáy vào ông ta.
Cuối cùng, Sarasola nhìn chị:
– Cô hãy nhớ nhân chứng đã nói: “Không ai rời bỏ giáo phái, họ luôn bắt ta trả giá”.
– Cha nói có thời điểm nào đó, các phụ nữ này thuộc về giáo phái?
– Hoặc là họ, hoặc người thân hoặc bạn tình của họ. Rõ ràng đó là một món nợ. Không người nào có thể có con, ngoài Lucía Aguirre, nhưng khi đó các con gái của bà ta đã quá lớn. Những người phụ nữ này có thể không bị hiến tế cho Inguma - hoặc sinh ra các đồ hiến tế - nhưng có thể hiến tế cho một vị thần kém cỏi hơn, thèm khát xác thịt.
– Còn các thiếu nữ bên dòng sông?
– Nhiệm vụ chưa hoàn thành.
– Vì thế họ sử dụng Victor…
– Victor và những người khác giống anh ta. Cô không thể tạo ra một người bệnh tâm thần, nhưng nếu cô hiểu những ám ảnh của họ và điều khiển họ, cô sẽ có một bầy tôi trung thành. Đó là cách các tín ngưỡng hành động. Họ xác định điểm yếu của các môn đồ, thường có cùng một loại tính cách: ngoan ngoãn, vâng lời, không thông minh lắm, dễ điều khiển. Lãnh tụ giáo phái bắt đầu khuất phục họ, rồi sau đó điều khiển họ theo ý mình. Họ được đổi đời trong phạm vi giáo phái, được yêu thương, che chở, tôn trọng và lắng nghe, được ban cho một vị trí xã hội mà họ cảm thấy là quan trọng, có thể là lần đầu tiên trong đời họ.
– Là tài sản đền bù, - chị thì thầm.
– Tài sản đến bù, vô giá với một lãnh tụ giáo phái vì biết cách khuất phục họ làm theo ý mình.
Chị đứng dậy, nghiêng người xin phép cáo từ Sarasola.
– Xin cha hãy cầu nguyện cho con.
– Cha luôn làm thế.