Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Cả Amaia và bà Engrasi đều dậy sớm - Amaia thì khao khát từng giây cuối cùng với Ibai, còn bà cô vì muốn quan sát chị. Bà theo dõi cháu gái bế con trai rong khắp nhà, ngân nga những đoạn của bài hát bà Engrasi vừa bịa ra. Tuy nhiên, bằng vào cách cánh tay Amaia dịu dàng ôm con, tiếng chị thỏ thẻ như trẻ con lúc thì thầm với con trai, vẻ biểu cảm thoáng qua trên gương mặt xanh xao đầy vệt nước mắt của chị, có thể nói họ tràn ngập nỗi buồn. Nét mặt Amaia đông cứng che giấu nỗi đau sâu sắc, đến mức không thể tươi cười lại nữa.

Đến trưa, khi họ xếp hành lý vào xe, bà Engrasi đứng ở cửa chăm chú nhìn họ, buồn rầu. Amaia nắm tay bà và đưa bà vào bếp.

– Có chuyện gì vậy, hở cô?

Bà Engrasi nhún vai, cử chỉ mỏng manh này khiến Amaia cảm thấy buồn chan chứa.

– Nói cho cháu đi.

– Đừng bận tâm vì cô, cháu yêu. Chắc vì cô đã quen có tất cả bọn cháu ở đây, nên nhìn thấy các cháu ra đi cô thấy đau lòng, nhất là sau chuyện xảy ra trong mấy ngày vừa qua.

Amaia ôm bà cô, hôn vào mái tóc trắng như tuyết của bà.

– Cô sợ, Amaia ạ. Cô không nên nói câu này, nhưng cô có linh cảm xấu về việc cháu ra đi, như thể cháu không bao giờ trở về vậy.

– Cô ơi, đừng để James nghe thấy cô nói câu đó nhé. Anh ấy sắp lên máy bay, và cô biết anh ấy tin vào linh cảm của cô.

– Đấy không phải là việc cô nói tới.

-Vậy là gì ạ?

– Đây là về cháu, tất cả đều về cháu.

Amaia âu yếm nhìn bà cô; đây không phải lần đầu tiên chị nghe thấy bà nói những lời đó, và sẽ không phải là lần cuối cùng. Những lời được những người chồng, người vợ, người mẹ và các con của cảnh sát trên toàn thế giới nói ra… Nhưng cái chết của Jonan đã thay đổi mọi thứ.

– Cháu sẽ cẩn trọng cô ạ, cháu luôn thế mà. Cháu hứa sẽ không có gì xấu xảy ra cho cháu đâu. Cô hãy tin cháu.

– Tất nhiên rồi, - bà Engrasi đáp, giả vờ yên tâm. - Bây giờ thì đi đi, bố con nó đang đợi cháu.

Chất hành lý lên xe, lái đến sân bay, đỗ ở nhà ga và đi cùng họ tới chỗ đăng ký, tất cả mọi việc thông thường, là thói quen suốt đời, bị ngắt quãng lúc họ tới cổng, nơi chị hôn Ibai như mưa trước khi trao nó cho James. Họ sắp ra đi. Chị ôm chồng, hôn anh với sự tuyệt vọng tăng dần lúc nhận ra chị không thể chịu nổi việc anh ra đi. Không nghĩ ngợi, chị buột miệng:

– Xin anh đừng đi.

Anh nhìn chị, ngạc nhiên:

– Kìa em…

– Em xin anh đừng đi, hãy ở lại đây với em.

Anh vẫy vé vào mặt chị như hai sự việc không thể tránh được.

– Anh không thể, Amaia. Sao em không đi với ba con anh?

Chị nép đầu vào ngực anh.

– Em không thể, em không thể, - chị rên rỉ, và rứt ra đột ngột. - Em xin lỗi, em không biết vì sao em lại nói thế. Chỉ vì khó khăn quá.

Anh ôm chị vào tay, và họ cứ giữ như thế một lát, cho đến lúc có thông báo chuyến bay của anh. Sau đó, chị đứng nhìn theo lúc James bế con hòa vào các hành khách khác, đi hàng một tới cổng an ninh, nơi chị mất hút họ.

Một nhà mồ được dựng trong đồn cảnh sát Beloso. Các quan chức địa phương, kể cả phòng nhân sự thuộc Bộ Nội vụ đều ghé vào đó trên đường tới nhà thờ lớn, nơi tổ chức tang lễ. Amaia mặc quân phục đứng gác bên cỗ quan tài niêm kín, phủ cờ Navarre. Dưới lá cờ, lớp gỗ đen bóng loáng đến lố bịch khiến chị sửng sốt. Từ nơi đứng, chị có thể trông thấy cha mẹ Jonan tới, chị chỉ gặp họ vài lần trong Ngày Cảnh sát Quốc gia. Chị quan sát lúc các quan chức chào hỏi họ, các đồng nghiệp của chị chia buồn với họ, trong lúc chị đứng, kẹt giữa bầu không khí ngột ngạt của những tiếng thì thầm và những âm thanh kìm nén khiến chị thấy không thể chịu nổi. Lúc có người thế chỗ, Amaia tiến tới chỗ hai ông bà đang nói chuyện với thư ký của bộ trưởng. Mẹ Jonan tới chào chị, siết bàn tay Amaia đi găng lễ phục bằng da đen. Amaia lặng lẽ ngắm bà trong vài giây, rồi cảm thấy mắt mình đầy những giọt lệ nặng, mờ mịt vì đau đớn cứ tự động trào ra khi gặp một người cùng nỗi đau. Rồi chị tới gần hơn, hôn vào hai má bà.

– Chúng tôi đã mời một nhóm nhỏ bạn bè tới nhà sau tang lễ. Tôi muốn cô tới. Đừng mặc đồng phục, - bà nói thêm.

– Tất nhiên ạ, - Amaia đáp. Không thể nói thêm, chị rút bàn tay ra và chạy trốn không khí quái đản của nhà mồ. Trong vài phút cuối cùng, điện thoại của chị rung không ngừng trong túi. Chị đọc tin nhắn rồi chạy vội lên gác tới khu vực của đội điều tra án mạng tìm Clemos.

– Xin chào, - chị nói đủ to để mọi người có mặt phải trả lời.

– Chào sếp, - Clemos nói và đứng dậy. - Mời chị đi với tôi, - anh ta nói và ra hiệu cho chị theo mình. - Cả cậu nữa, Garrues, - anh ta nói với một cảnh sát.

Clemos mở cửa vào một phòng nhỏ, ngột ngạt. Đợi ở bên trong là hai viên chức của Bộ Nội vụ, Amaia biết cả hai từ những cuộc điều tra trước. Chị chào họ, từ chối lời mời ngồi đối diện Clemos, anh ta đã chễm chệ trên ghế sau bàn. Rõ ràng đây là một ý định vụng về khôi phục thế cân bằng sau cuộc gặp hôm qua,- Clemos cố thể hiện cho chị thấy ai là người phụ trách, nhưng đã tính nhầm khi cho chị lựa chọn, quên mất rằng tự chọn vị trí cho mình trong một không gian bị bao bọc tạo cho ta thế trội hơn.

Chị đứng im lặng, trừng trừng nhìn thẳng vào Clemos.

– Chúng tôi phát hiện một thứ, và chúng tôi hy vọng chị có thể cho chúng tôi biết nó có quan trọng hay không, - Clemos nói, ra hiệu với viên cảnh sát đã đi cùng với họ. - Garrues là một chuyên gia IT đã kiểm tra máy tính cảnh sát của phó thanh tra Etxaide. Hình như Etxaide cũng là một chuyên gia, vì thế tôi hình dung thỉnh thoảng chị tới nhờ anh ta chỉ bảo.

– Luôn luôn, - chị thừa nhận.

Chị cảm thấy cơn giận dâng lên lúc Clemos mỉm cười.

– Chị có nghe tới truy cập từ xa hay VPN không?

– Tôi tin rằng đó là một công cụ hoặc trình ứng dụng cho phép các kỹ thuật viên truy cập một mạng không cần phải có mặt.

– Chị có từng yêu cầu phó thanh tra Etxaide truy cập vào máy của chị theo cách đó, để giải quyết một vấn đề nào đó của chị?

– Không, chưa bao giờ. Trước kia tôi có yêu cầu cậu ấy lập cho tôi một email, nhưng tôi có mặt ngay lúc đó. Sau này, tôi đã đổi mật khẩu theo lời khuyên của Jonan.

Garrues gật đầu, hài lòng.

– Sếp ạ, chúng tôi phát hiện phó thanh tra Etxaide đã truy cập vào máy tính của chị tới hai mươi lần trong tháng qua.

– Không thể nào, - chị nói.

– Chúng tôi đã kiểm tra tỉ mỉ: phó thanh tra Etxaide đã truy cập các email cũng như các file khác của chị, copy một số thứ, dùng một kết nối từ xa đặt tên là người quan sát của đội. Đáng chú ý là anh ta đã làm ngay tại đồn cảnh sát, vì để cài đặt chương trình ứng dụng này, cả hai máy tính đều phải bật, và máy chủ đòi hỏi mật khẩu trước khi chấp nhận. Câu hỏi tiếp theo là: phó thanh tra Etxaide có được tự ý truy cập vào máy tính của chị không?

– Tất nhiên là có, cậu ấy là trợ lý của tôi và thường làm việc trong văn phòng tôi, mặc dù tôi chưa bao giờ thấy cậu ta động đến máy của tôi.

Hai viên chức của Bộ Nội vụ nhìn nhau rồi ra hiệu cho Clemos và Garrues ra khỏi phòng. Khi cửa khép lại, họ mời chị ngồi xuống. Chị lại từ chối.

– Thanh tra ạ, chúng tôi hiểu vài ngày trước có một việc tình cờ xảy ra trong khi khám xét nhà một phụ nữ, khiến phải nghĩ đến việc bà ta đã được báo trước, - một người nói.

Amaia há miệng nhưng không nói gì.

– Chúng tôi cũng biết chị nghi ngờ có người ở đồn Elizondo hoặc chính xác hơn là có người trong đội chị chịu trách nhiệm rò rỉ thông tin.

– Phải, - Amaia nói. - Tôi thừa nhận lúc đầu tôi nghĩ đến khả năng đó. Nhưng sau khi phân tích kỹ lưỡng, tôi đã loại bỏ ý nghĩ này. Tôi tin cậy người của tôi.

– Chắc thế, nhưng thực tế là lệnh khám xét này, - anh ta nói, với một bản in dữ liệu từ máy tính, - nhắc tới hồ sơ đặc biệt, và người đàn bà đó chỉ đốt hồ sơ này, theo bà ta là một cuộc “dọn dẹp” trước khi chị tới. Tôi không trách chị, thanh tra ạ; song tôi cũng có những ngờ vực của mình.

– Vâng, tôi thừa nhận là tôi cũng nghi ngờ. Nhưng việc này dính dáng gì đến phó thanh tra Etxaide?

– Đêm hôm trước và việc đầu tiên sáng hôm sau là anh ta đã truy cập các email của chị.

Chị cắn môi dưới, dằn lòng.

– Và thế là lệnh khám xét không còn là bí mật nữa, - người đó nói thêm.

– Tôi không biết vì lý do gì phó thanh tra Etxaide truy cập vào máy tính của tôi, nhưng chắc chắn tôi có một giải thích đơn giản. Có thể tình cờ anh ta làm thế chăng?

– Chuyên gia IT đã giải thích rằng muốn truy cập từ xa, anh ta phải cài chương trình ứng dụng vào máy tính của chị bằng tay, sử dụng mật khẩu; điều đó chắc phải có chủ tâm.

– Có lẽ Jonan muốn gửi cho tôi một file ảnh quá lớn, không đính kèm email được, thỉnh thoảng vẫn xảy ra như thế, - chị gợi ý một phương sách cuối cùng. - Tôi đang đợi các ảnh phóng to Jonan làm, có thể là…

Viên chức Bộ Nội vụ lắc đầu.

– Thanh tra Salazar, lòng trung nghĩa của chị với các đồng nghiệp thật cảm động, nhưng tôi e rằng thực tế chỉ riêng trong tháng qua, phó thanh tra Etxaide đã truy cập vào máy tính của chị tới hai mươi lần mà không được chị cho phép. Hay là chị đã cho phép anh ta?

Amaia lắc đầu.

– Không, tôi không cho phép.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.