Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Jonan lái xe trong lúc Amaia ngồi ở ghế sau, để Iriarte ngồi ghế khách. Không để ý đến các đồng nghiệp lặng lẽ, chị cố xua đi cảm giác xấu hổ sâu sắc siết chặt lấy ngực mình, đe dọa bật tung thành một tiếng thét giận dữ, đối đầu với cả thế giới. Sự bực tức của các phu đào huyệt, những tiếng nức nở của Yolanda lúc đòi giải thích; sự phản đối lặng lẽ của vị linh mục; bộ mặt nghiêm nghị của vị Cảnh sát trưởng Cảnh sát biên giới lúc lẩm bẩm xin lỗi; cái cười nhăn nhở như chó sói của luật sư Lejarreta lúc họ đi qua chỗ ông ta trên đường ra xe…

Amaia không còn mặt mũi nào bước vào đồn cảnh sát. Họ vừa tới nơi, chị giành tay lái từ Jonan và bỏ đi, không nói một lời. Chị lái xe chầm chậm, quan sát giới hạn tốc độ, tập trung vào chuyển động đều đều của cần gạt nước. Cử chỉ lừ đừ của chị không lột tả được cơn thịnh nộ đang sôi sục trong lòng; cơn thịnh nộ dữ dội đến mức có thể thiêu rụi từng gam năng lượng chị có.

Amaia rời Elizondo, lái xe xuyên qua những dải sương mù lởn vởn trên đường cao tốc giống như cửa ngõ vào một cõi khác, tạo ấn tượng bước vào một kích thước khác. Vẫn để mắt tới lối ra, đưa chị vào con đường ven sông, chị bắt gặp cảnh tượng đàn cừu đứng khổ sở trong cánh đồng, nước đổ như thác xuống các bộ lông cừu mùa đông. Khó mà nói lông cừu chấm dứt ở đâu và cỏ bắt đầu ở đâu, nom chúng như những sinh vật kỳ lạ mọc lên từ đất.

Khi nhìn thấy cây cầu, Amaia dừng xe, lục lọi trong cốp lấy đôi ủng, kiểm tra điện thoại và khẩu Glock.

Rét buốt, có nghĩa là tuyết trên các đỉnh núi không tan, nên dù có mưa, dòng sông vẫn không quá đầy. Những chùm sương mù dâng lên trong không khí giống những bóng ma, nơi một hòn đá tình cờ làm bề mặt gợn sóng. Lúc băng qua cầu, chị có thể trông thấy những mảnh vụn của trận lũ quét qua nơi đây một tháng trước, trong cái đêm con trai chị suýt chết vì tay Rosario. Trên bờ bên kia, các rào chắn đã biến mất, dường như nó chưa bao giờ ở đó, trong khi các rào chắn khác bị các cành cây và lá khô bao quanh. Liệu một bà già có thể sống sót khi dòng chảy cuồn cuộn của con sông cuốn băng một rào chắn dài tám mét như một cành khô không?

Amaia cảm thấy chân lún vào khoảng lầy bùn phủ cỏ xanh tươi, bật lên khi nước sông Baztán rút đi. Bên dưới bề mặt tinh khôi, đất lún dưới chân Amaia, cản bước chị, mỗi bước chị đều phải ráng sức rút ủng khỏi bãi lầy.

Khi tới ngôi nhà nông trại bỏ hoang, Amaia dựa vào bức tường vững chãi, cạo bùn khiến đôi ủng nặng trịch. Rồi, lật cái mũ trùm hạn chế tầm nhìn xuống, chị rút khẩu Glock và bước vào rừng. Chị không cần biết việc này hợp lý hay không, bản năng mách bảo chị có một người nữa ngoài chúa tể rừng xanh đang quan sát chị, một người sắp lộ diện… Có lẽ cuộc chạm trán ngày hôm trước chỉ là một con lợn lòi hoang, và tiếng huýt chị ngỡ là lời cảnh báo chỉ là của một người chăn cừu gọi chó… Chị tin chắc đã nhìn thấy một ai đó - hoặc một cái gì đó - biến vào bóng tối, nhưng cũng có thể chỉ là một con lợn lòi hoang, chị tự nhủ.

“Không sao đâu, cô gái, hãy sẵn sàng nào, - chị thì thầm. - Nếu bệnh hoang tưởng đến cùng sự căng thẳng sau chấn thương, chí ít nó cũng có ích lợi nào đó”.

Amaia lách qua cây cối, theo con đường mòn do súc vật tạo nên. Thoáng thấy một con hươu qua tầng cây thấp, mắt họ gặp nhau một lát trước khi con vật chạy trốn. Dưới tán cây dày đặc, nước của mấy giờ qua tạo thành những con lạch nhỏ, tối tăm, dẫn chị tới khoảng rừng thưa, nơi dòng suối ào ào chảy xuống đồi giữa những tảng đá phủ rêu. Amaia băng qua cây cầu nhỏ bằng đá, nơi cô gái trẻ đẹp đung đưa bàn chân trong nước lạnh như băng khi khẳng định rằng Đức Mẹ sắp tới. Ngước nhìn bầu trời mưa phùn không dứt suốt ngày, nhưng không có dấu hiệu giông bão tới gần.

Tới quả đồi, Amaia hết cả hơi sau quãng đường len lỏi dưới tầng cây thấp. Ngước nhìn, chị thấy một cầu thang trong đá, ướt át vì mưa và cũng phủ đầy bùn. Tính toán sức lực, chị nhét súng vào thắt lưng rồi bắt đầu trèo. Khi qua vỉa đất trồi lên, tạo thành một chỗ tự nhiên dễ nhìn, chị kéo mũ lên che đầu và trèo lên con đường hẹp, có nhiều bụi mâm xôi mọc um tùm. Gai nhọn cào lên chiếc áo Puffa, tạo thành những âm thanh sột soạt khe khẽ. Lúc vào một khoảng rừng thưa khác, Amaia kéo mũ xuống và nhìn quanh. Bên trên đầu chị vài mét, một miệng hang thấp tối tăm, chỉ trông thấy một phần hiện ra lù lù. Bên trái chị là một vách đá dựng đứng, nguy hiểm, bị cây cối che khuất; đằng sau chị là con đường vừa trèo lên; bên phải là cái bàn đá, không có lễ vật. Nhìn con đường cây cối rậm rạp, có thể nói từ lần cuối cùng chị đến đây, không có ai đặt chân lên đường này. Tràn ngập cảm giác lẻ loi, Amaia cúi xuống giật một hòn đá lởm chởm khỏi đất mềm, chà xát vào quần áo cho sạch bùn. Chị bước tới, đặt nó lên bề mặt bóng láng của cái bàn đá. Lúc đó, trên bàn chẳng có gì.

Ráng sức leo trèo đã làm tiêu tan cơn giận thiêu đốt chị vì nỗi nhục nhã và xấu hổ, chỉ còn lại những cục than hồng đã tắt, nguội lạnh. Không nhúc nhích ở nơi đó, mặt ướt nước mưa, nhận thấy những giọt nhỏ, tròn đọng trên mí mắt, Amaia Salazar cúi đầu. Những giọt mưa rơi từ diềm mi giải thoát cả biển nước mắt, tràn khỏi người chị, mạnh đến mức chị trượt về phía trước, kiệt sức. Quỵ trên đầu gối, Amaia ép mặt vào tảng đá và đưa tay che mắt. Chị quên rằng mưa từ mái tóc ướt sũng vẫn rỏ giọt xuống gáy mình. Quên bề mặt rắn chắc, quên quần chị ướt sũng, lấm bùn, quên cả mùi đất lúc chị cố vùi mặt vào tảng đá, dường như nó là lòng của người mẹ chị chưa bao giờ có.

Lúc đó, chị cảm thấy một bàn tay mềm mại, ấm áp đặt lên đầu chị, một cử chỉ an ủi và ban phúc đời đời. Chị không nhúc nhích hoặc nín khóc, nhưng những giọt lệ của chị đã mất vẻ khẩn nài và sớm thành một biểu cảm biết ơn. Chị giữ mãi ảo ảnh đó, biết rằng nếu ngước nhìn, sẽ không có ai ở đó và chỉ càng khẳng định rằng bàn tay dịu dàng kia là không thực.

Amaia không thể nói mình ở tư thế ấy bao lâu; vài giây, có khi lâu hơn. Chị đợi, rồi ngẩng đầu và đứng dậy. Một lần nữa, chị lại kéo cái mũ trùm lên và cất bước theo con đường mòn phủ đầy bụi cây mâm xôi. Chị chỉ quay lại một lần: hòn đá chị đặt trên cái bàn đá đã biến mất. Một tiếng sấm to, ầm ầm khiến quả núi rung lên.

Amaia không trở về đồn. Không phải vì chị nghĩ mọi người sẽ chỉ trích chị về việc xảy ra, mà chỉ cảm thấy cạn kiệt về tinh thần và ốm yếu về thể chất. Chị chỉ muốn về nhà.

Amaia đỗ xe bên ngoài lối đi có mái vòm dẫn vào nhà bà Engrasi. Nhận ra mình vẫn đi đôi ủng cao su, chị ngồi xuống ghế đá, tháo ủng. Lúc đứng dậy, Amaia cảm thấy kiệt quệ. Quần áo chị ướt sũng và lấm bùn bê bết, tóc ướt nhẹp dính bết vào trán, chị không lạ gì tình trạng bị làm nhục và ghét bỏ, môn học này chị đã được dạy dỗ kỹ càng, đến mức ngay từ khi còn là một cô bé lên chín, Amaia đã tốt nghiệp với kết quả mỹ mãn. Chị nhận thức được rằng, những bài học này không những chẳng làm ta mạnh mẽ hơn, mà còn chẳng giúp được gì cho ta trong đời; những trải nghiệm liên miên chỉ như một cái máy khoan không ngừng xoáy sâu vào một tảng đá là bản thân ta, tìm ra chỗ yếu. Nếu may mắn, ta có thể trốn tránh trong nhiều năm, nhưng sớm hay muộn nỗi đau cũng trở lại, khiến ta chỉ muốn ẩn trong cái hang tăm tối đó, nơi trái tim con người trú ngụ, từ chối ánh sáng chỉ càng làm nổi bật thêm nỗi đau khổ của mình. Chị nghĩ đến Yanez, đến máu của vợ lão vấy bẩn chiếc sofa, đến những cánh chớp đóng chặt để lão không thể trông thấy, không bị phát hiện, che giấu sự nhục nhã của lão.

Amaia cởi chiếc Puffa ướt sũng, đầy bùn và quẳng lên trên đôi ủng rồi vào nhà. Lê đôi chân trở nên nặng trịch như những cây cột bằng thạch cao, ngay lập tức chị cảm nhận được bầu không khí ấm áp của nhà bà cô vây bọc lấy mình. Da tái nhợt vì mưa và khí lạnh trên đồi, chị bước vào phòng khách, nơi cả nhà chuẩn bị ăn trưa. Chị không muốn ăn một chút nào, chỉ còn đủ sức ôm ghì bà Engrasi.

– Cháu chỉ mệt và ướt thôi, - Amaia nói khi thấy vẻ lo lắng của bà. - Cháu đi tắm rồi chợp mắt một tí là ổn thôi ạ.

Chị hôn vội James. Anh nhận biết một cái gì đó không ổn, nhưng chỉ lặng lẽ quan sát vợ lúc chị tập trung hết sức vào Ibai. Nó đang đùa nghịch trong một thứ trông như cái bể bơi bơm phồng, chiếm chỗ khá lớn trên sàn nhà, vì thế cái bàn nước trước sofa phải đẩy vào sát tường.

– Vì Chúa, James ơi, anh chẳng nhiệt tình tí nào nhỉ? - Chị cười toe toét vì vô khối màu sắc, hình dáng và vải vóc làm nên cái thứ kỳ quái này, đủ rộng cho ít nhất bốn đứa trẻ, mặc dù Ibai có vẻ khoái lắm.

– Không phải anh đâu, sao lúc nào em cũng bắt anh chịu trách nhiệm về những thứ nực cười này thế?

– Còn ai nữa?

– Flora, chị gái của em đấy, - anh cười và đáp lại.

– Flora? - Nghĩ vậy, song Amaia không lấy làm lạ; chị đã thấy cách Flora ngắm nghía Ibai, bế ẵm nó, đung đưa trên tay bất cứ lúc nào có dịp. Thậm chí Flora còn giữ một bức ảnh lồng khung tuyệt đẹp trên bàn, trong phòng khách nguy nga của chị ta ở Zarautz.

Lúc để nước nóng cuốn đi hơi lạnh và những cái đau, nhức nhối, Amaia ước giá có thể dễ dàng giũ bỏ nỗi ân hận và xấu hổ của mình, tống thẳng nó vào cống thoát để dòng sông Baztán cuốn phăng. Chị cảm thấy những sự kiện sáng nay đã khiến chị suy kiệt đến mức không thể nghĩ ngợi được gì nữa. Chị đã làm hỏng nó, đã phạm sai lầm, đã phán đoán sai nghiêm trọng, và trong nghề của Amaia Salazar, chị đã trả giá đắt cho những lầm lỗi đó. Quấn chiếc áo choàng tắm quanh người, chị cố không gạt lớp mù mịt trên tấm gương để nhìn hình ảnh phản chiếu của mình, và đổ sụp xuống cái giường sạch sẽ, mời mọc tỏa mùi người chồng mà chị tin mình rất yêu, và mùi đứa con trai mà chị biết là mình thương yêu, và thiếp đi.

Amaia quá quen với giấc mơ này. Thỉnh thoảng chị nhận ra những phong cảnh trong mơ, dường như chúng là những địa điểm có thật chị đã đến thăm, và yên lòng nghĩ rằng chúng chỉ hiện hình trong mơ, cho chị tự do di chuyển trong không gian mơ mộng này, tìm thông tin và những chi tiết có thể chị đã bỏ lỡ lúc đầu. Trong giấc mơ, nước sông Baztán chảy lặng lẽ giữa hai dải đất khô, phủ đầy những hòn đá tròn, tạo dáng cho bờ sông đến khi chảy vào một miền rừng tối tăm. Chị không nghe thấy tiếng chim, không nghe thấy cả tiếng rì rào của dòng sông. Lúc đó, chị trông thấy một bé gái trạc năm hoặc sáu tuổi mà chị vẫn ngỡ là mình, nhưng giờ đây chị biết là chị gái song sinh, là sản phẩm của trí tưởng tượng vì chị mình đã chết từ rất lâu trước khi đến tuổi đó. Bé gái mặc áo ngủ trắng diềm đăng ten, thắt ruy băng hồng mà amatxi Juanita đã chọn. Quên cả giá rét, bé đung đưa bàn chân trần trong làn nước vỗ nhẹ vào mắt cá chân, làm diềm đăng ten ướt đẫm. Trông thấy bé Amaia rất mừng, một niềm vui chân thành, trẻ thơ bắt nguồn từ đáy lòng và bật ra trên môi. Bé gái không đáp lại, bé buồn bã vì đã chết. Song bé không chịu thua, bé nhìn thẳng vào Amaia, giơ tay chỉ vào bờ xuống tận dòng sông. “Người chết làm những gì họ có thể”, Amaia ngẫm nghĩ lúc nhìn theo cử chỉ của chị mình và thấy nơi bé chỉ. Trên bờ sông bên kia, hàng chục bông hoa trắng nhú lên, cao bằng bé gái. Amaia ngắm những cánh hoa xòe ra, và lúc làn gió nhẹ chạm vào chúng, một mùi thơm ngây ngất của bơ và bánh quy thoảng tới chỗ chị. Chị như tan ra trong trạng thái âu yếm tột cùng vì nhận ra là mùi của Ibai, mùi của đứa con dòng sông của chị. Bị sự tò mò thiêu đốt, Amaia tìm cái nhìn chăm chú của chị gái nhưng bé đã biến mất, thay vào đó là mười cô gái trẻ xinh đẹp. Quấn da cừu chỉ che kín ngực và đùi, các cô ngồi chải những lọn tóc dài, chạm tới mặt nước che kín bàn chân.

– Những kẻ yêu mị khốn kiếp, - Amaia nói thầm.

Họ mỉm cười, những cái răng nhọn như kim lóe sáng, và đập các bàn chân có màng lên mặt nước êm ả, nổi bong bóng như bị một lò lửa ngầm nung nóng.

– Thanh tẩy dòng sông, - họ nói.

– Rửa sạch tội ác, - họ đòi.

Amaia nhìn xuống sông lần nữa, chỉ thấy những bông hoa đã biến thành những cỗ quan tài nhỏ, trắng như tuyết bắt đầu rung, dường như những cái xác bên trong đang vật vã đòi thoát khỏi nơi yên nghỉ đời đời. Các cỗ quan tài nhảy lên những hòn đá ven sông, tạo thành âm thanh như tiếng xương lách cách. Rồi các nắp áo quan bay mất, dốc tuột thứ bên trong xuống đáy sông khô khốc: chẳng có gì. Bên trong các áo quan hoàn toàn trống rỗng.

Tiếng người bước vào phòng khiến Amaia thức giấc. Mắt mở nửa chừng, chị ngồi dậy lúc James ngồi ghé lên mép giường.

– Em nên lau khô tóc, em sẽ bị cảm lạnh mất, - anh nói và đưa cho chị cái khăn mặt rơi gần giường.

– Em ngủ bao lâu rồi? - Amaia hỏi, cảm thấy giấc mơ tan biến mặc dù chị cố bám lấy nó.

– Em ngủ rồi ư? Cô bảo anh lên nói với em bữa trưa đã dọn.

Chị cảm thấy cái nhìn của anh lúc chị lau khô tóc.

– Có chuyện không ổn, hở Amaia? Đừng nói gì hết. Anh hiểu em đủ để biết khi nào em không ổn.

Chị ngập ngừng, để cái khăn sang bên, nhưng vẫn im lặng.

– Anh nghĩ là, - anh nói tiếp, - nếu mọi thứ dằn vặt này vì tang lễ của Rosario, nếu nó tác động đến em tệ như thế, anh sẽ hiểu nếu em không tới.

Chị nhìn anh, ngạc nhiên.

– Không phải vì Rosario đâu, James ạ. Vụ em đang làm vấp phải nhiều khó khăn, tới mức toàn bộ cuộc điều tra có thể bị tổn hại, và em đáng bị khiển trách. Em đã phạm một sai lầm to lớn, và bây giờ mọi thứ đều thành viển vông.

– Em có muốn kể với anh không?

– Không. Thậm chí, em không biết chắc sự việc gì xảy ra. Em có nhiều việc phải làm trước khi có thể cân nhắc đến việc nói với bất cứ ai.

Anh giơ tay, chạm vào mái tóc rối bù của vợ, rất dịu dàng vuốt nó khỏi mặt chị.

– Anh biết em không bao giờ đầu hàng, Amaia, nhưng đôi khi như hôm nay nhượng bộ sẽ tốt hơn, để ngày mai em có thể tiếp tục cuộc chiến. Anh không biết bây giờ có phải là một trong những khoảnh khắc ấy không, nhưng dù có xảy ra chuyện gì, anh cũng đứng về phía em. Anh yêu em nhiều hơn bất cứ ai.

Chị dựa đầu lên vai anh, mệt mỏi vô cùng.

– Em biết là anh sẽ thế, James ạ. Em luôn luôn biết điều đó.

– Anh nghĩ em nên đi xa và nghỉ ngơi một chút sẽ tốt cho em. Chúng ta sẽ dành vài ngày sống với gia đình anh, rất nhanh thôi rồi lại về nhà.

– Giờ em mới nhớ ra, - Amaia nói. - Em nghĩ chúng ta cần kéo dài thời gian lưu lại. Em đã được chính thức mời tham dự hội thảo chuyên đề của FBI trong hai tuần; em nghĩ anh và Ibai có thêm thời gian ở nhà cha mẹ anh, sau đó tất cả chúng ta sẽ bay về cùng nhau.

– Thế thì tuyệt quá, - anh nói.

Amaia không nhận cuộc gọi nào. Chiều hôm đó, chị chìm đắm trong tình yêu và sự che chở của gia đình cùng tác dụng từ bi của ngôi nhà. Chị ăn trưa ở nhà, ngủ suốt buổi chiều với Ibai, nướng bánh ngọt, nấu bữa tối cùng James lúc họ uống một cốc vang, và lắng nghe các Cô gái Vàng chơi bài trong căn phòng khác. Sau đó, chị bế Ibai lên gác, tắm cho nó, một trong những khoảnh khắc bổ ích nhất trong ngày của chị.

Ngồi trên bệ xí, bà Engrasi quan sát thằng bé đập nước tung tóe, mẹ nó đỡ đằng sau, nó thích thú vẩy nước như một hoàng tử đích thực của dòng sông.

– Cô ơi, cô làm gì mà Flora bỗng nhiên quan tâm tới Ibai đến thế? Chị ấy quá mải mê với các chương trình tivi nên không đến và gặp từ khi thằng bé ra đời, bỏ cả lễ rửa tội của nó, thế mà bây giờ hệt như một bà bác chiều chuộng hết mức. Cháu không thể không nghĩ…

– Gì vậy?

– À, cô biết Flora như thế nào mà. Lúc nào cũng có lý do cho bất cứ việc làm nào. Cháu không biết là gì, nhưng cháu hoài nghi sự yêu mến bất ngờ của chị ấy với Ibai. Chắc Flora muốn gì đó. Nếu chị ấy nghĩ có thể nịnh cháu dễ đến thế, sắp tới chị ấy sẽ đạt được thứ khác.

Bà Engrasi ngẫm nghĩ giây lát.

– Cô nghĩ là cháu nhầm, Amaia. Cô tin Flora yêu quý cháu trai thực sự. Thực tế là hồi đầu Flora ít quan tâm vì nghĩ chẳng là gì; nhưng khi trông thấy thằng bé, Flora yêu quý nó như tất cả chúng ta vậy. Flora có vẻ bề ngoài khắc nghiệt, nhưng nó là một phụ nữ như bao phụ nữ khác; nó muốn có con, cháu biết là Flora đã phải chữa trị để cố có thai, nhưng rốt cuộc vẫn không được. Không phải gần đây Flora mới quan tâm đến Ibai; nhiều tháng nay hễ gọi điện cho cô, nó đều hỏi thăm Ibai. Hơn nữa, cô nghĩ thằng bé là lý do chính để Flora gọi điện. Cô thề là chưa bao giờ nó chăm gọi điện cho cô như dạo này.

– Chị ấy chưa bao giờ gọi cho cháu.

– Thế cô mới nói. Trong thâm tâm, Flora là một trong những người sợ con người xuất hiện. Khi cô kể đủ thứ về thằng bé, nó chóng lớn ra sao, chị cháu có vẻ vui mừng thực sự.

Một lần nữa, Amaia nhớ lại cảm giác ngạc nhiên vì bức ảnh đẹp của Ibai ngự trong phòng khách xa hoa của chị mình ở Zarautz. Chị xốc con khỏi bồn tắm, đưa nó cho bà cô, bà nâng niu quấn nó trong cái khăn to tướng, và đặt nó lên giường để Amaia lau khô.

– Flora có cách riêng của nó, nhưng nó yêu Ibai, cứ tin cô đi. Ai có thể trách nó được? Thằng cún con của chúng ta quá ư đặc biệt mà.

Amaia rót một ít dầu quả hạnh vào lòng bàn tay và bắt đầu xoa bóp bàn chân của con trai. Nó thích thú vì sự động chạm của mẹ, nhìn mẹ chằm chằm bằng cặp mắt xanh lơ đẹp đẽ.

– Cháu có nhận thấy Ibai không hề có một nốt ruồi không? - Bà Engrasi nói và mỉm cười.

Amaia mở tấm khăn để có thể ngắm tấm thân bé bỏng của nó. Chị kiểm tra lưng, những nếp gấp tự nhiên trên da thịt bé. Bà Engrasi nói đúng: không hề có vết nào trên làn da hoàn hảo của thằng bé. Mịn mượt và óng vàng, nó giống với nước da không tì vết của Anne Arbizu lúc cô ta nằm dang rộng trên bàn của nhà bệnh lý học; hình ảnh ấy chợt lóe lên trong trí Amaia lúc chị nhớ đến niềm tin phổ biến rằng các belagile, hoặc phù thủy không hề có nốt ruồi. Chị đắp tấm khăn cho Ibai để nó không bị nhiễm lạnh trong lúc mặc pyjamas cho nó.

– Cô à, - Amaia nói, trầm ngầm. - Có một chuyện cháu muốn nói với cô.

– Cô nghe đây.

– Nhưng không phải bây giờ, - Amaia nói, mỉm cười vì bà Engrasi lúc nào cũng sẵn sàng ngay lập tức, bất cứ khi nào chị cần đến bà. - Lúc khác cô ạ, cháu muốn nói chuyện với cô về tín ngưỡng cổ xưa, về thứ cháu đã trông thấy trong rừng, thứ mà cô cũng đã nhìn thấy.

– Cô nghĩ chúng ta có thể thuyết phục chồng cháu để mặc bọn đàn bà chúng ta trò chuyện, - bà Engrasi đáp, hài hước. - Cô rất mừng vì cháu quan tâm đến chủ đề này. Thỉnh thoảng cô lo lắng vì cháu quá ư logic…

Amaia nhìn bà cô, cau mày vì nhận xét đó rồi chị cười lúc mặc xong quần áo ngủ cho Ibai và bế nó lên.

– Cháu thừa biết cô định nói gì, - bà Engrasi nói. - Giữ được tâm trí cởi mở như khi cháu còn bé, sẽ giúp cháu hiểu đời hơn, đương đầu với những khía cạnh khó khăn hơn trong nghề nghiệp của cháu.

– Vâng, cháu hiểu. Đôi khi cháu nghĩ quá khứ chẳng làm gì được cháu, song vẫn trở lại ám ảnh cháu.

Bà Engrasi buồn bã nhìn cháu gái, không muốn kết thúc câu chuyện với giọng điệu ấy.

– Cô ơi, khi chỉ còn cô cháu mình… - Chị nói và ra hiệu về phía Ibai.

– Khi chỉ còn cô cháu mình, - bà Engrasi tán thành.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.