Từ khi tiểu thuyết Vệ sĩ vô hình xuất bản lần đầu vào tháng Giêng năm 2003, nhiều người hỏi tôi về nguồn gốc của tác phẩm, và những gì đã tác động đến tôi khi viết Bộ ba tiểu thuyết về thung lũng Baztán. Tôi luôn luôn trả lời rằng những cuốn tiểu thuyết đó chứa đựng rất nhiều thứ đã nhào nặn nên con người tôi: tôi sinh ra trong một gia tộc mẫu quyền, và may mắn thay, tôi sống suốt tuổi thơ ở thung lũng Baztán và ở vài nơi khác, thấm đẫm những truyền thuyết hoang đường dưới các lớp vỏ khác nhau. Theo quan điểm văn học, đi theo một cuộc điều tra hình sự từ đầu đến cuối là thứ mê hoặc tôi, đây là thể loại tiểu thuyết tôi thích đọc và muốn viết. Tuy vậy, khởi nguyên của ý tưởng cho cuốn sách đặc biệt này là…
Nó khởi đầu từ một bản tin ngắn, gây nhiều lo lắng mà tôi đã đọc, đầy đau đớn, bất công và khiếp đảm khiến tôi không sao dứt ra được; nó ám ảnh tâm trí tôi như một bóng ma luôn hiện hữu. Sự việc xảy ra biến khỏi báo chí một cách thận trọng y như lúc nó xuất hiện, và mặc dù đào bới tứ tung, tôi không sao tìm thêm được những điều liên quan tới vụ án gây xúc động này. Tấm màn im lặng dường như trùm lên lời khai của một nhân chứng đã ăn năn hối cải, khẳng định đã tham dự nghi lễ giết chết một bé gái mười bốn tháng tuổi làm lễ vật hiến sinh. Sự việc xảy ra ở một ngôi nhà nông trại miền Navarre từ ba mươi năm trước (tôi chọn làm ngày tháng sinh của Amaia Salazar). Nhân chứng xác nhận bố mẹ bé gái đã giao nộp con, rồi sử dụng xác bé làm lễ vật hiến tế, sau đó các thành viên của giáo phái đã lập nên một liên minh ma quỷ im lặng, kéo dài cho đến ngày đó.
“Bé gái tên là Ainara, khi bị giết mới mười bốn tháng tuổi. Đó là thông tin hết sức ít ỏi về bé”. Câu đó trích nguyên văn từ bài báo, khắc sâu trong trí nhớ của tôi và dần dà, Ainara bắt đầu giành được mọi thứ đã bị từ bỏ của bé: một khuôn mặt, đôi bàn tay nhỏ xanh xao, cặp mắt buồn nhất đời, và những bước đi đầu tiên, chập chững của bé. Bổ sung hồi ức về bé gái này, tôi chưa bao giờ biết hành động kinh khủng mà những người lẽ ra phải yêu thương và che chở bé lại chính là những người làm hại bé. Chưa kể đến sự bất công của một cái tên bị lãng quên, sự sỉ nhục trắng trợn con người không có một ngôi mộ hợp thức, chấm dứt tàn bạo một sinh mạng non trẻ, được biện minh là hành động của nghi lễ đức tin, một tín ngưỡng hung hãn và một tôn giáo siêu nhiên, thờ cúng ác quỷ.
Cốt truyện dựa vào bài báo đó, với một dúm sự kiện và rất nhiều điều không chắc chắn. Ý định của tôi khi viết tiểu thuyết này không nhằm đưa ra lời giải thích đáng tin cậy về những sự việc xảy ra, mà đúng hơn là nhấn mạnh vào uy lực của những niềm tin như thế đã thúc đẩy những hành động ghê tởm, và than ôi, không phải là hư cấu vì tất cả đều quá thật. Những tín ngưỡng trái đạo đức đó nhuốm đẫm máu các bé thơ vô tội. Những con người hiểm độc không chỉ là người xấu, mà là độc ác rõ ràng.
Hồi nhớ về Ainara hiển hiện trên từng trang sách của tôi,- tôi đã đến thăm nơi em sống quãng đời ngắn ngủi, không được yêu thương ngay từ ngày ra đời cho đến lúc chết. Tôi đã nghiên cứu mọi thứ liên quan đến tội ác, tự hỏi hàng ngàn lần ai có thể là nhân chứng bí ẩn kia. Cuối cùng, khi viết Mối bất hòa truyền kiếp, tôi được phép trực tiếp phỏng vấn người chịu trách nhiệm cuộc điều tra và nhiều người liên quan trên toàn cõi Tây Ban Nha đã công bố điều bí mật. Người cung cấp tin tức là một biệt lệ, còn tất thảy các thành viên khác của giáo phái phải tuân thủ lời thề im lặng về liên minh ma quỷ của họ suốt những năm này.
Trong thời gian tôi viết, cuộc điều tra về cái chết của bé Ainara vẫn mở.