Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Trong vài giờ qua, sau khi tạm dừng ngắn ngủi, trời lại mưa. Dường như là một sự đền bù, mây hình thành một lớp che chắn, khiến nhiệt độ tăng lên và xua tan gió lạnh. Họ được Cảnh sát trưởng Cảnh sát biên giới và hai cảnh sát tuần tra đi cùng, và chắc chắn đã được thẩm phán Loraine De Gouvenain chỉ thị tiến hành công việc từng li từng tí: họ tháo tấm bia và đi vào hầm mộ để xác minh các xác trẻ em có trong quan tài không. Họ không được phép nhấc cả bề mặt hoặc làm ảnh hưởng đến bất cứ thứ gì. Lệnh ghi rõ Yolanda Berrueta được phép xem xét kỹ lưỡng để biết chắc xác các con ở đúng nơi phải có.

Họ đợi cùng xe tuần tra của cảnh sát Pháp và các công nhân nghĩa trang, trú mưa dưới mái cổng bé xíu ở lối vào nhà thờ. Linh mục quàng tay đỡ Yolanda, chị ta dựa đầu vào vai ông, thanh thản đến cảm động lúc ông thì thầm khích lệ chị.

Mưa thấm đẫm vào lớp sa thạch lỗ chỗ, khiến các ngôi mộ sẫm hơn, để lộ lớp rêu và địa y sáng bóng mọc kín hai bên sườn. May thay, mưa dường như ngăn cản những người đến xem và không một khách qua đường nào để ý, nhóm người túm tụm ở lối vào nhà thờ Đức Mẹ lên Trời không ra ngoài như thường lệ, dù có vài cảnh sát mặc đồng phục lẫn vào với họ. Trong bãi xe, cạnh lối vào nhà thờ, một chiếc ô tô màu lơ sẫm nom trang trọng lăn bánh đến chỗ dừng. Lát sau, điện thoại của Cảnh sát trưởng reo.

– Xin mời đi với tôi, - ông nói. - Thẩm phán De Gouvenain đã tới.

Amaia kéo mũ trùm của chiếc áo Puffa và theo ông đi vào màn mưa.

Cửa xe đã hạ thấp và thẩm phán De Gouvenain ngó ra ngoài, trông không vui vì đang mưa như trút. Amaia trông đợi một người khác hẳn, có lẽ vì Iriarte miêu tả bà là một phụ nữ cứng rắn, quen xử lý các khía cạnh xấu xa của người đời. Loraine De Gouvenain mặc bộ đầm màu đỏ san hô, áo khoác nhẹ, bất chấp những ngày đông cuối cùng. Cảnh sát trưởng nghiêng người nói với bà, và Amaia làm theo. Mùi bạc hà từ trong xe tỏa ra ngoài, từ cái hộp hình thoi thẩm phán đang cầm, và bà có vẻ thích mùi đó.

– Chào Cảnh sát trưởng, chào thanh tra, - bà chào họ, - tôi hình dung phải mất một lúc để tháo tấm bia. Thư ký tòa sẽ giám sát trình tự, khi nào xong báo cho tôi biết; tôi không định làm hỏng giày trong trời mưa như thế này.

Lúc họ trở lại nhóm, Amaia nhận xét:

– Bà thẩm phán sẽ không vui nếu phải xuống hầm mộ.

– Bà ấy sẽ làm bất cứ việc gì cần thiết. Bà ấy không chịu được mưa, nhưng bà ấy là một trong những người giỏi nhất. Thân phụ của bà ấy chỉ huy Cơ quan an ninh ở Paris, và cứ tin tôi, rồi sẽ thấy. De Gouvenain là động vật quý hiếm đấy: một thẩm phán thực sự làm cho công việc của chúng tôi thoải mái hơn nhiều.

Hóa ra bà thẩm phán nói đúng: toàn bộ công việc mất hơn một giờ. Các phu đào huyệt bắt đầu bằng việc chuyển hoa chất đống trên nắp, rồi nhìn nhau lo ngại.

– Có chuyện không ổn sao? - Amaia hỏi.

– Tấm nắp mỏng mảnh quá, họ sợ bị vỡ lúc bẩy nó lên. Vì thế họ định dùng cần cẩu thủy lực loại nhỏ nhấc nó lên. Có một cái trong kho của thành phố gần đây, nhưng họ cần ô tô khác để chở.

– Việc này mất bao lâu?

– Nửa giờ nữa…

Cảnh sát trưởng xem xét kỹ rồi thông báo với thẩm phán De Gouvenain về sự chậm trễ. Linh mục mời họ vào nhà thờ đợi, nhưng tất cả đều từ chối.

– Cha phát hiện ra một luật sư trong nghĩa trang như thế nào? - Jonan hỏi. - Ông ta là xác chết biết đi duy nhất, - anh nói thêm và chỉ vào một nhóm người từ sân nhà thờ, túm tụm dưới một cái ô đang đi tới chỗ họ.

Amaia nhận ra Marcel Tremond. Bên cạnh là một người đàn ông, chắc chắn là luật sư của anh ta. Bên kia là một phụ nữ trẻ, mang thai nặng nề mặc áo khoác đỏ, vịn vào tay Marcel cho vững. Trông thấy họ, Yolanda buột ra một tiếng kêu từ trong cổ họng của một con vật hoảng sợ. Amaia quay sang chị, để Cảnh sát trưởng giải quyết với luật sư của Tremond.

– Chị không sao chứ, Yolanda?

Yolanda ngả người và thì thầm vào tai chị. Amaia quay sang Cảnh sát trưởng, ngắt lời phản đối của luật sư.

– Yolanda khẳng định thân chủ của ông đang chịu lệnh của tòa án, cấm đến gần chị ấy trong vòng hai trăm mét. Việc này có đúng không?

Vẻ mặt Cảnh sát trưởng rắn lại, lúc ông nhìn viên luật sư, dò hỏi.

– Tôi có thể hỏi cô là ai không? - Luật sư hỏi gặng.

– Thanh tra Salazar, chỉ huy đội điều tra án mạng, cảnh sát vùng Navarre.

Ông ta xét nét chị với vẻ quan tâm mới mẻ.

– À, vậy cô là Salazar. Cô không có thẩm quyền ở đây.

– Lại nhầm rồi, - Cảnh sát trưởng vặn lại, châm biếm. - Đọc lệnh của tòa đi. Nếu không đọc được, tôi sẽ dịch cho ông.

Viên luật sư hầm hầm nhìn ông, rồi tập trung đọc tài liệu. Quay sang cặp vợ chồng đang đợi dưới tán ô, ông ta thì thầm gì đó gây nên những lời phản kháng giận dữ.

– Các người có hai mươi giây để ra khỏi nghĩa trang, - Cảnh sát trưởng nói. Không đợi phản ứng, ông quay sang ra lệnh cho các cảnh sát mặc đồng phục. - Nếu họ cưỡng lại, bắt giữ và đưa về đồn.

Viên luật sư hộ tống các thân chủ ra khỏi nghĩa trang, Amaia thấy họ xuống phố, dừng lại cách đó hai trăm mét, tôn trọng lệnh hạn chế.

Mưa trút xuống ào ào, tạo thành nhiều vũng nước giữa các ngôi mộ. Khi cần cẩu tới, lại mất thêm mười lăm phút cố định nó trên nền đá. Sau đó, họ luồn hai sợi dây da dưới tấm nắp và từ từ nhấc nó lên.

– Dừng lại! - Cảnh sát trưởng quay sang họ hô to, điện thoại ép vào tai.

– Có chuyện gì thế? - Amaia hỏi, lo lắng.

– Đặt tấm nắp vào chỗ cũ, thẩm phán De Gouvenain hủy lệnh.

Amaia há hốc miệng, ngờ vực.

– Đi với tôi, - ông nói. - Bà ấy muốn nói chuyện với cô.

Một lần nữa, cửa xe từ từ hạ, đằng sau là thẩm phán De Gouvenain vẫn giữ thái độ cách biệt.

– Thanh tra Salazar, cô có thể giải thích vì sao tôi vừa nhận được cuộc gọi của một thẩm phán Tây Ban Nha, thông báo với tôi rằng ông ta phụ trách vụ này và đã dứt khoát không cho phép cô đào bất cứ ngôi mộ trẻ con nào. Cô nghĩ mình là ai, hở? Cô đã biến tôi thành kẻ ngốc trước mặt một trong các đồng nghiệp của mình, và tôi buộc phải xin lỗi - tất cả chỉ vì cô không biết vạch ra giới hạn ở đâu.

Lúc Amaia ngả tới cửa xe, vị thẩm phán không hài lòng ra mặt vì những giọt mưa lớn nhỏ giọt từ rìa mũ trùm của chị xuống lớp bọc bên trong xe.

– Thưa bà, thẩm phán Markina từ chối cấp lệnh cho một vụ khác hẳn, về cơ bản không liên quan gì đến vụ này. Tôi đã giải thích…

– Ông ấy không nói với tôi như thế. Bằng cách vượt mặt ông ta, cô đã đặt tôi vào một vị thế hết sức khó xử, thanh tra ạ. Tôi rất khó chịu và định báo việc này với cấp trên của cô. Tôi hy vọng sau này cô không bao giờ cần đến sự giúp đỡ của tôi, vì tôi cam đoan với cô rằng, nó sẽ không có, - bà khẳng định và ấn nút, cửa xe nâng lên khiến bà biến mất trong những bong bóng bạc hà lúc xe nổ máy.

Mặt Amaia đỏ bừng vì nhục nhã và giận dữ. Chị cảm thấy cái nhìn của Cảnh sát trưởng khoan vào chị lúc rút điện thoại, ngay lập tức nó ướt đẫm và bấm số của Markina. Chị nghe thấy một, hai, ba hồi chuông rồi lặng ngắt. Markina đã phớt lờ chị bằng nhiều cách.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.