Chị cảm thấy gần như thông cảm và thương hại Valentín Esparza khi bước vào căn phòng mẹ vợ gã trang hoàng cho đứa cháu gái. Trái ngược với vô số ruy băng, đăng ten và đồ thêu màu hồng, cảm giác ngờ ngợ quá mạnh. Amatxi của bé gái này đã chọn các nữ thần và nàng tiên thay cho những con cừu màu hồng ngộ nghĩnh mà mẹ chồng chị chọn cho Ibai, nhưng ngoài cái đó ra, căn phòng trông như thể do chính bà ấy trang trí. Trên tường là sáu bức ảnh lồng khung chụp bé gái được mẹ, bà ngoại và một người phụ nữ già hơn bế, có lẽ là một bà cô. Không thấy Valentín Esparza trong bất cứ tấm ảnh nào.
Các lò sưởi trên gác đều bật, chắc chắn vì đứa trẻ. Nhiều giọng nói thì thào từ căn bếp ở tầng dưới vọng tới họ, bạn bè và hàng xóm tới an ủi hai người phụ nữ. Lúc này người mẹ hình như đã nín khóc, tuy nhiên Amaia vẫn khép cửa ở đầu cầu thang. Chị đứng quan sát lúc Montes và Etxaide xử lý hiện trường, nguyền rủa cái điện thoại cứ rung trong túi áo từ lúc họ ra khỏi đồn. Cả đống cuộc gọi nhỡ. Chị kiểm tra độ phủ sóng: đúng như chị nghi ngờ, vì các bức tường dày ở bên trong ngôi nhà nông trại yếu hơn nhiều.
Xuống cầu thang, Amaia rón rén đi qua bếp, ghi nhận những tiếng thì thầm, điển hình ở những buổi thức canh người chết. Chị nhẹ người lúc bước ra ngoài. Mưa mới tạnh lúc gió quét sạch các đám mây dông đen sì, nhưng không có bất cứ mảng trời nào sáng sủa, có nghĩa là một khi gió dịu, trời sẽ lại bắt đầu mưa. Chị đi ra xa ngôi nhà vài mét và kiểm tra các cuộc gọi nhỡ. Một cuộc của bác sĩ San Martín, một của trung úy Padua thuộc Guardia Civil, một của James và sáu cuộc của Ros. Chị gọi James trước, anh lo lắng khi nghe chị nói không về nhà ăn trưa.
– Nhưng Amaia, hôm nay là ngày nghỉ của em…
– Em hứa sẽ về nhà ngay khi có thể, và em sẽ báo cho anh.
Anh có vẻ hoài nghi.
– Nhưng chúng ta đã đặt trước bữa tối…
– Một giờ nữa là cùng, em sẽ về nhà.
Padua nhấc máy ngay.
– Thanh tra, chị có ổn không?
– Tôi ổn. Tôi thấy cuộc gọi của anh, và… - Chị chỉ kiềm chế nỗi lo của mình vừa đủ.
– Không có tin gì đâu, thanh tra. Tôi chỉ gọi để báo tôi đã nói chuyện với Chỉ huy Hải quân ở San Sebastian và La Rochelle. Tất cả các tàu tuần tiễu trong vịnh Biscay đã được huy động và họ biết phải tìm gì.
Chắc hẳn Padua nghe thấy tiếng chị thở dài. Anh nói thêm, giọng an ủi:
– Thanh tra ạ, đã tham khảo ý kiến của các lực lượng tuần duyên và tôi đồng ý rằng một tháng là đủ lâu để xác mẹ chị dạt vào đâu đó ven bờ biển. Có thể kiểm soát bờ biển Cantabrian, tuy dòng chảy ngược có thể cuốn nó tới Pháp. Hoặc nó có thể mắc ở đáy sông, hoặc những trận mưa xối xả có thể cuốn xác ra biển nhiều dặm, vào một trong những khe sâu trong vịnh Biscay. Những cái xác bị cuốn ra biển hiếm khi tìm thấy, và từ ngày mẹ chị mất tích đã lâu, tôi nghĩ chúng ta phải coi đây là một khả năng. Một tháng là một thời gian dài.
– Cảm ơn trung úy, - chị nói và cố không để lộ sự thất vọng. - Nếu anh nghe được tin gì…
– Cứ yên trí, tôi sẽ báo ngay với chị.
Amaia ngắt máy, nhét điện thoại vào sâu trong túi, thấm thía lời Padua vừa nói. Một tháng ngâm trong biển là một thời gian dài với một xác chết. Nhưng biển cả chẳng luôn luôn từ bỏ những thứ đã chết của nó sao?
Trong lúc nói chuyện với Padua, chị bắt đầu đi vòng quanh ngôi nhà, tránh tiếng sỏi lạo xạo khó chịu ở lối đi bên ngoài. Lúc đi theo vết nước mưa rỏ giọt từ mái nhà, Amaia tới một góc ở đằng sau nhà, nơi các mái hiên gặp nhau. Cảm thấy một chuyển động đằng sau, chị quay lại. Người phụ nữ già hơn trong các bức ảnh ở phòng ngủ của bé gái đang đứng cạnh một cái cây trong vườn, hình như đang nói chuyện một mình. Lúc gõ nhẹ vào thân cây, bà ta ngân nga một loạt từ chỉ vừa đủ nghe, như nói với một người vô hình nào đó. Amaia quan sát bà già vài giây, cho đến khi bà ta ngước nhìn và thấy chị.
– Ngày xưa, chúng tôi phải chôn con bé ở đây, - bà ta nói.
Amaia hạ cái nhìn chăm chú xuống mặt đất lún và vệt đường thấy rõ theo vết nước rỏ từ mái hiên. Chị không nói nên lời, khắc khoải vì những hình ảnh nghĩa trang của gia tộc chị, những tàn tích của tấm chăn phủ giường cũi lộ ra khỏi lớp đất đen.
– Tốt hơn là để nó một mình trong nghĩa trang, hoặc hỏa táng nó, đó là điều mà cháu gái tôi muốn làm… Những cung cách hiện đại không phải lúc nào cũng là tốt nhất. Ngày xưa, đàn bà chúng tôi không được bảo nên làm những gì, có thể chúng tôi đã làm một số việc không đúng, nhưng chúng tôi đã làm nhiều việc khác tốt hơn. - Bà ta nói với chị bằng tiếng Tây Ban Nha, mặc dù theo cách phát âm chữ “r”, Amaia đoán bà thường nói tiếng Basque. Một etxeko andrea già cả của Baztán, một người thuộc thế hệ phụ nữ không thể đánh bại, đã chứng kiến một thế kỷ trọn vẹn, sáng sáng vẫn còn đủ sức đứng dậy, vun tóc thành búi, nấu ăn và nuôi gia súc. Amaia nhận ra những vết bột kê mà bà già để trong các túi tạp dề màu đen theo truyền thống cổ xưa. - Cô hãy làm việc phải làm.
Lúc bà lê đôi chân đi ủng màu xanh tới chỗ chị, Amaia cưỡng lại sự thôi thúc tới giúp bà, chị cảm thấy làm thế sẽ khiến bà lúng túng. Thay vì, chị đợi đến lúc bà tới ngang chỗ mình, chị mới giơ bàn tay ra.
– Bà đang nói với ai vậy? - Chị hỏi, ra hiệu về phía bãi cỏ thoáng rộng.
– Với những con ong.
Amai nhìn bà, bối rối.
Ong ơi, ong
Hôm nay ông chủ đã qua đời
Ong ơi, ong
Chúng ta cần nền cho nhà thờ[1].
Amaia nhớ lại cô chị đã kể rằng ở Baztán, khi có người nào đó qua đời, bà chủ nhà sẽ tới chỗ những đõ ong trong đồng cỏ và xin ong thêm sáp để làm thêm nhiều nến, soi sáng người chết trong đêm thức canh và lễ tang. Theo bà cô của chị, câu thần chú sẽ tăng sản lượng của đàn ong lên gấp ba.
Thương cảm vì hành động của bà già, Amaia hình dung chị nghe thấy cô Engrasi đang nói: “Khi mọi phương pháp khác thất bại, chúng ta trở lại những truyền thống cổ xưa”.
– Cháu rất tiếc vì nỗi mất mát của bà, - chị nói.
Phớt lờ bàn tay của Amaia, bà ôm lấy chị mạnh mẽ đáng ngạc nhiên. Sau khi buông chị ra, bà nhìn xuống đất, lau nước mắt bằng cái túi tạp dề đựng thức ăn cho gà. Amaia cảm động vì sự can đảm cao quý của bà, nhen nhóm lại lòng ngưỡng mộ của chị với thế hệ đó, chị im lặng kính cẩn.
– Bố nó không làm việc đó đâu, - bà ta bỗng nói.
Được huấn luyện để biết khi người nào đó định thổ lộ tâm tình, Amaia không đáp.
– Không ai nghe tôi vì tôi là một bà già, nhưng tôi biết ai đã giết bé gái của chúng tôi, không phải thằng bố ngu xuẩn của nó đâu. Nó chỉ quan tâm đến ô tô, xe máy của nó và khoe khoang đủ thứ. Nó mê tiền y hệt những kẻ tham ăn mê táo. Tôi biết, vì hồi trẻ tôi đã quyến rũ nhiều đàn ông như thế. Họ đến đón tôi bằng xe máy hoặc ô tô, nhưng tôi không bị lừa vì mọi thứ vô nghĩa đó. Tôi muốn có một người đàn ông đích thực…
Đầu óc bà già bắt đầu nghĩ lan man. Amaia lái bà trở lại hiện tại:
– Bà biết ai giết con bé sao?
– Phải, tôi đã bảo họ rồi, - bà ta nói, vẫy tay về phía ngôi nhà. - Nhưng chẳng ai chịu nghe vì tôi là một bà già.
– Cháu đang lắng nghe đây ạ. Hãy cho cháu biết ai đã làm việc này.
– Là Inguma… Inguma đã giết con bé, - bà ta tuyên bố, dứt khoát.
– Inguma là ai?
Nỗi tiếc thương của bà già quá mãnh liệt lúc bà nhìn Amaia trừng trừng.
– Bé gái thật tội nghiệp! Inguma là ác ma chuyên ăn cắp linh hồn trẻ con lúc chúng đang ngủ. Inguma lọt vào qua các kẽ hở, ngồi lên ngực bé và mang linh hồn nó đi.
Amaia bối rối há miệng rồi ngậm lại, không biết nói gì.
– Cô tưởng tôi đang oang oang những chuyện mê tín sao, - bà già nói, vẻ buộc tội.
– Không ạ…
– Trong các kỷ lục của Baztán ghi rằng mỗi lần Inguma thức giấc là lấy đi hàng trăm linh hồn trẻ con. Các bác sĩ gọi là bệnh ho gà, nhưng chính là Inguma tới, tước đoạt hơi thở của chúng trong lúc các bé ngủ.
Inés Ballarena xuất hiện từ bên sườn nhà.
– Ama, mẹ làm gì ở đây? Con đã nói là sáng nay con cho gà ăn mà. - Bà nắm cánh tay bà cụ và nói với Amaia. - Xin cô tha lỗi cho mẹ tôi, bà già quá rồi, chuyện xảy ra khiến bà vô cùng lo lắng.
– Tất nhiên, - Amaia lẩm bẩm và nhẹ người vì lúc đó điện thoại có cuộc gọi đến. Chị xin lỗi rồi đi xa, trong tầm cần thiết để nhận cuộc gọi.
– Bác sĩ San Martín, ông đã xong việc rồi sao? - Chị nói và liếc nhìn đồng hồ.
– Thực ra chúng tôi vừa mới bắt đầu. - Ông hắng giọng. - Lần này tôi nhờ một đồng nghiệp tới giúp, - ông nói, không thể giấu được mưu mẹo trong giọng nói, - nhưng tôi nghĩ cần cho cô biết chúng tôi đã tìm thấy gì. Nạn nhân chết ngạt vì một vật mềm, như cái gối hoặc tấm nệm chẳng hạn. Cô đã thấy vết trên sống mũi; lúc các vị tiến hành tìm kiếm, hãy nhớ kích thước tôi đã nói. Nhân viên pháp y vừa kiểm tra các phần mềm, và chúng tôi tìm thấy những sợi vải màu trắng trong hốc miệng, nên tôi báo ngay để cô có khái niệm về màu sắc. Chúng tôi cũng tìm thấy nhiều vệt nước bọt trên mặt bé, hầu hết là của bé gái nhưng ít nhất có một vết của người khác. Có thể là của một người thân để lại lúc hôn lên má bé…
– Bao giờ ông có thể cho tôi biết thêm?
– Vài giờ nữa.
Amaia chấm dứt cuộc gọi và vội vã đi theo hai người phụ nữ. Chị bắt kịp họ ở cửa ra vào đằng trước.
– Inés, bà có tắm cho cháu gái trước khi đặt cháu lên giường không?
– Có, tắm buổi tối làm nó dễ chịu, giúp cháu ngủ say, - bà đáp, nén một tiếng thổn thức.
Amaia cảm ơn bà rồi chạy lên gác.
– Chúng ta tìm một vật mềm màu trắng, - chị nói và lao vào phòng ngủ.
Montes nhấc một túi đựng tang vật giơ cho chị xem.
– Trắng như tuyết, - anh tuyên bố, giơ cao con gấu bông.
– Sao các anh…?
– Từ mùi, - Jonan giải thích. - Sau đó chúng tôi nhận ra lông gấu bẹt dí…
– Nó có mùi ư? - Amaia cáu; một món đồ chơi bẩn có vẻ không khớp với căn phòng được suy tính kỹ càng đến từng chi tiết.
– Nó không chỉ bốc mùi, mà còn hôi thối, - Montes nói.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản.