Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Bầu trời xám xịt khiến cư dân Pamplona đã đổi tên là Mordor, ở Baztán đã nhường chỗ cho bầu không khí mờ mịt hơn, rõ ràng hơn - một màn sương mờ lung linh lóa mắt, bao phủ cảnh vật trong ánh sáng kỳ quái và che mờ đường chân trời. Đồn cảnh sát Elizondo dường như yên tĩnh lạ thường so với hôm qua, và vừa xuống xe, Amaia nhận thấy sự im lặng này bao trùm như một tấm chăn phủ lên toàn bộ thung lũng, đến mức từ đó chị có thể nghe tiếng rì rào của dòng sông Txokoto, vừa đủ nhìn thấy đằng sau các dinh thự cổ bằng đá. Chị chăm chú nhìn trở lại phòng làm việc: nửa tá ảnh cái giường cũi, con gấu trắng, cái xác trong ba lô, quan tài trống rỗng vì Valentín Esparza đã lấy xác con gái đi, và cuối cùng là báo cáo của nhà bệnh lý học mở sẵn trên bàn chị. San Martín khẳng định ngạt thở là nguyên nhân tử vong. Hình dáng và kích thước mũi con gấu bông hoàn toàn trùng khớp với vết đè lên trán bé gái, và những sợi trắng tìm thấy trong nếp miệng bé là từ đồ chơi này. Những vệt nước bọt trên mặt bé và trên đồ chơi của đứa trẻ là của Valentín Esparza; mùi hôi hám tỏa ra từ đồ chơi liên quan đến một vết nước bọt thứ ba, chưa xác minh được nguồn gốc.

– Cái này chẳng chứng minh được gì, - Montes nhận xét. - Người bố có thể hôn tạm biệt con khi để nó lại nhà bà ngoại.

– Ngoài những điều San Martín khẳng định về những vết nước bọt, tôi đã hỏi bà ngoại có tắm cho bé trước khi đặt nó lên giường không, bà nói là có. Vì thế, bất cứ nước bọt nào của bố mẹ cháu đều được rửa sạch, - Amaia giải thích.

– Một luật sư có thể cãi rằng vào lúc anh ta hôn thứ đồ chơi đã làm đứa trẻ bị ngạt, vì thế chảy nước bọt xuống da đứa trẻ, - Iriarte nói.

Zabalza nhếch lông mày, hoài nghi.

– Hoàn toàn có thể thế, - Iriarte phản đối và nhìn Amaia mong ủng hộ. - Khi các con tôi còn bé, chúng thường đòi tôi hôn đồ chơi của chúng.

– Bé gái này mới bốn tháng tuổi, tôi không tin bé đòi bố hôn con gấu. Hơn nữa, Esparza không phải loại người làm những việc như thế. Bà ngoại bé khẳng định hôm đó hắn ta ở trong bếp uống bia trong lúc vợ lên trông con, - Amaia nói, nhặt một tấm ảnh lên kiểm tra kỹ hơn.

– Tôi có thứ này, - Zabalza nói. - Tôi đã kiểm tra các băng hình ở xà lim của Esparza. Tôi không thể đoán ra các từ, kể cả khi tăng âm lượng hết cỡ. Nhưng vì hình ảnh rất rõ, tôi chợt nghĩ gửi nó cho một người bạn làm việc với những người điếc và có thể nhìn khẩu hình mà đoán ra. Anh ấy chắc chắn Esparza nói rằng: “Tôi đã giao nộp nó cho Inguma, giống như mọi vật hiến sinh khác”. Tôi đã kiểm tra từ Inguma và không thể tìm ra người nào có tên hoặc nickname như thế.

– Inguma? Anh chắc không? - Amaia hỏi, ngạc nhiên.

– Bạn tôi nói đúng như thế: “Inguma”.

– Lạ thật, cụ ngoại của bé cũng khăng khăng rằng Inguma chịu trách nhiệm về cái chết của bé. Theo bà cụ, Inguma là một ác ma, một sinh vật ban đêm lẻn vào các phòng ngủ, ngồi lên ngực bọn trẻ trong lúc chúng ngủ say và tước đoạt hơi thở của chúng, - chị nói, nhìn Jonan chờ khẳng định, anh vốn có hai bằng khảo cổ học và nhân chủng học.

– Đúng thế. - Phó thanh tra Etxaide tiếp lời. - Trong văn hóa dân gian truyền thống, Inguma là một trong những sinh vật cổ xưa nhất, độc ác nhất, một ác ma ban đêm chuyên vào nhà các nạn nhân và bóp ngạt họ. Inguma bị coi là chịu trách nhiệm gây ra những cơn ác mộng khủng khiếp và hiện tượng ngày nay chúng ta gọi là ngừng thở trong khi ngủ, người ngủ ngừng thở vì lý do không rõ ràng. Trong những trường hợp nghiêm trọng, có thể xảy ra tử vong. Hầu hết những người bị mắc chứng này là người nghiện thuốc lá hoặc thừa cân. Điều thú vị là ngủ mà mở cửa sổ bị coi là nguy hiểm vi Inguma có thể bước vào dễ dàng, những người có vấn đề về hô hấp thường đóng cửa sổ vào ban đêm, chặn mọi kẽ hở vì tin rằng ác ma có thể lọt qua những khe bé nhất. Lẽ tất nhiên, hội chứng đột tử ở trẻ sơ sinh cũng bị quy cho Inguma, nên trước khi đặt trẻ vào giường, người ta thường niệm thần chú để xua đuổi ma quỷ. Khi nhắc đến phù thủy, phải bắt đầu bằng lời tuyên bố bạn tin vào họ nhưng không sợ họ. Nó như thế này:

Inguma, ta không sợ ngươi.

Ta có thể cầu xin Thượng đế và Đức Mẹ Maria che chở.

Cho đến khi ngươi đếm hết mọi ngôi sao trên trời,

Mọi lá cỏ trên mặt đất,

Mọi hạt cát trên bãi biển,

Ngươi sẽ không đến được với ta.

– Đây là một câu thần chú tuyệt vời, ra lệnh cho ác quỷ thực hiện một nhiệm vụ mất một thời gian vô tận. Rất giống với eguzkilore dùng để chống lại phù thủy, chúng phải đếm toàn bộ các gai nhọn trên cây kế trước khi bước vào nhà. Việc này phải mất cả đêm, và đến rạng đông chúng phải chạy trốn và ẩn nấp. Điều thú vị về Inguma, mặc dù là một trong những ác ma ban đêm ít được nghiên cứu nhất, là chúng giống hệt nhau trong nhiều nền văn hóa khác nhau.

– Tôi muốn thấy Esparza giải thích với thẩm phán Markina rằng con gái của hắn bị ác ma ban đêm giết chết, - Montes nói.

– Hắn không thú nhận đã giết con gái, nhưng cũng không phủ nhận. Hắn khăng khăng nói rằng hắn đã giao nộp nó, - Iriarte giải thích.

– “Giống như mọi vật hiến sinh khác”, - Zabalza bổ sung. - Ý hắn là gì đây? Các vị có nghĩ đây không phải lần đầu tiên hắn làm việc này không?

– Hắn sẽ khó mà đổ tội được cho quỷ dữ, - Montes nói. - Sáng nay tôi đã nói chuyện với một số hàng xóm của hắn và may mắn tìm ra một người phụ nữ xem bản tin đêm khuya trên tivi. Bà ta “tình cờ” nhìn ra ngoài cửa sổ và trông thấy một cặp về nhà sau khi đi ăn tối ở ngoài. Hai mươi phút sau, bà ta ngạc nhiên nghe thấy tiếng ô tô lại đi. Bà ta nói vì lo đứa trẻ không khỏe nên bà ta lắng nghe. Hai mươi phút nữa, bà ấy nghe thấy tiếng xe trở về. Lần này, bà ấy ngó qua khe nhòm ở cửa trước chỉ để biết chắc đứa bé đã ổn, và thấy Esparza vào nhà một mình.

Iriarte nhún vai.

– Sau đó chúng tôi bắt hắn.

Amaia đồng tình.

– Phải, tất cả đều nhằm vào người chồng, nhưng có ba thứ cần làm rõ: mùi và vết nước bọt trên con gấu, ám ảnh của Esparza không muốn hỏa táng con gái, và ý nghĩa của câu “giống như mọi vật hiến sinh khác”. Mà nhân thể, - chị giơ tấm ảnh đang kiểm tra,- đây là mẹo của máy ảnh hay là thứ gì trong cỗ quan tài?

– Phải, - Iriarte công nhận, - lúc đầu, chúng tôi nhầm là tấm chăn, nhưng giám đốc nhà tang lễ đã cảnh báo chúng tôi. Hình như Esparza đã đặt ba túi đường quấn trong cái khăn mặt trắng và để trong cỗ áo quan. Vì thế những người khiêng không nhận ra nó trống rỗng.

– Đúng, - Amaia nói, đặt tấm ảnh xuống cạnh những tấm khác.

– Chúng ta sẽ đợi và thấy liệu các xét nghiệm về vết nước bọt thứ ba có mở ra tuyến điều tra khác không; có khi hắn vớ được người nào đó trên đường. Làm tốt đấy, - chị nói và ra hiệu cuộc họp kết thúc. Jonan tụt lại đằng sau.

– Mọi việc ổn chứ, sếp?

Amaia nhìn anh, cố che giấu vẻ bứt rứt. Chị đang cố lừa ai kia chứ? Jonan hiểu chị gần như chị tự hiểu mình, nhưng chị nhận thấy không phải lúc nào cũng có thể kể cho anh mọi chuyện. Chị đánh lạc hướng Jonan bằng cách nhắc đến một việc đang làm chị bận tâm.

– Chị Flora của tôi đang ở Elizondo, chị ấy cứ một mực đòi tổ chức tang lễ cho mẹ tôi; chỉ nghĩ đến việc ấy tôi đã cảm thấy buồn nôn; nhưng thế chưa đủ, những người còn lại trong gia đình tôi đều ủng hộ Flora, kể cả James. Tôi đã cố giải thích lý do vì sao tôi nghĩ bà ấy vẫn còn sống, nhưng tôi chỉ càng làm cho họ giận tôi vì đã ngăn cản họ đóng lại một chương trong đời.

– Nếu đây là lời an ủi, thì tôi không tin bà ấy ngã xuống sông.

Amaia thở dài, nhìn thẳng vào anh.

– Tất nhiên là thế rồi, Jonan, có rất nhiều thứ… Cậu là một cảnh sát giỏi và tôi tin vào thiên hướng của cậu. Tôi nhẹ cả người vì cậu đứng về phía tôi.

Jonan gật đầu không thuyết phục lắm lúc anh đi vòng quanh bàn thu các bức ảnh.

– Chị có cần tôi đi đâu cùng chị không, sếp?

– Tôi vừa rời khỏi nhà, Jonan ạ, - chị đáp.

Anh cười buồn với Amaia trên đường đi ra, để chị lại với cảm giác quen thuộc là không thể đánh lừa nổi anh.

Lúc lái xe tới sông Txokoto, Amaia đi ngang qua Juanitaenea, tòa nhà của bà nội chị. James dự định phục chế nó để họ sống ở đó; các vật liệu xây dựng anh đã đặt đang ở trên các tấm nâng hàng bên ngoài tòa nhà, nhưng chưa có dấu hiệu hoạt động gì.

Chị định tạt qua xưởng bánh trên đường, nhưng lại quyết định thôi: chị có quá nhiều thứ trong đầu để bàn cãi với Ros về tang lễ. Thay vào đó, chị băng qua cầu Giltxaurdi và đỗ xe cạnh chợ cũ. Chị biết ngôi nhà mình đang tìm ở gần đó, nhưng tất cả các ngôi nhà trên con phố đều giống nhau và chị không thể nhớ nó là nhà nào. Cuối cùng, chị đoán chừng và nhẹ người, mỉm cười khi Elena Ochoa mở cửa.

– Chúng ta có thể nói chuyện được không ạ? - Amaia hỏi bà.

Người đàn bà đáp lại bằng cách nắm chặt cánh tay Amaia và kéo chị vào trong nhà, rồi thò đầu ra ngoài nhìn ngược ngó xuôi trên phố. Như trong cuộc viếng thăm lần trước, Amaia đi theo Elena tới căn bếp. Họ không trao đổi lời nào lúc Elena pha cà phê cho cả hai, đặt hai tách lên cái khay nhựa phủ giấy thấm nước. Amaia cảm kích sự yên lặng, mỗi khoảnh khắc bà tỉ mẩn pha cà phê cho Amaia thêm thời gian sắp xếp lại các bản năng - để chị chắc chắn không gọi chúng là ý nghĩ hoặc ý tưởng - đưa chị tới đây. Chúng va chạm lách cách trong đầu chị như tiếng vọng của luồng gió lúc dòng hình ảnh hòa trộn với những thứ đã khắc sâu trong trí nhớ. Chị tới đó tìm câu trả lời, song chị chưa biết chắc các câu hỏi. Bà cô Engrasi thường bảo chị: “Cháu chỉ tìm ra câu trả lời nếu cháu biết rõ các câu hỏi”. Trong vụ này, tất cả mọi thứ chị dựa vào là một cỗ quan tài nhỏ màu trắng, chất nặng các túi đường và từ “vật hiến sinh”. Một kết hợp báo điềm gở.

Amaia nhận thấy Elena Ochoa cố giữ vững bàn tay lúc xúc đường vào hai cái tách. Bà bắt đầu khuấy, nhưng tiếng thìa chạm vào đồ sứ hình như chọc tức bà, cho đến lúc bà bực mình ném mạnh cái thìa lên khay.

– Thứ lỗi cho tôi, đầu óc tôi tệ quá. Hãy nói cô muốn gì cho xong đi.

Đây là tính hiếu khách của Baztán. Elena Ochoa không muốn nói chuyện với chị, trên thực tế bà mong chị rời khỏi nhà và sẽ thở dài nhẹ nhõm khi thấy chị bước ra khỏi cửa, song vẫn không thể từ bỏ nghi thức đáng tôn kính là mời khách ăn hoặc uống thứ gì đó. Bà là một trong những người đàn bà đã làm việc phải làm. An tâm vì ý nghĩ đó, Amaia đưa tay ôm tách cà phê chị không có thời gian để uống, và nói.

– Khi tới đây lần cuối, tôi đã hỏi bà liệu giáo phái có từng tiến hành hiến tế người không…

Nghe câu này, Elena bắt đầu run không sao kiềm chế nổi.

– Tôi xin cô… Cô phải đi thôi, tôi không có gì để nói.

– Bà Elena, xin bà giúp tôi. Mẹ tôi vẫn ở ngoài kia. Tôi cần bà cho biết ngôi nhà ấy ở đâu, tôi biết đó là nơi tôi tìm ra câu trả lời.

– Tôi không thể… họ sẽ giết tôi.

-Ai?

Bà ta lắc đầu, kinh hãi.

– Chúng tôi sẽ bảo vệ bà, - Amaia nói, bắt gặp cái liếc vào bức phù điêu nhỏ, khắc Đức Mẹ đồng trinh với cây nến lung linh phía trước, một chuỗi tràng hạt cũ mòn quấn ở bệ,- bên cạnh dựng hai bưu thiếp in hình Chúa Cứu thế.

– Cô không thể bảo vệ tôi khỏi bọn họ.

– Bà nghĩ họ đã tiến hành lễ hiến sinh chứ?

Elena đứng dậy, dốc tuột phần cà phê còn lại vào bồn, quay lưng lại Amaia lúc bà rửa tách.

– Không. Bằng chứng là cô vẫn còn sống; hồi đó, người phụ nữ mang thai duy nhất trong nhóm là Rosario. Tôi đã cảm tạ Chúa một ngàn lần vì đã giữ cho cô an toàn. Có lẽ rốt cuộc họ cố gây ấn tượng với chúng tôi, dọa nạt chúng tôi phải phục tùng bằng cách tỏ ra mình nguy hiểm và uy quyền hơn…

Amaia nắm được cả dãy bùa chú mà Elena xếp quanh mình: người đàn bà tội nghiệp đang ra sức tự thuyết phục rằng bà bình tĩnh, nhưng ngôn ngữ cơ thể đã phản bội bà.

– Elena, bà hãy nhìn tôi, - Amaia ra lệnh.

Elena tắt vòi nước, thả miếng bọt biển và quay ngoắt lại nhìn chị.

– Tôi có một người chị sinh đôi chết lúc mới sinh. Nguyên nhân chính thức ghi là hội chứng đột tử của trẻ sơ sinh.

Tái mét vì sợ hãi, bà ta đưa hai bàn tay đặt lên bộ mặt kiệt quệ, ướt nước mắt và hỏi:

– Con bé được chôn ở đâu? Con bé được chôn ở đâu?

Amaia lắc đầu, quan sát người đàn bà nao núng lúc chị tiếp tục giải thích:

– Chúng tôi không biết. Tôi đã tìm ra mộ chị ấy, nhưng quan tài trống rỗng.

Elena rú lên một tiếng kinh hoàng, bản năng và lao tới Amaia, khiến chị đứng phắt dậy, hoảng hốt.

– Ra khỏi nhà tôi ngay! Hãy ra khỏi nhà tôi và đừng bao giờ trở lại! - Bà ta hét lên, dồn Amaia buộc chị phải đi. Trước khi mở cửa, Amaia quay lại lần nữa cầu xin người đàn bà.

– Ít ra bà cũng cho tôi biết ngôi nhà ấy ở đâu.

Sau khi cánh cửa sập lại, Amaia vẫn nghe thấy những tiếng nức nở nghẹn ngào của bà ta vọng ra từ bên trong.

Theo bản năng, Amaia thọc tay vào túi lấy điện thoại và bấm số của đặc vụ Aloisius Dupree. Chị ép chặt máy vào tai lúc trở về xe, chăm chú lắng nghe âm thanh yếu ớt ở đầu dây đằng kia. Chị định ngắt máy thì nghe thấy một tiếng lách tách. Chị biết anh ở đó, đặc vụ FBI đã từng là người cố vấn dày kinh nghiệm của chị trong suốt thời gian chị ở New Orleans, là người đóng vai trò quan trọng trong đời chị mặc dù ở xa. Âm thanh vọng tới chị qua tai nghe một lát khiến cơn run chạy suốt sống lưng chị: tiếng đều đều lặp đi lặp lại của bài hát tang, tiếng vọng của nhiều giọng nói cho thấy một khoảng không rộng lớn, có lẽ là một thánh đường. Một cái gì đó ảm đạm và hung hiểm trong cách lặp lại ba từ hết lần này đến lần khác bằng giọng đều đều. Những tiếng the thé, đau khổ khóc người chết khiến gan ruột chị lộn nhào. Những tiếng than khóc khổ sở kéo dài vài giây rồi nhỏ dần, chị đoán Dupree đã di chuyển ra xa.

Rốt cuộc anh cất tiếng, giọng anh để lộ nỗi khổ não mà chính chị cũng cảm thấy.

– Đừng gọi tôi nữa, tôi sẽ gọi cho cô. - Rồi anh ngắt máy, để lại cho Amaia cảm giác nhỏ bé và xa cách đến mức chị muốn hét lên.

Amaia vẫn đang cầm điện thoại thì chuông reo. Chị nhìn màn hình, vừa hy vọng vừa kinh hãi. Chị nhận ra số ID của FBI và nghe thấy giọng nói thân thiết của đặc vụ Johnson chào chị từ Virginia. Anh thông báo các hội nghị chuyên đề ở Quantico đã được bật đèn xanh và họ mong chị đóng góp trong lĩnh vực nghiên cứu liên quan đến hành vi tội phạm. Hiện tại, họ đang trong quá trình xin phép thượng cấp của chị.

Cho đến thời điểm đó, cuộc nói chuyện của họ không khác gì bất cứ cuộc nói chuyện nào của chị với các nhân viên FBI, nhưng thực tế là chị nhận được cuộc gọi này ngay sau khi gọi Dupree, và điều đặc vụ Johnson nói ngay sau đó đã khẳng định rằng họ đang giám sát các cuộc gọi của chị.

– Thanh tra, chị có liên hệ gì với đặc vụ Dupree không?

Amaia cắn môi, lưỡng lự lúc nhớ lại cuộc nói chuyện với đặc vụ Johnson trước đó một tháng, anh đã khuyên chị đừng sử dụng đường dây điện thoại của cơ quan cho bất cứ việc gì liên quan đến đặc vụ Dupree, và cho chị số đặc biệt để gọi. Trong những dịp hiếm hoi lúc cố liên lạc được với Dupree, giọng anh luôn xa vời vợi, đầy những tiếng vang; lúc nào họ cũng bị cắt liên lạc, và có lần số của anh biến khỏi điện thoại của chị như thể cuộc gọi chưa bao giờ xảy ra. Rồi những email bí ẩn chị nhờ Jonan xem xét, anh vừa dò ra nguồn tới một địa chỉ IP ở Baton Rouge, Louisiana, đúng lúc đó FBI can thiệp, ra lệnh cho Jonan bỏ ngay việc tìm kiếm. Johnson hỏi chị về Dupree dường như anh đã quên những điều chị kể với anh trong cuộc trò chuyện cuối cùng của họ, cụ thể là Dupree luôn luôn trả lời các cuộc gọi của chị. Dù thế nào đi nữa, lúc này Johnson gọi chị vì anh biết chị vừa gọi Dupree. Thông báo là chị được mời đến dự hội nghị chỉ là một cái cớ.

– Không thường xuyên lắm. Thỉnh thoảng tôi gọi để chào hỏi, cũng như với anh vậy, - chị nói, thờ ơ.

– Chị có nói với đặc vụ Dupree về vụ anh ấy đang làm không?

Hình như Johnson đang đánh dấu vào tờ câu hỏi kiểm tra nội bộ.

– Không, tôi không biết anh ấy đang làm một vụ mới.

– Nếu Dupree liên hệ lại với chị, chị sẽ báo cho chúng tôi chứ?

– Đặc vụ Johnson, anh đang cảnh báo tôi có chuyện gì không ổn sao?

– Chỉ là mấy ngày gần đây, chúng tôi không liên hệ được với đặc vụ Dupree. Tôi nghĩ tình hình có hơi phức tạp hơn, anh ấy quyết định án binh bất động vì những lý do an ninh. Chị đừng lo lắng, thanh tra ạ. Tuy vậy, nếu Dupree liên hệ, chúng tôi sẽ rất cảm kích nếu chị cho biết ngay lập tức.

– Tôi sẽ làm thế, đặc vụ Johnson.

– Cảm ơn thanh tra, chúng tôi mong sớm gặp chị ở đây.

Amaia ngắt máy rồi ngồi trong xe mươi phút đợi điện thoại reo lần nữa. Lúc chuông reo, chị nhận ra số cá nhân của Johnson trên màn hình.

– Có chuyện gì thế, đặc vụ?

– Tôi đã kể với chị, Dupree làm mọi việc theo cách riêng của anh ấy. Chị biết đấy, anh ấy không liên lạc một thời gian là chuyện bình thường khi đang hoạt động bí mật. Tìm thấy đúng lúc có thể rất khó khăn. Tuy nhiên, cùng với việc thái độ của Dupree có phần thiếu tôn kính đã làm họ đặt câu hỏi về nhân thân của anh ấy.

- Ý anh là người ta nghĩ vỏ bọc của anh ấy đã bị lộ?

– Đó là cách giải thích chính thức. Sự thật là người ta cho rằng anh ấy có thể đã bị bắt làm con tin.

– Anh nghĩ sao? - Amaia nói thận trọng, chị tự hỏi có thể tin Johnson đến đâu. Làm sao chị biết chắc cuộc gọi thứ hai này không bị ghi âm?

– Tôi nghĩ Dupree biết mình đang làm gì.

– Tôi cũng nghĩ thế, - chị tuyên bố với sự thuyết phục hết mức có thể, lúc những tiếng than khóc kỳ cục chị đã nghe thấy khi Dupree trả lời lại vang lên lần nữa trong đầu chị.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.