Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 27 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Những cử chỉ nho nhỏ, những chi tiết, mọi thứ vụn vặt đó đã tô điểm cho thế giới của chị và trở nên không thể thiếu được, càng nhấn mạnh sự vắng mặt của James. Amaia đã thức giấc mười lăm phút, vuốt ve cái gối của anh bằng mu bàn tay. Cách anh đánh thức chị bằng một loạt những nụ hôn lên đỉnh đầu, cốc cà phê sữa sáng sáng anh đặt trên bàn cạnh giường; bàn tay anh to, thô ráp của một nhà điêu khắc, mùi da anh qua chiếc áo len, khoảng không giữa hai cánh tay anh là nơi trú ẩn của chị…

Chị xuống giường và đi chân không, bước nhẹ vào bếp pha cà phê, mang lên gác rồi lại chui vào dưới chăn. Chị lo lắng nhìn điện thoại, đúng lúc nó reo, nhưng nỗi tức giận của chị thay bằng tò mò khi nhận ra số của cha Sarasola.

– Thanh tra… tôi chưa biết kể cho cô chuyện này ra sao đây. - Chị ngạc nhiên: nếu có một người trên đời có thể diễn đạt mọi điều hết sức trơn tru thì người đó là Sarasola; chị không thể hình dung sự gì khiến ông ta khó nói nên lời. - Rosario đã trở lại.

– Cái gì? Ông nói là…

– Chưa đầy mười lăm phút trước, mẹ cô bước vào bệnh viện, đứng ngay trước camera CCTV ở khu đón tiếp, rút dao ra và cứa vào cổ mình.

Amaia run từ đầu tới chân.

– Các nhân viên lễ tân và hai bảo vệ ở cửa gọi cấp cứu ngay lập tức, và các bác sĩ của chúng tôi đã làm mọi thứ có thể để cứu bà, nhưng… Tôi xin lỗi, Amaia: mẹ cô đã chết trên đường tới phòng mổ. Chúng tôi không thể làm gì được, bà ấy đã chảy máu đến chết.

Văn phòng của bác sĩ Sarasola vẫn lạnh lẽo và vô cảm như lần đầu tiên chị tới thăm. Ông ở đó, vẻ lúng túng; chị hình dung ông ở nhà hơn là ở văn phòng như bác sĩ San Martín tại Viện Pháp y. Căn phòng được trang hoàng với vẻ khổ hạnh của tu viện, một cây thập giá giản dị là thứ trang trí duy nhất trên các bức tường trắng muốt, mênh mông. Đồ đạc tuy thuộc loại chất lượng tốt nhưng cũng vô cảm như bất cứ thứ gì ở ngân hàng hoặc các trụ sở cơ quan khác. Chiếc bàn bằng gỗ anh đào là vật duy nhất nổi bật, tăng thêm cá tính và thị hiếu tinh tế của chủ nhân nơi đây. Chính sự bình dị đó dẫn đến ý nghĩ: không nhiều đồ đạc có thể hút ánh nhìn, khuyến khích việc tự xem xét nội tâm, suy tư và thẩm vấn. Đó là thứ Amaia nghĩ trong một giờ qua. Chị chỉnh lại quần áo và để chế độ lái tự động tới bệnh viện, lúc một ngàn lẻ một kỷ niệm tuổi thơ ào đến trong đầu. Tuy phần lớn là đau đớn, song chị ý thức được nỗi sầu muộn lạ lùng, khao khát một thứ chị chưa bao giờ có.

Mặc dù Amaia cố không nghĩ lâu đến nỗi sợ luôn quanh quất bên mình, tới một triệu lần chị đã ao ước có thể cất bỏ gánh nặng đó, gạt được Rosario ra khỏi tâm trí. Chị đã mất suốt một tháng qua, bảo vệ niềm tin là mẹ mình còn sống, đang ẩn nấp ở đầu đó, chờ thời cơ, đợi tấn công. Chị cảm thấy điều đó trong xương tủy, theo cách con cừu cảm thấy sự có mặt của con sói, cùng bị nỗi sợ và nỗi thống khổ của con vật dẫn dắt, chị đã chống lại những người cứ khăng khăng là dòng sông đã cuốn Rosario đi. Lúc này, ngồi trong văn phòng của Sarasola, cơn sốc ban đầu đã nhường chỗ cho sự thất vọng và vỡ mộng mà chị không thể giải thích.

Sarasola đi cùng chị xuống một hành lang dài, kể lại chi tiết việc Rosario trở về, rồi dẫn chị vào phòng điều khiển. Amaia nhớ lại đêm mẹ chị trốn khỏi bệnh viện, chị cũng vào đúng căn phòng này để xem các cảnh phim CCTV.

– Tôi biết cô là một thám tử điều tra án mạng, nhưng mặc dù mối quan hệ tiêu cực với Rosario, bà ấy vẫn là mẹ cô. Tôi báo trước với cô rằng những hình ảnh này rất tệ và cô có thể phiền lòng khi xem. Cô hiểu chứ?

– Tôi hiểu, nhưng tôi cần xem tận mắt.

– Rất tốt. - Sarasola ra hiệu cho trưởng bộ phận an ninh bật lại các cảnh phim. Tầm nhìn rộng của khu vực đón tiếp và lối vào, đầy những màn hình từ các camera đặt bên trên các cửa thang máy. Nhiều người đến và đi: các bệnh nhân ngoại trú, nhân viên y tế và các nhân viên khác bắt đầu hoặc hết ca. Chị thấy Rosario bước vào, một tay giấu dưới áo khoác, tay kia nắm chặt eo. Đi từ từ - không phải vì khó khăn, mà giống như một người hết sức mệt mỏi hoặc chán nản - bà ta bước thẳng tới trung tâm phòng nghỉ, ngước nhìn để biết chắc mình ở trong tầm quay trọn vẹn của camera. Rosario đang khóc, vẻ buồn bã hiện trên bộ mặt đầy vệt nước mắt. Bà ta vươn tay vào đám quần áo, rút ra một con dao lưỡi dài và để lên cổ họng. Amaia nhận ra vẻ nhăn nhó tàn ác trên môi mẹ lúc bà ta đưa lưỡi dao từ trái sang phải, rạch đứt cổ mình bằng một động tác mau lẹ. Rosario nhắm mắt, lảo đảo vài giây rồi ngã xuống sàn. Còi báo động tắt, nhiều người bắt đầu chạy, các y tá và nhân viên cấp cứu vây quanh Rosario, chắn tầm nhìn của máy quay. Trường bộ phận an ninh tắt màn hình. Amaia quay sang Sarasola.

– Ông báo cho các chị tôi được không?

– Tất nhiên rồi. Cô đừng lo, tôi sẽ lo việc đó.

Amaia không muốn nói chuyện với bất cứ ai, với gia đình, với San Martín, với Markina, kể cả với Chánh thanh tra đã gọi cho chị hai mươi phút trước. Sarasola đưa chị về văn phòng, chị nghe thấy ông đi sâu vào các việc dường như là một thủ tục hoàn hảo hằng ngày, không tiếp người đến thăm, đề nghị họ tôn trọng nỗi buồn của chị. Nhưng thực sự, chị không cảm thấy đau buồn, không hề có cảm giác đau đớn, không yên bình, không nhẹ nhõm, không cả hài lòng như một người thấy kẻ thù của mình bị hủy diệt. Amaia không hề cảm thấy khuây khỏa hoặc toại nguyện, và chỉ sau khi suy nghĩ kỹ càng, chị mới hiểu ra vì sao: sự việc này hầu như không có lý, chị không tin nổi, nó thật vô nghĩa, không hợp lý, làm tiêu tan những mong đợi của chị. Đây không phải là cách con sói bị chế ngự. Hủy diệt sức mạnh của sói, ta phải lần theo dấu vết của nó, gài bẫy nó, đương đầu với nó. Sói không bao giờ tự tử, chúng chỉ lao người vào tảng đá, sói chỉ ngừng lại khi bị giết chết. Amaia bị ám ảnh vì dáng vẻ chán nản của Rosario, vẻ mặt tang tóc của bà ta, những giọt nước mắt chảy dài xuống má, nét nhăn nhó trên môi lúc bà ta chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ. Chị đã thấy y như thế ở một con sói khác, Berasategui, khi tự vẫn đã giàn giụa những giọt nước mắt thương thân vì phải mất mạng sống của chính mình. Sau khi quan sát cái chết của Rosario, ngay lập tức Amaia càng tin chắc rằng cả Berasategui lẫn mẹ chị đều không tự nguyện kết liễu đời mình.

Một cảm giác khiếp sợ quen thuộc bao trùm lấy chị, cảm giác khi phải đối mặt với sự lừa dối, với ấn tượng kinh hoàng mình đang bị kẹt trong một mớ dối trá.

Chị rời văn phòng của Sarasola, không nói lời tạm biệt và về thẳng đồn cảnh sát Elizondo.

Amaia chạy tuốt lên tầng hai, tìm đồng nghiệp ở khắp các phòng. Chị thấy Zabalza đang ngồi bên máy tính.

– Iriarte và Montes đâu?

– Họ đi Igantzi, thẩm vấn một phụ nữ vừa đệ đơn ly dị sau ba tuần mất con gái vì hội chứng đột tử. Sau đó, họ đến gặp một phụ nữ khác ở Hondarribia. Sếp… tôi đã nghe tin về mẹ chị…

– Đừng nói gì hết, - Chị ngắt lời, quay đi và về thẳng phòng mình. Chị nhét USB chứa các file của Jonan vào máy tính, và mở tất cả các tài liệu. Lần đầu tiên, Amaia nhận ra thứ chị đang xem: một mớ những dối trá, giả tạo và lừa gạt.

Ngôi mộ ở Ainhoa có hai đứa trẻ bị coi là đã bị lấy đi. Một lời dối trá. Cũng ngôi mộ ấy, hài cốt của một bé gái đã bị lấy đi, một dối trá nữa. Cuộc gặp giữa Yolanda Berrueta và Inma Herranz, lại thêm một việc dối trá. Lý lịch làm việc của Fina Hidalgo che giấu sự dối trá, cũng như quan hệ của Berasategui với giáo phái ở Argi Beltz. Những hình ảnh thẩm phán Markina đến nhà tù ngày Berasategui chết, một sự dối trá nữa. File của Jonan là một bộ sưu tập những điều không thật, giả mạo làm ra vẻ vì lợi ích của chị. Chị mở file có các ảnh chị và Markina ở bên ngoài Trung tâm hội nghị Baluarte đêm ấy, tự hỏi chúng có ý nghĩa gì, chúng che giấu bí mật gì đây. Chị đóng file và mở file khác, chứa địa chỉ một nhà dưỡng lão ở Madrid, nơi một người phụ nữ tên là Sara được nhận vào. Chị phân vân: dối trá nào ở đằng sau cái tên ấy.

Điện thoại của chị nhảy vài xen ti mét trên bàn, phát ra tiếng vù vù khó chịu như một con côn trùng giãy chết. Là Padua thuộc Guardia Civil. Chị ngập ngừng, cân nhắc xem có nên trả lời hay không. Padua là một trong những người tin rằng Rosario đã chết trong trận lụt; đích thân anh đã tham gia cuộc tìm xác, đã vững tin vào ý kiến của mình hoặc cho chứng cứ rằng Rosario vẫn còn sống, đồng tình với quan điểm của chị. Chị lắng nghe anh chia buồn và cảm ơn. Lúc chị đặt điện thoại xuống bàn, nó lại reo. Lại là Markina, song chị từ chối cuộc gọi.

Phó thanh tra Zabalza thò đầu qua cửa, mặt anh lộ rõ vẻ khổ sở.

– Sếp, tôi nghĩ chúng tôi vừa tìm ra một thứ quan trọng.

Chị gật đầu ra hiệu cho anh vào.

– Theo sếp yêu cầu, tôi đã điều tra lý lịch y tế của Tabese. Trường Đại học y khoa Madrid có ghi trong danh sách một bệnh viện Tabese ở Las Rozas, hoạt động từ những năm 1970 cho tới giữa những năm 1990; người điều hành chắc chắn là bác sĩ Tabese. Tôi đã tìm ra người ở trường còn nhớ ông ta, họ kể với tôi ông ta là một nhân vật nổi tiếng ở Madrid thời đó, lừng danh vì những phương pháp mới lạ ông ta nhập từ Mỹ. Bác sĩ Tabese đã qua đời, họ không biết chính xác là bao giờ nhưng khẳng định ông ta được chôn cất ở Hondarribia, nơi ông ta sống sau khi thôi làm bác sĩ tâm lý. Lý do ban đầu chúng tôi không tìm ra ông ta vì ông ta lấy tên của bệnh viện mình. Tên thật của ông ta là Xabier Markina, - anh nói và đặt xuống trước mặt chị một bức ảnh đen- trắng phóng to.

– Markina?

– Bác sĩ Xabier Markina là cha của thẩm phán Markina.

Sửng sốt vì phát giác này, Amaia ngắm kỹ bức ảnh.

– Bác sĩ Tabese trông như một bản sao già hơn của con trai ông ta.

Chị nhớ lại Markina kể cha là bác sĩ, đã chết ngay sau khi mẹ chết ít lâu vì đau lòng vợ nhiều lần có ý định tự tử, nên phải gửi vào một bệnh viện tâm thần. Chị cầm điện thoại và bấm số của Iriarte. Trong lúc chị nói chuyện, Zabalza lui về phòng mình.

– Anh còn ở Hondarribia không?

– Gần như thế, - anh đáp.

– Tôi cần anh đến tòa thị chính thành phố tìm hiểu bác sĩ Tabese chôn ở đâu. Trường Đại học Y khoa Madrid xác nhận ông ta là bác sĩ tâm lý, hành nghề từ những năm 70 đến những năm 90 ở bệnh viện Tabese, một bệnh viện dành riêng cho các bệnh nhân giàu có. Ông ta đã nghỉ hưu và đến sống tại Hondarribia. Hình như ông ta chết ở đó. Có thể ông ta đăng ký bằng tên thật: Xabier Markina. Bác sĩ Tabese là cha của thẩm phán Markina.

Iriarte vẫn im lặng, trong lúc Amaia nghe thấy tiếng huýt sáo rất dài của Montes, có lẽ anh đang lái xe và theo dõi câu chuyện qua loa.

– Cẩn trọng nhé, hỏi xem giấy chứng tử và các biên bản tang lễ ở nghĩa trang nơi chôn cất ông ta.

Chị định ngắt máy thì Iriarte nói:

– San Martín đã gọi điện, kể cho chúng tôi về mẹ chị… Tôi không biết nói gì thanh tra ạ, chúng tôi đã sai còn chị thì đúng. Đây không phải lúc bàn việc này, tôi chỉ muốn nói để chị biết là tôi xin lỗi.

– Không sao đâu, đừng lo chuyện đó, - chị đáp.

Sau khi chấm dứt cuộc gọi, chị rút USB của Jonan ra và tắt máy tính, rồi cầm áo khoác. Đang đợi thang máy, thì trong cơn bốc đồng, chị quay lại và tới văn phòng, nơi Zabalza đang làm việc.

– Anh có muốn đi cùng tôi không?

Không đáp lại, anh rút khẩu súng lục ổ quay trong ngăn kéo, đút vào bao và đi theo chị.

Họ vào xe của Amaia và chị im lặng lái cho tới lúc đến ngoại vi Pamplona. Chị đỗ vào một trạm xăng và hỏi:

– Anh có muốn lái xe không? Tôi cần suy nghĩ.

Anh cười toét miệng.

Bốn trăm năm mươi cây số không trò chuyện là quá mức chịu đựng của phó thanh tra Zabalza. Cố kìm câu hỏi trong đầu tới hàng trăm lần, rồi anh hỏi có thể bật nhạc được không. Chị gật đầu. Hai giờ trên đường, anh tắt radio và cắt ngang dòng suy nghĩ của chị.

– Tôi đã hoãn đám cưới, - anh tuyên bố.

Amaia sửng sốt, nhìn Zabalza chằm chặp. Tránh cái nhìn chăm chú của chị, anh tập trung nhìn đường. Nhận thấy Zabalza khó xử và không muốn làm anh bối rối thêm, chị không nói gì, và ngoảnh đi lần nữa.

– Thực ra thì, lẽ ra tôi không bao giờ nên để sự việc đi quá xa. Đó là một sai lầm ngay từ đầu… Chị có biết sự gì lạ lùng đến thế không? Chính cái chết của Etxaide đã cho tôi can đảm. - Chị liếc nhìn anh, rồi lại nhìn đường. - Tối hôm ở nhà cha mẹ cậu ấy, tôi gặp bạn bè và bạn tình của Jonan… Ờ, với tôi đấy chính là sự mặc khải. Cha mẹ Jonan tự hào vì cậu ấy biết chừng nào… Đám tang không hề khoe khoang như nhiều đám khác, đầy ắp những lời ca ngợi một người chỉ vì họ vừa chết. Chị có thấy cách họ đối xử với bạn tình của cậu ấy không? - Amaia gật đầu. - Tôi lắng nghe những người bạn nói về Jonan hàng giờ, những lời cậu ấy đã nói, những suy nghĩ của cậu ấy… Và tôi nhận ra rằng tôi không biết gì về Jonan hết, chắc vì cậu ấy đại diện cho mọi thứ tôi mong muốn trở thành, mọi thứ tôi không có. Tôi không quan tâm Bộ Nội vụ nói gì, và cũng không quan tâm kết quả có thể đoán trước về cuộc điều tra của họ: Jonan Etxaide là một chàng trai lương thiện, trung thành và đáng tin cậy. Cậu ấy là người can đảm, có dũng khí để sống cuộc đời của mình.

Anh im bặt. Vài giây sau, Amaia hỏi:

– Anh ổn không?

– Không, nhưng tôi sẽ ổn thôi. Ngay bây giờ tôi vẫn khổ sở vì tác động của quả bom tấn ấy, nhưng bản thân tôi cảm thấy khá hơn, thế nên nếu chị cần tôi làm thêm giờ, làm việc muộn hoặc lái xe tới sa mạc Sahara, tôi rất vui được bận bịu. - Chị định nói thì anh bổ sung. - À mà này, chị đã đúng. Chị có nhớ chị nói gì ở Arizkun, vào đêm xảy ra vụ mạo phạm không? Chị bảo tôi giống hệt cậu trai ấy, không có khả năng đối mặt với cuộc đời, cảm giác của cậu ta là đang bị kẹt bẫy. Chị đúng, còn tôi thì sai.

– Anh không cần phải…

– Có, cần chứ. Tôi cần giải thích để chị có thể tin cậy tôi.

– Đúng, - chị cười tươi tỉnh. - Anh đã gọi tôi là gì nhỉ? “Cảnh sát hạng sao khốn kiếp!”

– Phải, tôi xin lỗi.

– Không đâu, tôi thích cái tên đó. Tôi đang nghĩ đến việc thêu chữ đó lên mũ FBI của tôi, nó sẽ khuấy động các đặc vụ Mỹ.

Zabalza lại bật radio.

Bệnh viện La Luz ở trong một tòa nhà cũ, phong cách có thể minh họa cho kiến trúc của khối cộng sản Đông Âu, nhưng hài hước thay, mọi sự cuồng bạo trong thời Franco lại đổ vào các cơ quan chính phủ trước hết. Sự gần gũi với căn cứ quân sự ở Torrejon de Ardoz gợi ý tưởng nó từng được dùng làm gì trong những ngày đã qua. Họ để ô tô trong bãi xe lớn quá cỡ, tập hợp đủ các loại xe xếp thành hàng trong các khoảng không gian gần tòa nhà nhất.

An ninh ở bệnh viện lạc hậu so với bệnh viện tâm thần Nuestra Seiiora de las Nieves hoặc Bệnh viện University ở Pamplona, nơi mẹ chị bị giam giữ. Không có người gác, chỉ có một cổng sắt lớn lắp điện thoại nội bộ. Họ ấn nút và khi được hỏi nhân dạng, họ trả lời: Cảnh sát.

Khu vực đón tiếp vắng vẻ, chỉ có một tá xe đẩy chồng chất những khăn mặt, miếng mút, bỉm tã, xếp thành hàng sát bức tường phía xa. Nhưng thứ gây ấn tượng cho họ ngay lập tức lúc bước qua cửa là mùi. Nồng nặc mùi nước tiểu, mùi phân, mùi rau luộc và nước hoa rẻ tiền. Họ tiến đến quầy, một phụ nữ trạc năm mươi tuổi mặc váy và áo vét đón tiếp. Bà ta đi thẳng tới chỗ họ, giơ tay.

– Xin chào, tôi là Eugenia Narvaez. Lễ tân báo với tôi các vị thuộc Sở Cảnh sát, - bà ta nói, xét nét mặt họ. - Tôi hy vọng không có chuyện gì rắc rối.

– Không, không có gì đâu. Tôi là thanh tra Salazar, còn đây là phó thanh tra Zabalza. Chúng tôi muốn nói chuyện với bà về một bệnh nhân cũ.

Sự nhẹ nhõm tràn ngập mặt người đàn bà.

– Về một bệnh nhân ạ, vâng, tất nhiên rồi, - bà ta nói, ra hiệu mời họ tới bàn tiếp đón. Bà ta ngồi xuống trước máy tính, các ngón tay đặt trên bàn phím và nhìn họ chờ đợi.

– Bệnh nhân này được nhận vào viện vài năm trước, và tôi tin rằng bà ta đã chết ở đây. Tên bà ta là Sara Durán.

Eugenia Narvaez nhìn họ, bối rối.

– Chắc là có sự nhầm lẫn, Sara Durán là bệnh nhân ở đây đã nhiều năm, và bà ta vẫn sống khỏe mạnh, hoặc là vài phút trước, khi tôi cho bà ấy uống thuốc, - bà ta nói và mỉm cười.

– Ồ, thế thì lạ thật, - Amaia đáp lại. - Chúng tôi muốn gặp bà ấy, nếu bà không phản đối.

– Không một chút nào, - Eugenia Narvaez nói, - mặc dù tôi phải báo trước là các vị sẽ không cảm nhận được gì nhiều từ bà ta đâu. Ý niệm của Sara về thực tế rất khác với của các vị và của tôi - đầu óc bà ấy lẫn lộn. Bà ấy quá căng thẳng, lúc khóc lúc cười. Đừng lo nếu bà ấy thể hiện hành vi này, cứ nói chuyện như không có gì xảy ra. Tôi sẽ gọi một hộ lý đưa các vị tới gặp bà ấy, - bà ta nói và nhấc điện thoại.

Hai chục cái ghế xếp thành hàng trước tivi đang chiếu một bộ phim cao bồi. Khoảng một chục người ngồi trên các ghế gần màn hình nhất. Người hộ lý đến gần một người đàn bà trong nhóm đó.

– Sara, bà có khách thăm. Quý vị đây muốn gặp bà.

Người đàn bà nhìn hộ lý ngờ vực, rồi nhìn họ. Cái cười nở rộng lan khắp mặt bà. Bà ta đứng dậy không quá khó khăn, đỏm dáng khoác tay người hộ lý đưa mình tới góc phòng phía xa, nơi có bốn cái ghế xếp quanh cái bàn tròn.

Sara gầy guộc đến đau lòng, bộ mặt nhăn nheo hốc hác. Tóc bà ta buộc túm đuôi ngựa, không dày và bóng, cũng chưa trắng xóa mà có những vệt trắng xen lẫn hoa râm. Sara vẫn mặc áo ngủ, tuy đã quá bốn giờ chiều. Bên ngoài, bà ta khoác áo choàng cài hết khuy, đầy những vết bẩn của đồ ăn.

– Chào Sara, tôi đến đây gặp bà vì muốn bà kể về chồng và con trai của bà.

Nụ cười trên mặt bà ta biến mất.

– Cô không biết à? Bé của tôi chết rồi! - Bà ta rền rĩ, vùi mặt vào hai bàn tay. Amaia quay về phía người hộ lý đang quan sát họ từ đầu kia căn phòng. Anh ta ra hiệu cho họ tiếp tục.

– Sara, chúng tôi không tới đây để nói chuyện về bé của bà. Chúng tôi muốn nói về con trai đã lớn của bà và chồng bà.

Người đàn bà nín khóc.

– Cô nhầm rồi, tôi không có con trai, tôi chỉ có con bé, bé của tôi đã chết, - bà ta nói và nhăn nhó bộ mặt buồn bã.

Amaia rút điện thoại và giơ cho bà ta xem ảnh của Markina.

Mặt bà ta rạng ngời lên.

– À, phải rồi, ông ấy điển trai chưa này? Nhưng sao cô lại gọi ông ấy là con trai tôi? Đây là chồng tôi.

– Không, đây không phải chồng bà, mà là con trai bà.

– Cô tưởng tôi ngu chắc! Cô tưởng tôi không biết là chồng tôi à? - Bà ta rít lên, vồ lấy tấm ảnh từ tay Amaia và nhìn chằm chặp, rồi lại mỉm cười. - Tất nhiên đây là chồng tôi. Ông ấy mới đẹp trai làm sao! Mắt ông ấy, miệng ông ấy, bàn tay ông ấy, da ông ấy đẹp đến thế, - bà ta nói, các đầu ngón tay sờ lên màn hình. - Tôi không thể cưỡng lại ông ấy. Cô có hiểu không? Cô cũng không thể cưỡng lại ông ấy, nhưng tôi không trách cô, chẳng ai có thể cưỡng lại được. Tôi chưa bao giờ quên ông ấy, chưa bao giờ yêu ai như yêu ông ấy. Tôi vẫn yêu và thèm khát ông ấy mặc dù ông ấy chẳng bao giờ đến thăm tôi. Ông ấy không yêu tôi nữa, ông ấy không yêu tôi nữa. - Bà ta lại bắt đầu nức nở. - Nhưng tôi không cần, tôi chưa bao giờ hết yêu ông ấy.

Amaia nhìn bà ta, thương hại. Chị đã gặp vài nạn nhân của bệnh Alzheimer, không nhận ra con mình, hoặc nhầm họ là bản sao trẻ hơn của những người họ quen biết trong quá khứ. Chị tự hỏi liệu có nên cố giải thích cho bà ta lý do chồng bà không đến thăm vì ông ta đã chết, hay tốt hơn là không nói gì để bà ta đỡ sốc, mặc dù nó chỉ kéo dài trong chừng mực bà ta quên đi thôi.

– Sara, đây là con trai bà. Tôi hình dung anh ta giống chồng bà như tạc vậy.

Bà ta lắc đầu.

– Cô nói gì thế? Rằng tôi là mẹ ông ấy? Tất nhiên tôi phải nhìn một cái, - bà ta lẩm bẩm, chà xát hai bàn tay lên bộ mặt nhăn nheo. - Người ta không cho tôi soi gương… Cô bảo họ, thuyết phục họ để gương trong phòng tôi được không? Tôi không tự cắt thịt mình lần nữa đâu. Tôi hứa mà, - bà ta nói, giơ cho họ xem cổ tay đầy những vết sẹo chằng chịt.

Một lần nữa, người đàn bà lại tập trung vào bức ảnh.

– Ông ấy đẹp trai quá chừng! Ông ấy vẫn làm tôi phát điên, tôi chưa bao giờ có thể cưỡng lại ông ấy, - Bà ta tốc ngược váy ngủ, thò tay vào giữa hai chân và cọ xát nhịp nhàng. - Tôi vẫn không thể.

Amaia chộp lấy điện thoại, ra hiệu cho người hộ lý tiến tới.

– Bà không nhớ con trai bà sao, Sara?

Người hộ lý đứng sau lưng Sara, nhìn bà ta trách móc. Bà ta ngừng cử động bàn tay, giận dữ quay sang Amaia và nói:

– Tôi không có con trai. Bé của tôi chết rồi, chính vì thế tôi mới suy sụp. Vì không có gì vất vả bằng tôi đã cố từng ấy năm, không ngày nào tôi không nghĩ đến ông ấy, mặc dù tôi biết ông ấy không yêu tôi, ông ấy là nguyên nhân làm tôi suy sụp. Mặc dù mọi thứ đó, tôi vẫn muốn ông ấy đ… tôi, - bà ta nói, lại tự cọ xát trong tấm váy ngủ.

– Sara! - Người hộ lý quát và bà ta ngừng hẳn. - Tôi nghĩ bây giờ đủ rồi, bà ta rất dễ bị kích động, - anh ta nói và quay sang họ.

Lúc họ đứng dậy để ra về, người đàn bà quay sang Amaia, vẻ gớm ghiếc, cuồng dại hiện trên mặt.

– Cả cô cũng thế! - Bà ta kêu thất thanh, lúc người hộ lý cố dùng cánh tay kìm bà ta lại. - Cô cũng muốn ông ấy đ… cô. - Bà ta ngừng, dường như sửng sốt vì nhận thức bất chợt, rồi gào lên. - Không, cô không được làm thế. Ông ấy đã đ… cô chưa, hả? Bây giờ ông ấy đang ở trong l… cô và trong đầu cô, cô sẽ chẳng bao giờ xua được ông ấy đi!

Lúc tới cầu thang, họ lại nghe thấy tiếng người đàn bà la hét. Bà ta bất chợt xuất hiện, chạy tới chỗ họ. Lúc đến ngang hàng, bà ta túm lấy cổ tay Amaia và dúi một quả óc chó nhỏ, cứng vào lòng bàn tay chị. Sau đó, bà ta quay lại đối diện với người hộ lý đang đi tới, giơ hai cánh tay trong cử chỉ đầu hàng.

Amaia quan sát quả óc chó nhỏ, rắn, lấp lánh mồ hôi hoặc có thể một thứ khác nữa.

– Này Sara! - Chị gọi to.

Lúc người đàn bà quay ngoắt lại nhìn chị, Amaia buông rơi quả óc chó xuống sàn, nghiền nát dưới chân, các thứ bên trong còn lại một vòng tròn màu đen lẫn vỏ.

Người đàn bà òa khóc.

Eugenia Narvaez đợi họ ở chỗ tiếp đón.

– Ôi chao, chắc không mấy dễ chịu, - bà ta nói, nhận ra cách Amaia để hai bàn tay cách xa sườn.

– Đừng lo. Còn một việc nữa. Chúng tôi cần xem hồ sơ nhập viện của Sara, và muốn biết ai trả phí tổn cho bà ấy, con trai bà ấy có đến thăm lần nào không.

– Tôi e rằng những thông tin đó là mật. Còn việc bà ấy có con trai, người con duy nhất mà tôi biết là một bé gái đã chết.

– Một bé gái? Tôi tưởng bà ấy nói là một bé trai…

– Bà ấy luôn gọi cô bé là “bé của tôi”, nhưng là một bé gái; mọi người đều biết điều đó, bà ấy kể với bất cứ ai chịu lắng nghe. Ngoài ra, nó cũng được ghi trong bệnh án của bà ấy.

– Bà có nhận ra người này không? - Zabalza giơ cho bà ta xem ảnh của Markina.

Người đàn bà mỉm cười.

– Không. Hãy tin tôi, tôi sẽ không quên một người đàn ông như thế một cách dễ dàng đâu.

– Senora Narvaez, chúng tôi không đòi xem thông tin y tế, - Amaia nói. - Chúng tôi chỉ quan tâm đến ngày tháng Sara nhập viện, ai thanh toán các hóa đơn. Bệnh viện này của bà có vẻ giống một doanh nghiệp nhỏ hay ho, có nhiều bệnh nhân, tất cả - như chúng tôi nhìn thấy - đều mặc đồ ngủ vào lúc năm giờ chiều, còn Sara hình như đã mấy ngày nay không được tắm rửa. Tôi không có thẩm quyền gì ở đây, nhưng tôi có thể thông báo với các đồng nghiệp của tôi ở Madrid, họ sẽ tới đây ngay lập tức để đảo lộn nơi này. Dù bà có tuân theo luật lệ hay không, tôi chắc sẽ rất bất tiện đấy… đúng không nào?

Nụ cười của bà ta biến mất. Không nói một lời, bà ta quay lưng lại phía họ và tiến bước về văn phòng. Ba phút sau, trong thời gian đó Amaia đã kịp rửa tay, người phụ nữ trở lại với một bản sao.

– Đây là bản sao giấy nhập viện của bà ấy. Tôi không biết ai trả tiền cho bà ấy, nhưng tiền gửi từ tài khoản này, - bà ta nói, chỉ một dãy con số ghi bằng bút ở cuối tờ giấy.

Họ hít thở những ngụm lớn không khí trong lành ngay lúc bước qua ngưỡng cửa.

– Tôi nghĩ mùi này sẽ còn ám tôi nhiều tuần lễ, - Zabalza nói, nghiên cứu nội dung tờ giấy. - Tài khoản ngân hàng miền Navarre, loại mã ở Pamplona, và giấy nhập viện do Xabier Tabese ký năm 1995.

Mười lăm phút sau, điện thoại của Amaia reo. Là Markina. Chị nhận cuộc gọi, nhưng không bật loa.

Giọng ông vừa ân hận vừa thất vọng.

– Amaia, có chuyện gì thế? Anh vừa nhận một cuộc gọi từ bệnh viện ở Madrid, nơi mẹ anh đang được chăm sóc, họ báo em đã đến thăm bà.

Được, được lắm, với một người không hề biết ai là người thanh toán phí tổn, bà ta không lãng phí nhiều thời gian! Amaia nghĩ nhưng không nói gì.

– Amaia, nếu em muốn biết điều gì, em có thể hỏi anh.

Chị vẫn không nói gì.

– Cả ngày nay anh đã cố liên lạc với em. Sáng nay người ta bảo em đã đến bệnh viện Opus Dei. Anh đến đó để chuyển xác, nhưng em đã đi rồi và em không nhận các cuộc gọi của anh. Anh rất lo cho em, té ra em đang giải quyết những điều bí ẩn tưởng tượng, anh có thể giải thích ngay nếu em hỏi anh. - Chị vẫn không nói gì. - Amaia, trả lời anh đi. Anh sắp phát điên lên đây. Tại sao em không nói chuyện với anh? Anh đã làm gì sai?

– Anh đã nói dối em.

– Vì anh kể với em bà đã chết sao? Thôi được, giờ em đã gặp bà, nên em sẽ hiểu vì sao. Anh nói với mọi người là mẹ anh đã chết từ khi anh còn bé. Vả lại, với bà anh đã chết, vậy thì tại sao không đáp trả sự sỉ nhục ấy? - Chị vẫn im lặng. Ông gần như hét lên. Qua vẻ mặt của Zabalza, chị thấy anh có thể nghe thấy những lời Markina nói. - Tại sao chuyện ấy lại khó hiểu với em đến thế? Em đã kể với anh rằng chính em trong nhiều năm cứ để mọi người tưởng mẹ em đã chết khi thực ra bà ở trong bệnh viện tầm thần… Xem phản ứng của em hôm nay kìa, em không nói về nó, không thể đối diện với sự thật là bà đã chết, rằng em đã thoát khỏi bà. Thay vào đó, em chạy đến tận Madrid để đào bới những cái xác trong quá khứ của anh. Cái gì đã xui khiến em làm thế với người khác? Hôm trước, em đã nói với anh rằng em đúng: đây là con người em và anh phải chấp nhận nó. Amaia, anh biết em là ai, anh hiểu cách làm việc của em, nhưng anh không thể không băn khoăn, em cần gì nữa, tại sao em vẫn tìm kiếm?… Em đã có mẹ em, và bây giờ là mẹ anh. Em phải xua đuổi thêm bao nhiêu ác ma nữa trước khi em yên bình? Hay có lẽ đây là một trò chơi kích thích em hơn cả em muốn thừa nhận? - Ông nói, chấm dứt cuộc gọi mà không cho chị có dịp trả lời.

Một lần nữa, Markina lại đúng. Amaia đã tránh nhắc đến mẹ mình trong nhiều năm. Đến mức những người gần gũi với chị ngỡ mẹ chị đã chết. Chị đã giấu quá khứ của mình dưới vẻ ngoài bình thường, ngay cả khi đêm đêm vẫn mơ thấy ác quỷ hiện ra lù lù trên giường, đe dọa ăn thịt mình. Chị hiểu ông rất rõ.

– Hình như ông ta hơi bị chọc giận, - sau vài giây, Zabalza nói.

-… và đấy là chưa biết chúng ta đang điều tra bố ông ấy, - chị cáu kỉnh nói.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.