Amaia nhận thấy hơi thở nóng ấm của ông trên da mình, chị bị kích thích mãnh liệt vì cảm nhận sự gần gũi của ông. Ông thì thầm gì đó, tuy không nghe ra nhưng chị không quan tâm, giọng nói của ông có gì đó khiến chị mê mẩn. Nó khêu gợi cảm xúc của khuôn miệng ông, đôi môi ông, nụ cười luôn làm chị xao xuyến. Hít hơi ấm của làn da ông khuấy động sự khao khát của chị, chị thèm muốn ông, mắt nhắm nghiền, chị nín thở lúc cảm giác chịu thua ý muốn. Amaia cảm thấy môi ông ở trên cổ, lướt xuống dưới, chuyển động chầm chậm, không ngừng như dung nham chảy từ núi lửa. Mọi dây thần kinh trong cơ thể chị căng lên trong cuộc đấu tranh mãnh liệt giữa khoái lạc và đau đớn, nài xin nhiều hơn nữa, muốn hơn nữa, tóc trên gáy chị ngứa râm ran, núm vú chị cứng lên, chị cảm thấy nóng bỏng giữa hai đùi. Amaia mở mắt, liếc quanh, bối rối. Ngọn đèn nhỏ chị luôn bật ban đêm cho phép chị nhận ra phòng ngủ quen thuộc của họ trong nhà bà Engrasi. Cơ thể chị căng thẳng, hoảng hốt. James đang thì thầm vào tai chị lúc tiếp tục hôn chị.
Đang là ban ngày, và Ibai đã thức giấc. Chị nghe thấy nó cử động, ríu rít khe khẽ lúc đá lung tung trong không khí, đẩy chăn xuống tận chân giường cũi. Chị không mở mắt ngay, lâu lắm rồi chị mới ngủ lại sau khi họ làm tình, mí mắt còn nặng trĩu, chị tận hưởng cảm giác lười biếng trên giường thêm năm phút nữa. Chị nghe thấy James dậy, bế Ibai và thì thầm với nó:
– Con đói chưa? Ba con mình để ama ngủ thêm tí nữa nhé.
Chị nghe thấy anh bế con ra khỏi phòng, cố thả lỏng vào một giấc ngủ yên bình, không mộng mị nhưng vô ích. Bất chợt, giấc mơ về Markina ùa trở lại. Chị biết rõ hơn bất cứ ai rằng chúng ta không chịu trách nhiệm về những giấc mơ, những hình ảnh tưởng tượng khoái lạc nhất và những cơn ác mộng kinh khủng nhất xuất phát từ một nơi bí ẩn, không với tới được, ngoài tầm kiểm soát của ta. Song chị vẫn cảm thấy tội lỗi. Lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, phát tức vì phải từ bỏ thêm năm phút yên bình, Amaia phân tích cảm giác của bản thân. Chị nhận ra mình cảm thấy tội lỗi không phải vì đã mơ thấy Markina, đúng hơn là chị đã làm tình với chồng vì bị kích thích bởi nỗi khao khát vị thẩm phán.
Lúc James vào phòng mang cho chị tách cà phê, điện thoại của chị để trên bàn cạnh giường reo, âm thanh thật khó chịu.
– Chào Iriarte.
– Chào thanh tra. Chúng tôi vừa nhận một cuộc gọi từ nhà tù Pamplona. Người ta tìm thấy Berasategui đã chết trong xà lim của hắn.
Chị ngắt máy, nhảy phắt dậy, mặc quần áo giữa hai ngụm cà phê. Chị không thích uống kiểu này, chị nhiễm thói quen uống cà phê sáng trên giường từ hồi còn là sinh viên, nó nhắc chị cách bắt đầu một buổi sáng ưa thích hơn. Sửa soạn gấp gáp là thứ chị ghét cay ghét đắng; nó luôn là điềm báo trước một ngày tệ hại.
Giám đốc nhà tù đang đợi họ ở lối vào, ông ta đi đi lại lại như một con thú trong chuồng. Ông giơ tay lịch thiệp rồi mời họ theo mình vào văn phòng. Amaia từ chối, đề nghị xem xét cái xác ngay lập tức.
Một người gác tháp tùng họ qua nhiều cổng an ninh khác nhau cho đến lúc tới các xà lim cách ly. Có thể nói ngay cái nào là của Berasategui vì có lính gác bên ngoài cánh cửa bằng kim loại.
– Bác sĩ không tìm thấy dấu hiệu bạo lực trên xác chết, - viên giám đốc giải thích.— Hôm qua, hắn được đưa tới xà lim cách ly theo yêu cầu của thẩm phán Markina, và từ lúc đó không chuyện trò với ai. - Ông ta ra hiệu cho người gác mở khóa cửa, rồi dẫn họ vào trong.
– Nhưng phải có người vào đây chứ, - thanh tra Montes nói, - để khẳng định rằng hắn đã chết.
– Một trong những lính gác nhận thấy hắn không động đậy và cảnh báo. Những người duy nhất đã vào xà lim là bác sĩ của trại giam để khẳng định hắn đã chết, và tôi. Chúng tôi gọi điện cho các vị ngay lập tức. Có lẽ hắn chết vì nguyên nhân tự nhiên.
Xà lim không có các vật dụng cá nhân, sạch sẽ và ngăn nắp, đồ trải giường phẳng phiu đúng kiểu quân sự. Bác sĩ Berasategui nằm ngửa trên giường, ăn vận đầy đủ, đi giầy, mặt thư thái, mắt nhắm nghiền. Mùi nước hoa tràn ngập xà lim, quần áo thanh lịch hoàn hảo, đôi bàn tay đan lại trên ngực, gây ấn tượng là một xác ướp.
– Ông nói là nguyên nhân tự nhiên ư? - Amaia cau mày. - Đây là một người đàn ông ba mươi sáu tuổi, giữ gìn bản thân sung sức, thậm chí trong căn hộ của anh ta có cả một phòng tập thể dục. Không những thế, anh ta còn là bác sĩ, và là người đầu tiên biết mình không khỏe, ông không nghĩ thế sao?
– Tôi phải công nhận rằng đây là thi thể trông đẹp mã nhất tôi từng thấy! - Montes đùa và huých Zabalza đang chiếu đèn pin khám xét xung quanh xà lim.
Amaia xỏ đôi găng phó thanh tra Etxaide đưa và đến gần giường. Chị lặng lẽ quan sát cái xác kỹ càng trong vài phút, cho đến khi nhận ra bác sĩ San Martín đang đứng sau chị.
– Chúng ta có gì đây, thanh tra? Giám đốc nhà tù bảo tôi không có dấu hiệu bạo lực và gợi ý tử vong vì các nguyên nhân tự nhiên.
– Ở đây không có đồ vật nào để hắn có thể làm mình bị thương, - Montes nói, - và dù nguyên nhân cái chết là gì đi nữa, các vị có thể thấy hắn không đau đớn.
– Nếu các vị đã xong việc ở đây, tôi sẽ đưa hắn đi. Kết quả khám nghiệm tử thi sẽ có vào cuối hôm nay.
– Berasategui không chết vì nguyên nhân tự nhiên, - Amaia xen vào. Những người khác lặng thinh và chị nghĩ đã nghe thấy Zabalza thở dài. - Nhìn cách hắn chuẩn bị trước, ở ngay giữa giường mà xem. Quần áo vuốt phẳng phiu, giày đánh bóng. Bàn tay đặt đúng như hắn muốn chúng ta thấy khi bước vào đây. Hắn là tên kiêu ngạo, chú ý chăm sóc bản thân đến mức hão huyền, không bao giờ để chúng ta thấy hắn trong tư thế bối rối hoặc bẽ mặt.
– Tự tử không khớp với tiểu sử một người có tính cách quá yêu mình, - Jonan đánh bạo nhận xét.
– Phải, tôi biết, đó chính là điều khiến tôi bối rối khi chúng ta vào. Một mặt, nó khớp; mặt khác, nó không khớp. Tự tử có thể là đặc thù của người có cá tính như hắn, nhưng nếu Berasategui định kết liễu đời mình, thì đó chính là việc tôi hình dung hắn sẽ làm.
– Nhưng cái xác cho thấy không có dấu hiệu tự tử, - Zabalza phản đối.
Bị tính tò mò thúc giục, San Martín đến gần xác Berasategui, sờ vào cổ hắn, nâng mí mắt hắn và nhìn xuống cổ họng hắn.
– Mọi dấu hiệu cho thấy là một cơn đau tim, nhưng trên thực tế hắn tương đối trẻ và đang sung sức. Mặt khác, không có thương tích, không có vết thương vì tự vệ hoặc dấu hiệu tổn thương khác. Ai cũng có thể nghĩ, - bác sĩ nói và nhìn cả nhóm, - rằng hắn nằm xuống và chết.
– Hoàn toàn đúng, thưa bác sĩ. Đó chính xác là việc hắn làm: nằm xuống và chết. Nhưng để làm được việc đó, hắn cần giúp đỡ. Hắn bị cách lỵ bao lâu rồi? - Amaia hỏi viên giám đốc.
– Từ gần mười một giờ sáng hôm qua, ngay sau khi thẩm phán Markina gọi cho tôi. Tôi đi vắng, nhưng phó của tôi đã thông báo, mười lăm phút sau khi chuyển hắn đi.
– Trong các xà lim cách ly có camera không? - Montes hỏi, chiếu đèn pin vào các góc phòng.
– Không, không cần thiết. Lính gác giám sát tù nhân trong xà lim cách ly qua ô kính ở cửa xà lim. Nhưng chúng tôi có CCTV ở ngoài, trong các hành lang. Tôi nghĩ các vị muốn xem băng, nên đã chuẩn bị một bản sao.
– Hai người gác hắn hôm qua thì sao?
– Họ bị tạm đình chỉ, trong khi điều tra sự việc kia nữa, - giám đốc đáp, trông lo lắng.
Montes và Etxaide không biết “sự việc kia” là gì, quay nhìn chị chờ giải đáp. Phớt lờ họ, Amaia đến gần cái giường lần nữa và nói:
– Bác sĩ Berasategui không muốn chết, nhưng tính cách của hắn không cho phép bất cứ người nào lấy đi mạng sống của hắn.
– Bác sĩ Berasategui không muốn chết, song đã tự sát…?
Chị cúi xuống cái xác, chiếu đèn pin vào mặt hắn. Nước da rám nắng của Berasategui để lộ cặn trăng trắng đọng trong các nếp nhăn quanh mắt.
– Những giọt nước mắt, - San Martín tuyên bố.
– Đúng, thưa ông, - chị đồng tình. - Thực ra với bản tính quá yêu bản thân, Berasategui nằm xuống đây, tự thương thân và khóc cho cái chết của mình. Khóc rất nhiều, - chị nói, sờ một dải vải rõ ràng sẫm hơn phần còn lại. - Hắn khóc nhiều đến nỗi nước mắt ướt đẫm gối.