Amaia sớm tiếc nuối quyết định đi bộ tới đồn cảnh sát. Mặc dù chị rảo bước, khí lạnh vẫn buốt thấu xương. Chiếc áo khoác Puffa chị mặc lúc leo núi vẫn còn ẩm, và áo choàng ngoài không đủ ấm, kèm thêm bầu trời xanh xám đe dọa có tuyết. Lúc bước vào tòa nhà, chị chạm trán với Iriarte và Benigno Berrueta, ông ta dừng lại giữa đường khi trông thấy Amaia.
– Thanh tra…
Amaia thận trọng đến gần Benigno; những người bà con có thể phản ứng không đoán trước được. Một số người vì đau đớn và thất vọng nên lùng sục những kẻ bung xung để dịu bớt trách nhiệm của mình, và cảnh sát rất dễ trở thành mục tiêu. Chị đã nhận cái kết cục ấy hàng trăm lần và chứng kiến nhiều trường hợp hơn thế nữa. Nhưng chị nhẹ người khi thấy ông ta giơ tay ra, cái nhìn tìm kiếm mắt chị.
– Cảm ơn, - Berrueta nói. - Cảm ơn thanh tra vì sự cố gắng. Tôi đã nghe về những rắc rối cô gặp, và nếu họ để cô thực thi công việc của mình, việc này sẽ không bao giờ xảy ra. Sáng nay tôi đã đến thăm Yolanda ở bệnh viện trước khi tới đây, cháu nó nói rằng sau vụ nổ, nó đã nhìn vào bên trong hầm mộ và thấy các con nó ở đó.
Một bàn tay con gái tôi bị nghiền nhão, mắt nó lồi ra khỏi tròng, vậy mà nó vẫn cố thu hết sức chiếu đèn pin vào trong mộ để tìm con. Chắc cô nghĩ là tôi điên, nhưng tôi mừng vì đã xảy ra chuyện này. Thật kinh khủng, nhưng đó là cách duy nhất. Con gái tôi biết thế, và nó đã làm việc phải làm. Hôm nay, lần đầu tiên trong nhiều năm qua, nó bắt đầu thương tiếc các con, và tôi hy vọng nó bắt đầu hồi phục.
Amaia nhìn Iriarte, anh đang đứng cạnh Berrueta. Chị giơ tay, ông ta siết chặt tay chị giữa hai bàn tay mình, và nhét gọn danh thiếp vào tay chị…
– Cảm ơn cô lần nữa, - ông ta nói.
Các tầng trên trong đồn im ắng; vào các ngày thứ Bảy, hầu hết cảnh sát làm nhiệm vụ giao thông, còn sáng hôm ấy, đội điều tra án mạng không có nhiều việc phải làm. Amaia đứng, cúi xuống bàn kiểm tra email trên máy tính trong lúc lắng nghe Iriarte báo cáo.
– Hình như người ta cứu được một mắt, nhưng Yolanda sẽ bị sẹo suốt đời. Ngoài cái đó ra, chị ta đã thoát khỏi nguy hiểm và hồi phục nhanh đến không ngờ. Như bố chị ta nói, chuyện xảy ra có vẻ đẩy nhanh quá trình đau thương: chấp nhận là phần khó khăn nhất, không thể tiến hơn cho đến khi tới giai đoạn này.
Amaia im lặng vài giây, suy nghĩ.
– Thẩm phán Markina cam đoan với tôi bà De Gouvenain không truy cứu vụ này thêm nữa.
Iriarte thốt ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm.
– Ít ra cũng có tin tốt, gần đây nó thật hiếm hoi.
– Etxaide có đến không?
– Hôm nay là thứ Bảy, - anh đáp lại, dường như là đã giải thích mọi sự.
– Phải, - Amaia nói và rút điện thoại kiểm tra email lần nữa. - Nhưng như tôi nói với anh, chúng tôi đã thỏa thuận là cậu ấy gửi ảnh chụp ở nghĩa trang Ainhoa hôm qua cho tôi, mà vẫn không thấy. Chẳng giống cậu ấy chút nào.
Iriarte nhún vai và bắt đầu bước ra cửa.
Chị theo sau, bấm số của Jonan; chuông reo bốn hồi rồi chuyển sang hộp thư thoại.
– Gọi cho tôi nhé, Jonan, - chị nói sau tín hiệu.
Khí lạnh khiến mặt Amaia bỏng rát lúc bước qua ngưỡng cửa, và chị cảm kích nhận lời Iriarte đưa chị về nhà. Lúc lái xe qua Juanitaenea, anh nói:
– Việc tân trang ngôi nhà xem ra không tiến triển mấy.
– Đúng vậy, - chị đáp, một làn sóng buồn bã bất chợt bao trùm lấy chị. Những lời của Senor Yanez vang vọng trong đầu Amaia: Một ngôi nhà không phải là một tổ ấm.
– Chúc chị một chuyến đi tốt lành, - Iriarte nói lúc đỗ bên ngoài nhà bà Engrasi. - Bao giờ chị đi?
– Trưa mai, - Amaia đáp và xuống xe. - Ngày mai.
Đến trưa, trời rất trong, chắc tuyết sắp rơi. Lúc năm giờ, chuông điện thoại của Amaia reo và chị đọc trên màn hình: “Gia đình Jonan”. Chị không nhận ra Jonan có đường cáp viễn thông xuyên lục địa. Chị nghe thấy tiếng một phụ nữ ở đầu dây bên kia:
– Thanh tra Salazar phải không? Tôi là mẹ của phó thanh tra Etxaide. - Lúc này chị nhớ ra: Etxaide cho chị số điện thoại của họ mỗi khi anh ở nhà bố mẹ vài ngày lúc có thợ sơn ở nhà.
– Chào Señora, bác khoẻ không ạ?
– Tôi khỏe, nhưng… - Giọng bà run run. - Xin thứ lỗi tôi gọi cho cô, nhưng tôi không thể liên lạc được với Jonan, và… Tôi không muốn làm phiền cô, song tôi nghĩ có thể cô và Jonan đang làm cùng một vụ.
– Không ạ, hôm nay chúng cháu không làm việc. Bác đã gọi vào di động của cậu ấy chưa? - Chị nói và ngay lập tức cảm thấy mình ngớ ngẩn; lẽ tất nhiên bà ấy gọi rồi, bà là mẹ Jonan kia mà.
– Rồi, - người đàn bà đáp. - Tôi hy vọng cô biết nó ở đâu. Chúng tôi đợi Jonan đến ăn trưa lúc một giờ, và… ờ, nghe có vẻ ngớ ngẩn, Jonan luôn gọi nếu nó đến muộn, và nó không nghe máy.
– Có khi Jonan đang ngủ, - Amaia nói, song chính chị cũng không tin. - Mấy ngày vừa qua quá mệt mỏi, bọn cháu làm việc từ sớm, có thể cậu ấy không nghe máy.
Sau khi chào mẹ Jonan, chị bấm số di động của anh lần nữa, và một lần nữa cuộc gọi chuyển sang hộp thư thoại.
– Jonan, gọi ngay cho tôi khi nhận được tin nhắn này.
Chị gọi Montes.
– Fermín, anh đang ở Pamplona ư?
– Không, tôi ở Elizondo. Sao vậy?
– Vậy quên đi…
– Sếp, có chuyện không ổn sao?
– Không có gì… Sáng nay Etxaide không có ở đồn, chúng tôi đã thỏa thuận cậu ấy mang cho tôi một số ảnh, và cậu ấy cũng không gửi qua email. Jonan không nghe máy, và mẹ cậu ấy vừa gọi cho tôi. Bà rất lo vì Jonan hẹn ăn trưa với họ, nhưng không đến cũng không gọi cho họ. Bà ấy có vẻ lo lắm. Suốt hai năm qua, đây là lần đầu tiên bà ấy gọi cho tôi. - Sau khi giải thích, Amaia càng thấy lo hơn.
– Thôi được, - Montes nói. - Tôi sẽ gọi Zabalza, anh ta sống gần nhà Jonan. Zabalza có thể ghé qua xem Jonan có ổn không. Tôi mong là Jonan ngủ quên và để điện thoại ở chế độ im lặng.
– Ừ, - chị đáp. - Cứ thế nhé.
James ngồi giữa đống va li mở trên giường, gạch trong danh sách những thứ họ cho là cần thiết, trong khi Amaia cuộn tròn quần áo để chúng chiếm ít chỗ nhất. Chị chỉ cần đủ cho tuần đầu tiên, vì mọi người tham dự các hội thảo ở Quantico được trang bị đầy đủ, kể cả quân phục khi họ tới nơi. Lần này gồm một bộ đi đường, quần soóc, giày thể thao, bốn áo phông, quần áo dã chiến, áo chống đạn, thắt lưng, ủng, tất ngắn và phù hiệu họ buộc phải đeo mọi lúc, để nhận dạng họ là thành viên hội nghị. Họ cũng được cấp bút, sổ tay, một cặp giấy A4 và mũ in chữ FBI - thứ duy nhất họ được phép mang về nhà.
– Có chuyện không ổn à? - James hỏi lúc quan sát vợ.
– Sao anh hỏi thế? - Amaia nói, lo âu.
– Anh chỉ quan sát em gấp một cái áo phông tới ba lần.
Chị trân trân nhìn cái áo trên tay, dường như thấy nó lần đầu tiên.
– Phải… - Chị nói và quẳng nó vào va li, cuống cuồng. Chị nhận ra đã trải qua cảm giác này và biết chuyện sắp tới. - Em phải đi đây, James, - chị nói đột ngột.
– Đi đâu?
– Đi đâu? - Chị nhắc lại, tuột chiếc cardigan chị mặc lúc ở nhà và lấy áo khoác trên mắc sau cánh cửa. - Em vẫn chưa biết, - chị nói to ý nghĩ và nhìn anh trừng trừng.
– Amaia, em làm anh sợ, có chuyện gì thế?
– Em không biết, - chị nói và nhận ra là nói dối. Lẽ tất nhiên mi biết, giọng nói của chị vang trong đầu. Amaia chạy xuống cầu thang, James theo sát gót, hoảng hốt.
Bà Engrasi đang để mắt đến Ibai trong khu vực chơi mới của nó, đứng dậy khi trông thấy chị.
– Chuyện gì thế, Amaia?
Chị định trả lời thì chuông điện thoại reo. Là Fermín Montes.
– Sếp, Jonan ở nhà suốt. Zabalza tới đó và thấy cửa mở. Mẹ kiếp, Amaia! Cậu ấy bị bắn rồi.
Mọi vật quanh chị đổ vỡ tan tành thành muôn mảnh, trôi dạt tới nơi vô cùng vô tận trống rỗng, lạnh cứng. Amaia không biết mọi thứ trong trạng thái đảo lộn ấy bao nhiêu giờ, chị cảm thấy sức nặng trong cổ như một lời nguyền rủa luồn vào dưới da và buộc chị mang nó theo vĩnh viễn. Chị cố nhớ lại từ lúc nào chị bắt đầu cảm thấy sự hiện diện đầy hăm dọa của nó. Mình sẽ nghĩ đến việc này sau, chị tự nhủ, vì bây giờ không có thời gian. Chị gọi Iriarte trước, rồi tới đồn cảnh sát Pamplona, cuối cùng chị vào xe, đặt còi hú lên nóc. Chị đang thắt dây an toàn thì Montes nhảy vào ghế bên cạnh.
– Tôi đã nói cô đợi tôi mà.
Chị tăng tốc như một cách trả lời.
– Chúng ta không đợi Iriarte à?
– Anh ấy đi xe của mình, - chị nói và chỉ vào gương chiếu hậu. Xe của Iriarte đi ngay sau xe họ. - Chính xác thì Zabalza nói gì?
– Zabalza bấm chuông cửa, và khi Jonan không trả lời, anh ấy gõ cửa, hóa ra cửa vẫn mở. Ngay lúc bước vào, Zabalza đã thấy Jonan nằm trên sàn, rõ ràng là bị bắn.
-Vào đâu?
– Vào ngực.
– Nhưng cậu ấy còn sống chứ?
– Zabalza không biết chắc, anh ta nói nhiều máu lắm, đã gọi xe cấp cứu rồi gọi cho tôi.
– Anh ta không biết chắc nghĩa là gì? Zabalza là một cảnh sát kia mà, Chúa ơi!
– Có thể mạch rất yếu vì mất nhiều máu, - Montes giải thích.
– Bao nhiêu lần? - Chị hỏi.
– Cái gì?
– Cậu ấy bị bắn bao nhiêu phát? - Chị hét to, cố nghe rõ qua tiếng còi hú rền rĩ.
– Hai lần, theo như anh ấy nói với tôi.
– Theo như anh ấy nói, - chị lặp lại, tăng tốc khi tới một quãng đường thẳng tắp, nguyền rủa từng dặm đường ngăn cách họ với Pamplona. - Gọi Zabalza lần nữa, - chị ra lệnh.
Montes tuân theo.
– Anh ấy không nghe máy.
– Cố gọi đi! - Chị quát. - Cố gọi đi, của nợ!
Montes lại bấm số.
Họ tới tòa nhà đầu tiên ở ngoại vi Pamplona thì tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết rơi xuống xe chậm đến nỗi sau này nhớ lại, Amaia thấy chúng không thực như mọi thứ diễn ra sau cuộc gọi của Montes. Những bông tuyết ấy, to bằng cánh hoa hồng, sẽ khắc sâu trong trí cho đến ngày chị lìa đời.
Bầu trời đang hạ thấp. Bầu trời đang tan ra vì thương tiếc, che phủ toàn thành phố và chẳng còn gì quan trọng hơn nữa.
– Bệnh viện nào? - Amaia hỏi.
Montes không trả lời ngay.
– Cậu ấy ở nhà.
Chị nhìn Montes bứt rứt, rời mắt khỏi con đường quá lâu khiến nó càng trở nên nguy hiểm hơn.
– Tại sao? - Chị hỏi, tiếng chị như của một bé gái tuyệt vọng đòi trả lời.
– Tôi không biết, - Montes đáp. - Tôi không biết… Có lẽ họ đang cố cứu chữa.
Nhiều xe tuần tra chặn ở hai đầu phố. Họ giơ phù hiệu và thay vì đợi các xe lái sang bên, Amaia vọt lên vỉa hè. Hai xe cấp cứu đỗ ngoài lối vào tòa chung cư, và mười cảnh sát bận bịu ngăn những người hàng xóm tò mò và người đến xem. Nhảy khỏi xe, Amaia chạy tới lối vào. Mặc tuyết rơi dày lóa mắt và phủ kín mọi bề mặt, chị nhận ra ô tô của San Martín đỗ ở ngoài, và cảnh tượng ấy gây cho chị hàng loạt nghi ngờ.
– Ông ấy làm gì ở đây? - Chị hỏi Montes đi ngay sau chị lúc họ đi qua cửa, được một cảnh sát mở. Chị lặp lại câu hỏi lúc họ vội vã chạy qua thang máy đang bận và chạy tuốt lên cầu thang bộ. - San Martín làm gì ở đây?
Chị nhẹ người khi Montes không trả lời. Câu hỏi không nhằm vào anh mà với vạn vật; chị không muốn anh trả lời, chỉ vì không thể không hỏi. Chị đến đầu cầu thang, rồi lên một đợt cầu thang nữa… Tầng bốn hay tầng năm, chị không biết chắc. Trong lòng chị, một quả bóng lửa đang lớn dần. Chị đã giữ khoảng cách trên đường tới đây, tập trung vào những dặm đường cấp bách dưới bánh xe. Nhưng ngay khi thoáng thấy xe của San Martín, điềm gở ghê gớm của nỗi tiếc thương và đau đớn bắt đầu dâng lên cổ chị, giống một sinh vật ghê tởm đang tìm đường chui qua miệng. Chị hít không khí lúc chạy, cố bắt vật này lùi vào trong người. Chị ước có thể giết chết nó, bóp nó ngạt thở đến chết, chặn không cho nó nhìn thấy ánh sáng. Họ đã tới căn hộ. Chị trông thấy Zabalza, tái mét và kiệt quệ, dựa lưng vào tường giữa cửa trước nhà Jonan và thang máy; loạng choạng, anh quỵ xuống. Nhìn thấy chị, anh bật đứng dậy - không thể nhanh hơn trong tư thế này, chị nghĩ.
Trong lòng Amaia, câu hỏi gào lên: “Ông ta làm gì ở đây?”
Zabalza chặn chị ở cửa.
– Đừng vào trong, - anh thì thào. Một lời cầu xin.
– Tránh ra!
– Đừng vào trong, - anh nhắc lại, giữ chặt cánh tay chị.
– Buông tôi ra! - Chị vùng vẫy nhưng Zabalza quyết giữ. Anh giữ chặt chị, siết chị vào ngực mình rất mạnh mẽ, trái hẳn với vẻ tuyệt vọng trên mặt anh, giọng nói nhỏ nhẹ của anh.
– Đừng vào trong, tôi xin chị, đừng vào trong, - Zabalza van xin, đưa mắt tìm Montes vừa tới tầng bốn và lắc đầu.
Amaia nhận ra má Zabalza áp vào má chị, mùi hóa chất làm mềm nước trên áo anh, mùi hăng xè của mồ hôi. Chị ngừng vùng vẫy trong vài giây, và khi cảm thấy người Zabalza thả lỏng, chị chộp khẩu súng trong bao và ấn vào sườn anh. Zabalza cứng người lúc cảm thấy họng súng rắn chắc, anh giơ cánh tay và đăm đăm nhìn chị với nỗi buồn vô hạn. Amaia bước vào nhà. Nhìn thấy San Martín cúi lom khom trên người Jonan, chị đã có đáp án cho câu mà chị không muốn hỏi, một câu trả lời chị không muốn nghe. Jonan Etxaide, Jonan, người bạn thân nhất của chị, có lẽ là người tinh tế nhất mà chị biết, đang nằm ngửa, tay chân dang rộng giữa một vũng máu lớn.
Anh bị bắn hai phát. Một vào ngực như Montes nói, ngay dưới xương ức. Vết đạn đen ngòm và tương đối sạch, hầu hết máu chảy từ chỗ thoát ra. Phát đạn kia vào trán, để lại một vết tròn, làm mớ tóc màu hạt dẻ trên đỉnh đầu anh bết lại thành một đống đông cứng. Amaia tới gần, vẫn nắm chặt vũ khí và sửng sốt thấy nhiều cảnh sát khác trong phòng khách. Vào lúc đó, Amaia đã cố hết sức không thở, song không thể giữ lâu hơn được nữa. Chị hít vào, đem lại sự sống cho sinh vật đó, nó dâng lên tận cổ họng, làm chị nghẹn thở lúc há miệng và đành để nỗi kinh hoàng trong lòng mình thoát ra. Amaia cảm thấy đang bị ngạt thở. Nỗi đau mãnh liệt đến mức làm mắt chị ngứa ngáy lúc ngụm không khí cuối cùng rời khỏi phổi chị, nung đốt cổ họng chị. Đầu chị quay cuồng, và chị quỵ xuống cạnh tấm thân không còn sự sống của Jonan Etxaide.
Rồi, nỗi đau nặng trĩu trong lòng chị đã thoát. Khi những giọt lệ trào ra, Amaia ngả người, mở mắt và trông thấy bàn tay nhợt nhạt của Jonan đặt trong vũng máu đen ngòm, gương mặt tuấn tú của anh đeo mặt nạ của người chết, khuôn miệng tái nhợt của anh hé mở, đôi môi không còn màu sắc. Cơn đau nhói khiến chị siết chặt tay vào ngực. Chỉ đến lúc đó, Amaia mới nhận ra mình vẫn đang cầm súng. Chị nhìn xuống, không biết nên để vào đâu. Quỳ bên cạnh chị, Montes thận trọng cậy khẩu súng khỏi tay chị và nhìn San Martín. Vị giáo sư thường thích dẫn giải không ngừng trong lúc làm việc, giờ im thin thít, bộ mặt nhợt nhạt của ông mang vẻ tuyệt vọng, mắt ông sáng rực một vẻ mà Montes không muốn tin. Hai bàn tay đeo găng của ông chậm rãi kiểm tra vết thương, vô cùng chăm chút, ông lướt những ngón tay trên mái tóc bết lại vì máu của Jonan, một cử chỉ khác thường, tinh tế, tạo ấn tượng ông đang cố cầm máu vết thương bằng các ngón tay, đẩy những mảnh xương vỡ trở vào sọ Jonan khỏi thứ chất lầy nhầy màu xám, máu chảy thành vũng làm sàn vấy bẩn. Một nghi thức mà Montes coi là mới với San Martín, và ông chỉ ngừng lại khi nhìn thấy Amaia. Không còn súng, Amaia khoanh chặt tay trước ngực, trông như cố tự an ủi, nhưng San Martín nhận biết là chị nỗ lực tối đa để kiềm chế sự thôi thúc chạm vào cái xác, làm hỏng hiện trường. Mắt họ gặp nhau, ông đăm đăm nhìn chị, kiệt quệ, môi ông mím lại thành một nếp gấp. Ông không nói, không thể nói lúc vẫn đưa các ngón tay lùa vào tóc Jonan một cách máy móc. Montes và San Martín chưa bao giờ ưa nhau; Montes bực tức vì cách nói đầy thuật ngữ lạnh lùng của vị bác sĩ, còn San Martín coi các biện pháp cảnh sát của Montes là cổ lỗ. Nhưng trong lúc đó, khi quan sát bàn tay đeo găng của nhà bệnh lý học đặt trên mái đầu Jonan, Montes biết rằng ông không thể tiến hành cuộc khám nghiệm tử thi.
Chúng ta không có kinh nghiệm để nhận ra điều đó. Có một khoảnh khắc, một sự kiện, một lời nói, một cử chỉ, một cuộc điện thoại làm thay đổi mọi thứ. Khi nó xuất hiện, khi nó xảy ra, khi được nói nên lời, nó phá vỡ nguyên tắc chúng ta tưởng đang dẫn dắt cuộc sống của mình, khiến ta phải đối mặt với thực tế, phá hủy mọi dự định ngây thơ cho tương lai. Mọi thứ ta ngỡ là vững chắc đã sụp đổ, mọi nỗi lo toan trên đời dường như ngớ ngẩn, vì thứ bất biến duy nhất là sự hỗn loạn buộc ta phải chịu thua một cách nhún nhường trước uy quyền tối thượng của thần chết. Amaia không thể ngừng nhìn cái xác, nếu không trí lực của chị sẽ ngay lập tức phủ nhận và gào lên: không, không, không! Vì thế, chị bắt mình phải nhìn, dằn vặt mình bằng cảnh tượng mắt Jonan nhắm nghiền, da anh, môi anh tái nhợt, lúc này khô nứt, những cái lỗ đen sì khủng khiếp, nơi cái chết lọt vào, thứ máu quý giá của anh đông bết lại thành vũng đen sì, nhầy nhụa. Chị vẫn quỳ cạnh anh, không nhúc nhích, ngắm gương mặt của người bạn thân nhất, chịu thua cảm giác đau thương đã bắt chị làm con tin, chị nhận ra mình sẽ không bao giờ phục hồi vì cái chết của Jonan, nỗi đau mất anh sẽ vĩnh viễn như một cái gai nhọn trong tim chị. Nhận thức này giống như một gánh nặng, song chị phải tiếp nhận tai họa, cảm kích vì đã quen biết anh một thời gian và nuối tiếc vì anh đã ra đi mãi mãi.
Cảm thấy một bàn tay trên vai, chị quay lại thấy thanh tra Iriarte ra hiệu cho chị theo anh. Lúc đó chị cảm thấy những giọt nước mắt to, nóng bỏng chảy xuống má. Amaia đưa mu bàn tay lau và đứng dậy, chị và Montes cùng Iriarte tới chỗ Zabalza đang đợi ngoài hành lang dẫn tới bếp. Trông Iriarte tái mét như người chết, nhiều quầng thâm dưới mắt mà sáng hôm ấy chưa có. Một lần nữa, anh đặt tay lên vai Amaia, môi dưới của anh run run và anh nói, rụt rè:
– Thanh tra, tôi nghĩ tốt hơn hết là chị để chúng tôi lại đây và ai đó đưa chị về nhà.
– Cái gì! - Chị nói, gạt phắt bàn tay anh khỏi vai.
Anh nhìn các đồng sự mong ủng hộ, rồi nói tiếp:
– Rõ ràng là chị bị chấn thương sâu sắc.
– Các anh cũng thế, - chị đáp lại, nhìn lần lượt từng người. - Thật chướng nếu các anh không thế, nhưng sẽ không có ai về nhà hết. Tôi đã ở trong căn hộ này ít nhất mười lăm phút, và tôi vẫn đợi có người giải thích chuyện xảy ra, - chị nói kiên quyết. - Jonan Etxaide là cảnh sát tinh tế nhất mà tôi may mắn được làm việc cùng. Trong những năm làm việc cùng nhau, sự tận tâm, khả năng phán đoán sắc sảo và lòng trung thành của cậu ấy không thua kém bất kỳ ai; tôi coi việc mất cậu ấy là bi kịch cả trong nghề nghiệp lẫn khía cạnh cá nhân; nhưng nếu các anh hình dung tôi sẽ về nhà và khóc lóc, thì các anh không hiểu tôi chút nào. Người ta không tự dưng để tôi là người đứng đầu đội điều tra án mạng, vì thế chúng ta bắt tay vào việc thôi. Chúng ta sẽ bắt được thằng khốn đã làm việc này. Zabalza…
– Khi tôi tới, cửa mở như có người khép nó lại không đúng cách. Lúc bước vào, tôi thấy Jonan nằm ở kia, - Zabalza nói và chỉ vào một vị trí gần cửa trước, từ đó có thể thấy toàn bộ phòng khách.
– Anh đã kiểm tra các phòng chưa?
– Đã, nhưng không có ai, mặc dù nơi này rõ ràng bị lục soát và một số thiết bị điện tử bị mất.
– Bọn chúng không lấy tivi, - Montes nói, chỉ vào chiếc tivi màn hình phẳng bên trên lò sưởi.
– Tôi nghĩ chúng chỉ lấy những thứ có thể mang đi.
Amaia lắc đầu.
– Đây không phải là một vụ trộm, các quý ông ạ. Điện thoại di động của cậu ấy đâu?
– Cũng mất.
– Tôi đã gọi Jonan vài lần, và nhắn vào hộp thư thoại. Nếu di động của cậu ấy vẫn bật, chúng ta có thể lần theo vết, - chị nói và rút di động của mình, bấm số của Jonan lần nữa. Lần này không có chuông reo. Hoặc đã bị tắt, hoặc không phủ sóng. Chị tắt điện thoại của mình. Lúc vào căn hộ lần đầu, chị đã nhận ra thanh tra Clemos ở nhóm trợ giúp thuộc đội điều tra án mạng Pamplona. Nếu chị không nhầm, đội chị sắp bị gạt ra khỏi vụ này, và chị không lấy làm lạ; chị cũng sẽ làm như thế thôi.
– Có ai hỏi chuyện những người hàng xóm chưa? Chắc chắn họ phải nghe thấy tiếng súng chứ.
– Không ai nghe thấy gì hết, ít ra là ở tầng này. Hiện giờ họ đang tiến hành hỏi lần lượt từng nhà.
Amaia quay nhìn ra cửa; có thể thấy từ những vết bột màu đen của đội pháp y để lại, họ đã làm xong việc lấy dấu vân tay.
– Họ có tìm thấy dấu vân tay nào không?
– Nhiều lắm, phần lớn là của Jonan và vô ích. Không có dấu hiệu đi vào ép buộc, vì thế có vẻ như Jonan đã mở cửa cho kẻ giết người.
– Một kẻ mà cậu ấy biết, - Iriarte nhận xét.
– Đủ quen để cho chúng vào nhà. Có lẽ Jonan không thấy bọn chúng là mối đe dọa, nếu không cậu ấy đã rút súng. Chúng tôi đã tìm thấy một vỏ đạn…
– Đưa tôi xem, - chị yêu cầu một người trong đội pháp y. Anh ta đưa một cái túi tang vật, đựng một vỏ đạn màu vàng nhỏ. Amaia xem xét kỹ càng. - Từ khẩu IMI chín ly, sản xuất tại Israel, chính vì thế hàng xóm không ai nghe thấy. Đạn dưới tốc độ âm thanh, và kèm thêm bộ giảm thanh. Các bạn có thấy nó có ý nghĩa gì không?
– Kẻ giết người tới đây để giết cậu ấy, - Montes đáp lại.
– Mà súng của phó thanh tra Etxaide đâu?
– Chúng tôi vẫn chưa tìm thấy, - Zabalza đáp.
Amaia tiến tới, ngả người vào cả nhóm và nói bằng giọng thì thào:
– Nghe này, tôi muốn các bạn chụp mọi thứ vào điện thoại của mình nếu cần. Clemos và đội của anh ta ở đây là có lý do. Bây giờ họ sẽ bảo chúng ta đi bất cứ lúc nào, và tôi chắc chắn các bạn đều nhất trí rằng chúng ta không thể bỏ mặc mọi thứ này.
Chị thấy họ gật đầu miễn cưỡng, sau đó chị đi lướt qua họ, tới hai phòng ở cuối hành lang. Iriarte nói đúng, có người đã lục lọi tìm kiếm. Chị có thể cảm nhận kẻ đột nhập đã tích cực lục soát khắp nơi sinh hoạt của Jonan với sự hăng hái của một thợ săn. Chị đã chứng kiến nhiều nhà bị trộm, dấu vết lộn xộn để lại vì cuộc lục lọi điên cuồng tìm đồ giá trị. Kẻ đột nhập này không làm bất cứ thứ gì xáo trộn hoặc đổ vỡ, chỉ mang đi các laptop và camera của Jonan, các ổ cứng cùng mớ USB anh lưu trữ hồ sơ các vụ án cũng như hình ảnh. Còn nữa, chị biết kẻ đột nhập đã ở đó, chắc chắn đứng đúng chỗ đó, mê mải lục tìm tinh hoa của người hắn vừa giết. Ánh nhìn của Amaia hạ xuống tấm ảnh chị và Jonan mặc quân phục trong Ngày Cảnh sát Quốc gia, một trong ba bức ảnh để trên giá. Trong một ảnh khác, Jonan tươi cười cạnh cha mẹ, còn trong bức ảnh thứ ba, Jonan cùng một người đàn ông khác trên boong một du thuyền. Lúc này chị mới nhận ra, mặc dù là bạn thân của Jonan, song chị không biết gì về cuộc sống riêng tư của anh. Người đàn ông kia là ai? Trong ảnh trông họ thật hạnh phúc, nhưng chị thậm chí không hề biết anh có một bạn tình.
Trở lại phòng khách, chị thấy họ đã đắp một tấm phủ bằng kim loại lên xác chết. Chị sững sờ vài giây vì ánh sáng hắt lên, cho đến khi một tiếng động đằng sau phá vỡ trạng thái bàng hoàng của chị. Thẩm phán trực đã tới cùng thư ký tòa và đang nhìn quanh, thận trọng. Họ chào nhau chiếu lệ, trong lúc Iriarte tiến tới chìa điện thoại cho chị.
– Sếp, Chánh thanh tra gọi. Ông ấy nói không gọi được vào điện thoại của chị.
Đúng thế thật. Mất một lúc lâu hơn chị nghĩ. Chị và Clemos trao đổi vài cái liếc nhìn lúng túng, vì Clemos đứng cạnh thẩm phán.
– Vâng, vì máy của tôi hết pin, - chị nói dối.
Chị lắng nghe Chánh thanh tra giải thích nhóm trợ giúp sẽ dẫn đầu cuộc điều tra.
– Thưa ngài, tôi đang đứng đầu đội điều tra án mạng, - chị phản đối.
– Tôi rất tiếc, Salazar, nhưng tôi không phân công cô phụ trách cuộc điều tra này. Cô biết là tôi không thể, và nếu ở địa vị của tôi, cô cũng sẽ làm như thế.
– Rõ, nhưng tôi mong là vẫn được biết tin tức.
– Tất nhiên rồi, và tôi tin cô sẽ hợp tác với nhóm, cung cấp bất cứ thông tin nào họ cần để giúp phá được vụ án này.
Trước khi ngắt máy, Chánh thanh tra nói thêm:
– Thanh tra… tôi rất tiếc vì sự tổn thất của các bạn.
Chị lẩm bẩm lời cảm kích, rồi đưa điện thoại trả Iriarte.