Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57

❊ ❊ ❊

Thanh tra Iriarte hết sức bực bội. Anh đợi tín hiệu tắt đèn rồi đứng dựa vào tường cạnh công tắc đèn, lắng nghe gia đình vui vẻ hát quanh chiếc bánh ga tô cắm nến chúc mừng sinh nhật mẹ vợ anh. Anh ghét cay ghét đắng việc xung đột, và bất hòa với đồng nghiệp là cơn ác mộng tệ hại nhất của anh. Bình thường, anh cố gắng tránh cãi cọ, nhưng có những lúc như sáng nay chẳng hạn, nó chứng tỏ là không thể.

Cuộc cãi vã với Salazar để lại dư vị khó chịu trong miệng anh, và mặc dù anh là người nói cuối cùng, anh vẫn không thể không lo có thể ảnh hưởng đến quan hệ tương lai của họ. Salazar khiến anh nổi đóa. Những phương pháp không chính thống của chị gây nên sự va chạm không ngừng trong các đồng nghiệp, một chủ đề anh đã nêu ra với chị trước đó, song chẳng ăn thua gì. Anh khó chịu vì lời bóng gió cái tính bám riết vào những quy định đã che mắt anh. Nhưng lời làm anh thực sự phát điên là chị bóng gió anh sẵn sàng đứng sang bên cạnh để phó thanh tra Etxaide bị đóng đinh câu rút. Điều tồi tệ nhất trong việc này là anh quá mải mê nghiền ngẫm vấn đề về Berasategui và đi tới kết luận rằng đóng lại vụ về một người thần kinh không ổn định là một nước cờ mạo hiểm. Giả thuyết của thanh tra Salazar có lý, nhưng làm sao họ có thể đi theo sự phát triển khi anh biết trên thực tế, chị không chịu chia sẻ thông tin?

Vợ anh bật đèn và cau mày nhìn anh. Chị lôi anh ra hành lang.

– Có chuyện gì làm anh lo lắng thế?

Anh nhìn vợ và mỉm cười: chị luôn biết chính xác những gì diễn ra trong đầu anh.

– Không, - anh nói dối.

– Em hét ba lần bảo anh bật đèn lại mà anh vẫn không nghe thấy. Với lại, anh đang lo lắng, anh không thể đánh lừa em.

– Anh xin lỗi, - Iriarte nói, chân thành.

Chị liếc nhìn những người họ hàng ồn ào của chị trong bếp, rồi nhìn anh.

– Đi đi thôi, anh xéo ngay!

– Mẹ em sẽ nói gì đây?

– Em sẽ lo việc mẹ, - chị đáp và kiễng chân lên hôn anh.

Iriarte ngồi trước tấm bảng, ghi chép được một lát thì Montes và Zabalza tới.

– Các cậu làm gì ở đây vào giờ này? - Iriarte hỏi và xem đồng hồ.

Montes liếc nhìn tấm bảng và đống giấy tờ trải khắp bàn.

– Sếp yêu cầu chúng tôi kiểm tra một việc gấp.

– Về vấn đề gì vậy?

– Sếp muốn biết tòa án nào ở Madrid có vũ khí bị mất, thứ dùng giết Etxaide.

– Tôi có thông tin đó, tôi là người báo cho sếp việc đó. Tại sao cô ấy không hỏi tôi!

– Thôi đi, Iriarte!

– Thôi đi cái gì? - Anh hỏi và đẩy ghế ra sau, khiến anh suýt ngã lúc đứng dậy. - Hay các anh cùng chung ý kiến với sếp, cho tôi là người sẵn sàng chịu đựng mọi thứ để cuộc đời bình lặng?

Montes trả lời bằng giọng bình tĩnh:

– Sáng nay, hình như anh không tán thành quyết định theo một tuyến điều tra khác của sếp.

– Cuộc điều tra đó có thể là gì? Vụ mà các vị đang làm bây giờ, về người mà chị ấy không sẵn lòng nói cho tôi?

Montes không đáp.

– Tại sao chị ấy muốn có thông tin này? Chị ấy định làm gì?

Thoáng lo âu, Montes đáp:

– Tôi không biết chắc… Jonan Etxaide gửi cho sếp một số thông tin từ thế giới bên kia, một email hẹn giờ. Hình như cậu ấy có nhiều nghi vấn về vụ này có thể dẫn đến…

– Và tất nhiên thanh tra đã giữ thông tin ấy cho riêng mình. Các anh có hiểu ý tôi không?

– Tôi không thể gọi là thông tin, đây là một email cá nhân chứa vài manh mối, không phải bằng chứng, mà chỉ là suy đoán. Có thể không là…

Iriarte nhìn họ, giận ra mặt. Rồi anh thở dài.

– Là tòa án số một ở Mostoles, Madrid. Nhưng tôi không biết tin đó có ý nghĩa gì.

– Thẩm phán Markina đã được bổ nhiệm vào tòa án đó, - Zabalza tuyên bố. - Hôm kia, tôi đã đọc tin đó khi xem lý lịch nghề nghiệp của bố ông ấy. Hai người cùng họ, và tên của Markina đứng trước.

Một cảnh sát thò đầu qua cửa.

– Sếp, có một người cứ một mực đòi nói chuyện với sếp trên điện thoại. Trước đây ông ta đã gọi và tôi nói anh không có ở đây, nhưng bây giờ có anh… Ông ấy nói là cha của Yolanda Berrueta.

Benigno Berrueta giải thích vắn tắt cho Iriarte về con gái ông, và ông đã gọi cho thanh tra Salazar ra sao. Từ lúc đó trở đi ông ta không biết tin gì và rất lo lắng.

Iriarte ngắt máy và gọi vào số của Salazar. Máy bận. Anh cố lần nữa. Họ nghe thấy tiếng sét nổ giòn gần đó. Vài giây sau, đèn cấp cứu bật sáng, họ phải sơ tán khỏi tòa nhà.

– Không phải một cơn bão khốn kiếp nữa chứ, - Montes rên lên.

Iriarte ngắt máy.

– Chúng ta đi thôi, - anh nói, kiểm tra súng lúc lao ra cửa. Montes và Zabalza theo sau.

Amaia lặng yên vài giây, lắng nghe. Át tiếng mưa trên bia mộ, chị nghe thấy tiếng cây đổ và những tiếng thở hổn hển của Yolanda. Lao tới đằng sau bức tường ở sau ngôi mộ, Amaia tới lối vào hầm mộ và trông thấy tia sáng đèn pin của Yolanda quét tới lui lúc chị ta đá vào cánh cửa.

– Yolanda, - chị gọi to.

Lúc Yolanda quay ngoắt lại, Amaia thấy vẻ quyết tâm trong mắt chị, tóc chị bết vào trán dưới cái mũ áo mưa. Vụ nổ đã khoét một lỗ trên cửa, làm hỏng ổ khóa đã lỏng ra nhưng bị mắc kẹt giữa cửa và bức tường.

– Tránh ra khỏi cửa, Yolanda.

– Tôi cần vào bên trong; tôi nghĩ con gái tôi ở đó. Lần này tôi không muốn dùng quá nhiều thuốc nổ, nhưng thế chưa đủ. Trong xe còn nhiều nữa.

Amaia bước tới sau lưng Yolanda, đặt bàn tay lên vai chị ta.

Yolanda giận dữ quay ngoắt lại, thọi một quả bất ngờ làm Amaia loạng choạng lùi lại. Chị với tìm súng.

– Yolanda! - Chị quát.

Người phụ nữ nhìn chị, vẻ mặt hoàn toàn hoang mang, đúng lúc đó một tiếng súng nổ vang bên tai Amaia làm chị điếc đặc. Yolanda đổ sập xuống đất, một vết đỏ loang trên ngực. Kinh hãi, Amaia quay gót, chĩa súng về hướng tiếng nổ cho đến lúc trông thấy bộ mặt u ám của thẩm phán Markina qua màn mưa.

– Anh làm gì thế? - Chị hỏi, hầu như không nghe thấy mình nói, tai phải của chị văng vẳng tiếng súng và mọi thứ ầm vang như chị đang ở dưới mặt nước. Chị cúi xuống Yolanda bắt mạch, Markina vẫn trong tầm ngắm của chị.

– Anh tưởng cô ấy sắp tấn công em, - ông đáp.

– Nói dối. Anh giết chị ta vì điều chị ta nói là thật.

Markina lắc đầu, buồn bã.

– Đây là nơi chôn họ phải không? - Chị hỏi, đứng thẳng dậy và nhìn cánh cửa hầm mộ.

Markina không đáp. Amaia lùi lại vài bước, rồi bắt đầu đá vào ổ khóa, đúng như Yolanda làm vài phút trước.

– Đừng làm việc này, Amaia, - ông van xin, vẫn giơ súng.

Chị quay lại, ném cho ông cái nhìn giận dữ. Mưa lạnh buốt quất vào mặt họ.

– Anh định bắn tôi? - Chị hỏi. - Nếu thế, tốt hơn hết hãy làm nhanh lên, vì tôi định xem cái gì trong mộ kia, nếu đó là việc cuối cùng tôi làm.

Markina hạ súng, xát bàn tay lên mặt, lau nước mưa đang chảy vào mắt ông. Chị bồi thêm một cú đá nữa vào cửa, nó chịu thua bằng một tiếng nổ giòn. Ổ khóa rơi xuống sàn.

– Amaia, anh van em, em sẽ thấy mọi thứ em muốn, nhưng hãy nghe anh trước đã.

Amaia cúi xuống nhặt ổ khóa vỡ, rồi quẳng nó sang một bên.

Thọc tay vào cái lỗ, chị cảm thấy gỗ vỡ ra nhiều mảnh dưới các ngón tay lúc chị kéo cánh cửa về phía mình.

Mùi chết chóc không thể nhầm lẫn, mùi phân hủy ở giai đoạn đầu từ trong lòng hầm mộ tối tăm phả tới chị. Vẻ ghê tởm, chị quay lại đối diện Markina, chĩa khẩu Glock vào ông ta.

– Tại sao có mùi hôi thối nếu không có xác nào mai táng ở đây trong mười lăm năm qua?

Chị đổi mục tiêu lúc ông tiến đến gần hơn.

– Em đang làm gì thế, Amaia? Em sẽ không bắn anh đâu, - ông nói, đăm đăm nhìn chị, vừa dịu dàng vừa ân hận, như nói với một đứa trẻ làm việc gì đó sai trái.

Chị muốn đáp lại, nhưng cảm thấy quyết tâm của mình yếu hẳn khi ông nhìn chị. Ông trẻ trung đến thế, điển trai đến thế…

– Anh sẽ trả lời mọi câu hỏi của em, anh thề, - ông nói và giơ tay lên. - Không một lời dối trá nữa, anh hứa.

– Anh biết chuyện này bao lâu rồi? Tại sao anh không tố giác họ? Tại sao anh không ngăn cản họ? Những người này điên rồi.

– Amaia, anh không thể ngăn cản việc này, em không biết nó có uy lực như thế nào đâu.

– Có thể không, - chị thừa nhận, - nhưng có thể những vụ gần đây nhất như con gái của Esparza chẳng hạn, anh có thể ngăn cản được chứ.

– Anh đã cố hết sức.

– Anh đã tới gặp Berasategui trong nhà tù, phó giám đốc phủ nhận việc ấy, song anh bảo tôi là không đến gần bất cứ nơi nào gần xà lim của hắn. Đấy là lời của anh, còn Jonan có một tấm ảnh chụp anh ở ngay cạnh xà lim của hắn, - chị nói.

– Berasategui đã đe dọa em, và em kinh hãi, - ông xác nhận.

– Anh đã làm gì với cái chết của hắn?

Markina ngoảnh đi, mất bình tĩnh nhưng trang nghiêm; ngay cả trong mưa, ông vẫn giữ được tư thế thanh lịch của riêng mình.

– Anh đã giết Berasategui?

– Không, hắn tự kết liễu đời mình, em đã tận mắt thấy.

– Còn Rosario thì sao?

– Em đã nói em không bao giờ yên ổn nếu bà ta vẫn còn ngoài đó.

Amaia nhìn ông ngạc nhiên, không biết cái gì làm chị bối rối hơn, phát hiện ra ông là kẻ chủ mưu vĩ đại, hay nghe thấy ông thú nhận những tội ác của mình với một vẻ như cảm giác có quyền được làm.

– Tôi không thể tin nổi chuyện này! Tôi sẽ vào trong đó.

– Xin đừng, Amaia, anh van em.

– Tại sao lại không?

– Nói chuyện với anh đã, nhưng đừng vào bên trong. Anh van em, - ông nói và lại giơ súng, chĩa thẳng vào chị.

Chị trừng trừng nhìn ông, kinh ngạc.

– Anh cũng sẽ không bắn tôi, - chị nói lúc quay ngoắt, khom người chui vào hầm mộ.

Đó là một thiết kế đơn giản. Một ban thờ ở trung tâm, đỡ một cỗ quan tài bằng gỗ nặng, tô điểm bằng những đường chạm khắc tinh tế.

Xếp thành hình bầu dục quanh quan tài là thi hài của ít nhất hai chục đứa trẻ. Một số đã lâu, chỉ còn lại bộ xương, nhưng ngay ở bên chân chị, Amaia nhận ra cái xác húp híp, đang thối rữa của con gái Esparza. Cạnh chị, trên một tấm khăn quàng cũ là một bộ xương chuội trắng, mất một cánh tay. “Giống như nhiều đứa khác”. Kiệt sức vì khiếp sợ, chị buông rơi đèn pin và quỵ gối. Markina xuất hiện đằng sau chị. Ông nhặt cây đèn, gài vào một kẽ nứt trên tường để nó chiếu sáng hiện trường rùng rợn.

Những giọt lệ nóng bỏng, thịnh nộ và ngượng ngùng của Amaia trào rơi. Không, đây không thể là chuyện đang xảy ra, nó quá ư phi lý. Chị cảm thấy nôn nao, một cơn buồn nôn đầy giận dữ và ghê tởm. Một tràng câu hỏi ùa đến chị như những con sóng đập vào bờ, con sóng sau mãnh liệt hơn con sóng trước.

– Anh biết là cha anh chịu trách nhiệm mọi chuyện này, và vẫn che giấu tôi. Tại sao? Để cứu vãn sự nghiệp của anh? Danh tiếng của anh?

Markina thở dài, và đăm đăm nhìn chị với nụ cười của riêng ông, lúc một tia sáng bên ngoài chiếu hình bóng trông nghiêng của ông nổi bật trên lối ra duy nhất. Amaia chợt thấy lẽ ra chị nên ở ngoài với luồng gió lạnh tái tê, với mưa quất vào mặt và tiếng sấm gầm vang trên đầu. Chắc chắn dông bão sẽ cho chị một nơi ẩn náu, một sự an ủi hơn cái nơi bị ruồng bỏ này.

– Amaia, danh tiếng là thứ cuối cùng anh quan tâm. Đây là thứ lớn lao hơn và uy quyền hơn, mạnh mẽ hơn và man rợ hơn… Một sức mạnh tự nhiên tồn tại từ rất lâu trước khi chúng ta tới.

Chị trân trân nhìn ông, kinh hoàng.

– Anh muốn nói anh là một phần trong đó?

– Anh là một người trung gian đơn giản, truyền tải một tôn giáo cổ xưa và đầy uy lực như cõi nhân gian bắt nguồn trong thung lũng của em, ở dưới những tảng đá và làng em xây dựng trên đó, là ngôi nhà em ở. Em không bao giờ có thể hình dung một sức mạnh như thế, một sức mạnh đòi hỏi được nuôi dưỡng.

Mắt Amaia đầy lệ lúc nhìn ông ta. Sao lại có thể thế này? Người đàn ông chị đã từng ôm trong tay, vì người đó chị đã bước qua thứ chị nghĩ là ranh giới thiêng liêng, người đàn ông chị từng tin là một nạn nhân, không được yêu thương bởi một người lẽ ra phải yêu thương mình nhất, đã sụp đổ như một thần tượng. Chị tự hỏi bao nhiêu lời ông ta đã nói, bao nhiêu việc ông ta đã làm, đã thiết kế để chị lạc hướng, để nuôi dưỡng những niềm tin này. Chị muốn hỏi ông ta trong quan hệ của họ có phần nào là thật? Nhưng chị cố nén vì đã biết câu trả lời, và chị biết mình sẽ không chịu nổi khi nghe thấy nó thốt ra từ miệng ông ta, một khuôn miệng chị vẫn còn khao khát.

Bên ngoài, dông bão đang cuồng nộ, gào thét giữa những cây cối bao quanh nghĩa trang, lúc trận mưa trút xuống dữ dội hơn và hung hăng hơn. Nước bắt đầu chảy ào ào qua các bậc vào hầm mộ mở toang, sóng tràn lên họ và làm nền đất ướt sũng.

– Vì thế anh tin vào những việc mình đã làm? Nuôi dưỡng sức mạnh này bằng cách hiến sinh các bé gái, để ác quỷ có thể hút hết sự sống của họ? - Chị nói, chĩa súng vào những thi hài đen sì ở vị trí quanh ban thờ. - Làm cha mẹ các bé tự nguyện hiến tế chúng? Theo sách dạy tôi, đó là tội giết người.

Markina lắc đầu.

– Giá trị rất cao, một cuộc hiến sinh không thể dễ dàng hoặc đơn giản. Nhưng phần thưởng không tưởng tượng nổi và nghi lễ này đã có ngay từ thời đại đầu tiên. Sau đó đạo Cơ đốc tới, che phủ mọi thứ trong lầm lỗi và tội ác, khiến cả người nam và người nữ không nhớ đến cách liên thông với những sức mạnh đang có này.

Amaia chằm chặp nhìn ông ta, không thể tin đây là người đàn ông chị biết. Lời lẽ của ông ta là của những nhà thuyết pháp và các nhà tiên tri về sự phán xét cuối cùng.

– Anh mất trí rồi, - chị lẩm bẩm.

Sét đánh vào đâu đó trong nghĩa trang, tiếng nổ đinh tai.

Markina nhắm mắt lại.

– Xin đừng nói thế Amaia, anh sẽ giải thích chừng nào em muốn, chỉ xin em đừng gọi thế, không phải là em.

– Vậy có thể miêu tả những người như anh là thứ gì khác hơn những người điên nguy hiểm? Mẹ tôi đã giết chị gái tôi! - Amaia hét lên, nhìn xuống đống xương trắng đang la hét từ nền đất đen. - Rồi sau đó đã săn đuổi tôi suốt đời… Anh đã suýt giết chết con trai tôi! - Chị quát vào mặt ông ta.

Markina lắc đầu, tiến một bước gần hơn, lại hạ vũ khí xuống, nói bằng giọng nhẫn nại, hòa giải:

– Berasategui là người thần kinh không ổn định, còn mẹ em không nhìn thấy gì ngoài việc thực hiện lời hứa của bà… Em phải hiểu, một số người làm việc này không vì phải làm mà vì thích thú. Nhưng anh đã giải quyết vấn đề đó, và anh hứa không ai dám làm em hoặc Ibai tổn thương lần nữa. Anh yêu em, Amaia, hãy cho anh một cơ hội gạt bỏ tất cả lại đằng sau, bắt đầu cuộc sống mới với em, cả hai chúng ta xứng đáng được hưởng nó.

– Còn Yolanda thì sao ? - Chị hỏi, nhìn ra cửa. Thân hình sụp đổ của Yolanda nằm ướt sũng trong mưa, nước mưa đang chảy xuống các bậc như một cái thác nhỏ, tạo thành một vũng đen ngòm ở lối vào.

Markina không trả lời.

– Tại sao anh cử chị ấy đến gặp tôi?

– Khi chị ta đến gặp anh trong tình trạng rối loạn, phun ra một câu chuyện ngớ ngẩn về những đứa con trai mất tích, anh thấy một cơ hội tuyệt vời để em điều tra vụ này, thấy rằng nó chẳng tới đâu, vì các con trai chị ta vẫn ở trong mộ, và tất cả chỉ là những lời huyên thuyên của một người đàn bà điên. Chưa bao giờ anh nghĩ em vượt mặt anh. Anh phải là một phần trong tiến trình, anh không thể để thẩm phán De Gouvenain phá hỏng mọi thứ. Lệnh khai quật của bà ta không đúng quy định, và nếu Yolanda thấy một cỗ quan tài khác, họ sẽ buộc phải mở nó. Thế nên, anh buộc phải can thiệp. Lẽ đương nhiên, anh không bao giờ hình dung Yolanda đủ điên rồ để làm nổ tung ngôi mộ.

Một tia chớp sáng lóe, gần đến dễ sợ khiến cả hai theo bản năng chúi đầu xuống. Đức Mẹ sắp tới.

Cố phớt lờ những sức mạnh thiên nhiên điên rồ đang hội tụ bên trên họ, Amaia nói tiếp.

– Anh để người phụ nữ tội nghiệp đó bị biến dạng, anh gửi chị ta như gửi một con cừu tới lò mổ, và bây giờ anh giết chị ta.

– Cô ta vừa đánh ngã em, và anh biết cô ta có thuốc nổ hoặc vũ khí.

– Tại sao anh làm việc này với tôi? Tại sao anh theo đuổi tôi?

– Nếu em hỏi tại sao anh yêu em, thì điều đó không dự tính được. Em không hiểu sao? Anh yêu em, Amaia, em làm anh phát điên, em thuộc về anh hệt như anh thuộc về em. Không gì có thể xen vào giữa đôi ta, vì mặc dù em sẽ khó chấp nhận việc em đã thấy, anh biết nó không thay đổi tình cảm của em với anh.

Cơn bão gầm rú và rực sáng huy hoàng trên đầu họ, lúc ấy đầu Amaia đầy ắp một cách phi lý những con số thống kê về khả năng sét đánh cùng một chỗ hai lần. Đức Mẹ đang ở đây, bà đã tới. Chị hầu như nghe thấy giọng nói của họ át cơn giông tố đang gào thét. Mari đã tới giữa sấm và chớp, một linh hồn của không khí, cùng mùi thơm ngây ngất của khí ô-dôn. Markina quay ngoắt đối diện với cửa, dường như ông ta cũng nghe thấy bản thánh ca của các lamia chào mừng nữ thần của họ.

– Anh đã đột nhập nhà tôi và lấy trộm USB của tôi. Tai nạn của tiến sĩ Takchenko… thư ký của anh đã thấy tôi trao cho chị ấy cái phong bì…

– Anh rất tiếc chuyện xảy ra với bạn em. Anh mến chị ta. Anh mừng vì chị ấy không chết. Họ đã đi quá xa, anh chưa bao giờ có ý định làm chị ta đau đớn, anh không phải người tàn ác.

– Anh không phải người tàn ác ư? Nhưng tất cả những người phụ nữ này, những thiếu nữ được tìm thấy chết bên dòng sông, tất cả những bé gái này thì sao? Tay anh nhuốm bao nhiêu máu rồi?

– Không gì hết, Amaia. Mỗi người chúng ta đều bị cuộc sống riêng điều khiển, song anh chịu trách nhiệm về em. Anh yêu em, và anh không để bất cứ người nào làm tổn thương em. Dấn tới đi và buộc tội anh đã bảo vệ em. Tuy vậy, em đúng một điều: mẹ em đã vượt quá tầm kiểm soát, bà không chịu nghe theo lẽ phải, cứ dấn tới cho đến khi đạt được mục đích là giết chết em, và anh không thể cho phép.

– Bà ta đợi lệnh cuối cùng, như Berasategui, như mọi người khác vậy. Sức mạnh nào khiến anh chi phối những người đó? Đủ điều khiển cả mạng sống của họ?

Markina nhún vai, mỉm nụ cười đúng kiểu quyến rũ, hiểu biết, đã làm chị bị lạc hướng, xao xuyến đến thế. Hàng loạt tiếng sấm nổ vang, làm mặt đất dưới chân họ rung lên, lay động mảnh đất của người chết, cảm thấy như miệng địa ngục khi ông chằm chằm nhìn chị. Chị xáo động sâu sắc khi thừa nhận mình yêu ông, yêu người đàn ông đó, yêu một ác ma, một vẻ hoàn mỹ lý tưởng của đàn ông, một kẻ cám dỗ vĩ đại.

– Áo khoác xám của anh đâu?

Ông có vẻ thất vọng và tắc lưỡi:

– Nó bị hỏng rồi.

– Lạy Chúa tôi! - Chị rên lên.

Dông bão dữ dội ở bên ngoài lên tới đỉnh điểm. Giống những người đi đưa ma thể hiện nỗi đau, những tràng sấm, sét nổ ầm ầm hòa với tiếng gió gào rú giữa các bia mộ, xé rách bầu trời Baztán lúc cơn mưa rất to ào ào tuôn xuống thành nhiều dòng chảy xiết, và các lamia hò reo: Rửa sạch tội ác, thanh tẩy dòng sông.

Markina tiến tới chỗ chị, bàn tay xòe ra.

– Amaia.

Chị ngẩng bộ mặt đầy vết nước mắt.

Giọng chị nghẹn ngào lúc hỏi:

– Anh đã giết Jonan?

-… Amaia.

– Anh đã giết Jonan Etxaide? - Chị lại hỏi, thì thào. Các lamia bên ngoài đang gào thét.

Ông nhìn chị, lắc đầu.

– Đừng hỏi anh câu ấy, Amaia, - ông năn nỉ.

– Anh có giết hay không? - Chị quát.

-Có.

Rên một tiếng đau đớn, Amaia nức nở lúc ngả về phía trước, mặt chị chạm vào lớp đất phủ bậc cầu thang của hầm mộ. Chị trông thấy Jonan nằm trong vũng máu, những món tóc rứt khỏi sọ vì phát súng, mắt anh được kẻ giết người nhân từ khép lại sau khi sát hại anh. Thẳng người lên, chị giơ khẩu Glock nhằm thẳng vào ngực Markina. Mắt chị đầy ắp lệ, nhưng chị biết không thể bỏ lỡ. Chưa đến hai mét…

– Anh là đồ khốn! - Chị thét.

– Đừng làm việc này, Amaia. - Ông chằm chặp nhìn chị, thê lương, miễn cưỡng giơ vũ khí lên và chị thấy là súng của Jonan. Nhằm vào đầu chị, ông lẩm bẩm. - Thật đáng tiếc.

Nhiều tiếng súng từ lối vào làm bên trong không gian nhỏ hẹp đinh tai. Sau đó, Amaia không thể nói hai hay ba tiếng súng át tiếng ồn của trận bão. Markina nhìn xuống ngực mình, ngạc nhiên vì đau đớn song không lộ ra trên nét mặt. Sức mạnh của các phát đạn đẩy ông ta lao tới trước, và ông ta tiếp đất, mặt úp xuống cạnh Amaia. Máu tràn từ lưng ông, hoen ố bộ com lê xám. chị thấy Iriarte lom khom chui qua ô cửa, ướt sũng, súng trong tay vẫn còn bốc khói. Anh tới thẳng chỗ Amaia và hỏi chị có ổn không. Amaia vươn qua xác Markina lấy lại khẩu súng của Jonan, ngước nhìn Iriarte như nợ anh một lời giải thích:

– Hắn đã giết Jonan.

Sự im lặng đến đầu tiên lúc cơn bão cuốn đi rất nhanh, dường như chạy trốn hiện trường. Ngay sau đó, xe cấp cứu tới, cùng đội pháp y, cảnh sát từ Ertzaintza, thẩm phán và Chánh thanh tra. Họ giữ bộ mặt nghiêm trang, lo âu, nói bằng giọng thì thào của các buổi tang lễ và thức canh người chết, sự sửng sốt và hoang mang buộc họ phải giữ thái độ tiết chế và thận trọng. Sau đó mới đến lúc nói. Khi họ hoàn thành các bản khai, trời đã trưa.

Các luật sư Lejarreta & Andía bị bắt giữ ngay tại văn phòng của họ, giữa những lời phản đối và dọa kiện. Cảnh sát Elizondo lo chăm sóc Argi Beltz ở Orabidea, nơi hình như Rosario ẩn náu từ khi mất tích. Họ tới nhà của Fina Hidalgo ở Irurita, chỉ thấy bà ta lủng lẳng ở đầu dây thừng treo trên cây óc chó yêu quý của mình. Ở Pamplona, đúng với bản tính xun xoe, nàng geisha xấu xí, hằn học Inma Herranz đầm đìa nước mắt, cố thuyết phục những ai chịu khó lắng nghe rằng cô ta hành động vì bị ép buộc. Đội bệnh lý học pháp y ở San Sebastian khi làm vụ này, giỏi giang một cách đáng buồn vì nhận dạng thành công những thi hài người, đặc biệt là các trẻ em. Họ mất nhiều tuần lễ để nhận dạng và xác định ngày tháng hài cốt của các bé gái xếp thành những lễ vật rùng rợn quanh cỗ quan tài. Một cỗ quan tài té ra trống rỗng.

Lệnh truy nã Xabier Markina còn gọi là Tabese được ban bố.

Xem xét việc họ bắn và giết chết một thẩm phán, Bộ Nội vụ phá vụ án này nhanh hơn mong đợi. Họ chỉ trích Iriarte nặng nề, nhưng để mặc Amaia khi chị nộp tường trình của mình. Một bản tường trình bao gồm mọi thứ về cuộc điều tra, nhưng không hề nhắc đến những quan hệ thân mật của chị với Markina.

Amaia lái xe về nhà lúc trời chiều đã nhạt nhòa thành đêm tối, quan sát hiệu quả của cơn bão đêm trước trên con đường giữa Hondarribia và Elizondo: nhiều cành cây gẫy, cây cối rụng lá. Rất ít xe cộ, và chị hạ thấp cửa xe để hưởng sự yên bình dường như thấm vào mọi vật, như thể thung lũng bị vùi dưới một lớp bông thô, làm mọi âm thanh sũng nước, trải rộng một mùi thơm mới mẻ, ẩm lạnh của đất sạch, ướt, đã thấm sâu vào tâm hồn chị.

Một dải ánh sáng màu bạc vương vấn trên bầu trời lúc chị đỗ lại trên cầu Muniartea. Xuống xe, chị hít thở mùi trần tục của dòng sông Baztán chảy dưới chân mình. Cúi người qua lan can, chị thấy mực nước mới cao làm sao sau cơn mưa như trút ở Erratzu, đầu nguồn, đã phá vỡ bờ sông suốt đường ra biển ở Hondarribia. Ngắm dòng Baztán chảy êm đềm như thế, chị khó mà hình dung sức mạnh mãnh liệt của nó. Lướt bàn tay trên tảng đá lạnh lẽo khắc tên cây cầu, chị lắng nghe tiếng nước trong đập, tự hỏi thế này đã đủ chưa, liệu dòng sông đã được thanh tẩy, tội ác đã được rửa sạch chưa. Chị hy vọng thế, vì không tin còn cuộc chiến nào trong lòng. Những giọt nước mắt nóng của chị rơi trên đá lạnh, rỏ xuống dòng sông, trên chặng đường không lay chuyển của toàn bộ nước ở Baztán.

Bà Engrasi đang đợi ôm cháu gái lúc chị bước vào nhà, và Amaia thổn thức khóc trong lòng bà như chị vẫn làm hồi còn bé. Những giọt nước mắt của chị vì sợ hãi, giận dữ, cay đắng và ân hận; chị khóc vì những thứ đã mất, đã bị ô uế, vì những thứ đã chết, vì xương và máu. Chị khóc đến mức thiếp đi trong vòng tay bà Engrasi, và khi thức giấc chị còn khóc nhiều hơn, trong lúc bà cô mong ước các cánh cửa có thể đóng lại vĩnh viễn, để bé gái của bà có thể khóc cho mọi thứ tồi tệ trên đời. Một ngày trôi qua, rồi một ngày nữa, rồi ngày nữa, cho đến lúc chị không còn nước mắt. Đó là cách mọi sự phải thế. Chị cần chuẩn bị làm việc phải làm.

Sau đó, chị gọi bốn cuộc điện thoại, và nhận một cuộc.

Cuộc đầu tiên là gọi cho con gái Elena Ochoa, báo cho cô biết mẹ cô không tự tử, bức thư bà để lại đã cho phép chị hiểu và bắt giữ nhiều thành viên của giáo phái nguy hiểm của những kẻ giết trẻ con đã thành tiêu đề nổi bật.

Cuộc thứ hai gọi Benigno Berrueta, nói với ông có thể chôn cất thi hài cháu gái cạnh Yolanda.

Cuộc thứ ba gọi Marc, nói với anh rằng họ đã bắn chết kẻ sát hại Jonan. Chị không nói thêm rằng, như Marc nói trước, việc này không đưa được Jonan trở về hoặc làm chị cảm thấy khá hơn, thực ra chị cảm thấy tệ hơn mà thôi.

Cuộc thứ tư là gọi James.

Trong vài ngày đầu tiên, chị nghe thấy ý đồ giải thích của bà cô, an ủi anh mỗi lần anh gọi. Rồi sau đó bà thôi hẳn. Lúc này, điện thoại trong tay, chị cảm thấy sức lực tàn tạ lúc phải đối mặt với khoảnh khắc khó khăn nhất trong đời.

James nhấc máy ngay lập tức.

– Chào Amaia. - Tiếng anh ấm áp và dịu dàng như mọi khi, tuy chị cảm thấy nỗi lo lắng của anh.

– Chào James.

– Em đến chứ? - Anh hỏi, sự thẳng thắn khiến chị sửng sốt.

Đây cũng là câu anh thường hỏi mỗi khi họ trò chuyện, kể từ lúc anh ra đi.

Chị hít một hơi thật sâu.

– Hai ngày nữa các cuộc hội thảo ở Quantico bắt đầu, và người ta đã đồng ý cho phép em tham gia, vì thế em sẽ tới.

– Đấy không phải câu anh hỏi, - anh đáp lại. - Em sẽ tới chứ?

– James, có quá nhiều chuyện xảy ra. Em nghĩ chúng ta cần nói chuyện.

– Amaia, anh chỉ cần nghe em nói rằng em sẽ tới với anh, và chúng ta sẽ về nhà cùng nhau. Anh chỉ cần biết thế thôi. Em tới chứ?

Chị nhắm mắt, ngạc nhiên thấy nước mắt lại dâng đầy.

– Vâng, - chị đáp lại.

Lúc Amaia nhận cuộc gọi chị mong đợi, trời đã tối sẫm.

– Ở Baztán đang là ban đêm, phải không thanh tra?

– Vâng.

– Bây giờ tôi cần cô giúp đây…

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.