Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Hơi ấm trong đồn cảnh sát không làm má Iriarte hồng lại, nhưng ít ra anh cũng kịp thay bộ quần áo ướt lúc Amaia tới.

– Hắn nói gì? - Amaia hỏi. - Tại sao hắn mang xác đi?

– Hắn không nói một lời. Hắn ngồi cuộn tròn như quả bóng trong góc phòng giam, không nhúc nhích hoặc nói năng.

Chị bỏ đi, nhưng ra đến cửa chị quay lại, đối diện với viên thanh tra.

– Anh nghĩ thái độ của Esparza là vì thương tiếc hay vì hắn dính líu đến cái chết của con gái mình?

– Tôi thật lòng không biết, - Iriarte nói. - Có thể đây là phản ứng mất con gái, nhưng tôi không loại trừ khả năng hắn ta đang cố ngăn chặn một cuộc khám nghiệm tử thi lần thứ hai, sợ lời khẳng định của mẹ vợ. - Iriarte im bặt, rồi thở dài. - Tôi không hình dung nổi bất cứ việc gì gớm ghiếc hơn làm hại chính con mình.

Hình ảnh rõ ràng của bộ mặt mẹ chị bỗng lóe lên trong trí Amaia. Chị cố gạt nó sang bên, thay thế bằng một hình ảnh khác, bà đỡ Fina Hidalgo vừa ngắt những chồi non mới mọc bằng móng tay bẩn thỉu, dây màu xanh lá: “Các gia đình hầu hết tự làm việc này; thỉnh thoảng tôi chỉ giúp khi họ không thể tự phá hủy cái kết quả trong bụng hoặc vài thứ vớ vẩn như thể’.

– Con bé bình thường chứ, thanh tra? Ý tôi là nó có bị liệt não hoặc thương tật nào không?

Iriarte lắc đầu:

– Bác sĩ cam đoan với tôi rằng ngoài bị đẻ non, con bé là một đứa trẻ bình thường, khỏe mạnh.

Các xà lim giam giữ ở đồn cảnh sát mới tại Elizondo không có chấn song; thay vào đó là một bức tường bằng kính cường lực ngăn cách khỏi khu vực tiếp đón, cho phép từ bên ngoài có thể quan sát từng ngăn và người bị giam bị quay phim suốt ngày đêm. Amaia và Iriarte đi bộ dọc hành lang bên ngoài các xà lim, tất thảy trống rỗng trừ một cái. Lúc đến gần tấm kính, họ trông thấy một người đàn ông thu mình trên sàn ở cuối xà lim, giữa chậu rửa và toilet. Cánh tay gã vòng quanh đầu gối, mặt cúi gằm. Iriarte bật điện thoại nội bộ.

– Valentín Esparza.

Người đó ngước nhìn.

– Thanh tra Salazar muốn hỏi anh vài câu.

Mặt gã lại cúi gằm.

– Valentín, - Iriarte gọi to, lần này kiên quyết hơn, - chúng tôi vào đây. Đừng xúc động, hãy giữ bình tĩnh.

Amaia ngả người tới gần Iriarte.

– Tôi sẽ vào một mình, tôi mặc thường phục, tôi là phụ nữ, sẽ đỡ đe dọa hơn…

Iriarte rút sang phòng bên, nó được thiết kế để anh có thể trông thấy và nghe thấy mọi việc diễn ra.

Amaia vào xà lim và đứng đối diện với Esparza. Sau vài giây, chị hỏi:

– Tôi có thể ngồi xuống không?

Gã ngước nhìn chị, ném ra một câu hỏi:

– Cái gì?

– Anh không phiền nếu tôi ngồi xuống chứ? - Chị nhắc lại, chỉ cái ghế dài bằng gỗ dọc tường, có thể gập đôi như một cái giường. Hỏi để xin phép là một dấu hiệu tôn trọng, chị không cư xử với gã như một tù nhân hoặc một nghi phạm.

Gã vẫy tay.

– Cảm ơn anh, - Amaia nói và ngồi xuống. - Vào thời gian này trong ngày, tôi đã mệt lử. Tôi cũng có một đứa con, một bé trai. Nó mới năm tháng tuổi. Tôi biết hôm qua anh vừa mất đứa con gái. - Người đàn ông ngẩng bộ mặt xanh xao và nhìn thẳng vào chị. - Bé được mấy tháng?

– Bốn tháng, - gã nói bằng giọng khàn khàn.

– Tôi rất tiếc vì sự mất mát của anh.

Gã nuốt khan, mắt nhìn xuống.

– Anh biết không, hôm nay lẽ ra là ngày nghỉ của tôi. Khi tôi tới, tôi thấy cả mớ hỗn độn này. Tại sao anh không kể cho tôi chuyện xảy ra nhỉ?

Gã ngồi thẳng lên, hất cắm ra hiệu về phía camera đằng sau tấm kính, và đèn pha chiếu sáng xà lim. Mặt gã nghiêm trang, đau đớn nhưng không hồ nghi.

– Các đồng nghiệp của chị chưa kể gì sao?

– Tôi muốn nghe chính anh nói ra. Tôi thích anh thuật lại hơn.

Gã câu giờ. Một điều tra viên thiếu kinh nghiệm có thể nghĩ gã im thin thít, nhưng Amaia sẵn sàng đợi.

– Tôi đã mang xác con gái tôi đi.

Amaia nhận thấy khi dùng từ “xác”, gã có ý thức mang một thi hài chứ không phải một đứa trẻ.

– Đi đâu?

– Đi đâu ư? - Gã hỏi, hoang mang. - Không đi đâu hết, tôi chỉ… tôi chỉ muốn có nó lâu thêm một chút.

– Anh nói anh đã mang nó đi, rằng anh đã mang xác nó đi và họ đã bắt anh ngay cạnh xe của anh. Anh định đi đâu vậy?

Gã lặng thinh.

Chị thử chiến thuật khác.

– Có một đứa con là đời ta thay đổi biết bao. Có nhiều việc phải làm, có nhiều yêu cầu với ta. Con trai tôi đêm nào cũng đau bụng sau khi ăn bữa cuối, thỉnh thoảng nó khóc dai đến hai hoặc ba tiếng đồng hồ. Tôi chỉ còn biết bế nó đi khắp nhà, cố dỗ nó nín. Tôi hiểu vì sao việc đó có thể khiến một số người phát rồ.

Esparza gật gù tỏ ra thông cảm.

– Đó có phải là việc xảy ra không?

– Cái gì?

– Mẹ vợ anh khẳng định anh đã vào nhà bà ta lúc sáng sớm.

Gã lắc đầu lia lịa.

– Bà ấy đã trông thấy xe anh chạy đi…

– Mẹ vợ tôi nhầm. - Sự thù địch của gã thật rõ ràng. - Bà ấy không thể nói xe này khác xe kia. Chắc là một cặp trẻ tuổi tạt vào đường xe trong nhà mong tìm ra một nơi yên tĩnh để… chị thừa biết rồi.

– Phải, song những con chó của bà ấy không sủa, vậy phải là người chúng rất quen. Hơn nữa, mẹ vợ anh còn kể với đồng nghiệp của tôi về một dấu vết trên trán con gái anh, trước khi bà đặt nó vào giường chưa hề có. Bà ấy cũng nói rằng bà thức giấc vì một tiếng ồn, và khi nhìn ra ngoài cửa sổ, bà ấy trông thấy xe của anh đang chạy đi.

– Mụ khốn ấy sẽ nói bất cứ điều gì khiến tôi gặp rắc rối. Bà ta chưa bao giờ ưa tôi. Chị có thể hỏi vợ tôi, cô ấy sẽ nói với chị: chúng tôi ra ngoài ăn tối và sau đó chúng tôi về thẳng nhà.

– Các đồng nghiệp của tôi đã nói chuyện với vợ anh, nhưng cô ấy không giúp được gì nhiều. Cô ấy không phủ nhận câu chuyện của anh, chỉ không nhớ gì thôi.

– Tôi biết, cô ấy đã uống quá nhiều. Cô ấy không quen uống rượu, vì đang mang thai…

– Điều đó hẳn là khó khăn cho anh.

Gã nhìn chị, bối rối.

– Tôi đang nói trong năm nay. Ý tôi là một thai kỳ đầy rủi ro, phải nghỉ ngơi, không sex; rồi đứa trẻ ra đời, thời gian ở cữ, không sex. Cuối cùng cô ấy về nhà, bận bịu chăm đứa trẻ sơ sinh và vẫn không sex…

Gã cười gượng.

– Tôi biết theo kinh nghiệm của tôi, - Amaia tiếp tục. - Vào dịp kỷ niệm ngày cưới, hai người để con cho mẹ vợ của anh trông hộ, ra ngoài ăn tối ở một nhà hàng sang trọng, và sau vài cốc vang vợ anh đã say bí tỉ. Anh đưa cô ấy về nhà, đặt vợ lên giường và… vẫn không sex. Đêm ấy còn sớm. Anh lái xe đến nhà mẹ vợ xem mọi việc có ổn không. Tới nơi, thấy bà ấy ngủ thiếp trên sofa, anh phát cáu. Vào phòng con gái, anh bất chợt nhận ra rằng đứa bé là một gánh nặng, nó làm hỏng đời anh, trước khi nó ra đời mọi việc tốt đẹp hơn nhiều… và anh đi đến một quyết định.

Gã ngồi lặng ngắt, bám lấy từng lời của chị.

– Thế là anh làm việc phải làm, có điều mẹ vợ anh thức giấc và trông thấy anh lái xe đi.

– Thì tôi đã nói với chị rồi: mẹ vợ tôi là một con sói cái khốn kiếp.

– Tôi biết anh cảm thấy ra sao, mẹ tôi cũng thế thôi. Nhưng mẹ vợ anh cũng rất sắc sảo. Bà ấy nhận ra dấu vết trên trán bé gái. Hôm qua nhìn rõ nhưng hôm nay nhà bệnh lý học khẳng định vết đó do một vật đè mạnh vào da bé.

Gã thốt ra một tiếng thở dài sâu.

– Anh cũng nhận ra, chính vì thế anh cố che đi bằng một lớp trang điểm. Và để bảo đảm không ai nhìn thấy nó, anh yêu cầu đóng nắp quan tài. Nhưng bà mẹ vợ khốn kiếp của anh giống như con chó già giữ xương, đúng không? Vì thế anh quyết định mang cái xác đi để ngăn mọi người hỏi han. Vợ anh chẳng hạn? Có người đã trông thấy hai người cãi nhau trong nhà tang lễ.

– Chị thừa biết là mọi sự hỏng bét. Vì cô ta cứ một mực đòi hỏa táng con bé.

– Còn anh chống lại? Anh muốn chôn cất? Chính vì thế anh đưa bé đi?

Hình như một ý nghĩ lóe lên trong gã.

– Bây giờ có chuyện gì xảy ra với cái xác?

Amaia ngạc nhiên vì cách chọn từ của Esparza; những người thân thường tránh nhắc đến người mình yêu quý như một cái xác hoặc thi hài, mà gọi là bé gái, đứa trẻ, hoặc… Chị nhận ra mình không biết tên con bé.

– Nhà bệnh lý học sẽ tiến hành khám nghiệm tử thi lần thứ hai, sau đó sẽ trả xác cho gia đình.

– Họ không được hỏa táng nó.

– Việc đó sẽ do các vị quyết định với nhau.

– Họ không được hỏa táng nó. Tôi chưa làm xong.

Amaia nhớ lại lời Iriarte nói với chị.

– Anh chưa làm xong việc gì?

– Nếu tôi không hoàn thành, tất cả chuyện này sẽ thành vô ích.

Sự tò mò của Amaia tăng lên:

– Chính xác thì anh định nói gì vậy?

Esparza bỗng nhận ra mình đang ở đâu và đã nói quá nhiều. Ngay lập tức gã im bặt.

– Anh đã giết con gái mình?

– Không, - gã đáp.

– Anh có biết ai làm việc đó không?

Im lặng.

– Có lẽ vợ anh đã giết con bé…

Esparza mỉm cười và lắc đầu, dường như gã thấy ý nghĩ này là nực cười.

– Không phải cô ấy.

– Vậy là ai? Ai đã khiến anh tới nhà mẹ vợ?

– Không ai hết.

– Không, tôi không tin lời anh, vì chính là anh. Anh đã giết con gái mình.

– Không! - Gã đột ngột hét lên. -… Tôi sẽ giao nộp nó.

– Giao nộp nó? Cho ai? Để làm gì?

Gã cười toe toét, tự mãn.

– Tôi đã giao nộp nó cho… - Gã hạ thấp giọng thành tiếng thì thào không nghe rõ.-… giống như mọi đứa khác… - Gã nói. Gã lẩm bẩm thêm vài từ nữa rồi vùi đầu vào cánh tay.

Amaia ở lại trong xà lim một lát, mặc dù chị nhận thấy cuộc thẩm vấn đã chấm dứt, chị sẽ không moi thêm được gì ở gã. Chị bấm điện thoại bảo họ mở cửa từ bên ngoài. Lúc chị đi ra, gã lại nói:

– Chị có thể làm cho tôi một việc không?

– Còn tùy.

– Bảo họ đừng hỏa táng nó.

Phó thanh tra Etxaide và Zabalza cùng Iriarte đang đợi chị trong phòng kế bên.

– Các anh có nghe thấy hắn nói gì không?

– Chỉ nghe thấy loáng thoáng hắn nói giao nộp con bé cho ai đó, nhưng tôi không nghe ra cái tên. Trong băng hình, chị có thể trông thấy môi hắn cử động nhưng không nghe thấy. Chắc hắn nói tào lao.

– Zabalza, liệu anh có thể làm gì đó với băng audio và video, tăng âm lên hết cỡ. Tôi mong anh đúng, hắn đang làm chúng ta rối tung lên, nhưng chúng ta phải biết chắc chắn. Jonan, Montes và Iriarte đi với tôi. Mà này, Montes đâu nhỉ?

– Anh ấy vừa lấy xong lời khai của những người thân.

Amaia mở hộp đồ dã ngoại trên bàn để biết chắc đã có mọi thứ chị cần.

– Chúng ta cần dừng ở đâu đó mua một thiết bị đo kỹ thuật số.- Amaia mỉm cười vì nhận ra Iriarte nhăn mặt. - Có chuyện gì không ổn sao?

– Hôm nay là ngày nghỉ của chị…

– Không nói thêm nữa, nhé? - Amaia cười, cầm cái hộp và theo Jonan ra ngoài, tới chỗ Montes đang đợi trong xe, động cơ đã nổ sẵn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.