Thật lạ lùng, tuy chị không cảm thấy sự có mặt của Jonan trong căn hộ của anh nhưng ở đồn chị thấm thía sự vắng mặt của anh, dường như anh vẫn còn đó; chị có thể xác định khoảng không gian anh chiếm giữ. Jonan đã biến mất, để lại cho chị một di sản đáng ngạc nhiên và đáng ngờ. Jonan và mọi sự việc quanh mình đã khiến anh tiến hành một cuộc điều tra song song và bí mật. Jonan với những lý do và động cơ. Jonan đang dò xét chị…
Anh không tin chị sao ? Không, nếu không tin, anh sẽ không bao giờ gửi cho chị các file kia vào đúng ngày đưa đám mình! Làm thế nào anh bố trí được việc đó? Chị nhớ lại những lời Jonan nói với Marc, để lộ sự lo sợ của anh. Jonan và mật khẩu bí ẩn anh để lại cho chị.
– Ôi, Jonan, cậu làm cái quái gì thế hả?
Amaia có thể thấy Clemos và Bộ Nội vụ bắt nguồn từ đâu. Tuy không muốn thừa nhận, song nếu chị ở vào địa vị của họ và không hiểu Jonan, chị cũng nghi ngờ. Nhưng chị quen biết và hiểu anh; đây là Jonan, ngay cả mật khẩu anh chọn để cung cấp các file cho chị cũng chứng tỏ sự chính trực của anh. Di sản này trở nên một gánh quá nặng nếu chị gánh vác một mình. Vì anh gửi cho chị, chị cảm thấy sẽ phản bội mong ước cuối cùng của Etxaide nếu chị xóa nó đi. Đồng thời, không biết giãi bày cùng ai càng khiến chị lo lắng hơn. Chị tin Montes, chị biết anh luôn đứng về phía chị; chị có những nghi vấn về Zabalza, nhưng đau đầu nhất vẫn là Iriarte. Rõ ràng Iriarte cảm thấy bứt rứt khi phải đối mặt với các sự việc ngoài tầm hiểu biết của mình, như cái chết của Elena Ochoa chẳng hạn. Mọi chuyện về các cỗ quan tài trống rỗng là một khoảng cách xa vời với một cảnh sát suy nghĩ đơn giản như anh. Với Iriarte, làm theo sách vở là một tín điều, đó là thứ mà chị dự định nói với họ, và quan trọng hơn, là yêu cầu họ bước vào cuộc đấu trực diện với cuộc điều tra chính thức do đội Pamplona thực hiện. Buồn bã, đăm đăm nhìn sương mù lăn xuống sườn đồi, chị nhớ Jonan hơn bao giờ hết, và bất chợt cảm thấy sự có mặt của anh mãnh liệt đến nỗi chị quay ngoắt lại, mong thấy anh ở đó.
Phó thanh tra Zabalza đứng ở ô cửa, tay cầm cái cốc giơ lên trước mặt, dường như nó giải thích hộ anh.
– Tôi nghĩ có thể chị muốn uống cà phê.
Chị nhìn Zabalza, rồi nhìn cái cốc. Jonan hay mang cà phê cho chị… Chàng ngốc này nghĩ mình đang làm gì? Amaia cảm thấy nước mắt ngứa ran và chị quay ra cửa sổ để anh không trông thấy.
– Cứ để nó lên bàn, - chị đáp lại, - gọi hộ Montes và Iriarte, mười phút nữa tôi muốn tất cả có mặt. Tôi có chuyện cần nói với các anh.
Zabalza rời khỏi phòng, không nói một lời.
Iriarte bưng hai tập hồ sơ và đọc to những ghi chép của mình:
– Chúng tôi đã xác minh lần cuối cùng gia đình Ballarena tới nghĩa trang trước khi nhận ra ngôi mộ bị xáo trộn vào chiều hôm qua. Chúng tôi không biết chắc, nhưng kẻ nào đột nhập ngôi mộ chắc chắn phải làm trong bóng tối, có nghĩa là đêm hôm đó.
Chúng tôi đã báo với đội tuần tra trên quốc lộ và bắt đầu kiểm tra xe cộ hằng ngày nhưng cho tới nay chưa có kết quả gì.
Montes nói tiếp:
– Tôi đã nói chuyện với gia đình ấy lần nữa. Người mẹ trẻ vẫn bị sốc, nhưng Inés đã bình tĩnh hơn. Bà ta nghĩ có kẻ biết ý định của Valentín và tiến hành việc đó thay hắn, mặc dù bà hiểu rõ vì sao con gái mình lại tin chồng đã trở lại ngôi mộ. Amatxi có cách hiểu độc đáo nhất, bà lão tuyên bố chẳng có gì ngạc nhiên, Inguma đã mang con bé đi. Tôi trích dẫn: “Con bé chết vì hắn, cháu gái bé bỏng của chúng tôi là một lễ vật”.
Amaia ngước lên.
– Bà lão dùng từ “lễ vật” ư?
– Bà ấy già lão rồi, - Iriarte nói, cho rằng Amaia bối rối vì cách chọn từ của amatxi.
– Chúng tôi cũng nói chuyện với họ hàng của Valentín Esparza, - Montes nói tiếp. - Trong thời gian đó, tất cả bọn họ đều có chứng cứ ngoại phạm, họ đều có vẻ kinh hãi vì việc xảy ra, nhưng cũng căm phẫn khi bị hỏi. Họ đã thuê một luật sư.
Amaia đứng dậy lần nữa và đi tới cửa sổ, dường như mong tìm thấy nguồn cảm hứng nào đó từ màn sương mù lúc này đang bao phủ thung lũng.
– Tôi tin chắc lúc này mọi người đều nhất trí với tôi rằng việc con gái Esparza mất tích sẽ mở lại vụ án. Có một thứ tôi muốn các bạn xem, - Amaia nói và quay lại bàn. Chị lấy vài bức ảnh trong cái phong bì và trải ra trên bàn. - Các bạn có thể nhớ khoảng thời gian Jonan mất, tôi đang đợi cậu ấy gửi cho chúng ta những ảnh phóng to đã chụp ở Ainhoa, trong đêm Yolanda Berrueta nổ tung mộ bọn trẻ. Những ảnh ấy đây. Chắc Jonan đã để ở nhà tôi tại Pamplona, hôm qua tôi tìm thấy chúng trong mailbox của tôi.
Phản ứng của Iriarte khiến chị sửng sốt.
– Cậu ấy để chúng ở nhà chị? Như thế là không đúng nội quy. Tại sao cậu ấy làm thế, tại sao không gửi email cho chị ở đồn cảnh sát?
– Tôi không biết, - chị giả vờ. - Có lẽ cậu ấy muốn tôi xem các chi tiết đã được phóng to…
– Chúng ta cần thông báo với Bộ Nội vụ và Clemos về việc này ngay lập tức.
– Sáng nay tôi đã làm rồi. Tuy vậy, là người đứng đầu đội điều tra án mạng, tôi coi những bức ảnh này là chứng cứ liên quan tới vụ chúng ta đang làm; tôi không thấy có lý do gì mà không tiếp tục cuộc điều tra.
Iriarte có vẻ hài lòng, mặc dù anh nhìn những bức ảnh một cách hoài nghi.
– Thứ các bạn thấy trước mặt là ảnh phóng to bên trong ngôi mộ ở Ainhoa. Ngoài hai cỗ quan tài người lớn, có ba quan tài khác. Như các bạn đã biết, xác hai con trai của Yolanda Berrueta đã tìm thấy trong mộ. Song, Jonan chú ý đến cỗ quan tài thứ ba … - chị nói và chỉ vào chiếc quan tài nhỏ bằng kim loại trong loạt ảnh mới chị trải ra trước mắt họ. - Quan trọng hơn cả là nội dung của nó. Phóng to ảnh và so sánh, Jonan có thể xác minh rằng túi bên trong quan tài mà chúng ta tưởng là chứa tro, thật ra là một túi đường.
– Mẹ kiếp! - Montes kêu lên. - Vậy ai ở trong đó?
– Con đầu lòng của Yolanda Berrueta và Marcel Tremond, một bé gái, sinh một năm trước hai em trai và chết khi mới hai tuần tuổi ở nhà cha mẹ Yolanda tại Oieregi. Thử đoán xem vì sao?
– Hội chứng đột tử, - Iriarte thốt ra.
– Hội chứng đột tử, - chị nhắc lại. - Còn nữa. Cả cha mẹ Yolanda và giám đốc nhà tang lễ ở Oieregi đều sẵn sàng thề rằng bé gái không hỏa táng, rằng xác bé trong quan tài.
– Tôi không tin thẩm phán De Gouvenain cho phép chúng ta nhòm ngó vào trong mộ lần nữa, nhưng tôi có thể nói với Cảnh sát trưởng và đề nghị ông ta kiểm tra.
– Chẳng ích gì đâu. Marcel Tremond đã chắc chắn là tấm bia được đặt lại ngày hôm sau. Theo linh mục nhà thờ Đức Mẹ lên Trời, gia đình Tremond đau khổ đến nỗi họ không cho phép người phu đào huyệt đi xuống dọn đống đổ nát hoặc đặt lại những cỗ quan tài lật ngược. Họ ra lệnh niêm phong ngôi mộ không chậm trễ.
– Thằng khốn! - Montes kêu lên.
– Anh có thể nhắc lại lần nữa, - Amaia đồng tình. - Cha của Yolanda kể với tôi rằng sau khi bé gái chết, con gái ông ta bị trầm cảm nặng. Marcel ép vợ có thai lần nữa, cưỡng lại ý kiến của bác sĩ.
– Vì đó là cách để Yolanda hồi phục nhanh hơn sau nỗi đau mất con gái, - Iriarte nói.
– Yolanda không muốn có thai lần nữa, nhưng khi các con trai ra đời, chị ta rất tận tụy với các con. - Amaia dừng lại để các đồng sự có thời gian ngấm mọi thông tin. - Chúng ta không có cách nào khẳng định những nghi ngờ của mình hoặc xác minh xác bé gái đã bị lấy khỏi ngôi mộ ở Ainhoa, và việc được phép mở lại vụ này là không thể được. Tuy nhiên, vụ mới này cho phép chúng ta vẽ được một sơ đồ rõ ràng hơn nhiều ở trong và quanh Baztán, ở những vùng phụ cận của dòng sông, - Amaia nói và đặt tấm bản đồ lên bàn, đánh dấu những chấm đỏ các làng mạc gần sông đến tận ranh giới Guipuzcoa. - Việc phải làm tiếp theo: chúng ta cần lập tiểu sử về hành vi và hoạt động của các nghi phạm. Ngoài một loạt trẻ em chết vì hội chứng đột tử, những cặp vợ chồng này có điểm gì chung? Cho đến nay chúng ta biết những gì?
Cả ba người đàn ông nhìn chị, chờ đợi.
– Một: tất cả bọn họ đều mất con gái. Hai: trước khi các bé chết, các cặp vợ chồng này không hề dư dả về tài chính. Ba: sau đó, tất cả đều rủng rỉnh tiền nong. Bốn: trong ít nhất bốn trường hợp - hai vụ do dịch vụ xã hội điều tra cộng với trường hợp của Yolanda Berrueta và Esparza - chúng ta biết rằng khi các bé gái chết, họ đều khẳng định tài sản của họ sẽ được cải thiện.
Chị ngừng lại đột ngột.
– Còn nhận xét nào nữa không?
– Chúng ta có thể phỏng đoán rằng các cặp này đã nhận được tiền hoặc nói khác đi là được đền bù vì cái chết của con gái, - Montes gợi ý.
– Phải, nhưng tại sao lại mang xác của chúng đi? - Iriarte hòi.
– Chúng ta có chắc chắn 100% là chúng chết thật không? - Zabalza nói. - ít nhất trong vụ bé gái ở Argi Beltz, chúng ta không thể tìm ra giấy chứng tử, vì bố mẹ bé đã bịa ra chuyến đi tới Anh. Chúng ta có thể xem xét việc nhận con nuôi bất hợp pháp, hoặc chúng có thể bị đem bán… Các vụ tương tự liên quan đến những ngôi mộ trống rỗng và xác trẻ em bị lấy trộm.
– Đúng, tôi có cùng nghi ngờ về việc mất tích của chị gái sinh đôi với tôi, nhưng chúng ta có thể loại trừ việc đó trong các vụ có khám nghiệm tử thi, và tôi đã tận mắt thấy xác con gái Esparza. Nhưng có thể có ích nếu các bạn đưa ra ý kiến về xác các bé có thể dùng làm gì.
– Không suy nghĩ, tôi có thể nói vì mục tiêu nghiên cứu trong y học hoặc pháp y, nhưng việc đó không thể làm cho bất cứ ai giàu có. Có lẽ là buôn bán nội tạng bất hợp pháp, nhưng thế sẽ bị lộ trong các cuộc giải phẫu tử thi. Còn… ờ, đây là một hành động đáng khinh, nhưng vì họ không bị kiểm tra tỉ mỉ hoặc lục soát ở sân bay, một số liên minh ma túy dùng xác trẻ em lấy hết nội tạng để chuyển lén ma túy.
– Điều đó có thể giải thích sự giàu có của họ.
– Tôi nghĩ không có liên minh nào chịu trả nhiều như thế. Họ có thể được nhận tiền một lần không hơn, nhưng các cặp này giàu có thực sự, và tất cả đều sở hữu các doanh nghiệp có vẻ hợp pháp.
Montes xen vào:
– Chúng ta quên một điều. Ngoài sự giàu có mới nổi, thứ làm tôi ngạc nhiên là ít nhất một trong các vụ, có một phụ nữ bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối đã được chữa khỏi một cách kỳ diệu. Trong các trường hợp như thế, không thể tin nổi một người phút trước đang hấp hối lại hồi phục hoàn toàn trong phút sau. Tôi đã xem xét kỹ trường hợp này, bà ta được báo nguy hiểm không còn nữa từ nhiều năm trước. Tôi không nói là việc này có ý nghĩa, nhưng các bạn phải thừa nhận rằng những người này có vận may hiếm thấy.
Amaia thở dài.
– Còn một khía cạnh nữa trong cuộc điều tra mà tôi muốn bàn với các bạn, - chị nói và ném cái nhìn đầy ý nghĩa vào Iriarte. - Chúng ta cần bắt đầu với một đầu óc cởi mở, không được loại trừ bất cứ khả năng nào. Cho đến nay, chúng ta đã xác minh mối liên kết giữa bác sĩ Berasategui và bố mẹ của các bé gái này. Chúng ta biết hắn đã làm gì xác các nạn nhân của hắn, hắn bày đặt tarttalo là chủ mưu các vụ án mạng. Từ những thứ còn lại trong căn hộ của hắn, chúng ta biết hắn có thói quen ăn thịt đồng loại. Hãy nhớ lại thái độ không nhất quán của Esparza sau khi con gái chết, và thực tế hắn đã có kế hoạch ăn cắp xác con rồi sau đó tiến hành, tôi tin rằng chúng ta nên xem xét đến các loại thói quen. Tôi có một nhân chứng có thể chứng thực câu chuyện của Elena Ochoa về một giáo phái được thành lập ở Baztán trong những năm 1970 tại một ngôi nhà nông trại có tên là Argi Beltz. Một giáo phái thực hành các nghi lễ thờ cúng quỷ Xa tăng, kéo theo việc hiến tế súc vật. Tôi cũng có một nguồn tin đáng tin cậy - tên người đó tôi không được tự do tiết lộ - xác nhận rằng những nghi thức tương tự đã diễn ra tại một ngôi nhà nông trại khác ở Lesaka, có thể do chính người đó là thầy tế, là chủ lễ hoặc guru của họ dẫn dắt, hồi đó là một người đàn ông trạc bốn lăm tuổi. Ông ta đi lại giữa các nhóm, nhưng sống ở nơi khác. Nguồn tin của tôi cũng xác nhận bằng chứng của nhân chứng kia của tôi, người tuyên bố rằng bé gái sinh ra ở Argi Beltz đã chết trong những tình huống bí ẩn.
Các bạn có nhớ trường hợp của bé Ainara Martínez-Bayon, bố mẹ bé vẫn một mực nói bé chết vì xuất huyết não trong chuyến ra nước ngoài không? Phó thanh tra Etxaide đang làm vụ này thì bị sát hại. Cậu ấy đã xác minh bé gái chưa bao giờ ra khỏi Tây Ban Nha, giải thích vì sao không có giấy chứng tử, không có khám nghiệm tử thi hoặc chôn cất ở Anh. Bố mẹ bé hiện là chủ nhân của Argi Beltz, là một cặp giàu có chủ trì các cuộc họp với Berasategui mà Fina Hidalgo, chồng cũ của Yolanda Berrueta, Marcel Tremond và Valentín Esparza tham dự. Đây không thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mặc dù họ miêu tả các cuộc họp này là các phiên trị liệu tâm lý mất người thân, nguồn tin của tôi cam đoan rằng bản chất các cuộc họp này rất khác.
Iriarte bật dậy khỏi ghế.
– Chị đang ám chỉ gì vậy, thanh tra? Rằng những người này đang thực hành phép phù thủy chăng? Chúng ta không thể đặt cuộc điều tra của chúng ta trên cơ sở những giả thuyết hão huyền, tất nhiên trừ khi chị nói cho chúng tôi biết nguồn tin của chị là ai.
Amaia ngẫm nghĩ vài giây.
– Thôi được, các bạn phải hứa tất cả những điều tôi cung cấp sẽ không lọt ra ngoài những bức tường này. Ông ấy đã có thiện ý cung cấp thông tin vì muốn vụ này được giải quyết, nhưng nếu chuyện này bị công khai, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn; ông ta đã nói rõ là sẽ thẳng thừng phủ nhận.
Cả ba người nhất loạt gật đầu.
– Người cung cấp tin tức cho tôi là Cha Sarasola.
Iriarte lại ngồi xuống, rõ ràng là sửng sốt.
– Ông ấy cho biết họ đã tìm thấy một file ở bệnh viện, chứa mọi nghiên cứu của bác sĩ Berasategui, trong đó thứ Sarasola ám chỉ là “sắc thái hiểm ác”. Có thể miêu tả là một nghiên cứu về những người bị rối loạn tầm thần bộc lộ hành vi như bị ma ám, độc địa hoặc bản tính hiểm độc và liên quan đến nhiều loại thủ đoạn khác nhau. Cha Sarasola kể với tôi rằng, do tính chất tai hại của các file này, chúng được cho vào túi thư ngoại giao chuyển thẳng tới Vatican. Chúng ta không có cách nào lấy lại được. Sarasola sẽ phủ nhận nó, Giáo hoàng sẽ phủ nhận nó và chính phủ sẽ đổ lên đầu chúng ta một tấn gạch nếu chúng ta làm ầm chuyện này lên. Ông ấy cũng nói với tôi rằng nội dung các file của Berasategui hiểm độc đến mức khi nghe tin về vụ sát hại phó thanh tra Etxaide, ông ấy quyết định chúng ta nên biết, để phòng trong quá trình điều tra chúng ta vô tình gặp phải nguy hiểm.
Tất cả im phăng phắc, suy ngẫm về những điều vừa nghe.
Một lần nữa, Iriarte là người nói trước tiên.
– Tôi thấy bác sĩ Sarasola trói buộc chuyện này rất khôn khéo. Tôi chỉ có thể nói rằng tôi hy vọng chị có những ý tưởng nào đó, vì cá nhân tôi không biết chuyện này sẽ đi đến đâu. Chúng ta có thể kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của bạn bè và họ hàng gia đình Esparza xem có ai dính líu đến vụ mạo phạm ngôi mộ không, nhưng hiện giờ việc đó có vẻ như cũng chẳng đi đến đâu. Cả Berasategui lẫn Esparza đã chết. Không thể giành được sự cộng tác của thẩm phán De Gouvenain và nếu chúng ta thất bại trong việc xác minh sự kết nối chặt chẽ giữa Berasategui, Esparza và các cặp vợ chồng khác, thẩm phán Markina sẽ từ chối cho phép chúng ta lục soát mộ của những đứa trẻ khác. Vì thế, chị hãy cho chúng tôi biết: từ đây chúng ta sẽ đi tới đâu?
– Anh quên Fina Hidalgo. Tôi tin bà ta là nhân tố cốt yếu trong mọi chuyện này. Là trợ lý cho anh trai và là bà đỡ, Fina có thông tin đặc quyền về các phụ nữ mang thai trong thung lũng. Chúng ta biết bà ta tham gia những buổi được cho là điều trị tâm lý mất người thân ở Argi Beltz. Còn một điều nữa chúng ta nên nhớ, bà ta đã công nhiên thừa nhận giúp các bố mẹ “giải quyết vấn đề” đưa những đứa con ốm yếu chào đời. Tôi nghĩ chúng ta nên tiếp tục điều tra bà ta.
– Tôi sẽ lo việc này, - Montes nói.
– Tôi cũng cần các bạn rà soát mọi thông tin chúng ta có về hội chứng đột tử không chỉ trong thung lũng mà toàn vùng Navarre. Đặc biệt chú ý đến các bé gái sinh gần sông Baztán; xem xét kỹ tình trạng tài chính của các bậc bố mẹ trước và sau khi các bé chết: nếu chúng ta xác minh được họ trục lợi theo cách nào đó, chúng ta sẽ xác định được một mô hình. Tiếp tục thẩm vấn người thân và bạn bè của Esparza, nếu có gì nghi ngờ, chúng ta sẽ xin lệnh lục soát cơ ngơi của họ tuy tôi ít hy vọng tìm ra xác bé gái.
– Có lẽ Sarasola có thể cho chị một số manh mối, - Iriarte giễu. - Nếu ông ta có thẩm quyền nào đó trong phạm vi này, ông ta sẽ biết họ mang xác đi đâu.
Iriarte đứng dậy định đi, nhưng chị gọi giật anh lại.
– Tôi chưa nói xong. Trước hết có một điều tôi muốn nói về phó thanh tra Etxaide. Trong thời gian làm việc cùng Jonan, cậu ấy đã thể hiện lòng trung nghĩa và chính trực rất kiên định. Vì thế, hãy nhớ rằng: Bộ Nội vụ chưa kết luận về cuộc điều tra của họ; Jonan là đồng nghiệp của chúng ta, chúng ta không có lý do gì nghĩ xấu về cậu ấy.
Cả ba người ra dấu đồng ý và bắt đầu tiến ra cửa.
– Zabalza, gượm đã. Tôi muốn hỏi anh về máy tính một lát. Anh là người hiểu biết nhất, từ nay anh sẽ là trợ lý của tôi. - Zabalza gật đầu. - Vấn đề đơn giản thôi: tôi có thể lập trình một máy tính để gửi tin nhắn vào một ngày đặc biệt, hoặc một thời gian đặc biệt không?
– Có, đấy là cách tạo ra spam.
– Tôi cũng nghĩ thế. Vậy có thể lập trình để gửi email nếu có tình huống đặc biệt phát sinh không?
– Chị có thể nói rõ hơn được không? - Zabalza hỏi, tò mò.
– Ví dụ tôi muốn gửi một email chứa thông tin nhạy cảm, nhưng vì lý do nào đó tôi không thể tự gửi thì sao?
– Chị có thể cài đặt một thiết bị bấm giờ điện tử, chị bật hằng ngày, dùng một mật khẩu để kích hoạt và tắt. Ngày chị không bắt đầu bằng mật khẩu, tin nhắn sẽ được tự động gửi đi.
Amaia im lặng lúc cân nhắc việc này.
– Đây là cách cậu ấy gửi những cái ảnh này cho chị?
Amaia không đáp.
– Thế mới giống cậu ta. Jonan gửi cho chị nhiều thứ hơn phải không? - Zabalza ngừng, nhìn thẳng vào Amaia, biết rằng sẽ không có câu trả lời. - Tôi không phải là kẻ mách lẻo, tôi không nói một lời về lệnh khám xét dù cố tình hay ngẫu nhiên.
Amaia nhìn anh, ngạc nhiên vì lời tuyên bố tự nguyện này.
– Không ai buộc tội anh là người mách lẻo hết.
– Nhưng chị nghĩ thế. Tôi biết chúng ta không hẳn nhất trí với nhau, nhưng ngoài những điểm bất đồng cá nhân, tôi chưa bao giờ phản bội đồng nghiệp hoặc lực lượng.
– Anh không cần phải tự vệ…
Chị nhớ lại thân hình kiệt quệ của Zabalza ở bên ngoài căn hộ. Anh cố ngăn chị trông thấy Jonan trong tình trạng ấy, rồi trong buổi thức canh, vẻ mặt của anh lúc lắng nghe các bạn của Jonan, dường như anh đã bị hủy diệt vào ngày anh bước vào căn hộ của Jonan và thấy bạn đã chết.
Đúng lúc đó, điện thoại của chị reo. Kiểm tra màn hình, chị thấy là tiến sĩ Gonzalez ở Huesa. Zabalza đứng dậy, ra hiệu rời đi lúc chị trả lời điện thoại.
– Tiến sĩ, tôi không ngờ nghe tin anh sớm thế.
– Thanh tra Salazar, tôi e rằng tin này không phải loại chị đang mong. Hôm qua trên đường về nhà, xe của vợ tôi bị một chiếc ô tô khác ép bật khỏi đường.
– Lạy Chúa tôi, chị ấy không…
– Không, may mắn là cô ấy còn sống. Có vài tài xế khác chứng kiến chuyện xảy ra; họ gọi dịch vụ cấp cứu ngay lập tức và lái đến trợ giúp. Thanh tra ạ, mất bốn mươi phút mới giải thoát được vợ tôi khỏi đống đổ nát. Cô ấy bị vỡ xương chậu, hông, chân và xương đòn, đầu bị một vết thương dài và sâu, nhưng vẫn tỉnh. Chị biết là Takchenko dai sức thế nào rồi. Tôi không gọi cho chị sớm hơn, vì chỉ có thể nghĩ đến cô ấy.
– Tất nhiên rồi, xin anh đừng xin lỗi.
– Takchenko vẫn trong ICU. Người ta không cho tôi gặp, nhưng tôi vừa nói chuyện với vợ tôi xong, và cô ấy yêu cầu tôi gọi cho chị. Cô ấy không nhớ nhiều về tai nạn, nhưng các nhân chứng ở hiện trường nói họ trông thấy một chiếc xe khác đỗ sẵn ở dải đỗ xe. Hai người đàn ông bò lên chỗ dốc, vào xe và lái đi. Cảnh sát khẳng định xe của vợ tôi bị lục soát: các thứ trong xắc bị lấy hết, hành lý của cô ấy bị mở tung, sục sạo dưới các ghế, trong ngăn đựng đồ vặt, ở khắp mọi ngóc ngách. Khi tôi kể chuyện này, vợ tôi nói rằng chị đã đưa cho cô ấy một mẩu chứng cứ nhờ chúng tôi phân tích. Hôm qua, trong lúc cảnh sát báo cho tôi về vụ tai nạn, có một phong bì do dịch vụ đặc biệt chuyển tới. Tôi ngạc nhiên thấy vợ tôi gửi cho tôi một gói từ Pamplona. Tôi tin đây là thứ mà những tên kia lục lọi khắp xe để tìm.
Amaia cố tập trung tư tưởng, nhưng chỉ có thể hình dung những hình ảnh tiến sĩ Takchenko bị đa chấn thương.
– Vợ tôi bảo đó là một mẫu vải.
– Đúng thế.
– Vậy là chị gặp may rồi: ngoài việc kiểm tra chính xác các thành phần, chúng tôi không thể làm nhiều hơn, nhưng tôi biết một người lý tưởng để làm việc này: Andreas Santos. Anh ấy là một chuyên gia về vải vóc, tôi quen biết anh ấy đã nhiều năm, Santos là người giỏi nhất trong lĩnh vực này. Có lần chúng tôi phá một tổ cò ở Alfaro, Riojia. Trong đó có nhiều thành phần thuộc vô số loại vải mà Santos đã phân tích. Chúng tôi vô cùng ngạc nhiên vì một số loại có niên đại từ thời Trung cổ. Cò làm tổ bằng đủ thứ chất liệu, và hình như một số thứ bị ăn cắp từ các quầy ở chợ. Dùng bùn và các sợi vải, chúng làm nên những cái tổ vững chắc, vắt vẻo trên các ngọn tháp trong nhiều thế kỷ. Santos đã làm việc với nhiều bảo tàng khác nhau, và có những tài liệu lưu trữ khổng lồ về nghề dệt và vải sản xuất ở châu Âu hơn một ngàn năm qua. Nếu chị đồng ý, tôi sẽ gửi mẫu của chị cho anh ta.
– Nếu anh tin cậy anh ấy, thế là đủ tốt cho tôi rồi, - Amaia đáp.