Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

❊ ❊ ❊

Amaia không nghe thấy gì. Thế giới đã lao vào sự im lặng điếc đặc, huyền ảo. Chị mở mắt và thấy những bông tuyết lớn, cứng và lạnh, nặng nề, đang chôn vùi chị, thấm ướt mọi âm thanh dành cho trái tim vẫn đập chầm chậm lúc tuyết rơi lên người chị, bịt kín mắt chị, mũi và miệng chị. Rồi, nhận ra mùi trần tục của bột thô, chị biết không phải là tuyết, mà là bột mì trắng tinh kẻ giết người đang đổ lên chị trong máng nhào bột để chôn sống chị.

“Mình không muốn chết”, chị nghĩ.

– Tôi không muốn chết! - Chị gào to, và tiếng gào trong mơ đưa chị trở lại thực tế.

Amaia cố mở mắt và thấy hai mí dính chặt vì chị khóc đến ngủ thiếp đi. Chị mất vài giây để nhớ ra căn phòng chị thức dậy. Theo bản năng, chị quay nhìn ánh sáng lọt qua các thanh gỗ mỏng của tấm rèm mà ai đó để nghiêng nghiêng, chị nhận ra một cửa sổ cao, rèm dài trắng muốt. Lúc định ngồi dậy, cơn đau dữ dội trong đầu đưa chị trở về thực tại. Chị đợi tiếng thình thịch giảm dần. Gạt các tấm chăn sang bên, đặt bàn chân trần lên sàn nhà trải thảm, chị nhận ra ngoài giày và tất nằm cạnh giường, chị vẫn ăn vận đầy đủ.

Nhìn quanh tìm súng, Amaia nhẹ người thấy nó đặt trên cái bàn cạnh giường. Chị loạng choạng tới cửa sổ, kéo rèm và để ánh sáng buổi sớm tràn vào phòng. Cái giường rộng mênh mông chị ngủ chiếm gần hết phòng. Hai bàn cạnh giường, mỗi cái một bên, chân giường là một đồ gỗ cổ nặng nề, lấp lánh trong ánh sáng lờ mờ, dùng làm giá cho một bức tranh lớn. Chị lại trèo vào giường, lùa bàn tay vào mái tóc lộn xộn cố nhớ lại các sự kiện của đêm trước.

Trước kia, Amaia chưa bao giờ khóc như thế; ngực và lưng chị vẫn đau nhức nhối, dường như một vết thương sâu hoắm, mở toang hoác giữa xương sống và xương ức, một vết thương dài và sâu trong màng phổi, không khí và sự sống đang thoát ra từ đó. Chị không quan tâm, chỉ cảm thấy cơn đau nhói trong ngực kéo quá dài. Chị nhớ Markina đã an ủi chị, ôm chị lúc chị òa khóc nức nở, lúc chị nguyền rủa vạn vật lại để chị lẻ loi lần nữa, đặt chị vào trung tâm mọi thứ, khiến chị cảm thấy bé nhỏ và sợ hãi lần nữa. Nhưng ông đã ở đó. Chị nhớ ông không nói lời nào, chỉ ôm chị trong vòng tay và để chị khóc, không nói dối chị, không cố ngăn chị khóc bằng những lời hứa hẹn mọi sự sẽ ổn, rằng sự việc rồi sẽ nhanh chóng qua đi, nỗi đau sẽ không còn. Hồi ức sinh động về cái ôm của Markina đưa chị nhớ lại cảm giác làn da chắc, mịn bao phủ cơ thể khỏe khoắn của ông, giữ cho chị vững lúc chị rã rời. Chị nhớ mùi của ông, mùi nước hoa tỏa ra từ chiếc áo khoác bằng hàng len thô, da ông, tóc ông. Một cách vô thức, Amaia với những cái gối trắng tinh, kéo lên mặt, hít hà, thèm thuồng tìm kiếm mùi của ông, hơi ấm của ông, nhớ lại cảm giác cánh tay ông vòng quanh người, thân thể ông, bàn tay ông vuốt ve tóc chị lúc chị vùi mặt vào cổ ông, cố giấu ông những giọt nước mắt.

Xem đồng hồ, Amaia thấy gần bảy giờ. Chị đặt lại gối, nguyền rủa lớp trang điểm hôm qua, tuy mỏng nhẹ song cũng đủ để lại một vết bẩn màu sẫm trên mặt gối trắng tinh khôi. Chị tắm nhanh, bất mãn vì ý nghĩ phải mặc lại bộ quần áo đã mặc lúc ngủ và chị rời khỏi phòng, không sấy khô tóc.

Căn bếp không vách ngăn, cửa sổ không rèm, có thể nhìn xuống vườn từ mọi góc. Bãi cỏ màu xanh sẫm, phẳng lì vì tuyết rơi hôm trước, giờ đã tan trong mưa nhẹ. Markina ngồi trên cái ghế đẩu cao bên quầy bếp, đang nhâm nhi cà phê và đọc lướt các số báo. Ông để chân trần, mặc quần jeans và sơ mi trắng, tóc ông cũng ẩm. Nhìn thấy chị, ông mỉm cười và gấp tờ báo lại, để lên quầy.

– Xin chào, hôm nay cô cảm thấy thế nào?

– Ổn ạ, - chị nói, không tin chắc.

– Còn cái đầu?

– Không có một viên aspirin sẽ không ổn.

– Còn mọi thứ khác thì sao? - Ông hỏi, nụ cười tắt dần.

– Tôi không nghĩ có thể ổn định. Rồi sẽ theo kiểu phải thế thôi. Tôi muốn cảm ơn ngài đã ở đó với tôi tối qua. - Ông lắc đầu lúc chị nói xong. - Và… đã nhường giường cho tôi, - chị nói thêm, chỉ vào chiếc sofa rải rác gối, chăn.

Markina cười tươi tắn, nhìn chị theo kiểu luôn làm chị nghĩ ông biết một thứ mà chị thì không.

– Có gì vui thế ạ? - Chị hỏi.

– Tôi vui vì cô ở đây, - ông đáp.

Chị liếc nhìn quanh, dường như xác nhận sự thật. Phải, chị đã ở đó, đã ngủ trên giường ông, sắp ăn sáng với ông. Ông đã ăn vận dở chừng, tóc còn ướt. Và, còn một thứ đang mất vì tình thế thay đổi. Chị mỉm cười vì tách cà phê, nâng cái tách bằng cả hai tay.

– Hôm nay ngài sẽ đến tòa chứ?

– Có lẽ, vào cuối buổi sáng. Tôi có thói quen đọc ở đây, ngay tại nhà, - ông nói và chỉ đống giấy tờ trên bàn. - Còn cô?

Chị suy nghĩ giây lát.

– Tôi chưa biết chắc. Tôi đang không làm bất cứ vụ nào, vì thế tôi đoán là sẽ làm một số công việc giấy tờ, rồi kiểm tra cuộc điều tra sát hại Jonan có tiến triển nào không.

– Sau đó, cô có thể trở lại đây… - Markina nói, nhìn thẳng vào chị. Ông không cười, tuy trong giọng nói đượm vẻ xót thương.

Chị xét nét ông. Chiếc sơ mi hợp mốt cài khuy nửa chừng, mở từ cổ xuống ngực lộ đường nét xương đòn dưới làn da rám nắng, gương mặt ông lúc nào trông cũng trẻ trung, và cái nhìn của ông đầy vẻ kiên quyết, thích thú khiến chị thấy vô cùng quyến rũ. Chị khao khát ông. Đây không phải là việc xảy ra một sớm một chiều. Mặc dù nghe có vẻ ngu xuẩn, song trò chơi cám dỗ của ông đã thành công; ông đã lọt vào tâm trí chị, chiếm lĩnh mọi thứ.

-… Hoặc tôi có thể ở lại, - Amaia nói.

Markina thở dài và lắc đầu:

– Không.

Amaia sửng sốt vì câu trả lời của ông. Chỉ vừa trước đó, Markina đã đề nghị chị sau này trở lại. Chị không thể che giấu sự ngượng ngập.

Ngay lập tức Markina mỉm cười, vừa kiên quyết vừa dịu dàng.

– Vì theo cách em tới đây, - ông nói. - Đêm qua em rất buồn bã, em cần có người trò chuyện, có người uống vì người bạn của em, cần một bờ vai để khóc, cần uống đến say… Còn hôm nay, em đang ở đây, trong nhà tôi. Em không thể tưởng tượng tôi ước mong chuyện này như thế nào đâu. Nhưng không phải như thế này. Em thừa biết tôi cảm nhận về em ra sao, em biết là nó không thay đổi, nhưng tôi không muốn bất cứ việc gì giữa chúng ta là tình cờ. Chính vì thế bây giờ em phải đi thôi, tôi mong em sẽ trở lại, vì nếu em làm thế, tôi sẽ mở rộng cửa, hiểu rằng em đến vì tôi, rằng em tới đây không phải là ngẫu nhiên.

Amaia không biết nói gì nữa. Đặt tách lên bàn, chị đứng dậy, cầm áo khoác và xắc vắt trên ghế, rồi quay nhìn ông. Markina vẫn nghiêm trang quan sát chị, một lần nữa ánh nhìn của ông lộ một quyết tâm lạ thường, dường như ông đã biết những việc chị không làm. Khép cửa lại sau lưng, Amaia đi theo con đường nhỏ lát đá từ cửa trước dẫn ra phố, cảm thấy khí lạnh làm mái tóc ẩm của chị cứng lại như cái mũ sắt. Chị vẫy một chiếc taxi, cài khuy áo khoác và dò dẫm tìm đôi găng trong xắc, xỏ vào lúc chiếc taxi đưa chị tới chỗ để xe. Sau đó, Amaia lái xe xuyên qua thành phố, vào giờ này các đường phố đều bị kẹt vì những xe tải chở hàng và các bậc cha mẹ đưa con đi học, xếp hàng đôi bên ngoài cổng trường. Vừa rủa, chị vừa quyết định đi đường vành đai theo hướng San Sebastian.

Lúc lái xe tách khỏi thành phố, Amaia bắt đầu cảm thấy sự mất mát cứ lớn dần. Nhớ lại những lúc lái xe thường khiến chị bình tĩnh lại, chị đã vào xe lúc rạng đông, không có đích nhất định và thường tìm ra khoảng cách cần thiết để có thể suy nghĩ, cũng như sự yên tĩnh và êm ả mà chị mong đợi. Nhưng việc đó dường như từ lâu lắm rồi. Buổi sáng nay không hề yên bình. Khách bộ hành túm tụm cho ấm dưới mái che bến xe buýt, nguyền rủa những chiếc ô tô chạy qua vũng nước làm tuyết đang tan và nước mưa bắn tung tóe. Đường cao tốc cũng không khá hơn. Đường vành đai kẹt cứng xe cộ, tất thảy đầy những vệt muối và đá mạt. Chị không thể nghĩ đến những thăng trầm hơn được nữa. Bất cứ khi nào cần suy nghĩ, chị có thói quen nhờ Jonan lái xe, còn chị ngồi trên ghế khách, đăm đăm nhìn vào khoảng không.

Amaia rẽ vào trạm bảo dưỡng xe Zuasti và đỗ gần lối vào một tòa nhà trông khác thường. Chị vội vã chạy xuyên màn mưa, bước qua ngưỡng cửa lúc nhiều người khác rời đi. Hơi ấm của tòa nhà bao bọc lấy chị. Amaia gọi cà phê sữa và tìm được cái bàn bên cửa sổ, nơi chị có thể quan sát sương mù cuồn cuộn đổ xuống các sườn đồi lúc đợi cà phê nguội bớt để có thể ôm cốc trong hai bàn tay. Mưa ào ào đập vào các cửa sổ và nửa đường tới tòa nhà, khiến chị nhớ tới một biệt thự nhỏ trên dãy Alps. Chị chăm chú ngắm các thanh xà kim loại đỡ mái và nhận ra một con chim sẻ run rẩy giữa các rui, xà.

– Nó sống ở đây, - cô hầu bàn giải thích lúc thấy chị quan sát con chim. - Chúng tôi đã cố xua nó đi, nhưng hơi khó vì mái nhà cao quá. Hình như nó thích ở tít trên đó. Tôi nghĩ nó đã làm một cái tổ. Nó ở đây vài năm rồi, lâu hơn cả tôi. Lúc nơi này vắng vẻ, nó bay xuống và mổ vụn bánh trên sàn.

Amaia mỉm cười nhưng không trả lời; chị không muốn bị lôi vào câu chuyện. Mắt chị hướng về phía con chim sẻ lần nữa; một con chim thông minh hay một sinh vật bị giam cầm? Mưa gõ trên cửa sổ buộc chị chú ý lần nữa, những giọt nhỏ mê hoặc chị lúc trượt xuống tấm kính trơn như dầu. Chị muốn suy nghĩ, nghĩ về vụ án, về Jonan, về James nhưng chỉ nghĩ đến Markina: bàn chân trần của ông, làn da thấp thoáng trong áo sơ mi, khuôn miệng ông, sự bền bỉ của ông, luôn muốn hơn nữa. Chị thở dài, và quyết định gọi cho James. Rút điện thoại ra, chị tính giờ ở Mỹ: mới hơn ba giờ sáng một chút. Bực mình, chị để điện thoại lên bàn và nhắm mắt lại. Chị biết việc mình muốn làm, việc phải làm, biết rất rõ. Markina có những nguyên tắc riêng… và đây không phải một trò chơi mà nhiều hơn thế; ông không muốn kết thúc ít hơn. Trong lúc ấy, chị chìm đắm giữa một biển nghi ngờ. Chị để chỗ cà phê còn lại trên bàn cùng vài đồng xu, rồi lại trở ra trong mưa.

Toàn thân Amaia run rẩy. Chị cảm thấy các cơ lưng căng cứng, sự căng thẳng chạy suốt hệ thần kinh như một dòng điện, đổ về các đầu ngón tay, cho chị một cảm tưởng lạ lùng, bất cứ lúc nào chúng cũng có thể nổ tung, giải phóng sức sống mãnh liệt này. Bụng Amaia quặn thắt, miệng khô khốc, không khí trong xe không đủ rót đầy phổi chị. Chị đỗ xe bên ngoài nhà Markina, chắn lối ra, và trở lại con đường nhỏ lát đá, cảm thấy nôn nao theo từng bước, lúc tim chị đập thình thịch trong ngực, rộn ràng trong tai. Amaia bấm chuông, kiên quyết và ăn năn bằng nhau, chị hồi hộp đợi lúc cố làm dịu nỗi lo đang đe dọa nhấn chìm chị. Lúc Markina mở cửa, ông vẫn đi chân không, tóc ông đã khô, rối bù xõa xuống vầng trán. Ông không nói gì, chỉ đứng nhìn chị, mỉm cười bí ẩn. Chị cũng không nói gì, nhưng giơ bàn tay lạnh giá cho đến lúc những ngón tay chị chạm vào miệng ông, vào đôi môi mềm mại, ấm áp của ông. Dường như khóe miệng ông trở thành mục tiêu của chị, định mệnh của chị, nơi nghỉ ngơi duy nhất của chị. Ông siết chặt tay chị, như sợ bỏ lỡ mối kết nối này, rồi đẩy cửa khép lại sau chị, đưa chị vào trong nhà. Đứng trước mặt ông, những ngón tay chị ép vào môi ông, chị ngập ngừng vài giây, tìm lời có nghĩa để nói, nhưng chị biết lúc này không thể cất nên lời, chị phải chịu thua một giọng nói khác, một ngôn ngữ khác, và như một người ngoài cuộc, chị chưa bao giờ có thể chia sẻ với ai. Rút tay khỏi môi ông, chị soi mình trong mắt ông, nó nhìn lại chị với vẻ sợ hãi và phấn khích. Chị táo bạo tiến tới, cơ thể họ bùng nổ, mắt nhắm lại, ông ôm chị, run rẩy.

Ngước nhìn Markina, Amaia biết rằng chị có thể yêu người đàn ông này…

Chị tuột chiếc áo khoác ướt và nắm tay ông, đưa ông tới phòng ngủ. Ánh sáng lọt qua tấm rèm chỉ đủ để nhận ra đường nét của đồ đạc nặng nề; chị kéo rèm, để bầu trời u ám chiếu sáng cả phòng. Lúc đứng cạnh giường, ông ngắm chị với một vẻ khiến chị phát điên, song ông vẫn không mỉm cười. Chị cũng thế. Mặt chị để lộ vẻ bứt rứt vì biết mình đang bầu bạn với một người ngang sức ngang tài. Chị đến gần hơn, đăm đăm nhìn ông, bị sự thống khổ mới mẻ chiếm lĩnh. Chị ngượng nghịu mơn trớn ông, mắt tự tin khi nhận ra mình trong ông, nhận biết rằng chị ở đó vì lần đầu tiên trong đời, chị có thể thực sự bộc lộ bản thân, không chỉ trút bỏ quần áo mà cả gánh nặng cuộc sống ngượng ngùng, và lúc làm thế chị thấy mình phản chiếu trong ông như trong một tấm gương vậy. Chị biết mình chưa bao giờ khao khát bất cứ người nào theo kiểu này, chưa bao giờ trải qua sự mong mỏi nung nấu này với cơ thể một người đàn ông, nước bọt của ông, mồ hôi của ông, tinh dịch của ông, thèm muốn tấm thân ông, da ông, lưỡi ông, sự hấp dẫn tình dục của ông. Chị nhận ra mình chưa bao giờ thèm muốn xương cốt, tóc, răng của một người đàn ông, bờ vai tròn trặn, cặp mông vững chãi, đường cong hoàn hảo của tấm lưng ông lúc cưỡi lên chị, sự mềm mại của mái tóc rối bù chị dùng dẫn ông xuống ngực, xuống chỗ ấy của chị. Trước ông, chưa hề có người đàn ông nào như thế. Ngày hôm đó chị đã nảy nở sự khao khát và bất thình lình, chị khám phá ra một ngôn ngữ mới mẻ, một sức sống mới mẻ, một thứ ngôn ngữ phong phú, đầy sáng tạo khiến chị không thốt nên lời,- chị thấy mình chật vật để làm chủ cái lưỡi rồi chị im lặng để ông nói, cảm nhận bàn tay mạnh mẽ của ông miết trên da thịt, ôm chặt mông chị, sự cường tráng của ông khi đi vào trong chị, sự vững vàng trong các động tác đẩy, thúc, dẫn dắt, đòi hỏi, sức mạnh của đôi tay ông lúc chị cưỡi lên người ông, đưa ông đi vào trong chị lần nữa. Sự hăng hái từ bên trong chị tràn đầy thành cuộc bùng nổ bị kìm nén của trạng thái đê mê ngây ngất, của sự khoái lạc mấp mé điên dại, một ngàn đầu dây thần kinh trầy da chảy máu và la hét. Sau đó là im lặng, để lại tấm thân mệt lả, tâm trí cạn kiệt, sự đói khát được thỏa mãn chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.

Sáng hôm ấy, mặt trời mờ nhạt ban phúc cho thành phố trong chốc lát đã biến mất lúc Amaia trở vào xe. Dù lúc đó không thể quá năm giờ chiều, bầu trời xám xịt đã nuốt hết ánh sáng, kích thích thiết bị cảm biến trong các ngọn đèn đường của thành phố.

Chị xoay chìa khóa xe, ngập ngừng trong vài giây lúc nhận ra những thay đổi xảy ra quanh mình. Giống hệt một nhà du hành vũ trụ tiếp đất trên một hành tinh xa lạ, nhưng với bầu khí quyển khác, lạnh hơn, dày đặc hơn, buộc chị đi cẩn thận để không mất thăng bằng, cho chị một nhận thức mới mẻ về mọi vật, thấm đẫm mọi thứ quanh mình bằng một chất lượng kỳ diệu.

Chị rút điện thoại và kiểm tra các cuộc gọi nhỡ. Chị gọi James trước tiên, trong phòng đợi của một bệnh viện xa xôi, anh thì thào giải thích họ vừa nói chuyện với bác sĩ phẫu thuật đã mổ cho ba anh, và mọi sự ổn cả. Anh và Ibai nhớ chị. Sau đó, chị gọi Iriarte. Vẫn chưa có kết luận gì về đường đạn.

Các con đường trong khu phố cổ đông đúc. Chị quyết định để xe trong tầng hầm của Trung tâm thương mại Castillo và đi bộ về nhà ở Mercaderes. Tới gần cửa trước, chị nhận ra một bó thư rác lèn chặt trong hòm thư. Lúc rút các tờ quảng cáo của siêu thị và trạm xăng, chị nhận thấy một gói giấy màu nâu chèn vào chỗ trống, buộc vài lần bằng sợi dây mảnh màu đỏ sẫm. Chị biết ngay ai gửi, nhưng ngạc nhiên vì anh gửi theo địa chỉ này. Chữ viết nguệch ngoạc của Dupree trên mặt gói, đề tên chị. Chị siết chặt nó vào ngực và vào nhà.

Chị nhẹ người lúc cởi bỏ bộ quần áo mà chị cảm thấy như mặc cả tuần lễ. Sau một chầu tắm nước nóng lâu, chị ra khỏi buồng tắm và ngắm bộ lễ phục quân nhân vẫn nằm trên giường như một vật lưu niệm của đám tang Jonan. Chị chợt thấy phải cất nó vào tủ áo, tuy một giọng nói bên trong cãi lại rằng bộ lễ phục là một loại tôn trọng Jonan, một biểu tượng mơ hồ song mạnh mẽ về danh dự và trách nhiệm của anh, nhưng những nghi ngờ lại ùa đến với chị, và hiện thời chị không thể có thời gian để làm nó mất hiệu lực.

Cuối cùng, chị cầm cái gói của Dupree vào bếp, cắt dây và ngẫm nghĩ vì đã làm thế với gói “New Orleans”. Chị mở giấy gói, cất mảnh vải sợi bông, hơi bị ẩm khi chạm vào, bọc một cuốn sách trong lớp da đen, mềm. Không có tên trên bìa hoặc gáy sách và nó nặng lạ lùng so với khổ sách. Đằng sau tờ để trắng là một bức tranh minh họa khó hiểu, chị có thể đọc được tên sách: Nền tảng và tôn giáo Voodoo[1] giữa những chữ thảo bay bướm.

Chị kinh ngạc lúc lướt ngón tay lên các trang giấy mịn, trang hoàng những cái lá màu vàng, một lần nữa băn khoăn vì trọng lượng phi lý của cuốn sách.

Vài chương đầu viết về nguồn gốc tôn giáo, hiện có hàng triệu tín đồ trên khắp thế giới, và là tôn giáo chính thống ở vài nước. Rồi chị nhận ra một nút xoắn trong các trang nén chặt. Chị cẩn thận tách chúng ra và thấy Dupree đánh dấu bằng một cái lông vũ nhỏ màu đen. Amaia thận trọng cầm nó lên, đọc những chữ bạn chị viết bằng bút chì kín lề, rất khó đọc và gạch dưới vài đoạn:

Xúi giục tự ý chết. Phù thủy hoặc bokor, được kết nạp vào Lucumí, linh mục hoặc houngan được chọn để lợi dụng sức mạnh hiểm ác của họ.

Vài trang sau, Dupree khoanh tròn vài câu:

Thần chết cưỡi lên ngươi

Ác ma trèo lên ngươi[2]

Ở dưới, anh viết:

Thần chết cưỡi lên ngươi, hoặc ác ma trèo lên ngươi, ở Mỹ La tinh là “se te sube un muerto”.

Cuốn sách miêu tả tỉ mỉ cuộc tấn công do một ác ma được bokor phái đến làm nạn nhân bất động. Ác ma làm nạn nhân tê liệt trong lúc ngủ, cho phép nạn nhân nhận biết việc đang xảy ra, kinh hoàng cam chịu những giày vò của linh hồn độc ác cưỡi lên ngực mình, không cho người đó cử động hoặc thở, đôi khi tới chết. Một số nạn nhân khẳng định nhìn thấy những sinh vật hình thù gớm guốc, đầu to tướng cúi xuống người họ, một số người khác cho là một con rồng hôi hám.

“Nước bọt của một con rồng Komodo chứa vi khuẩn đủ gây nên nhiễm trùng máu”, những lời của San Martín trở lại với chị.

Lúc giở qua cuốn sách tìm các chú giải khác của Dupree, một cái lông vũ thứ hai từ các trang rơi ra và bay lơ lửng xuống sàn một cách đáng ngại. Chị cúi lom khom nhặt nó lên và đọc đoạn có tiêu để “Hiến tế”.

Nhiều từ đặt trong dấu ngoặc kép để nhấn mạnh mức độ quan trọng, sự lạ lùng hoặc để nhắc lại, khiến chị nhớ tới miêu tả của Elena Ochoa về “lễ hiến tế”, chị cũng nhớ lời Marc nói hôm qua trên sân thượng phủ tuyết nhìn xuống Pamplona, nhưng cảm giác dường như từ nhiều năm trước: “lễ vật” - một từ Jonan dặn Marc là chị biết cách sử dụng.

Bokor là lễ vật dâng ác ma của những tội ác tàn bạo nhất, những con mồi được thèm thuồng nhất, vì bản chất trong trắng, ngây thơ vẫn chưa bị động chạm tới. Lễ hiến tế phải được những người có quyền sở hữu đích thực thi hành, những người đưa nó bước vào cõi trần gian: là những người cha mẹ. Một nghi lễ thực hiện lúc họ hiến sinh con cái, những đứa trẻ sơ sinh của họ và khi trao đổi mạng sống của đứa con, ác ma sẽ ban cho mọi thứ họ ao ước.

Bức tranh minh họa vẽ một đứa trẻ trên ban thờ. Đứng bên cạnh là hai người vô cùng thích thú, có thể đoán ra là cha mẹ bé, và một thầy tế, cánh tay giơ cao thúc giục một kẻ đê tiện khỏe khoắn, lù lù đe dọa cúi xuống đứa trẻ, che kín mũi, miệng bằng cái dạ dày hôi thối của nó. Ngay bên dưới, Dupree viết vài câu ngắn gọn.

Các nhóm cùng giới tính.

Thời gian, giai đoạn cụ thể.

Địa điểm chính xác.

Một dòng nguệch ngoạc dưới các ghi chú đó, một thông điệp vắn tắt Dupree thêm vào chữ ký của anh:

Ấn phím reset, thanh tra.

Amaia giở các trang còn lại, dừng lại ngắm các tranh minh họa cực kỳ ghê tởm, tìm kiếm các chú giải khác trong những chữ viết tay của Dupree. Rồi gập cuốn sách, chị đứng dậy, bắt đầu đi tới đi lui khắp nhà, lang thang từ phòng này tới phòng khác.

Vẫn đi chân không và mặc áo choàng tắm, Amaia cảm nhận tiếng cót két của sàn gỗ lúc đi từ đầu này tới đầu kia căn hộ, vang khắp các phòng vắng vẻ. Lúc đi qua phòng khách, chị nhận ra chiếc máy tính cũ của mình, phủ bụi. Chị tìm thấy trong tủ bếp những cuốn sổ tay dùng ghi danh sách mua sắm, vài cuộn băng dính, một tập giấy ghi chép màu vàng, vài cái bút đánh dấu rồi trở lại phòng khách và bật máy tính. Chị in một bản đồ Navarre từ Internet, dính nó lên giá sách, rồi đánh dấu chấm vào các địa điểm khác nhau, nơi bố mẹ những đứa trẻ đã sống. Chị nhanh chóng nhận ra rằng cần một bản đồ lớn hơn, vì Ainhoa ở bên kia biên giới, ở Pháp. Chị tìm thấy một cái, in ra, đặt cạnh cái trước, và thêm vào những đứa trẻ ở Ainhoa. Ngoài thực tế hầu hết các địa điểm đều ở thung lũng Baztán, có vẻ không có sự liên quan rõ ràng giữa các chấm khác nhau. Nghiên cứu mô hình, chị thấy nó vô nghĩa và nhớ lại lời của Dupree: “Ấn phím reset, thanh tra… Hãy quên mọi thứ cô biết và bắt đầu lại từ đầu”.

Điện thoại của chị reo trong căn nhà im ắng, ngắt quãng sự trầm ngầm. Lúc nhận cuộc gọi, Amaia nhận ra ban ngày với ánh sáng mờ nhạt đã tắt, nhường chỗ cho ban đêm, vậy mà chị vẫn mặc chiếc áo choàng sau khi tắm xong.

– Em làm gì cả buổi chiều thế?

Ngước nhìn các bản đồ phủ một khoảng lớn trên các giá, rồi nhìn cuốn sách của Dupree mở trên bàn, bất chợt chị cảm thấy dằn vặt vì tội lỗi.

– Không làm gì hết. Đang phí phạm thời giờ thôi, - Amaia đáp, tắt đèn và ra khỏi phòng khách.

– Em đói không? - Markina hỏi ở đầu dây bên kia.

– Rất đói.

– Em sẽ ăn tối với anh chứ?

Chị mỉm cười:

– Tất nhiên rồi, anh muốn gặp nhau ở đâu?

– Ở nhà anh, - Markina đáp.

– Anh sẽ nấu ăn cho em ư?

– Nấu ăn? Anh sẽ làm mọi thứ vì em.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng Pháp trong nguyên bản.

[2] Tiếng Pháp trong nguyên bản.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.