Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

Vừa tra chìa vào ổ khóa, Amaia đã biết có chuyện không ổn. Chị luôn khóa hai vòng, nhưng chỉ xoay chìa một vòng, cửa đã mở. Chị lùi lại, nhìn ngược ngó xuôi con phố vắng vẻ, rút súng ra rồi tiến tới lần nữa, lắng nghe mọi âm thanh trong nhà. Không có gì. Thận trọng, chị đẩy cửa, nhìn lướt hành lang, nơi mọi thứ có vẻ đâu vào đấy và ngước nhìn cầu thang tối om. Rồi chị bước hẳn vào trong nhà, vừa đi vừa bật hết các đèn, dỏng tai nghe ngóng. Chị mở cửa vào xưởng của James ở tầng dưới cùng, rồi trèo lên các bậc thang. Chị kiểm tra bếp, phòng thừa, phòng khách, buồng tắm, phòng trẻ mà mẹ James trang bị đồ đạc, nhìn vào các tủ áo trống rỗng. Không có ai. Amaia trở lại đường cũ, tắt đèn, không thể giũ bỏ cảm giác có người ở trong nhà lúc chị đi vắng. Vẫn cầm súng, chị cẩn thận kiểm tra mọi bề mặt, mọi vật, vẫn trong trạng thái sẵn sàng. Chị trở vào phòng khách. Mọi thứ có vẻ ngăn nắp, nhưng lúc nhìn các bản đồ gắn trên giá sách, cảm giác có người đã ở đó áp đảo đến mức chị có thể lần trong không trung khoảng không ô uế chúng đã chiếm giữ. Chị nổi giận vì có kẻ đột nhập vào nhà mình. Nhẹ người vì đã đoán trước và xóa sạch các file trong máy tính, chị nhận ra USB chưa dùng đã biến mất. Lại cầm xắc, chị xuống dưới nhà và xoay chìa hai vòng trong ổ như trước, chị rời khỏi nhà. Rồi chị gọi Montes.

– Tôi cần anh làm ơn giúp một việc.

– Tất nhiên rồi.

– Lái xe đến nhà cô tôi và đợi bên ngoài cho tới khi tôi tới đó. Tôi sẽ giải thích sau.

Lúc rẽ vào đường Braulio Iriarte, chị thấy thanh tra Montes chiếu đèn pha vào chị. Chị đỗ xe rồi lẻn vào ghế cạnh anh.

– Cảm ơn anh.

– Chào cô, nhưng bây giờ hãy cho tôi biết chuyện này là gì đây, - Montes đáp lại.

– Hôm qua, gia đình Jonan nhờ tôi đến căn hộ của cậu ấy. Trong lúc đợi các công nhân quét dọn chuyên nghiệp, tôi tìm thấy một số sợi vải. Tôi đã đưa mẫu đó cho tiến sĩ Takchenko, người đã làm các xét nghiệm song song cho chúng ta ở Aínsa. Trên đường về nhà, có kẻ nào đó đã ép xe chị ấy bắn khỏi đường rồi lục lọi trong xe; ơn Trời, chị ấy ổn. Đầu giờ tối nay, lúc tôi tạt vào nhà mình ở Pamplona, tôi nhận ra có người đã ở trong đó. Bọn chúng lấy đi USB chưa dùng. Chính vì thế tôi nhờ anh để mắt đến nhà cô tôi, phòng khi có ai đó nghĩ đến việc nhòm ngó ở đây.

– Đúng, - Montes nói, trầm ngâm. - Cô nói đã tìm thấy sợi vải ở nhà Jonan.

Amaia gật.

– Đương nhiên cô đã đưa mẫu cho ông bạn thanh tra Clemos của chúng ta.

– Tôi đã cung cấp mẫu cho đồn cảnh sát Beloso. Nhưng Clemos nghĩ anh ta đã có vụ để giải quyết: các tổ chức mafia Đông Âu, buôn bán ma túy. Khi tôi nhắc anh ta không có tí teo chứng cứ nào, anh ta cam đoan với tôi rằng sớm hay muộn mọi việc sẽ lật ngược.

– Bọn chúng đã ăn trộm mẫu của tiến sĩ Takchenko?

– Không, chị ấy là một phụ nữ rất thông minh: chị ấy đã gửi nó qua chuyển phát nhanh cho chính mình.

– Có kẻ nào đó rất muốn có mẫu vải ấy, điều tôi không hiểu là tại sao bọn chúng đột nhập vào nhà chị tìm mẫu vải rồi lấy đi USB chưa dùng.

Amaia thở dài:

– Jonan đã gửi tin nhắn cho tôi.

– Bao giờ?

– Tôi chưa biết chắc. Gửi đúng ngày đưa đám cậu ấy, nhưng anh biết những người mê IT là thế nào rồi: Zabalza nói đây là một tin nhắn đã lập trình.

– Phải, anh ta đã kể cho tôi. Zabalza cũng nói anh ta nghĩ Jonan gửi cho chị nhiều thứ khác nữa.

– Zabalza nói thế à? - Amaia sửng sốt.

– Sao lại không, anh ta kể với tôi mọi thứ, chúng tôi là bạn mà. Như tôi đã nói với cô, Zabalza là một anh chàng tốt. Dù sao thì cô hẳn sốc lắm, nhận được tin nhắn của Etxaide nhiều ngày sau khi cậu ấy chết. Chết tiệt! - Montes nói, cười thầm. - Nếu là tôi, chắc tôi lên cơn đau tim!

Họ cùng cười to.

– Vấn đề là, Iriarte không giống anh chàng này tí nào, - Montes nhận xét.

– Tôi biết, chính vì thế chúng ta đừng nói gì với anh ta.

– Khỉ thật, không, tất nhiên là không rồi, sếp. Hơn nữa, nếu có người gửi cho cô tin nhắn từ thế giới bên kia, cô có quyền không chia sẻ. Giống như nguyện vọng và di chúc cuối cùng của người đó. Đừng lo về Zabalza, anh ta không nói gì đâu. Còn với gã mà chúng ta chỉ mới biết tên, cho đến bây giờ chúng tôi chưa thể tìm ra một Xavier, Xabier hay Javier Tabese nào.

– Anh đoán hắn ta bao nhiêu tuổi?

– Ờ, bảy lăm hoặc khoảng đó. Tất nhiên có thể hắn đã chết. Ngày mai chúng tôi sẽ tiếp tục tìm. Có một số tin về hội chứng đột tử ở Guipuzcoa; bốn trường hợp bé gái bị chết ở Hondarribia, gần sông Bidasoa. Chúng tôi vẫn đang xem xét các bố mẹ, nhưng có thể nói ngay với cô rằng tất cả đều phong lưu, sung túc: là chủ thầu, chủ nhà băng, bác sĩ. Các cuộc khám nghiệm tử thi tiến hành ở Viện pháp y San Sebastian, và trong cả bốn trường hợp, SIDS là nguyên nhân tử vong chính thức. Cô cần nói với chúng tôi việc phải làm tiếp, chúng ta không có thẩm quyền ở Guipuzcoa, vì thế, trừ khi cô thuyết phục được Markina chuyển lời thỉnh cầu tới đồng cấp của ông ấy ở Irún, nếu không chúng ta sẽ bị kẹt.

– Còn quá sớm để làm việc ấy. Thu thập mọi thông tin và chúng ta sẽ xem xét. Nhớ loại mọi bé gái đã rửa tội nhé.

– Việc ấy không dễ gì. Chúng không ghi rõ trên giấy chứng tử, có nghĩa là phải gọi điện tới từng nhà thờ, hết xứ đạo này tới xứ đạo khác, - Montes nói, bực bội.

Amaia xuống xe và chào tạm biệt.

– À, tôi quên mất, cuối cùng người ta đã cho phép khách tới thăm Yolanda. Mười giờ sáng mai ở bệnh viện Saint Collette.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.