Lúc rời ngôi nhà, trên điện thoại của Amaia có ba cuộc gọi nhỡ của Ros. Chị cưỡng lại sự thôi thúc trả lời, cảm thấy sự dai dẳng bất thường của chị gái có thể báo trước một cuộc trò chuyện không thoải mái, và chị không muốn các đồng nghiệp chứng kiến. Chỉ đến lúc riêng tư trong xe, chị mới gọi. Ros trả lời ngay hồi chuông đầu tiên, dường như đang đợi sẵn.
– Ôi Amaia, em có thể đến đây được không?
– Tất nhiên, có chuyện gì thế Ros?
– Tốt hơn hết là em đến và tự thấy.
Amaia đỗ xe bên ngoài công ty Mantecadas Salazar và đi qua xưởng bánh, chào hỏi các công nhân trên đường tới văn phòng ở đằng sau. Ros đứng ở ô cửa, quay lưng lại phía Amaia, chắn tầm nhìn vào bên trong.
– Ros, chị sẽ cho em biết có chuyện gì xảy ra chứ?
Ros quay ngoắt lại, mặt xám ngoét. Ngay lập tức Amaia hiểu vì sao.
– Hay lắm, tuyệt hay. Tiếp viện đã tới kìa! - Flora nói thay lời chào hỏi.
Giấu sự ngạc nhiên, Amaia tới gần người chị cả sau khi hôn vội lên má Ros.
– Bọn em không ngờ chị đến, Flora. Chị ổn chứ?
– Ổn như bất cứ người nào có thể, trong mọi hoàn cảnh…
Amaia nhìn chị gái, bối rối.
– Mẹ của chúng ta đã chết thảm một tháng trước đây, hay tôi là người duy nhất quan tâm đây? - Flora mỉa mai nói.
Amaia cười toét với Ros.
– Tất nhiên rồi Flora, cả thế giới đều biết chị nhạy cảm hơn mọi người như thế nào rồi, - Amaia trả miếng.
Flora nhăn mặt đáp lại lời chế nhạo, rồi đến đứng sau bàn. Đứng bất động ở ô cửa, cánh tay thõng bên sườn, Ros là hình ảnh của kẻ bơ vơ, ngoài cái bĩu môi và ánh mắt kiềm chế cơn thịnh nộ.
– Chị định ở lại lâu sao, Flora? - Amaia hỏi. - Em tưởng với công việc của chị ở đài truyền hình, chị chẳng có mấy thời gian rảnh rỗi.
Flora chỉnh lại tầm cao của ghế rồi ngối xuống sau bàn.
– Đúng, tôi quá ư bận rộn nhưng tôi nghĩ sẽ nghỉ vài ngày, - chị ta nói và sắp xếp lại đống giấy tờ trên bàn.
Ros mím môi chặt hơn. Thấy thế, Flora hờ hững nói thêm:
– Thực ra, biết những việc xảy ra, tôi quyết định lưu lại thêm một thời gian nữa. - Chị ta dùng chân kéo giỏ rác tới bên bàn, vơ những giấy ghi chú sặc sỡ, bút bi và những thẻ đánh dấu rõ ràng là của Ros và ném tọt vào.
– Tuyệt, - Amaia nói. - Em chắc cô Engrai sẽ rất hài lòng gặp chị khi chị ghé đến. Nhưng Flora ạ, sau này nếu chị muốn tạt vào xưởng bánh, hãy cho Ros biết trước. Bây giờ chị ấy là một phụ nữ bận rộn và đã ký hợp đồng với một chuỗi siêu thị lớn của Pháp - chính là việc chị theo đuổi mãi, chị nhớ không? Vì thế chị ấy không có thời gian dọn dẹp đống lộn xộn chị để lại đâu. - Amaia cúi xuống giỏ rác và lấy lại các thứ của Ros, rồi xếp lại lên bàn.
– Martiniés, - Flora rít lên khe khẽ.
– Đúng[1], - Amaia đáp lại với nụ cười tươi tắn, tinh quái. Bằng vào vẻ mặt của Flora, Amaia biết cầu nói chua cay của mình đã bắn trúng đích.
– Tôi đã gây dựng mọi thứ, - Flora nạt nộ. - Tôi đã nghiên cứu, đã mất hơn một năm thiết lập các mối quan hệ cần thiết.
– Đúng vậy, nhưng chị Ros đã thỏa thuận xong ngay trong cuộc họp đầu tiên, - Amaia đáp lại, hân hoan.
Flora trừng trừng nhìn Ros, chị tránh cái nhìn ấy và đến bên máy pha cà phê, lấy vài tách.
– Mọi người muốn uống cà phê không? - Ros hỏi, gần như thì thầm.
– Có ạ, - Amaia đáp và nhìn xoáy vào Flora.
– Không, cảm ơn, - Flora nói. - Tôi không muốn làm mất thời giờ quý báu của các cô, - chị ta nói thêm rồi đứng dậy. - Tôi chỉ muốn nói với các cô rằng tôi tới đây để thu xếp tang lễ cho ama.
Câu đó khiến Amaia sửng sốt. Ý niệm về một tang lễ chưa bao giờ đến trong đầu chị.
– Nhưng… - Amaia bắt đầu phản đối.
– Phải, tôi biết, nó không chính thức, tất cả chúng ta đều muốn tin rằng mẹ đã xoay xở để thoát khỏi dòng sông và vẫn còn sống, nhưng thực tế thì chắc chắn là không phải thế, - Flora nói và trừng trừng nhìn thẳng vào Amaia. - Tôi đã nói chuyện với thẩm phán ở Pamplona phụ trách vụ này, ông ấy tán thành tổ chức tang lễ là một ý tưởng hay.
– Chị đã gọi cho thẩm phán Markina?
– Thực ra là ông ta gọi cho tôi. Một người đàn ông quyến rũ đến bất ngờ.
– Phải, nhưng…
– Nhưng cái gì? - Flora vặn hỏi.
– Ờ… - Amaia nuốt khan, giọng chị khản đặc lúc nói. - Chừng nào chưa tìm thấy xác, chúng ta không thể biết chắc là mẹ đã chết.
– Vì Chúa, Amaia! Cô đã thấy quần áo người ta lôi từ dưới sông lên. Làm sao một bà già, tàn tật, có thể sống sót được chứ?
– Em không biết… Dù sao thì mẹ chưa chết một cách chính thức.
– Chị nghĩ đây là một ý đúng, - Ros xen vào.
Amaia nhìn chị, ngỡ ngàng.
– Phải, Amaia ạ, chị nghĩ chúng ta nên lật sang trang thôi. Việc tổ chức một tang lễ cho linh hồn ama sẽ khép lại chương này một lần và mãi mãi.
– Em không thể. Em không tin mẹ đã chết.
– Vì Chúa, Amaia! - Flora kêu lên. - Vậy thì, bà ở đâu? Bà ở chỗ quái quỷ nào vậy? Bà không thể trốn thoát vào rừng trong đêm tối mịt mùng như thế! - Chị ta hạ giọng. - Người ta đã mò vét dòng sông, Amaia. Mẹ chúng ta đã chết đuối, mẹ chết rồi.
Amaia nhắm nghiền mắt.
– Flora, nếu chị cần bất cứ sự giúp đỡ nào khi thu xếp, cứ gọi cho em, - Ros bình tĩnh nói.
Không đáp lại, Flora cầm xắc và sải bước ra cửa.
– Chị sẽ báo cho các cô thời gian và địa điểm ngay khi thu xếp xong mọi thứ.
Flora đi rồi, hai chị em ngồi xuống uống cà phê. Không khí trong phòng giống như sau một cơn dông điện, cả hai đợi nạp lại năng lượng trong không trung để dịu lại và bình tĩnh hồi phục trước khi cất tiếng nói.
– Mẹ chết rồi, Amaia, - cuối cùng, Ros nói.
– Em không biết…
– Em không biết, hay em không chịu thừa nhận?
Amaia nhìn chị gái.
– Suốt đời em chạy trốn Rosario, nên em quen sống với sự hăm dọa đó, với ý thức rằng mẹ ở ngoài kia, mẹ vẫn còn sống để làm hại em. Nhưng bây giờ chuyện đó chấm dứt rồi, Amaia ạ. Nó đã kết thúc. Rốt cuộc ama đã chết, và - xin Chúa tha tội cho con nói thế này - chị không thương. Chị biết việc mẹ làm với Ibai khiến em đau đớn biết chừng nào, nhưng chị đã tận mắt trông thấy chiếc áo khoác sũng nước của mẹ. Không người nào có thể trèo lên khỏi dòng sông mà còn sống giữa đêm tối. Hãy tin chị, Amaia: mẹ đã chết rồi.
Amaia đỗ xe đối diện nhà bà Engrasi và ngồi một lát, thích thú ánh sáng màu vàng chiếu sáng các cửa sổ từ bên trong, dường như trong lòng nó có một mặt trời bé xíu hoặc một ngọn lửa bất diệt đang cháy. Chị ngước nhìn bầu trời u ám, màn đêm đã buông; mặc dù các ngọn đèn bật suốt ngày, chỉ đến lúc này chúng mới rực lên mọi vẻ huy hoàng. Amaia nhớ lại hồi bé, chị mong chờ những lần cô Engrasi bảo chị mang rác ra ngoài, nghĩa là có thể lẻn tới bức tường thấp ven sông. Amaia đã ngồi ở đó, mê mẩn cảnh tượng cả ngôi nhà rực sáng, cho đến lúc bà cô réo gọi. Chỉ đến lúc đó Amaia mới vào trong nhà, bàn tay và mặt rát bỏng vì rét. Cảm giác trở về nhà vui sướng đến mức chị biến nó thành một thói quen, một cách kéo dài niềm vui vào nhà trở lại. Chị nghĩ đến nó như một loại nghi lễ của đạo Lão, một thứ chị mang vào tuổi trưởng thành và chỉ từ bỏ khi đã làm mẹ. Chị thèm nhìn thấy con trai ngay khi mới tới cửa, đến nỗi chị chạy ào vào trong nhà, háo hức chạm vào và hôn hít nó. Tối nay, tìm lại trò chơi bí mật và hấp dẫn này, chị ngẫm nghĩ đến cách chị đã trung thành với nỗi ám ảnh, với những nghi thức giữ cho đầu óc chị lành mạnh suốt tuổi thơ đau buồn. Có lẽ đã đến lúc chị gạt quá khứ lại đằng sau.
Amaia xuống xe và lên đường vào nhà. Không dừng lại cởi áo khoác, chị vào phòng khách, nơi bà Engrasi đang dọn dẹp sau khi chơi bài với các Cô gái Vàng. James ngồi trên sofa tay cầm cuốn sách, say sưa ngắm Ibai trong chiếc võng trẻ con. Amaia ngồi xuống cạnh chồng và cầm lấy tay anh.
– Em xin lỗi, mọi việc phức tạp quá. Em không thể dứt ra được.
– Không sao đâu, - anh nói, không hề kết tội và ngả người hôn chị.
Chị cởi áo khoác vắt lên lưng sofa, rồi bế Ibai lên.
– Ama đi vắng suốt ngày, nhớ con lắm lắm, con có nhớ mẹ không? - Chị thì thầm và đung đưa con trong tay. Nó nắm một dải tóc chị, giật thật đau. - Cháu nghĩ cô đã nghe chuyện xảy ra ở nhà tang lễ sáng nay, - Amaia nói và ngước nhìn bà cô.
– Phải, các bà ấy đã kể cho chúng ta. Thật là một thảm kịch kinh khủng. Cô biết gia đình đó nhiều năm rồi, họ là những người tử tế. Mất một đứa trẻ như thế… - Bà Engrasi ngừng bặt, tới bên Ibai và dịu dàng vuốt đầu thằng bé. - Cô không thể chịu nổi khi nghĩ đến chuyện ấy.
– Chẳng có gì lạ khi người bố phát điên vì thương tiếc. Anh không thể hình dung mình sẽ làm gì, - James nói.
– Cuộc điều tra vẫn đang tiếp tục, vì thế em không thể bình luận, nhưng đấy không phải lý do duy nhất khiến em về muộn. Chắc chắn là chị ấy không đến đây, nếu không mọi người đã kể với em.
James và Engrasi nhìn nhau, bối rối.
– Flora đang Ở Elizondo. Ros đã rất tỉnh táo khi gọi cho cháu, hình như việc đầu tiên khi Flora tạt vào xưởng chỉ để thanh toán Ros. Rồi khi cháu đến, Flora tuyên bố chị ấy đến để thu xếp tang lễ cho Rosario.
Bà Engrasi ngừng đẩy cặp kính tới, lui và lo lắng nhìn Amaia.
– Ờ, anh chưa bao giờ có nhiều thời gian dành cho Flora, nhưng anh thấy đây là một ý tưởng tuyệt vời, - James nói.
– Sao cháu có thể nói thế, James! Chúng ta còn chưa biết chắc bà ấy đã chết chưa. Tổ chức tang lễ là một việc lố bịch! - Bà Engrasi kêu lên.
– Cháu không đồng ý. Đã hơn một tháng từ khi dòng sông cuốn Rosario đi…
– Chúng ta vẫn chưa biết. - Amaia ngắt lời. - Việc áo khoác của bà ấy ở trong nước không có ý nghĩa gì hết. Bà ấy có thể ném nó xuống đó để đánh lạc hướng chúng ta.
– Để làm gì? Nghe em nói kìa, Amaia. Em đang nói về một bà già, lội qua con sông ngập lụt trong đêm dông bão tối tăm. Em phải thừa nhận rằng, điều đó là không thể.
Bà Engrasi đứng giữa bàn chơi bài và cửa bếp, môi mím lại, lắng nghe họ tranh cãi.
– Không thể ư? Anh không nhìn thấy bà ấy, James ạ. Rosario đã đi bộ ra khỏi bệnh viện, đến ngôi nhà này, đứng đúng nơi em đang đứng lúc này và mang con trai của chúng ta đi. Bà ấy đã lê bước nhiều dặm xuyên qua các cánh rừng tới cái hang mà bà định dùng nó làm vật hiến sinh. Đó không phải là một bà già yếu đuối, bà ấy là người kiên quyết và cá tính. Em biết vì em đã ở đó.
– Đúng là anh không ở đó, - anh đáp gọn lỏn. - Nhưng nếu bà còn sống, thì suốt thời gian này bà ở đâu? Tại sao bà không xuất hiện? Hai chục người mất nhiều giờ tìm kiếm, họ vớt được áo khoác của bà khỏi dòng sông, hẳn bà đã chết đuối rồi, Amaia. Guardian Civil nghĩ thế, lực lượng cảnh sát địa phương nghĩ thế, anh đã nói chuyện với Iriarte và anh ấy cũng nghĩ thế. Kể cả ông bạn thẩm phán của em cũng nghĩ như thế, - anh bồi thêm, châm chọc. - Dòng sông đã cuốn bà đi.
Phớt lờ những lời bóng gió của chồng, Amaia lắc đầu và vẫn đu đưa Ibai, thằng bé bị quấy rầy vì họ cao giọng, nó bắt đầu khóc.
– Em không quan tâm. Em không tin chuyện đó, - chị lẩm bẩm.
– Đó mới là vấn đề, Amaia, - James cáu. - Mọi chuyện này là vì em và em tin gì. Em có bao giờ dừng lại để nghĩ các chị của em cảm thấy gì không? Em có chợt nghĩ ra rằng họ cũng có thể đau đớn, có thể họ cần tránh xa tình tiết quan trọng này một lần và mãi mãi, việc em tin hoặc không tin gì không phải là thứ duy nhất để tính đến?
Ros vừa bước vào, đứng ở ô cửa hoảng hốt.
– Mọi người đều biết em đã phải chịu đựng nhiều thứ, Amaia, - James nói tiếp, - nhưng việc này không chỉ vì em. Hãy dừng lại một lát và suy nghĩ về việc những người khác cần gì. Anh thấy việc chị Flora đang cố làm chẳng có gì sai. Trên thực tế, nó có thể chứng tỏ là có ích cho sự lành mạnh về tinh thần của tất cả mọi người, kể cả cho anh, vì thế anh sẽ đến tang lễ và anh hy vọng lần này em sẽ đi cùng với anh.
Trong giọng của anh có vẻ trách cứ và Amaia cảm thấy tổn thương, nhưng điều chị sốc nhất là James đã nêu ra một chủ đề mà chị ngỡ họ đã giải quyết xong xuôi; và không giống anh mọi khi chút nào. Lúc này Ibai gào hết hơi, nó vùng vẫy trên tay mẹ, bối rối vì sự căng thẳng trong cơ thể, vì hơi thở dồn của mẹ. Chị ôm con thật chặt, cố làm nó dịu lại. Không nói một lời, chị lên gác, phớt lờ Ros đang đứng bất động ở ô cửa.
– Amaia… - Ros thì thào gọi em gái lúc Amaia đi lướt qua.
James quan sát vợ rời khỏi phòng rồi bứt rứt hết nhìn Ros tới Engrasi.
-James à… - Bà Engrasi cất lời.
– Cháu xin cô, cháu van cô, đừng dung dưỡng những nỗi sợ hãi của Amaia hoặc khích lệ những nghi ngờ của cô ấy. Nếu ai có thể giúp cô ấy lật sang trang thì chính là cô. Trước đây cháu chưa bao giờ xin cô điều gì, nhưng bây giờ cháu xin cô đấy, vì cháu đang mất cô ấy, cháu đang mất vợ cháu, - James nói chán nản, và ngồi sụp xuống ghế.
Amaia vẫn đu đưa Ibai cho đến lúc nó nín, rồi chị nằm xuống giường, đặt con bên cạnh để có thể ngắm cặp mắt trong sáng của nó, những ngón tay bé xíu vụng về của nó chạm vào mắt, mũi và miệng chị cho tới lúc nó thiếp dần đi. Chỉ vì lúc trước sự căng thẳng của chị bao trùm lấy nó, lúc này chị cảm thấy sự bình yên của nó lan sang chị.
Amaia biết cuộc triển lãm ở Guggenheim quan trọng biết nhường nào với James, chị hiểu anh thất vọng vì chị không đến đó cùng anh. Nhưng họ đã nói về chuyện này. Nếu chị đến đó, chắc Ibai đã chết. Chị biết James hiểu, nhưng hiểu không giống với chấp nhận. Chị thở dài sườn sượt, và Ibai cũng thế, dường như bắt chước mẹ. Cảm động, chị cúi hôn con.
– Con trai yêu quý của mẹ, - chị thì thào, kinh ngạc vì những đường nét xinh xắn hoàn hảo của nó, ẩn chứa vẻ bình tĩnh bí ẩn mà chị chỉ trải nghiệm khi ở cùng với con, mùi bơ và bánh quy của nó làm chị mê mẩn, các cơ bắp của chị giãn ra, nhẹ nhàng kéo chị vào một giấc ngủ sâu.
Amaia nhận thấy mình đang mơ, và mùi thơm của Ibai đã gây ra nhiều hình ảnh tưởng tượng. Chị đang ở xưởng bánh, từ lâu trước khi nó trở thành khung cảnh cho những cơn ác mộng của chị; cha chị mặc áo choàng trắng muốt, đang dát mỏng bột làm bánh xốp bằng cái trục cán bằng thép, trước khi nó trở thành vũ khí. Những miếng bột nhào vuông vắn, trắng mịn tỏa mùi kem và bơ. Tiếng nhạc từ một cái đài bán dẫn nhỏ mà cha chị để ở cái giá trên cùng, vang khắp xưởng. Amaia không nhận ra bài hát, nhưng trong mơ, bé gái là chị đang đớp theo một số giai điệu. Amaia thích ở một mình với cha, thích ngắm cha làm việc trong lúc em nhảy múa quanh cái quầy đá hoa, hít thở mùi mà bây giờ chị nhận ra là mùi của Ibai, nhưng hồi đó nó tỏa ra từ những chiếc bánh quy bơ. Amaia cảm thấy vui sướng theo kiểu độc nhất vô nhị với cô bé vốn là báu vật của cha em. Amaia hầu như đã quên cha yêu quý mình biết bao và dù trong mơ vẫn nhớ nó khiến em hạnh phúc hơn một lần. Em quay tròn và quay tròn, biểu diễn các tư thế xoay tròn thanh lịch, bàn chân em bay trên nền xưởng. Nhưng khi Amaia quay lại cười với cha, ông đã biến mất. Cái bàn trộn trống không, không có ánh sáng lọt qua các cửa sổ cao. Amaia phải nhanh nhanh lên, phải về nhà ngay, nếu không mẹ sẽ nghi ngờ. “Mày đang làm gì ở đây?”. Ngay lập tức, thế giới trở nên bé nhỏ và đen tối, uốn cong ở các rìa cho đến lúc phong cảnh trong mơ biến thành một đường hầm đi xuống mà em buộc phải đi. Khoảng cách ngắn ngủi giữa em và cánh cửa xưởng biến thành một hành lang dài, quanh co, ở đầu có một ngọn đèn nhỏ, sáng. Sau đó chẳng còn gì, bóng tối ôn hòa làm em mù lòa, máu ở đâu cạn kiệt. “Chảy máu không đau, chảy máu là yên bình và êm dịu, giống như biến thành dầu và chảy nhỏ giọt”, Dupree đã bảo chị thế. “Cô càng chảy nhiều máu bao nhiêu càng ít quan tâm bấy nhiêu”. Đúng thế, mình không quan tâm, cô bé nghĩ. Amaia cảm thấy buồn vì cô bé không nên chấp nhận cái chết, nhưng chị cũng hiểu và mặc dù nó khiến chị đau đớn, chị để mặc cô bé một mình. Em nghe thấy tiếng thở hổn hển trước, rồi những tiếng thở gấp gáp, háo hức đề phòng. Và không hề mở mắt, em cảm thấy mẹ đang đến gần, chậm rãi, không hề động tâm, thèm khát máu và hơi thở của em. Ngực cô bé chỉ chứa dưỡng khí đủ duy trì ý thức mỏng manh ràng buộc em với sự sống. Người ấy như một sức nặng đè lên bụng em, nghiền nát phổi em trống rỗng như một cặp ống bễ thở phì phò, để không khí thoát khỏi miệng lúc đôi môi tàn bạo, đói khát phủ lên miệng em, hút hơi thở cuối cùng của em.
James bước vào phòng, khép cửa lại sau lưng. Anh ngồi xuống giường, ngắm vợ một lát, trải nghiệm niềm vui ngắm một người ngủ, hoàn toàn kiệt sức. Anh với tấm chăn ở cuối giường, kéo nó lên đến eo chị. Lúc anh cúi xuống hôn vợ, chị mở cặp mắt hoảng hốt, không nhìn thấy gì và khi trông thấy anh, ngay lập tức chị thư giãn, lại dựa đầu vào gối.
– Ổn rồi, em đang mơ, - Amaia lẩm bẩm, nhắc lại các từ như niệm câu thần chú gần như chị đọc thuộc lòng hằng đêm, từ khi là một cô bé. James ngồi ngay lại, lặng lẽ ngắm Amaia cho đến lúc chị thoáng cười, rồi ôm lấy chị.
– Anh nghĩ họ còn phục vụ chúng ta ở nhà hàng không?
– Anh hủy rồi, em đã quá mệt. Lần khác chúng ta sẽ tới đó…
– Ngày mai được không? Em phải lái xe tới Pamplona, nhưng em hứa sẽ dành cả buổi chiều với anh và Ibai. Anh phải mời em ra ngoài ăn tối đấy, - chị nói thêm và cười khúc khích.
– Xuống dưới nhà đi, có sẵn thứ cho em ăn rồi, - anh nói.
– Em không đói.
Nhưng James đã đứng dậy chìa tay ra, tươi cười, và chị ngoan ngoãn theo anh.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Pháp trong nguyên bản.