Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

Jonan Etxaide được hỏa táng và chỉ gia đình anh có mặt. Anh mong thế và cha mẹ anh tôn trọng di nguyện của con trai. Amaia nhẹ người vì không phải trông thấy cỗ quan tài của Jonan trong buổi lễ tang dài dằng dặc do Giám mục xứ đạo Pamplona tổ chức, trước các đại diện của giới chính trị và tăng lữ của thành phố, bị áp đảo vì phẩm chất phi thường của Jonan, các bậc cha mẹ lặng im, chăm chú. Khi tang lễ kết thúc, rốt cuộc cũng thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt trong thánh đường, chị thở phào nhẹ nhõm.

– Thanh tra. - Chị nghe thấy một giọng nói đằng sau. Chưa quay lại, chị đã biết là ai, âm sắc không thể nhầm lẫn.

– Tiến sĩ Takchenko, tiến sĩ Gonzalez. - Chị thành thật vui mừng gặp họ. Takchenko chìa tay, và Amaia cảm nhận sức mạnh cá tính của vị nữ tiến sĩ trong cái bắt tay. Tiến sĩ Gonzalez ôm chị, thì thầm chia buồn. Amaia vụng về thoát khỏi vòng ôm của anh. Chưa bao giờ thoải mái với những phản ứng rất hình thức trong những dịp như thế này, chị gượng cười hỏi:

– Các bạn tới lúc nào vậy?

– Chiều nay, và chẳng dễ dàng vì đường xá vẫn còn phủ tuyết…

– Phải, - Amaia nói và nhớ lại xưởng vũ khí ở pháo đài Aínsa, nơi hai tiến sĩ có phòng thí nghiệm của họ vajonan thích mê mẩn nơi đó.

– Tôi nghĩ các bạn sẽ qua đêm ở đây?

– Vâng, chúng tôi ở trung tâm thành phố. Ngày mai tiến sĩ Gonzalez sẽ về, còn tôi có một cuộc nói chuyện ở đây trong vài ngày, vì thế chúng tôi quyết định nghỉ một chuyến ngắn. Cô cũng nên nghĩ đến việc này, - Takchenko nói và vung tay trong không khí, một cử chỉ đầy hàm ý.

Amaia lặng lẽ nhìn họ, sửng sốt vì cuộc trò chuyện lúc này có vẻ ngớ ngẩn làm sao, dường như họ là các diễn viên, phải đọc thuộc lòng những lời thoại vô nghĩa. Chị chẳng có hứng thú với trò chơi đố chữ này, hành động một cách bình thường, giả vờ như chẳng có gì xảy ra.

– Gọi cho tôi nhé, chúng ta sẽ ăn trưa với nhau nếu cô thích thế?

– Tôi rất thích, - Amaia nói, và gượng cười.

Tiến sĩ Takchenko ngả người.

– Tôi nghĩ có người nữa muốn gặp cô.

Amaia quay ra đường, nơi có một chiếc ô tô của viên chức nhà nước đỗ đối diện với lối vào thánh đường. Người ngồi trên ghế lái xe vẫy tay ra hiệu với Amaia. Lúc chị tới gần, anh ta xuống xe và mở cửa ở băng ghế sau. Chị thấy cha Sarasola đang đợi trong xe. Sau khi vượt qua nỗi ngạc nhiên ban đầu, Amaia quay lại vẫy chào hai tiến sĩ.

– Tôi rất tiếc gặp cô trong những tình huống như thế này, thanh tra Salazar. Đây là một tổn thất lớn lao; mặc dù tôi chỉ gặp phó thanh tra Etxaide trong thời gian ngắn ngủi, anh ta gây cho tôi ấn tượng là một thanh niên tài giỏi và đầy hứa hẹn.

– Cậu ấy là thế, - chị đáp.

– Thanh tra không phản đối đi dạo một chút với tôi chứ?

Amaia vào xe và tài xế nổ máy ngay lập tức. Họ ngồi im lặng lúc chiếc xe vượt qua các con phố hẹp của khu chung cư cũ, nơi những người đưa tang trộn lẫn với những người đến quán rượu buổi chiều như thường lệ.

– Cô có thể cho tôi biết về trường hợp cái chết của phó thanh tra Etxaide không?

Câu hỏi của Sarasola quật thẳng vào chị,- thực ra đã có thông cáo báo chí, và Sarasola là người luôn cập nhật mọi việc diễn ra trong thành phố, vì thế câu hỏi của ông ta ắt phải khó lường hơn.

– Tôi có thể, - chị đáp, lưỡng lự, - nhưng trước hết tôi muốn biết vì sao cha hỏi thế. Tin tức đã đưa công khai, và tôi chắc công việc khiến cha biết mọi việc diễn ra ở Pamplona.

– Tất nhiên là tôi đã đọc tin trên các báo, - ông ta nói. - và tôi đã tham khảo ý kiến “nhiều bạn bè” khác nhau, nhưng tôi muốn biết cô nghĩ ai giết phó thanh tra Etxaide và tại sao.

Sự quan tâm của Sarasola khêu gợi trí tò mò của chị, nhưng chị cảnh giác việc chia sẻ thông tin với ông ta, cho đến khi có ý niệm về động cơ của ông. Amaia đáp, thoái thác:

– Mọi sự xảy ra nhanh quá, cuộc điều tra đang mở rộng và tôi chắc cha cũng biết là một đội khác chịu trách nhiệm vụ này.

Ông ta mỉm cười mỉa mai:

– Rất đúng thể thức.

– Cha định nói gì vậy? - Chị hỏi.

– Thanh tra, ý tôi là chưa lúc nào tôi tin cô rút khỏi cuộc điều tra, ngoại trừ vì thể diện.

– Xin hãy tin tôi, thưa cha, khi tôi nói với cha rằng tôi không hề biết nó bắt đầu từ đâu.

Xe đang chạy trên các đại lộ ba làn đường gần trường đại học. Không giống ở trung tâm thành phố, tuyết ở đó trông như vừa mới rơi. Sarasola gõ vào ô cửa tài xế, anh ta đáp lại bằng cách dừng xe cách đó vài mét. Rồi anh ta xuống xe, mặc áo choàng và châm điếu thuốc, thở khói mù mịt lúc bước đi. Sarasola ngồi xoay một góc trên ghế để có thể nhìn thẳng vào mắt Amaia.

– Cô có nghĩ cái chết của phó thanh tra Etxaide liên quan tới cuộc điều tra cô đang làm không?

– Cha định nói tới vụ Esparza? Tôi chắc cha thừa biết rằng nghi phạm đã chết trong tù. Sau đó, chúng tôi theo một tuyến điều tra khác, nhưng chẳng đi tới đâu.

Sarasola gật đầu. Amaia biết chắc tin tức phải đến với ông về sự việc tai hại ở Ainhoa.

– Thanh tra, tôi biết có nhiều thứ cô không thể kể với tôi về cuộc điều tra, nhưng đừng đánh giá tôi thấp thế. Cả hai chúng ta đều biết rằng không phải Valentín Esparza mà đúng hơn là quan hệ của hắn với bác sĩ Berasategui mới đáng kể.

– Theo chúng tôi biết, quan hệ của họ là do hoàn cảnh. Một nhân chứng xác nhận rằng Esparza tham gia một nhóm trị liệu nỗi đau mất người thân do bác sĩ Berasategui điều hành như một công việc tự nguyện. Trong các tài liệu chúng tôi thu được của Berasategui, không hề nhắc tới Esparza hoặc nhóm nào.

Sarasola thở dài, chắp hai tay trong cử chỉ cầu nguyện.

– Cô không có hết mọi thứ.

Amaia há miệng không tin.

– Cha đang nói rằng cha đã che giấu sự thật và giấu thông tin có thể liên quan đến cuộc điều tra sao?

– Tôi e rằng tôi không chịu trách nhiệm, thanh tra ạ. Tôi phải chịu trách nhiệm trước một người có thẩm quyền cao hơn.

Chị nhìn ông trừng trừng, chết điếng.

– Tôi sẽ phủ nhận chúng ta từng có cuộc nói chuyện này nếu cô định đưa ra công khai, nhưng cái chết của phó thanh tra Etxaide làm tôi tin rằng có những việc cô nên biết.

– Đây là một án mạng, - Amaia giận dữ nói. - Phó thanh tra Etxaide không chết mà bị sát hại. Và cha là ai để quyết định rằng chúng tôi nên chia sẻ thông tin mật khi đang điều tra một tội ác?

– Bình tĩnh nào, thanh tra. Có thể cô khó mà tin, nhưng tôi là bạn cô. Tôi tới đây để giúp cô.

Amaia mím chặt môi, không cho phép mình đáp lại và đợi.

– Bác sĩ Berasategui giữ nhiều hồ sơ ở bệnh viện bao gồm các chi tiết của từng vụ anh ta đã làm, kể cả vụ Valentín Esparza.

– Chúng ở đâu? Cha có chúng không?

– Không, tôi không có. Khi Berasategui bị bắt, những người có quyền lực cao nhất ở Vatican rất chú ý đến vụ này. Như tôi đã giải thích với cô trong lần cuối gặp nhau, hành nghề tâm thần học thường được sử dụng như một phương tiện để phát hiện các ca thú vị mà Giáo hội Công giáo vẫn theo đuổi từ lúc khởi đầu của nó.

– Sắc thái hiểm ác, - Amaia nói.

Nhếch lông mày, ông chằm chằm nhìn thẳng vào chị.

– Bác sĩ Berasategui đã có những tiến bộ quan trọng trong lĩnh vực này, mãi sau này chúng tôi mới phát hiện ra anh ta đã giấu chúng tôi. Khi vụ đó bị lộ, Vatican đã giấu kín các hồ sơ của Berasategui để tỏ ra không quan tâm tới cuộc điều tra hình sự, nhưng đã hạn chế nhiều sự việc thuộc loại phiền hà, những sự việc mà quảng đại quần chúng rất khó tiếp cận. Vì những mục tiêu an ninh, các loại giấy tờ được đưa thẳng tới Rome.

– Cha có nhận thức được họ mắc tội chiếm đoạt bằng chứng không?

Sarasola lắc đầu.

– Trong các vấn đề này, quyền lực của Giáo hội mạnh hơn cảnh sát. Tin tôi đi, cô không thể làm gì được đâu. Họ đã nhét gọn cả đất nước trong cặp ngoại giao rồi.

– Tại sao bây giờ cha nói với tôi chuyện này?

Sarasola chăm chú nhìn ra ngoài tìm gì đó một lúc lâu. Amaia im lặng đợi ông ta tiếp tục.

– Tôi đã suy nghĩ nhiều về vấn đề này và lý do tôi quyết định nói với cô vì bản chất cuộc điều tra của cô khi cô đến gặp tôi lần cuối ở bệnh viện.

– Về Inguma?

– Về Inguma, thanh tra ạ. - Sarasola dừng lại, đưa ngón tay lên môi, dường như vẫn chưa chắc có nên giãi bày tâm sự với chị hay nên giữ cho riêng mình. - Cô có biết là trong vài tháng qua, Vatican đã bổ nhiệm tám linh mục, cho phép họ thực hiện lễ trừ tà ở Tây Ban Nha không? Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, Vatican chưa từng làm thế bao giờ. Trong thời gian này, Giáo hội rất lo lắng vì sự sinh sôi nảy nở của các nhóm hoặc các giáo phái, tràn lan khắp đất nước. Hiện nay có tới sáu mươi tám cái, chia thành bốn loại. Các nhóm loại A là những tập thể tương đối vô hại, không bao giờ lạm dụng thân thể cũng như tống tiền các thành viên. Nhóm loại B và C lạm dụng về mặt tài chính, tâm lý và thân thể; sử dụng đủ phương pháp tệ hại như cưỡng bức làm điếm, vận chuyển ma túy, vũ khí và trẻ em, dùng phụ nữ làm nô lệ… Nhóm loại D kết hợp các biện pháp tồi tệ nhất của các nhóm loại B và C, nhưng với quy mô rộng lớn hơn. Nhóm loại D do các Satanist thành lập, chúng phạm tội bạo lực và giết người nhưng không phải vì lợi nhuận mà như một thứ lễ vật hoặc hiến tế cho quỷ dữ. Một số nhà tiên tri giả mạo đã tới đây như những người nhập cư, mang theo đạo Voodoo, Santería và nhiều tín ngưỡng khác là truyền thống ở đất nước họ; một số khác nhận thấy có cơ hội đang trong giai đoạn khủng hoảng kinh tế và đạo đức để kiếm tiền, biến những người đang tuyệt vọng hoặc khao khát làm giàu làm thành con mồi.

Giáo hội phải chịu trách nhiệm vì đã không đáp ứng được nhu cầu của các giáo đoàn; nhiều người sùng đạo đã rời bỏ Chúa; cô chỉ cần vào bất cứ nhà thờ nào ở bất cứ thành phố nào trong ngày thường là thấy. Hầu hết dân chúng ngày nay tự coi mình là người trần tục, bất khả tri hoặc vô thần. Từ sự thật ấy, sẽ chẳng có gì đi xa hơn. Ngay từ khởi đầu, con người đã tìm kiếm Thượng đế, vì trong khi làm việc đó, họ tìm kiếm chính mình. Con người không thể từ bỏ bản chất tâm hồn của mình, tuy tự nhận ngược lại, song sớm hay muộn cũng đi theo một tín ngưỡng, một giáo điều, một phương pháp tồn tại dẫn dắt cuộc đời mình, đặt ra một cách thức về hạnh phúc, và bảo vệ họ chống lại sự trống rỗng của vũ trụ và sự tận cùng của cái chết. Dù họ vô thần hay theo đạo Santería, dù họ chỉ là khách hàng hay là môn đệ của bất cứ giáo phái hoặc mốt thời trang nào, con người luôn luôn muốn có cùng một thứ: sống một cuộc đời hoàn hảo và hài hòa. Bằng cách này hay cách khác, họ tìm kiếm sự thuần khiết, người che chở, một phương pháp giữ cho họ tránh khỏi những mối hiểm họa của cõi trần. Phần lớn mọi người suốt đời không làm hại ai, nhưng thỉnh thoảng những cuộc tìm kiếm của họ rơi vào vòng tay ác quỷ. Các giáo phái hứa hẹn chữa khỏi cho họ bệnh nan y, cho họ công ăn việc làm, tiền bạc, công ty, một ngôi nhà, che chở họ khỏi kẻ thù - tưởng tượng hoặc có thật - nhưng thoát khỏi sự đè nén của Giáo hội. Phải nói là nó thèm thuồng, đố kỵ, muốn có bắng mọi giá, thả lỏng tính tham lam, sự giận dữ và thù hằn, cung cấp một sân chơi cho những bản năng cơ bản nhất của con người.

Amaia lắng nghe từ đầu chí cuối, nhưng chị trở nên sốt ruột.

– Thưa cha, tôi hiểu những lời cha nói, nhưng nó liên quan gì tới cái chết của phó thanh tra Etxaide?

– Cô có bao giờ tự hỏi rằng cuộc điều tra này của cô khiến tôi lo lắng không? Trước hết, cô đã tới, hỏi ý kiến tôi về một ác quỷ giết người trong khi họ ngủ, rồi lộ ra Berasategui liên quan tới cả Esparza, kẻ giết chính con gái mình, và mẹ cô cũng dự định làm thế với con trai cô. Bây giờ, một trong những thám tử đang làm vụ này bị giết.

Ông im lặng, đợi chị nói. Amaia nghĩ đến cỗ quan tài rỗng tuếch của người chị song sinh, cân nhắc xem có thể nói với Sarasola không.

– Cha Sarasola, - cuối cùng, chị nói. - Tại sao tôi cứ có cảm tưởng rằng, mặc dù cha nói với tôi mọi thứ, song cha vẫn giữ kín điều gì đó trong lòng?

Ông ta thừa nhận bằng cái gật đầu, rồi nói tiếp.

– Cô biết rằng Navarre luôn là quan trọng. Một mảnh đất của thánh thần và một trụ cột của Giáo hội, nhưng có lẽ chính vì những lý do đó mà nó cũng là nơi hiện diện không ngừng của quỷ dữ suốt nhiều thế kỷ. Tôi không chỉ nhắc tới công việc của Tòa án dị giáo, các thầy lang phù thủy, những người chữa bệnh bằng cầu kinh, mà tới cả những tội ác gớm ghiếc lấy cảm hứng từ các vật hoang đường giáng xuống chúng ta. Phép phù thủy, thờ cúng quỷ Xa tăng như hiến sinh con người không phải là việc của quá khứ. Ba năm trước, một người đàn ông vào đồn cảnh sát ở Madrid cùng luật sư của mình, ông ta nói không thể sống lâu hơn vì bị lương tâm cắn rứt và xin thú tội. Ông ta khai với cảnh sát rằng năm 1979, ông ta là một trong các thành viên của một giáo phái đặt cơ sở tại một ngôi nhà nông trại trong thành phố tự trị Lesaka thuộc Navarre.

Amaia dỏng tai lên khi nghe nhắc đến cái tên ấy, nhớ lại cuộc gặp đầu tiên với Elena Ochoa.

– Giáo phái ấy do một người tự xưng là nhà tâm lý học hoặc bác sĩ tầm thần học cai quản. Mặc dù ông ta không sống ở ngôi nhà nông trại, nhưng thường xuyên tới thăm. Theo lời khai của người đàn ông, giáo phái ấy tự thực hiện phép phù thủy truyền thống, gọi hồn tổ tiên. Trong các nghi lễ và các tổ chức phù thủy, như ông ta gọi, họ hiến tế gia súc, phần lớn là cừu và gà trống, tổ chức chè chén say sưa và nhiều nghi thức khác trong lúc họ bôi máu khắp người, thậm chí còn uống máu. Vài tháng sau khi gia nhập, một cặp vợ chồng sinh một bé gái. Theo lời khai của nhân chứng, cặp bố mẹ đó đã trao đứa trẻ cho giáo phái như một nghi thức hiến tế cao nhất. Bé gái mới vài ngày tuổi khi họ giết để cúng quỷ Xa tăng, dùng bé làm đồ tế ác quỷ. Nhân chứng đã khai tỉ mỉ họ lấy mạng sống của bé ra sao, thực hiện một nghi lễ rùng rợn, trong khi phạm đủ loại hành động đồi bại. Không lâu sau đó, giáo phái giải tán, các thành viên tản đi sinh sống ở mọi miền trong nước. Trong số những người liên quan có các luật sư, bác sĩ, có cả một giáo viên - nhiều người trong đó cũng là cha mẹ. Một thẩm phán ở Pamplona chịu trách nhiệm vụ này.

– Không thể nào! - Amaia nói dứt khoát. - Tôi biết mọi cuộc điều tra án mạng trong thành phố này.

– Như tôi đã nói, bản khai gốc của nhân chứng được đưa thẳng tới Madrid. Vụ này chuyển tới Pamplona vì tội ác được khẳng định là xảy ra ở Navarre, và thẩm phán chịu trách nhiệm được lệnh mật trực tiếp về vụ này, vì tính nhạy cảm của vấn đề, không được nhắc đến những chi tiết cụ thể nhằm chống lại phản ứng mạnh mẽ có thể xảy ra của công chúng. Hơn hết thảy, là lo cho sự an toàn của người báo án, ông ta hiện đang được cả cảnh sát và Giáo hội bảo vệ.

Amaia kinh ngạc lắng nghe. Sarasola khiến chị cảm thấy mình như một người mới tập sự. Sao ông ta cho biết một vụ án mạng mà chị không hề hay biết? Một chuỗi hình ảnh chạy qua tâm trí chị: một bé gái mới lẫm chẫm biết đi, ăn vận tả tơi, lê bước qua cánh đồng giữa Argi Beltz và Lau Haizeta; mẹ chị lẻn khỏi nhà vào ban đêm để tham dự những cuộc họp mặt đó; amatxi Juanita của chị khóc lúc hát ru chị; những giấy chứng tử bị Fina Hidalgo hủy hoại, bà đỡ đưa mời chị vốc quả óc chó với cái cười ghê rợn; cỗ quan tài của người chị gái trống rỗng, đựng một túi sỏi; mớ tóc đen, mềm mịn thò ra khỏi cái ba lô trên nền đất bên ngoài nhà tang lễ; xác Elena Ochoa trong vũng máu, vỏ quả óc chó và mùi tử khí tỏa ra từ tấm thân còn ấm của bà.

– Người ta có tìm thấy xác đứa trẻ không? - Chị thì thào.

– Không. Nhân chứng không biết chuyện gì xảy ra với nó. Có lẽ nó được chôn trong rừng hoặc ở đâu đó. Ông ta nói chỉ biết chắc là họ đã mang nó đi.

Amaia khó nhọc gạt sang một bên các hình ảnh đang chạy qua đầu chị như đang bật một máy chiếu cũ kỹ. Chị nhìn thẳng vào Sarasola lúc thu thập mọi ý nghĩ.

– Tôi biết một câu chuyện gần như tương tự, xảy ra tại một ngôi nhà nông trại ở Baztán. Những ông bố bà mẹ đã tạo ra chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo và tội ác không bao giờ bị điều tra.

– Phải, - vị linh mục nói. - Ở ngôi nhà nông trại mà Berasategui tổ chức trị liệu cho các nhóm bị mất người thân; cũng là một bé gái, và xảy ra trong năm…

– Trong năm tôi ra đời, - chị nói nốt câu của Sarasola hộ ông.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.