Amaia để đồng hồ báo thức lúc sáu giờ sáng, và bảy giờ chị đã ở trong xe tại đồn, đợi đi Irurita. Chị rút điện thoại và đọc lại tin nhắn gửi đến, đính kèm lệnh khám xét, cảm nhận bản in trong túi mà chị sẽ giơ cho Fina Hidalgo. Chị đợi đến lúc cả đội đã yên vị trên xe rồi mới trèo vào xe mình, lái ở cuối đoàn xe. Trong buổi sáng giá lạnh ấy, bầu trời có vẻ trong trẻo, ngọn gió nhẹ thổi các đám mây lên cao, ngăn mặt trời ló ra, nhưng cũng đẩy mưa ra xa. Trong ngôi nhà đá đẹp đẽ của bác sĩ Hidalgo chưa thấy dấu hiệu hoạt động. Amaia cảm thấy gần như tự mãn với dự định ác ý kéo tuột Fina Hidalgo ra khỏi giường, cho bà ta tha hồ sửng sốt. Tuy nhiên, khi họ vừa bấm chuông, người đàn bà ấy đã mở cửa, dường như đang đợi họ tới. Bà ta mặc quần rộng màu be, áo len màu nâu cổ lật, tóc búi lỏng cài chặt bằng những cái trầm Nhật Bản. Bà ta mỉm cười khi nhìn thấy họ. Phó thanh tra Zabalza giơ lệnh khám nhà và giải thích cuộc lục soát sẽ tiến hành ra sao. Fina đứng tránh sang bên để họ đi qua, bà ta chỉ ra đằng sau nhà, nơi có phòng làm việc.
Amaia biết có chuyện không ổn ngay khi Fina Hidalgo mở cửa, nom bà ta không hề ngạc nhiên dù chỉ tí chút. Bà ta đang đợi họ.
Biết vậy song không thể xác minh khiến chị tức điên lên. Chị lao qua các sĩ quan cảnh sát đang đi dọc hành lang và bước vào phòng làm việc đầy nam tính, được em gái bác sĩ Hidalgo gìn giữ đúng như khi anh trai còn sống. Nhiều hộp các tông để trên bàn, mỗi cái đề ngày tháng bằng bút mực. Rõ ràng là chúng rỗng không, các nắp hộp quăng vội trên sàn. Fina Hidalgo vào sau Amaia, giả vờ đọc lệnh khám nhà.
– Thật rủi quá! Những hồ sơ này đã bị quên lãng nhiều năm nay. Tôi cho rằng anh trai tôi rất gắn bó với chúng về mặt tình cảm… Ờ, vậy mà tôi cứ bám riết lấy chúng như một loại đồ lưu niệm. Thực ra, tôi đã quên hẳn chúng đã tồn tại, cho đến gần đây có người nhắc nhở tôi về chúng, - bà ta nói, ném cho Arnaia một cái nhìn đầy ẩn ý. - Tôi chưa bao giờ là người đảm việc nhà, nhưng hôm qua tôi quyết định dọn dẹp quét tước phòng làm việc thật sạch sẽ, bắt đầu từ những cái hộp này.
Amaia vồ lấy bà ta:
– Chúng ở đâu, bà đã làm gì chúng?
– Ờ thì, việc duy nhất một người có thể làm với những đống giấy cũ: tôi đốt chúng rồi, - bà ta đáp và ra hiệu về phía cửa sổ.
Họ chạy ùa tới một cửa sổ và thấy ở vườn đằng sau, một đống rác vẫn còn đang bốc khói.
Amaia đứng bất động bên cửa sổ. Chị nổi giận đến mức không thể cử động nổi, còn Fina Hidalgo lảng vảng đằng sau chị, không nói năng gì. Etxaide và Zabalza chạy vội ra ngoài, nơi đống lửa vần đang cháy âm ỉ. Chị theo dõi họ giẫm lên đám than hồng, có lẽ cố dập những tia lửa cuối cùng. Ngước nhìn những tấm rèm cửa nặng nề, chị tình cờ rứt đứt một cái khỏi thanh ngang rồi mở tung cửa sổ.
– Tới đây, sếp, tôi nghĩ chúng ta có thể cứu được vài mảnh, - Etxaide nói. - Có lẽ bên pháp y có thể làm gì đó với chúng.
Tờ giấy đã cháy đòi hỏi phải xử lý đặc biệt. Phải thu thập từng lớp một, mỗi mảnh để trong một túi nhỏ riêng biệt. Công đoạn này có thể mất vài giờ.
Amaia vào nhà lần nữa và thấy Fina Hidalgo đang ngồi bên bàn trong căn bếp tráng lệ, sắp xếp cà phê nóng, bánh mì phết bơ, nhiều loại mứt và một bát quả óc chó.
– Các vị uống chút cà phê nhé?
Amaia không trả lời, mặc dù theo vẻ mặt của các đồng sự, chị biết họ sẵn lòng nhận lời. Chị ra hiệu ngăn họ.
Người y tá già mỉm cười ân cần.
– Các vị có biết bữa sáng là bữa quan trọng nhất không? Một bữa sáng đầy đủ sẽ làm ta khỏe khoắn cả ngày: bánh mì, cà phê và vài quả óc chó, - bà ta nói và đưa mời Amaia một vốc. - Trồng trong vườn nhà tôi đấy. Cô đừng sợ, cứ lấy đi, được không?
Các đồng nghiệp của Amaia theo dõi cảnh tượng, nhận biết cuộc đấu trí giữa hai người đàn bà.
Amaia phớt lờ bà ta và quay ra cửa:
– Chúng ta đi, - chị nói với toàn đội. - Không ai được ăn bất cứ thứ gì người phụ nữ này mời.
Ra ngoài phố, Iriarte và Montes bắt kịp họ.
– Có ai giải thích chuyện quái gì xảy ra trong đó không?
Amaia không trả lời. Chị vào xe và lái đi nửa dặm, lần này dẫn đầu cả đoàn, cho tới một khoảng rừng trống dùng làm nơi bán đấu giá gia súc. Chị đỗ lại và xuống xe, ra hiệu cho những người khác làm theo, và khi tất cả đã tập hợp thành một nhóm, chị tiến tới chỗ họ.
– Bà ấy đang đợi chúng ta. Bà ta biết chúng ta sắp tới. Đêm khuya hôm qua tôi mới xin lệnh khám xét, nhưng trên thực tế, giấy phép sáng nay mới tới. Tôi muốn có một danh sách tất cả những ai biết về cuộc khám xét; tôi muốn các bạn kiểm tra tất cả những cuộc gọi đi từ đồn cảnh sát, và muốn có số di động của bất cứ người nào không liên quan đến vụ này, để chúng ta có thể loại trừ họ.
– Chị đang bóng gió là một người trong chúng tôi đã báo cho bà ta về cuộc khám xét ư? Chị có nhận thức được sự nghiêm trọng của điều chị nói không? - Iriarte hỏi.
– Có, tôi biết, nhưng tôi đã gửi cho từng người trong các bạn một văn bản báo cuộc khám xét vào sáng hôm nay, và con sói cái ấy có cả thời gian làm bữa sáng cho chúng ta. Nếu điều này khiến các bạn thấy dễ chịu hơn, thì tôi không tin là nó được suy tính trước, nhưng tôi nghĩ có sự rò rỉ thông tin.
– Nhưng sếp ạ, thông tin đó không được coi là mật. Sáng nay chính tôi đã nói về nó ở đồn, khi có người ở ca trực đêm hỏi vì sao chúng ta đi sớm thế, - phó thanh tra Etxaide thừa nhận.
– Cậu nói với ai? - Amaia hỏi, nhìn anh chằm chặp.
– Tôi không nhớ, ở trong căng tin…
– Sếp đừng giận, nhưng tôi cũng nói, - Fermín thú nhận. - Trước kia chúng tôi chưa bao giờ phải giữ bí mật về những vấn đề liên quan đến công việc… Khỉ thật, chúng ta đi tịch thu hồ sơ của một bác sĩ đa khoa chứ có phải vây bắt một đồn điền trồng thuốc phiện đâu.
Chị ngoảnh đi.
– Anh nói đúng. Nhưng điều đó không thay đổi thực tế là thông tin đã bị rò rỉ. Trừ khi một người trong chúng ta nhắc tới nó với một người ở bên ngoài.
Họ nhất loạt lắc đầu.
– Về đồn đi. Tôi có một cuộc thăm viếng. Nhưng khi tôi về, tôi muốn có tên người chịu trách nhiệm.