Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Amaia thừa nhận mình bối rối, mắt dán vào màn hình tivi trong lúc tâm trí ôn lại những sự kiện, những cuộc trò chuyện, những bằng chứng trong ngày… Suốt ngày hôm nay, chị đã gạt mọi ý nghĩ sang một bên, quyết tập trung vào gia đình. Bây giờ, nằm bên chồng trên sofa, chị giả vờ mê mải vào bộ phim anh một mực đòi xem, song đầu óc chị làm việc không ngừng. Những bằng chứng và sự kiện tung hứng liên tục khiến chị nhức đầu. Chị định đi lấy một viên aspirin, nhưng không muốn phá vỡ cảm giác thích thú được ở gần James trong sự riêng tư thanh thản chỉ có với những người thực sự thấy thoải mái bên nhau, một cảm giác đã thiếu hẳn trong mấy ngày vừa qua.

Điện thoại của chị reo đinh tai trong túi áo len đan rộng thùng thình chị mặc ở nhà. Chị liếc nhìn giờ lúc miễn cưỡng gỡ khỏi vòng ôm của James. Gần một giờ sáng; là Iriarte.

– Thanh tra, tôi vừa nhận cuộc gọi từ Ainhoa. Yolanda Berruta bị thương nặng. Hình như chị ta dùng một thiết bị gây nổ để cố mở mộ các con. Chị ta mất vài ngón tay và một mắt, đã được đưa tới bệnh viện. Lúc này, cảnh sát Pháp đang ở bên mộ cùng các chuyên gia phá bom.

– Gọi phó thanh tra Etxaide, bảo cậu ấy bốn mươi phút nữa đón tôi ở nhà.

Iriarte thở dài.

– Thanh tra, Cảnh sát trưởng Cảnh sát biên giới gọi cho tôi như một hành động xã giao, nhưng tôi phải báo trước với chị rằng sau buổi sáng nay, tôi không tin sự có mặt của chị được đón chào.

– Tôi đang mong thế, - chị đáp, không hề sợ hãi. - Anh có biết người ta đưa chị ấy vào bệnh viện nào không?

– Saint Collette, - anh đáp cáu kỉnh, rồi ngắt máy.

Amaia gọi đến bệnh viện, tự giới thiệu và đề nghị cập nhật tin tức. Tình hình của bệnh nhân nguy kịch và hiện đang trong phòng mổ. Họ chỉ có thể nói thế với chị. Chị ngó qua cửa xe và nhận thấy mưa đã tạnh.

Họ tới nơi lúc hai rưỡi sáng, vì phải đợi Etxaide lái xe từ Pamplona. Amaia mừng vì sự chậm trễ này; vụ nổ xảy ra lúc mười hai rưỡi đêm, vì thế hai tiếng đồng hồ đủ thời gian cho đội phá bom giữ an toàn cho cả vùng, và bất cứ người ngoài cuộc tò mò nào cũng đã về nhà. May thay, họ chỉ thấy ở hiện trường một hàng rào cảnh sát và một xe tuần tra.

Chị đoán đúng về đội phá bom và những người hàng xóm, tuy vẫn còn nhiều kỹ thuật viên pháp y đang làm việc. Amaia và các đồng nghiệp đến gặp Cảnh sát trưởng Cảnh sát biên giới, ông chào họ vừa lịch sự vừa bất an.

– Xin chào. Chị có biết thẩm phán De Gouvenain sẽ điên tiết nếu thấy chị ở đây không?

– Thôi nào, sếp, ai sẽ báo với bà ấy chứ? Ông chắc? Chúng tôi là công dân châu Âu, chúng tôi đi ngang qua, thấy om sòm bèn đỗ lại hỏi xem có chuyện gì xảy ra thôi.

Ông im lặng ngẫm nghĩ vài giây, rồi buột ra một tiếng thở dài mệt mỏi.

– Yolanda Berruta tới nghĩa trang vào khoảng nửa đêm, và đỗ xe ở đằng kia, - ông nói và chỉ vào một chiếc ô tô to. - Vào giờ đó không có ai ở đây. Rồi chị ta gài hai trăm gam thuốc nổ loại mạnh - có lẽ là Goma-2 thường dùng trong công nghệ mỏ, nhưng vẫn chưa được xác minh. Gia đình chị ta là chủ mỏ ở Navarre, vì thế chúng tôi cho rằng chị ta có thứ đó.

– Tôi hình dung thế, - Amaia nói. - Tuy vậy việc chị ta lấy trộm không dễ chút nào. Từ vụ khủng bố tấn công Madrid năm 2004, chất nổ không còn được giữ ở các mỏ. Số lượng chính xác dùng cho từng vụ nổ được vận chuyển dưới sự canh gác của các chuyên gia phá bom mìn có vũ trang, có hợp đồng đặc biệt với các công ty mỏ. Mọi chất nổ còn thừa được phá hủy ngay tại chỗ.

Phần bao bì còn lại cho thấy đây là nguyên liệu bỏ đi, trước ngày xảy ra vụ tấn công khủng bố. Dù sao, Yolanda biết cách dùng một ngòi nổ và kíp nổ làm bằng tay, nhưng khác với một chuyên gia, chị ta không nhận ra những ký hiệu “đổ mồ hôi” làm mất tính tạo hình.

– Yolanda bị thương ra sao?

– Chị ta châm ngòi nổ và đợi, khi không thấy gì xảy ra, chị ta sốt ruột. Đất thì ướt, nên chắc là Yolanda tưởng ngòi nổ bị tắt hoặc thuốc nổ bị ẩm, bèn đến gần thì nó nổ tung.

Amaia nhìn xuống và thở dài.

– Hai ngón tay của Yolanda bay thành nhiều mảnh, hai ngón khác tìm thấy gần ngôi mộ và chắc chắn chị ta mất một mắt. Chưa kể thuốc nổ đốt cháy và làm hỏng màng nhĩ. Chị ta vẫn tỉnh. Bất chấp bị thương, Yolanda vẫn lê tới bên sườn mộ xem các con có ở đó không.

-Và chúng có?

Ông nhìn chị, lại bực mình.

– Cô tự đến mà xem… Xét cho cùng, chính vì thế mà cô tới đây kia mà?

Phớt lờ lời chỉ trích của Cảnh sát trưởng, Amaia bước qua hàng rào cảnh sát kéo dài tới tận lối vào nhà thờ, đèn đã bật sáng. Vị linh mục sáng nay không nói gì, nay phụ họa:

– Bây giờ cô hài lòng chứ? - Ông hỏi lúc chị gập người chui qua hàng rào.

Chị đi vài bước rồi dừng lại, sải bước tiến thẳng tới chỗ linh mục khiến ông ta lùi lại, hoảng hốt.

– Không, tôi không hài lòng. Đây chính là việc tôi cố tránh, và về phần ông là người khẳng định rất quan tâm đến Yolanda, nếu có chút nhân tính nào, ông đã cho mở ngôi mộ từ lâu để làm dịu nỗi đau thương của chị ấy.

Chị tới ngang hàng với Iriarte và Etxaide đang đứng bên ngôi mộ. Những ngôi mộ xung quanh bị hủy hoại là chính: các cây thập giá và cột vỡ tan, các giá trồng cây và bình đựng di cốt bắn tung tóe. Hầm mộ của gia đình Tremond-Berrueta phần lớn còn nguyên vẹn, trừ tấm nắp đã vỡ tan tành, đúng như những người phu đào huyệt e ngại, nằm rải rác trên các mộ xung quanh; mảnh vỡ lớn nhất xấp xỉ bốn lăm xen ti mét nằm ở chân mộ, trong vũng máu hòa lẫn nước mưa, đã thấm vào lớp đá rạn nứt.

Hầm mộ được che bằng một tấm vải nhựa màu xanh. Iriarte nhấc một góc lên, họ soi đèn pin vào bên trong. Hai cỗ quan tài người lớn trông mục nát, bị hư hỏng vì những mảnh vụn rơi xuống. Một cái hộp nhỏ bằng kim loại, chắc là đựng tro nằm trên sàn, nắp bay mất một nửa. Xa hơn một chút về bên phải, hai cỗ áo quan màu trắng bị hư hại nhiều nhất vì vụ nổ: một cái bẹp rúm dưới mảnh vỡ, chắc cùng tảng đá đã làm hỏng các quan tài lớn hơn. Sườn áo quan nứt toác, từ đó thò ra một thứ có thể thấy rõ là một bàn tay trẻ con. Cỗ áo quan kia bị lật ngược, các thứ bên trong tràn ra mặt đất. Đứa trẻ đã chết vận đồ trắng cho tang lễ, tuy khó nhìn ra màu sắc dưới lớp đất tơi xốp phủ kín mặt đứa bé, biến nó thành màu đen hoàn toàn.

Phó thanh tra Etxaide rút vội camera trong áo khoác ra và nhìn Amaia đợi cho phép. Chị gật đầu, cố tắt điện thoại đang réo một cách phi lý ở nơi này. Chị đưa đèn pin cho Iriarte chiếu vào bên trong hầm mộ và liếc nhìn màn hình. Là Markina.

– Thưa ngài… - Amaia bắt đầu nói. - Cả ngày nay tôi đã cố…

– Chín giờ sáng mai, tại văn phòng tôi, - ông nói cáu kỉnh.

Chị nhìn trừng trừng vào màn hình, xác nhận ông đã đột ngột ngắt máy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.