Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Amaia cẩn thận kiểm tra các file Jonan gửi cho chị suốt thời gian còn lại của buổi chiểu. Chị đặc biệt chú ý đến file Inma Herranz, đăm đăm nhìn các bức ảnh chị ta và Yolanda Berrueta. Trong một tấm cận cảnh, chị có thể thấy mồ hôi lấp lánh trên mặt Yolanda. Amaia tự hỏi chị ta có quan hệ gì với Inma Herranz. Trông họ không giống bạn bè; trong từng bức ảnh, chỉ mình Yolanda nói còn Herranz chăm chú lắng nghe. Chính Yolanda kể với chị rằng chị ta đã tìm đủ mọi cách để có người chịu lắng nghe mình; chẳng khó hình dung chị ta bắt chuyện với Herranz sau khi phát hiện ra Herranz là trợ lý nhân sự của thẩm phán. Chị phải xem xét kỹ việc này.

Điện thoại của chị reo. Là Markina.

– Anh muốn gặp em.

Lúc ngoảnh khỏi màn hình, Amaia nhận ra mắt chị mỏi rời và một cơn đau đầu ập đến. Tuy vậy, chị mỉm cười lúc đáp lại:

– Em cũng muốn thế.

– Vậy đến đây nhé.

– Anh lại nấu ăn cho em nhé?

– Anh sẽ nấu ăn cho em, nếu em muốn.

– Vâng, em muốn thế.

Chị vừa đỗ xe bên ngoài nhà Markina thì Iriarte gọi.

– Thanh tra, tôi nghĩ tốt nhất là chị tới ngay Elizondo. Chiều nay, Inés Ballarena và con gái bà ấy tới thăm mộ cháu gái ở nghĩa trang, và nhận ra có chuyện không ổn. Hoa và các vòng hoa tang để lại hôm tang lễ bị xáo trộn, hình như có người di chuyển chúng. Họ báo với người đào huyệt, anh ta gọi cho chúng tôi. Trông ngôi mộ có vẻ bị lục lọi. Bây giờ tôi đang trên đường tới đó…

Markina đang mở nút chai vang thì chuông reo. Ông nghe Amaia giải thích lý do không đến được, chị xin lỗi và nói thêm rằng không biết kéo dài bao lâu. Chị vừa ngắt máy, Markina vội bấm quay số nhanh. Mặt ông u ám.

– Tôi vừa được báo mộ gia đình Esparza bị mạo phạm. Người mẹ và bà ngoại nhận thấy có chuyện không ổn. Hiện giờ, cảnh sát Navarre đang trên đường tới đó. Ông nói gì về việc này?

Cơn giận của Markina dâng lên lúc nghe trả lời. Ngắt máy, ông ném điện thoại tới đầu kia phòng, đập vào chai vang vỡ tan tành, rượu chảy tràn trên mặt quầy.

Amaia đỗ xe bên ngoài cổng nghĩa trang. Tuy là ban đêm, nơi này đèn đóm sáng trưng. Chị thấy Iriarte, Montes và Zabalza, cũng như vài công nhân nghĩa trang đang đứng cùng bà Inés, cô con gái Sonia và amatxi già lão. Dù trời rét và đã muộn, ba người đàn bà có vẻ bình tĩnh lạ thường. Họ vẫn im lặng trong lúc Iriarte nhắc lại những lời đã nói với chị trên điện thoại. Amaia nhìn ngôi mộ phủ đầy các vòng hoa tang và những bó hoa, rồi nói với họ:

– Trông nó có gì khác? Tại sao các vị đến đây vào lúc muộn thế này? Ngoài trời rét căm căm.

– Chúng tôi đến cắm nến trên mộ, - amatxi già lão giải thích, - để chiếu sáng đường cho con bé. - Bà lão chỉ một đôi nến lung linh ở chân mộ.

Inés Ballarena tiến tới.

– Cô thứ lỗi cho mẹ tôi. Đây là một phong tục cổ xưa ở Baztán. Chúng tôi thắp nến…

-… để giúp người chết tìm ra đường trong bóng tối, - Amaia nói. - Cô của tôi cũng quen với phong tục này, bà bảo tôi thế.

– Đúng vậy, - Inés nói tiếp, - cô thấy đấy, người ta gửi đến nhiều hoa. Sau khi ngôi mộ đóng lại, chúng tôi sắp xếp hoa theo thứ tự kích cỡ, các bó hoa để đằng trước… Bây giờ tất cả nháo nhào, như thể có người mang chúng đi rồi để lại không cẩn thận. Một số vòng hoa xếp ngược, nên cô không thể đọc được lời chia buồn. Tôi cam đoan với cô rằng tôi đã xếp chúng thành vòng tròn rất cẩn thận.

– Thành vòng tròn, - Amaia lẩm bẩm. Rồi chị nói với người phu đào huyệt:

– Gần đây phần nghĩa trang này có sửa chữa hay có mộ nào mới chôn, cần di chuyển các vòng hoa này không?

Người đó cau mày và chậm rãi lắc đầu. Trước kia chị đã nói chuyện với ông ta và biết ông là người ít lời.

– Có thể đây là trò nghịch tinh không? Trẻ con vào nghĩa trang và di chuyển một số hoa để đùa chơi, - chị gợi ý.

Người phu đào huyệt hắng giọng.

– Tôi xin lỗi, thưa bà, nhưng tôi chưa xong việc…

Chị liếc Montes, anh quắc mắt. Chị cười và ra hiệu cho người đó làm tiếp.

– Bia mộ đã bị dịch chuyển ít nhất năm phần, - ông ta nói và đặt hai ngón tay mập mạp vào giữa tấm bia và sườn mộ.

– Có khi nó bị đặt lại không đúng trong tang lễ? - Chị hỏi và đút ngón tay vào khe hở.

– Chắc chắn là không. Công việc của tôi là phải bảo đảm đặt các tấm bia đúng chỗ, vì trời mưa. Nếu không thì các ngôi mộ sẽ đầy ắp nước… Không chỉ có thế, bia đá dễ bị hư hỏng nếu không đặt đúng vị trí. Tôi có thể bảo đảm với cô rằng sau tang lễ, tấm bia đó đã ở đúng chỗ, - ông ta tuyên bố một cách dứt khoát.

Montes tới chỗ tấm bia và thử dịch nó nhưng không được.

– Anh không làm thế được đâu, - một công nhân khác nói. - Muốn dịch tấm bia, cần một cái xà beng và hai thanh sắt.

Amaia quay sang Inés và cô con gái. Hai mẹ con nhìn amatxi, rồi cả ba đồng thanh:

– Mở nó ra.

Amaia nhìn người phu đào huyệt:

– Ông nghe thấy họ nói rồi chứ. Mở nó ra.

Hai người phu mất vài phút lấy xà beng và các thanh sắt, trong lúc những người khác chuyển các vòng hoa và bó hoa. Theo lời người kia giải thích, phương pháp rất đơn giản. Họ bẩy tấm bia lên đủ cao rồi luồn các thanh sắt vào bên dưới, sau đó lăn nó trở lại. Ngay khi ngôi mộ mở ra, tất cả đều chiếu đèn pin vào bên trong. Ngoài quan tài của bé gái, họ nhìn thấy hai cỗ quan tài mục nát ở đằng sau. Người công nhân hạ một cái thang bằng kim loại vào trong mộ và trèo xuống, cầm theo một xà beng nhỏ hơn. Anh ta nhanh chóng nhận ra không cần đến nó vì cỗ quan tài của bé gái mở toang. Mặc dù tất cả đều trông thấy, anh ta vẫn ngước nhìn họ và nói:

– Nó trống rỗng.

– Lạy Chúa tôi, rốt cuộc hắn đã mang con bé đi! Hắn đã trở lại và mang con gái của chúng tôi đi rồi!

Nói xong, Sonia Esparza ngã xuống đất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.