Bác sĩ Berasategui không hề mất vẻ bình tĩnh và uy quyền mà người ta mong đợi ở một bác sĩ tâm thần nổi tiếng, diện mạo vẫn gọn gàng và chau chuốt như mọi khi; lúc Berasategui đan hai bàn tay trên bàn, Amaia nhận thấy móng tay đã cắt tỉa cẩn thận. Bộ mặt hắn vẫn nghiêm trang lúc lịch sự chào chị: “Xin chào” rồi đợi chị nói.
– Bác sĩ Berasategui, thú thật tôi ngạc nhiên thấy anh đồng ý gặp tôi. Tôi hình dung cuộc sống tù đày ắt phải tẻ ngắt với một người như anh.
– Tôi không hiểu ý cô. - Berasategui đáp lại, có vẻ thẳng thắn.
– Bác sĩ, anh không cần giả vờ với tôi. Trong tháng vừa qua tôi đã đọc các thư từ của anh, đã đến thăm căn hộ của anh vài lần, và anh biết không, tôi đã có dịp tìm hiểu sở thích bếp núc của anh…
Môi Berasategui hơi cong lên vì những từ cuối cùng của chị.
– Chỉ riêng lý do đó, tôi hình dung anh thấy cuộc sống ở đây tầm thường và tẻ nhạt không chịu nổi. Chưa kể đến việc nó tước đoạt trò giải trí ưa thích của anh.
– Thanh tra, đừng đánh giá tôi thấp thế. Khả năng thích ứng là một trong những năng khiếu của tôi đấy. Thực ra, nhà tù này không khác với một trường giáo dưỡng ở Thuỵ Sĩ là mấy. Đó là một kinh nghiệm chuẩn bị cho ta đối phó với mọi thứ.
Amaia lặng lẽ nghiên cứu hắn vài giây, rồi nói tiếp:
– Tôi không có gì nghi ngờ anh là người thông minh. Thông minh, tự tin và giỏi giang, anh đều có, và đã thành công trong việc sai khiến những người bất hạnh khốn khổ phạm tội vì anh.
Lần đầu tiên, Berasategui cười thoải mái.
– Cô nhầm rồi, thanh tra. Mục tiêu của tôi là không bao giờ muốn bọn chúng ký tên vào tác phẩm của tôi, nhưng chúng đã thực hiện hơn thế. Tôi tự thấy mình như một loại đạo diễn sân khấu vậy, - hắn giải thích.
– Phải, với một siêu ngã lớn bằng Pamplona… Tôi nghĩ đó là thứ không cần tăng thêm. Anh có thể giải thích: tại sao một người như anh, một người đầy quyền lực, một trí tuệ sáng láng lại tuân theo mệnh lệnh của một bà già bị lão suy?
– Việc xảy ra không phải thế.
– Không ư? Tối đã xem các hình ảnh trên CCTV ở bệnh viện. Tôi thấy anh hoàn toàn phục tùng bà ấy.
Amaia cố tình dùng từ “phục tùng”, vì biết hắn sẽ thấy từ đó có ý lăng mạ. Berasategui đặt những ngón tay lên đôi môi bĩu ra dường như tự ngăn mình cắn câu.
– Thế đấy, một bà già tâm thần ốm yếu đã thuyết phục được một bác sĩ tâm thần lỗi lạc của một bệnh viện uy tín, một người rất tài giỏi - anh tự coi mình là thế phải không? À phải, một đạo diễn sân khấu nữa chứ, trở thành tòng phạm của bà ta trong một cuộc bỏ trốn vụng về, kết cục là bà ta bị dòng sông cuốn đi trong lúc anh bị bắt và bị bỏ tù. Anh phải thừa nhận rằng, chính xác thì đây chẳng phải là khoảnh khắc huy hoàng nhất của mình.
– Cô không thể nhầm lẫn hơn, - Berasategui nhạo báng. - Mọi việc té ra được dự tính chính xác.
– Mọi việc ư?
– Trừ sự ngạc nhiên vì giới tính đứa trẻ, nhưng tôi không đóng vai trò gì trong chuyện đó. Nếu không thì tôi đã biết.
Hình như Berasategui đã lấy lại sự bình tĩnh thường lệ. Amaia mỉm cười.
– Hôm qua tôi đã đến thăm bố anh.
Berasategui hít vào đầy phổi rồi thở ra từ từ. Rõ ràng việc này làm hắn lo lắng.
– Anh không hỏi thăm về ông ấy sao? Anh không muốn biết ông ấy như thế nào ư? Không, tất nhiên là anh không quan tâm rồi. Ông ta chỉ là một ông già mà anh lợi dụng để định vị các mairu trong mảnh đất chôn cất của gia tộc tôi.
Berasategui vẫn không nao núng.
– Một số xương để lại nhà thờ là gần đây hơn. Gã Garrido đần độn và vụng về ấy sẽ không bao giờ tìm ra chúng, chỉ người nào có quan hệ với Rosario mới biết được, vì chỉ mình bà ấy biết thông tin này. Phần còn lại của cái xác đó ở đâu, bác sĩ Berasategui? Nấm mồ đó ở đâu?
Hắn nghiêng đầu sang một bên thoáng vẻ tự mãn, dường như toàn bộ chuyện này làm hắn khoái trá.
Vẻ đó biến mất ngay khi Amaia nói tiếp:
– Bố anh hay nói hơn anh nhiều. Ông ấy kể với tôi là anh chưa bao giờ ở lại qua đêm với ông ta, ông ấy nói anh ở khách sạn nhưng chúng tôi đã kiểm tra và biết sự thật không phải thế. Tôi sẽ nói cho anh tôi nghĩ gì. Tôi nghĩ anh có một ngôi nhà khác ở Baztán, một ngôi nhà an toàn, một nơi anh cất giữ các đồ vật không ai trông thấy, những vật anh không thể từ bỏ. Nơi anh đưa mẹ tôi tới đêm đó, là nơi bà đã thay quần áo và chắc chắn là nơi bà trở lại khi bỏ anh lại trong hang và chạy trốn.
– Tôi không biết cô đang nói gì.
– Tôi đang nói lên thực tế rằng Rosario không thay đồ ở nhà bố anh hoặc trong xe của anh. Thực tế là có một khoảng thời gian khuyết từ lúc hai người ra khỏi bệnh viện và tạt vào nhà cô tôi. Trong lúc chúng tôi bận giải mã các đồ lưu niệm trong căn hộ của anh, hai người đã ghé vào đâu đó. Anh tưởng tôi tin một người như anh mà không che giấu một sự việc bất ngờ như thế sao? Đừng sỉ nhục trí thông minh của tôi bằng cách giả vờ làm tôi tin rằng anh hành động như một thằng ngốc mò mẫm…
Lần này Berasategui đưa hai tay lên che miệng, cố kìm phản ứng.
– Ngôi nhà ấy ở đâu? Anh đã đưa Rosario tới đâu? Bà ấy vẫn còn sống phải không?
– Cô nghĩ gì vậy? - Hắn bất ngờ buột miệng.
– Tôi tin rằng anh đã lập ra kế hoạch bỏ trốn, và bà ấy làm theo.
– Tôi thích cô, thanh tra ạ. Cô là một phụ nữ thông minh - cô phải như thế mới biết đánh giá trí thông minh của người khác. Cô nói đúng, có nhiều việc tôi bỏ lỡ ở đây - ví dụ tổ chức một cuộc trò chuyện thú vị với người có chỉ số IQ_trên 85, - hắn nói và ra hiệu một cách miệt thị về phía những người lính gác ở cửa. - Chính vì thế, tôi sẽ tặng cô một món quà. - Hắn ngả người thì thầm vào tai chị. Amaia vẫn giữ được bình tĩnh, mặc dù chị ngạc nhiên khi những người gác cửa không ngăn hắn lại. - Lắng nghe cẩn thận, thanh tra, vì đầy là tin nhắn của mẹ cô.
Lần này chị lùi lại nhưng đã quá muộn, chị có thể ngửi thấy mùi nước hoa cạo râu của Berasategui. Hắn nắm chặt gáy chị lúc chị cảm thấy môi hắn chạm vào tai mình:
– Ngủ với một mắt mở, con sói cái bé nhỏ, vì sớm hay muộn ama sẽ tới ăn thịt mi.
Amaia chộp cổ tay hắn, buộc hắn thả chị ra rồi loạng choạng lùi lại, đánh đổ cái ghế. Berasategui ngả người ra sau, xoa xoa cổ tay.
– Thanh tra, đừng giết người đưa tin nhé, - hắn nói và cười nhăn nhở.
Amaia vẫn đi lùi tới cửa, hoảng hốt nhìn những người gác vẫn dửng dưng.
– Mở cửa!
Hai người đàn ông đứng lặng lẽ, nhìn chị chằm chằm.
– Các anh điếc à? Mở cửa! Tù nhân đã hành hung tôi!
Hoảng sợ, chị tóm lấy người gần nhất và quát vào mặt anh ta, gần đến mức nước bọt bắn vào má anh ta.
– Mở cửa, anh là đồ khốn! Mở cửa, hoặc tôi thề sẽ… - Người gác phớt lờ chị, nhìn thẳng vào Berasategui, hắn gật đầu cho phép một cách trịch thượng. Những người gác mở cửa, mỉm cười với Amaia lúc chị đi ra.