Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Amaia nuốt một ngụm lớn cà phê lạnh, chị nhăn mặt chán ngán lúc để cái cốc xuống mép bàn. Chị không ăn gì từ bữa sáng; cảnh tượng Elena Ochoa sụp trong vũng máu làm chị mất cả ngon miệng, cũng như một điều khác: hy vọng mong manh rốt cuộc Elena vượt qua nỗi sợ và nói ra. Giá như bà ta nói với chị ngôi nhà của giáo phái ấy ở đầu… Chị cảm thấy điều đó đóng vai trò sống còn.

Elena chết ngay sau Berasategui làm chị bối rối. Amaia cảm thấy các sự kiện cứ tuột khỏi tay, như thể chị đang cố ngăn sông Baztán lại. Trên bàn, trước mặt chị là một đống giấy tờ: báo cáo của phó thanh tra Etxaide về hội chứng đột tử của trẻ sơ sinh trong vùng; bản ghi cuộc trò chuyện của chị với Valentín Esparza trong xà lim của hắn; biên bản khám nghiệm tử thi Berasategui; vài tờ A4 đầy những ghi chép nguệch ngoạc của chị. Không may là sau khi đọc hết mọi thứ, chỉ còn lại cảm tưởng chẳng biết thêm gì hết: chị hoàn toàn bế tắc, mất phương hướng. Chị đọc lướt qua những tờ giấy, hoàn toàn thất vọng.

Chị xem đồng hồ: sắp bốn giờ. Trước đó một tiếng, San Martín đã gọi, cho chị số điện thoại của nhà bệnh lý học đã thực hiện các cuộc khám nghiệm tử thi trẻ em mà Jonan nhắc tới trong báo cáo. Ông nói vắn tắt với bà và thu xếp để Amaia gọi cho bà lúc bốn giờ. Chị cầm điện thoại, đợi đến phút cuối cùng rồi mới quay số.

Nếu có ngạc nhiên vì sự đúng giờ của chị, bà bác sĩ cũng không nói ra.

– Bác sĩ San Martín đã nói với tôi cô quan tâm đến hai vụ đặc biệt này. Tôi nhớ rất rõ, nhưng cũng lục tìm các ghi chép cho an toàn. Hai bé gái khỏe mạnh, khi giải phẫu tử thi không thấy gì chứng tỏ chúng chết vì thứ gì khác ngoài các nguyên nhân tự nhiên - nếu chúng ta coi cái chết vì SIDS là nguyên nhân tự nhiên. Cả hai bác sĩ ký giấy chứng tử đều quy cho SIDS. Một đứa trẻ ngủ nằm sấp, đứa kia nằm ngửa. Trong cả hai trường hợp, tôi đều nghi do hành vi của bố mẹ gây ra.

-Hành vi của họ?

– Tôi đã gặp một cặp theo đề nghị của người bố. Anh ta đe dọa, bảo tôi rằng đã đọc về các nhà bệnh lý học tiêu thụ nội tạng người, nên tốt hơn hết là con gái anh ta sau khi khám nghiệm phải còn nguyên vẹn. Tôi cố an ủi rằng các cơ quan chỉ được lấy đi khi gia đình cho phép hoặc một người hiến tặng để nghiên cứu. Nhưng điều khiến tôi sửng sốt nhất là anh ta tuyên bố rất biết nội tạng của một đứa trẻ chết đem bán ở chợ đen có giá bao nhiêu. Tôi bảo anh ta rằng nếu anh ta có ý định hiến tặng thì đã nhầm: người ta cần lấy chúng trong các điều kiện y tế nghiêm ngặt ngay sau khi chết. Anh ta khăng khăng rằng không ám chỉ chợ đen trong việc hiến tặng nội tạng, mà những xác chết. Người vợ cố bịt miệng anh ta, chị ta xin lỗi tôi và đổ lỗi cho cơn bột phát của chồng do bị sốc vì chuyện họ đang trải qua. Nhưng tôi tin anh ta nói thật, dù có là người đần độn và dốt nát đi nữa, anh ta biết mình đang nói gì. Lý do tôi liên hệ với dịch vụ xã hội trước hết vì tôi thấy thương đứa con khác của họ, anh trai của đứa bé đã chết đang ngồi trong phòng đợi, lắng nghe bố nó đối đáp thô bạo như thế.

Thái độ của cặp vợ chồng kia cũng rất tệ, nhưng theo kiểu khác hẳn. Khi tôi bước vào phòng đợi ở Viện Pháp y, báo với họ chúng tôi sẽ sớm trả xác bé gái, trông họ không hề đau buồn mà cực kỳ phấn khởi. Trong đời, tôi đã nhìn thấy nhiều phản ứng khác nhau, từ buồn rầu tới hoàn toàn thờ ơ, nhưng khi rời khỏi phòng và nghe thấy người chồng cam đoan với vợ rằng từ nay trở đi, tài sản của họ sẽ tăng lên, thú thật là tôi vô cùng sửng sốt. Tôi tưởng chỉ là những lời an ủi, nhưng khi quay nhìn họ, tôi thấy họ đang cười. Không phải là cười gượng khi cố tỏ ra mạnh mẽ, mà vì họ thực sự vui. - Bác sĩ ngập ngừng lúc nhớ lại. - Tôi đã chứng kiến nhiều người mộ đạo mãnh liệt phản ứng với cái chết của người thân tương tự như thế, vì họ tin rằng người chết sẽ được lên thiên đường, nhưng trong những trường hợp đó, cảm xúc chủ yếu vẫn là cam chịu. Cặp vợ chồng này không hề cam chịu, mà vui mừng.

Tôi đã báo cho dịch vụ xã hội vì họ có hai đứa con khác từ hai đến ba tuổi, cả gia đình sống ở tầng hầm của một người họ hàng, không có lò sưởi trung tâm. Người chồng sống bằng tiền trợ cấp suốt đời. Theo nhân viên xã hội, mặc dù phải chịu đựng gian khổ, những đứa trẻ sống sót cũng như anh trai của đứa trẻ đã chết kia đều được chăm sóc tốt. Vì thế, không cần phải hành động gì thêm.

Amaia định nói thì bác sĩ bổ sung:

– Hôm nay, khi bác sĩ San Martín gọi cho tôi, tôi nhớ ra trường hợp thứ ba, vào tháng Năm 1997, sắp hết kỳ nghỉ lễ Phục sinh. Ngày đó in sâu trong trí nhớ của tôi vì có một đoàn tàu bị trật bánh, khiến mười tám người chết, chúng tôi đang bận tối mắt thì người ta đưa tới một ca hội chứng đột tử của trẻ sơ sinh. Ca này cũng vậy, bố mẹ đứa trẻ đòi gặp tôi, không chịu rời đi cho đến lúc nói chuyện được với tôi. Thật đáng khinh. Người vợ đang hấp hối vì bệnh ung thư. Họ van nài chúng tôi đẩy nhanh quy trình để họ có thể nhận xác. Một lần nữa, họ có vẻ ít buồn phiền hơn những người cùng hoàn cảnh. Trên thực tế, sự trái ngược giữa cặp vợ chồng đó với những thân nhân đau đớn của các nạn nhân trong chuyến tàu kia không thể ảm đạm hơn. Họ đang đợi nhận xe của mình từ ga ra. Lúc đó tôi đã kiểm tra, họ không có đứa con nào khác nên dịch vụ xã hội không dính líu đến. Cho tôi địa chỉ, tôi sẽ gửi cho cô những ghi chép của tôi cùng số điện thoại của nhân viên xã hội giải quyết hai vụ kia, phòng khi cô muốn nói chuyện với họ.

– Còn một việc nữa, thưa bác sĩ, - Amaia nói.

– Được thôi.

– Vụ cuối cùng mà bác sĩ vừa nhắc tới cũng là bé gái ư?

Một lúc ngừng trong khi bác sĩ kiểm tra sổ sách.

– Phải, một bé gái.

Trong vòng một giờ, nhân viên xã hội đã lục lọi hồ sơ và trả lời cuộc gọi của Amaia. Cả hai vụ đều đóng lại mà không hành động gì. Một gia đình được trợ cấp tài chính, sau đó họ đã quyết định ngừng nhận. Đó là tất cả thông tin chị có.

Amaia gọi Jonan. Chị ngạc nhiên thấy anh tắt di động. Băng qua hành lang, chị gõ nhẹ vào cửa phòng nơi Zabalza và Montes đang làm việc.

– Thanh tra Montes, chúng ta có thể nói chuyện một chút trong phòng tôi được không?

Anh làm theo, khép cửa lại sau lưng.

– Phó thanh tra Etxaide đã tập hợp một báo cáo về các gia đình ở Baztán mất con vì SIDS. Thoạt nhìn chẳng có gì nổi bật, nhưng nhà bệnh lý học đã nhắc đến hai cặp vợ chồng hưởng dịch vụ xã hội. Trong cuộc trò chuyện của chúng tôi, bà ấy kể đến vụ thứ ba, bố mẹ cũng hành xử lạ lùng. Bà ấy nói một cặp có vẻ cực kỳ hân hoan, cặp khác nhận trợ cấp của nhà nước một thời gian, nhưng sau đó thì thôi. Tôi muốn anh đến thăm cả hai gia đình ấy trong sáng nay; bịa ra bất cứ cớ gì, nhưng tránh nhắc đến trẻ con.

Montes thở dài:

– Thật khó cho tôi, sếp ơi, - anh nói và giở qua các báo cáo. - Chẳng gì khiến tôi cáu hơn các bậc bố mẹ không thể trông nom con cái.

– Nói thật nhé, Montes, mọi thứ đều khiến anh giận dỗi, - chị vặn lại. Montes phì cười. - Đưa Zabalza đi cùng anh, ra khỏi văn phòng sẽ tốt hơn cho anh ấy. Hơn nữa, anh ấy khéo xử hơn anh. Nhân thể, anh có biết Jonan đâu không?

– Buổi chiều cậu ấy nghỉ, cậu ấy bảo tôi là có việc phải làm…

Amaia mải ghi chép những điều nhà bệnh lý học và nhân viên xã hội đã nói với chị; trong một lát, chị không nhận thấy Montes vẫn lảng vảng bên cửa.

– Fermín, còn gì nữa?

Anh đứng nhìn chị vài giây, rồi lắc đầu.

– Không, không có gì.

Anh mở cửa và bước ra hành lang, để Amaia lại với cảm giác chị đang bỏ lỡ một thứ quan trọng.

Đầu óc không thảnh thơi, chị phải thừa nhận mình chẳng đi đến đâu. Gạt các tài liệu, chị liếc nhìn đồng hồ và nhớ ra cuộc gặp quan trọng của James ở Pamplona. Chị gọi vào di động của anh và đợi. Anh không nghe máy. Lúc đó chị tắt máy tính, chộp lấy áo khoác và về nhà.

Gần đây, bà Engrasi và các Cô gái Vàng có vẻ thay thú chơi bài bằng một việc tràn ngập niềm vui, bao gồm truyền Ibai từ lòng người này sang người khác, nháy mắt với nó lúc họ kêu cục cục vui vẻ. Amaia phải cố lắm mới giành được thằng bé, nó đã lây tiếng cười của các bà già.

– Các bà làm hư nó quá, - chị đùa bỡn trách. - Nó quá vui là sẽ không chịu ngủ, - chị nói thêm và bế con chạy tốc lên gác trong tiếng phản đối giận dữ của các bà.

Amaia đặt Ibai vào giường cũi trong lúc sửa soạn tắm cho bé, chị tuột cái áo len dài tay ấm áp và để khẩu súng trong bao lên nóc tủ áo. Mình phải tìm một chỗ an toàn hơn, chị nghĩ. Trẻ lên ba giống như lũ khỉ, có thể trèo leo mọi thứ. Về Pamplona, chị cất súng trong két sắt có khóa, và họ dự định lắp một cái két ở Juanitaenea. Ý nghĩ của chị trôi dạt tới những tấm nâng hàng ở bên ngoài ngôi nhà và công việc xây dựng đã ngừng lại. Cầm điện thoại, chị cố gọi cho James lần nữa; chỉ có hai hồi chuông, dường như anh từ chối trả lời.

Chị thong thả tắm cho Ibai, thằng bé thích vầy nước còn chị thích ngắm con vui vẻ và thoải mái như thế. Chị phải thừa nhận rằng sự im lặng của James bắt đầu ảnh hưởng tới khả năng tận hưởng của chị, ngay cả trong khoảng thời gian đặc biệt như thế này với con. Khi đã lau khô và mặc pyjamas cho Ibai xong xuôi, chị lại gọi James lần nữa, và lại bị ngắt ngay ở hồi chuông thứ hai. Chị gửi tin nhắn: James. Em lo lắng, gọi cho em nhé. Một phút sau, anh trả lời: Anh đang bận.

Ibai ngủ ngay khi uống hết bình sữa. Amaia cắm màn hình theo dõi trẻ rồi xuống dưới nhà ngồi xem tivi với Ros và bà cô Engrasi. Chị không thể tập trung vào bất cứ thứ gì ngoài tiếng lốp xe trên lớp đá cuội bên ngoài. Nghe thấy tiếng xe của James dừng lại, chị choàng vội áo khoác và ra ngoài đón anh. James đang ngồi không nhúc nhích trong xe, động cơ và đèn đã tắt. Amaia trèo vào ghế hành khách.

– Vì Chúa, anh James! Em lo quá.

– Anh đang ở đây còn gì? - Anh lạnh nhạt đáp.

– Sao anh không gọi…

– Em cũng vậy, - anh ngắt lời.

Sững sờ vì phản ứng của anh, chị giữ thế thủ.

– Em đã gọi vài lần, nhưng anh không nghe máy.

– Phải, vào lúc sáu giờ tối. Tại sao suốt ngày em không gọi?

Chị nhận lời chỉ trích của anh và nổi giận trong giây lát.

– Anh thấy cuộc gọi của em nhưng không nhận. Có chuyện gì thế, James?

– Em hãy kể cho anh biết đi, Amaia.

– Em không hiểu anh nói gì.

Anh nhún vai.

– Em không hiểu anh nói gì ư? Tốt, vậy chẳng còn gì để nói, - anh đáp và định ra khỏi xe.

-James, - chị ngăn anh lại. - Tại sao anh làm thế này với em? Em không hiểu có chuyện gì. Em chỉ biết hôm nay anh có một cuộc gặp với đại diện Ngân hàng National de Paris. Thậm chí anh không buồn kể cho em nó như thế nào.

– Em quan tâm ư?

Chị chăm chú quan sát nét mặt nhìn nghiêng của anh lúc anh đăm đăm nhìn về phía trước, quai hàm nghiến lại bực tức. Chàng trai tuấn tú của chị đang nổi giận, và chị biết là tại mình. Chị mềm mỏng phản đối, giọng chị chan chứa yêu thương:

– Sao anh có thể hỏi em câu ấy? Tất nhiên là em quan tâm, James à; với em, anh có ý nghĩa hơn mọi thứ trên đời.

Anh nhìn chị, cố giữ vẻ cứng rắn lúc sự lạnh lùng trong mắt anh đã tan chảy. Anh mỉm cười yếu ớt.

– Không tệ, - anh thừa nhận.

– Kể tiếp đi anh! Chỉ không tệ, hay thực sự tốt?

Anh cười toét miệng.

– Tốt, tốt đến không ngờ kia.

Chị vòng tay ôm lấy anh, quỳ trên ghế để có thể ôm anh thật chặt. Họ hôn nhau. Đúng lúc đó, chuông điện thoại của chị reo. James nhăn mặt lúc chị lục túi tìm điện thoại.

– Em phải nhận cuộc này, từ đồn cảnh sát, - chị nói và buông lỏng vòng ôm.

– Thanh tra Salazar, con gái của bà Ochoa vừa gọi điện. Tôi không muốn làm phiền chị, nhưng cô ấy khăng khăng nói là việc khẩn… Tôi sẽ nhắn số của cô ấy cho chị.

– Em cần gọi một cuộc gấp, - chị bảo James và trèo xuống xe. Đi khỏi tầm nghe, chị bấm số. Marilena Ochoa trả lời ngay tức khắc.

– Thanh tra, tôi đang ở Elizondo. Sau mọi việc xảy ra, tôi quyết định ở lại ban đêm. Lúc vừa lên giường, tôi tìm thấy một lá thư của mẹ tôi dưới gối. - Tiếng người phụ nữ trẻ vang lên mạnh mẽ vì khẩn thiết, rồi yếu hẳn lúc cô òa khóc. - Tôi không thể tin nổi chuyện này, nhưng hình như chị đúng và mẹ tôi đã tự kết liễu đời mình… bà để lại một bức thư, - cô ta nói, kiệt sức vì đau buồn. - Tôi đã làm đủ thứ để giúp bà, tôi làm theo lời bác sĩ dặn, cố giảm thiểu bệnh hoang tưởng của bà, những nỗi sợ của bà… Rồi bà để lại một bức thư. Nhưng không phải cho tôi, mà là cho chị. - Marilena òa lên nức nở. Nhận thấy không thể biết thêm cảm nhận nào hơn của cô, Amaia đợi đến lúc có thể nghe thấy tiếng người nào đó ở đằng sau đang cố an ủi Marilena và cầm lấy điện thoại.

– Thanh tra, tôi là Luis, bạn trai của Marilena. Xin chị tới nhận thư.

James đã ra khỏi xe. Chị bước tới và ngước nhìn anh.

-James à, chỉ đi bộ một quãng là tới, em phải đi nhận một tài liệu ở đây, ở Elizondo. Em có thể đi bộ tới đó, - chị nói, như muốn chứng tỏ là chị sẽ đi không lâu.

Anh cúi hôn chị rồi đi vào nhà, không nói một lời.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.