Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Mùa đông đã trở lại, dữ dội, sau vài giờ tạm lắng. Amaia hối tiếc không mang theo khăn quàng và găng tay lúc cảm thấy luồng gió bấc réo vù vù qua các đường phố vắng vẻ của Elizondo. Dựng cổ áo khoác, chị siết nó quanh cổ và rảo bước tới nhà Elena Ochoa. Chị bấm chuông và đợi, run rẩy trong gió. Bạn trai của Marelina ra mở cửa nhưng không mời chị vào.

– Cô ấy mệt lả, - anh ta giải thích. - Cô ấy vừa uống một viên thuốc ngủ và gục ngay.

– Tôi hiểu, - Amaia nói. - Đây là một cú đòn kinh khủng…

Anh ta đưa cho chị một phong bì dài màu trắng, chưa bóc. Tên chị viết ở mặt trước. Chị đút vào túi áo, nhận thấy vẻ nhẹ nhõm trên mặt người thanh niên lúc thấy cái phong bì biến đi.

– Tôi sẽ thông báo cho các vị.

– Nếu bức thư đó là thứ chúng tôi nghĩ, xin chị đừng bận tâm, cô ấy đau khổ đủ rồi.

Amaia đi theo khúc uốn của dòng sông, bị những ngọn đèn màu cam ở quảng trường thu hút, tạo cảm tưởng giả dối về hơi ấm trong một đêm đông tối tăm và lạnh giá. Chị đi ngang qua đài phun nước Lamia, chỉ phun nước khi trời mưa và đi tiếp tới tòa thị chính thành phố, Amaia dừng lại lướt một bàn tay lên bề mặt nhẵn nhụi của botil harri. Bàn tay kia vẫn nắm cái phong bì trong túi áo, nó tỏa ra một hơi ấm khó chịu, dường như trong đó chứa ánh sáng lung linh cuối cùng của cuộc đời người viết.

Gió thổi qua quảng trường thành những luồng mạnh, khiến Amaia không thể dừng lại đọc thư nổi. Chị đi xuống đường Jaime Urrutia, lưỡng lự dưới mỗi cây đèn đường, tìm một nơi kín gió. Chị không muốn đọc nó ở nhà. Không tìm được chỗ nào, chị băng qua cầu, nơi tiếng gió gầm rú ganh đua quyết liệt với tiếng ồn của đập nước. Tới ký túc xá Trinkete, chị rẽ phải và tới một nơi duy nhất chị biết có thể tận hưởng cảnh hoàn toàn cô đơn. Chị lục túi tìm sợi dây mềm mịn mà cha chị đã buộc chiếc chìa khóa suốt từng ấy năm qua. Lúc tra vào ổ, chìa khóa xoay được nửa chừng thì tắc. Chị thử lần nữa, mặc dù nhận ra Ros đã thay ổ khóa xưởng. Ngạc nhiên và hài lòng vì sáng kiến của chị gái, Amaia đút chìa khóa lúc này đã vô dụng vào túi, ngón tay chị chạm phải cái phong bì. Hình như nó là một vật sống và kêu gọi chị. Bước vào luồng gió, chị rảo bước về nhà bà cô, nhưng thay vì vào nhà, chị chui vào xe mình và bật ngọn đèn ở trên đầu.

^tTôi đã nói với cô họ sẽ phát hiện ra, và họ đã tìm ra rồi. Tôi luôn luôn thận trọng, nhưng tôi đúng: không thể chống đỡ nổi bọn họ. Dù sao thì họ cũng đã nhét thứ đó vào trong người tôi, tôi có thể cảm thấy nó đang xé rách ruột mình. Giống như một kẻ ngốc, tôi tưởng đó là chứng ợ nóng nhưng nhiều giờ trước tôi đã hiểu việc đang xảy ra, nó đang tàn phá tôi, giết chết tôi, thế nên tôi sẽ nói hết với cô.

Đó là một ngôi nhà nông trại cũ kỹ, xập xệ, tường màu nâu và một mái nhà màu đen. Tôi không tới đó đã nhiều năm, nhưng họ thường đóng chặt các cánh chớp. Cô sẽ tìm ra nó trên đường tới Orabidea, ở giữa một đồng cỏ mênh mông là ngôi nhà duy nhất thuộc loại này trong vùng Không cây cối, không trồng gì ở đó và cô có thể trông thấy nó từ đoạn đường cong.

Nó là một ngôi nhà đen tối, tôi không nói về màu sắc mà về bên trong. Tôi không cần cảnh báo cô đừng mò mẫm quanh quất ở đó, vì nếu cô là người như cô vẫn khẳng định, nếu cô sống sót, thế nào họ cũng tìm ra cô, và đó là số phận họ định sẵn cho cô.

Cầu Chúa che chở cho cô,

Elena Ochoa$t

#

Tiếng chuông điện thoại reo trong không gian chật hẹp của chiếc xe thật phi lý khiến Amaia giật mình. Chị đánh rơi lá thư, nó rơi xuống giữa các bàn đạp. Căng thẳng và bối rối, chị vừa trả lời điện thoại vừa cố với lấy tờ giấy.

Chị cảm thấy sự mệt mỏi trong giọng nói của Iriarte, vì đã đến cuối một ngày vất vả. Amaia liếc nhìn đồng hồ, chị nhận ra mình quên bẵng Iriarte. Đã quá mười một giờ.

– Người ta vừa khám nghiệm tử thi Elena Ochoa xong. Tôi xin thề trong đời chưa bao giờ tôi thấy bất cứ thứ gì như thế, thanh tra ạ. - Amaia nghe thấy anh hít một hơi thật sâu rồi thở ra chầm chậm. - San Martín ghi nhận nguyên nhân tử vong là tự sát vì ăn những vật sắc nhọn - ấy là nói cho nhẹ đi! Nhưng ông ấy có thể làm gì nữa? Trong nhiều năm hành nghề, ông ấy chưa bao giờ thấy một vụ như thế này, - anh nói và buột ra một tiếng cười căng thẳng.

Amaia cảm thấy bắt đầu đau nửa đầu và người run bắn, chị mơ hồ nhận thấy những cảm giác về thể chất này liên quan tới bức thư của Elena và với thái độ không tự giải thích nổi của thanh tra Iriarte.

– Kể hết cho tôi đi, thanh tra, - chị ra lệnh.

– Chị đã thấy lượng vỏ quả óc chó trong bãi nôn của bà ta rồi. Trong dạ dày cũng có nhiều vết tích, nhưng trong ruột non thì đầy…

– Tôi hiểu.

– Không, chị chưa hiểu, thanh tra ạ. Khi tôi nói “đầy”, ý tôi muốn nói theo nghĩa đen là tràn ngập, giống như một cái xúc xích nhồi quá tay. Ở một số chỗ, vụn vỏ đã đục thủng thành ruột non tới tận các cơ quan xung quanh.

Cơn đau nửa đầu bỗng trở nên dữ dội; đầu chị như một cái mũ thép bị búa nện từ bên ngoài.

Iriarte hít một hơi sâu và nói tiếp:

– Bảy mét ruột non và một mét rưỡi ruột già nhét đầy vụn vỏ quả óc chó đến mức chúng to gấp đôi kích thước bình thường. Bác sĩ không thể tin thành ruột chưa bị nổ tung. Chị có biết cái gì lạ nhất không? Ông ấy không sao tìm ra một mảnh quả, chỉ toàn là vỏ.

– Bác sĩ San Martín còn nói gì nữa? Bà ấy có thể bị ép ăn không?

Iriarte thở dài.

– Không, trong khi còn sống. Ruột rất nhạy cảm; cái đau chắc chắn giết chết bà ấy. Tôi đã chụp nhiều ảnh. San Martín đang bận chuẩn bị biên bản khám nghiệm tử thi. Tôi mong sáng mai chúng ta sẽ có nó. Bây giờ tôi về nhà đây, tuy tôi không tin là sẽ ngủ được, - anh nói thêm.

Tin rằng mình cũng thế, Amaia uống hai viên an thần. Sau đó chị lên giường nằm cạnh James và Ibai, để tiếng thở đều đặn của những người yêu quý đưa chị vào chốn yên bình mà chị vô cùng cần đến. Chị cố đọc vài giờ liền, thỉnh thoảng nhìn chăm chú vào góc thụt tối tăm của cửa sổ, vào các cánh chớp mở hé để từ phía giường của mình, chị có thể thoáng thấy ánh rạng đông đầu tiên.

Amaia không nhận ra mình đã thiếp đi, mặc dù chị biết trong lúc mình ngủ, kẻ đột nhập sẽ vào. Chị không nghe thấy bà ta bước vào, không thể nghe thấy tiếng bước chân hoặc tiếng thở của bà. Chị chỉ cảm thấy mùi: mùi da, mùi tóc, mùi hơi thở của bà đã khắc sâu vào trí nhớ Amaia. Một thứ mùi đầy đe dọa, mùi kẻ thù, mùi đao phủ của chị. Amaia cảm thấy vô cùng hoảng sợ, đồng thời tự nguyền rủa mình đã lơ là cảnh giác, cho phép bà ta tới gần thế này, vì khi Amaia ngửi thấy mùi của bà là bà đã ở quá gần.

Bé gái trong chị cầu nguyện Thượng đế thương xót và phù hộ cho tất cả các nạn nhân, cùng với lời cầu nguyện là mệnh lệnh không bao giờ được cưỡng lại: đừng mở mắt, đừng mở mắt, đừng mở mắt, đừng mở mắt, đừng mở mắt. Chị buột ra một tiếng thét, vì giận dữ chứ không phải vì sợ hãi, tiếng thét xuất phát từ người đàn bà chứ không phải từ một bé gái: Bà không thể làm hại tôi, bây giờ bà không thể làm hại tôi. Rồi chị mở mắt. Rosario đang cúi xuống giường chị, cách mặt chị độ mươi phần, gần đến mức là một cái bóng lờ mờ; mắt, miệng và mũi bà ta che kín cả căn phòng, hơi lạnh vẫn bám chặt vào quần áo bà khiến Amaia run bắn.

Miệng Rosario cười rộng đến mang tai, thành một đường rạch trên mặt, cặp mắt hau háu của bà săm soi Amaia, khoái trá vì nỗi sợ của chị. Amaia cố hét lên, nhưng hơi ấm chị cố sức đẩy ra từ phổi chết lặng trong miệng chị. Chị kinh hoàng nhận ra mình không thể nhúc nhích nổi. Chân tay chị nặng như chì, bất động vì trọng lượng của chúng trên tấm đệm mềm mại. Nhìn thấy con mồi tê liệt, nụ cười của Rosario càng rộng ngoác, khắc nghiệt lúc bà ta đến gần hơn, cho đến khi tóc bà quệt vào mặt Amaia. Nhắm mắt, Amaia cố hét to hết mức có thể, lần này chị cố tống hết không khí mắc kẹt trong người chị. Mặc dù tiếng thét vang to trong mơ không xuất phát từ người phụ nữ ngủ thiếp trên giường, song chị cố thì thào tiếng “không”. Thế là đủ để chị tỉnh dậy.

Mồ hôi ướt sũng, Amaia ngồi trên giường, vồ lấy cái khăn trùm lên chụp đèn cho ánh sáng mờ đi. Trước hết, chị nhìn James và Ibai để biết chắc họ đang ngủ, rồi nhìn đến nóc tủ, khẩu súng vẫn nằm đó như mọi đêm. Ngay lập tức, chị biết rằng khi chị thức giấc, không có ai nữa trong phòng, song chị không thể giũ bỏ cảm giác sống động vừa trải qua trong mơ: mạch chị đập dồn, chân tay nặng trịch, người chị đau nhức vì cố vùng vẫy. Và mùi của Rosario…

Amaia đợi đến lúc hơi thở trở lại bình thường, rồi mới trèo xuống giường. Sau đó chị lấy súng, quần áo sạch và đi tắm, mong gột sạch dấu vết của thứ mùi đáng sợ kia khỏi da mình.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.