Giá rét thấu xương và không khí ẩm thấp bao trùm bên ngoài thấm vào phòng khách, ganh đua với hơi ấm rừng rực từ lò sưởi.
Flora bế Ibai trên tay, nhẹ nhàng nhún lên nhún xuống lúc hát ru:
Mụ phù thủy láo lếu cưỡi chổi
Mụ có cái lưng bẩn thỉu và đội mũ nhọn hoắt
Mụ phù thủy, mụ phù thủy có cái lưng bẩn thỉu
Mụ có ngu không?
Ta đánh cược là mụ không thể bắt được ta[1].
Ibai cười khanh khách trong lúc Amaia ngắm Flora, hoài nghi: cả hai người chị gái lúc nào cũng mê mẩn trẻ con, có lẽ vì họ không thể có, nhưng đây là lần đầu tiên chị thấy Flora đùa bỡn và ngân nga hát ru Ibai. Ngay lập tức chị vừa tò mò vừa ngạc nhiên vì tính cách ấy. Amaia nhớ lại bà Engrasi đã kể Flora yêu quý thằng bé ra sao.
James trông khá nghiêm nghị lúc hôn vội lên má vợ. Anh rót cốc vang và đưa cho chị, rồi hỏi:
– Sáng nay bận việc à?
– Vâng, em đến muộn và quyết định ở lại đây với cô.
– Chúng ta sẽ nói chuyện sau, - anh nói sẵng và bận bịu rót vang cho những người khác.
Flora nhất quyết đòi cho Ibai ăn. Họ trao đổi những lời bình luận về tang lễ, dịch vụ hoàn hảo ra sao, có bao nhiêu người tới dự, nhưng không đả động tới việc Amaia hay bà Engrasi vắng mặt. Amaia biết chắc thái độ này đánh gục quyết định không tham dự của bà Engrasi. Là người đứng đầu gia đình, bà là người phụ nữ không bao giờ rụt rè khi phải nói ra ý kiến của mình, cả đời bà sống theo các nguyên tắc riêng và vẫn tiếp tục làm như thế, một người phụ nữ tôn trọng tự do muốn gì làm nấy của người khác, miễn là họ chịu trách nhiệm về hành động của mình và không bảo bà phải làm gì hoặc nghĩ gì.
Amaia đặt Ibai vào giường rồi giúp bà cô dọn món đùi cừu quay rưới sốt bia, và mọi người ngồi xuống ăn trưa.
– Có một việc tôi muốn nói, nhưng đợi đến lúc tất cả có mặt ở đây để tránh bất cứ sự hiểu lầm nào, - Flora nói, nhằm thẳng vào hai cô em gái, rồi mới nhìn những người khác. - Sáng nay tôi dậy sớm và đi dạo. Tôi thấy thèm một tách cà phê nên tạt vào xưởng bánh, song chỉ thấy không thể mở được khóa cửa. Các cô có biết việc này không?
– Đúng thế, - Amaia nói. - Hôm kia lúc em cố vào trong, em nhận thấy…
– Em đã thay khóa, - Ros cắt ngang.
– Ra thế! - Flora kêu lên. - Cô có định cho chúng tôi biết không?
– Tất nhiên là có, nhưng cũng như chị, em đợi đến lúc tất cả có mặt ở đây để tránh bất cứ sự hiểu lầm nào, - Ros nói và nhìn thẳng vào chị mình.
Kìm cái nhìn chằm chặp của Ros, Flora nâng cốc và nói:
– Cô cần phải cho tôi một chìa.
Ros đặt dao và dĩa lên đĩa, vẫn nhìn thẳng vào chị gái.
– Thực ra, em sẽ không đưa, - chị đối đáp. Nghe câu này, mọi người quanh bàn dường như đông cứng lại, không nhúc nhích vì chiều hướng của sự việc, kể cả Flora cũng hoàn toàn nín lặng, cốc vẫn giơ cao. - Hiện nay, em trông nom xưởng bánh. Em quản lý người làm, các kế hoạch làm việc, công thức, đơn hàng, sổ sách kế toán và mọi thứ giấy tờ… tất cả đều do em tổ chức. Cả hai người đều được chào đón nếu tạt vào thăm em, nhưng em thấy không có lý do gì để bất cứ ai vào đó khi em vắng mặt. Bất cứ sự can thiệp nào vào phương pháp làm việc của em dù nhỏ đến đâu cũng đảo lộn toàn bộ quy trình, và em tin chắc mọi người sẽ hiểu.
Amaia liếc nhìn bà cô và James, rồi nói:
– Em nghĩ là chị đúng. Chúng ta điều hành xưởng bánh dường như aita vẫn còn sống, đến và đi tùy ý. Em tôn trọng vì đây là nơi làm việc của chị Ros ạ, và em nhất trí rằng chúng ta không cần đến xưởng khi chị không có ở đó.
– Còn tôi thấy hoàn toàn không chấp nhận được, - Flora đáp. - Với cô thì khác, Amaia, cô chưa bao giờ làm việc ở đấy, nhưng để tôi nhắc cho các cô rằng mới một năm trước thôi, tôi là người điều hành xưởng.
– Vâng, nhưng bây giờ là em, - Ros đáp, rất bình tĩnh.
– Tôi vẫn sở hữu một nửa doanh nghiệp, - Flora vặn lại.
– Đúng, chính vì thế hàng tháng em trả chị một nửa lợi nhuận. Nhưng hiện giờ chị không sống ở Elizondo hoặc làm việc tại xưởng nữa, em không biết vì sao chị cần tiếp cận một nơi không còn quan hệ gì nữa.
Flora ngẩng đầu, mở miệng định nói, nhưng dừng lại vài giây, ăn thêm một dĩa đầy, rồi mỉm cười lúc chuẩn bị tấn công, chị ta nhai rất chậm, xếp dao dĩa lên đĩa và uống một ngụm vang trước khi nói:
– Cô lúc nào cũng là một đứa trẻ ngốc nghếch, em gái bé bỏng ạ. - Ros lắc đầu, môi Flora cong lại thành một nụ cười nhạt, đe dọa. - Phải, - chị ta nói tiếp. - Cô luôn cần có người khác làm những việc khó cho cô. Tôi biết nhiều người như cô, luôn nấp trong bóng tối, im lặng và nhút nhát, cho đến khi có cơ hội và trong giây lát, chiếm đoạt ngai vàng không thuộc về mình. Cô tưởng cô là ai kia chứ? Đừng nói với tôi về khách hàng, đơn hàng, lịch trình làm việc và các công thức… tôi đã xây dựng danh sách khách hàng, và bất cứ đơn hàng nào cô có được đều nhờ tôi. Còn các công thức, tôi đã viết cả một cuốn sách. Vì chúa, cô lo tôi có thể muốn ăn cắp của cô ư? Thật nực cười!
Amaia xen vào.
– Flora, Ros chưa bao giờ nói thế.
– Im đi, Amaia, - Ros gắt. - Tránh ra, đây là việc giữa Flora và chị. - Rồi chị quay sang Flora. - Tôi có gấp đôi số đơn hàng chị có một năm trước đây. Chúng tôi có nhiều khách hàng mới, còn các khách cũ đều vui vẻ hơn nhiều. Các công thức mới và những thay đổi của chúng tôi so với những thứ cũ đều đạt thành công lớn. Chắc chị phải nhận ra từ lượng tiền hàng tháng gửi vào tài khoản của chị chứ.
– Tôi không quan tâm dù tiền nong có bớt đi, - Flora nói, thô bạo. - Thực tế sờ sờ xưởng bánh là của tôi cũng như của cô, và tôi đang cân nhắc trở về sống ở Elizondo. Tôi đã gặp một người đàn ông, - chị ta nói và nhìn Amaia đầy ý nghĩa, - và chúng tôi đang có quan hệ bền vững. Ngoài ra, hiện giờ chương trình của tôi đã được một trong các kênh truyền hình chủ chốt mua, mỗi tháng tôi chỉ cần đến trường quay một tuần để ghi hình tất cả các chi tiết quan trọng.
Vẻ mặt Ros lộ vẻ bất an khi nghe lời tuyên bố của chị gái.
Flora nói tiếp:
– Tôi lại có thể quản lý xưởng bánh, nhưng nếu cô không đồng ý, tôi có thể nghĩ đến một giải pháp duy nhất: tôi mua phần sở hữu của cô và chúng ta hủy bỏ quan hệ đối tác.
– Flora, cháu đừng ghê gớm như thế! - Bà Engrasi kêu lên.
– Cháu không phải là người gây rắc rối, cô ạ. Nếu Ros nghĩ không có chỗ cho cả hai, thì một người trong chúng cháu phải ra đi thôi. Nếu cháu mua phần của nó, nó sẽ gặp may lắm rồi.
– Hoặc tôi sẽ mua phần sở hữu của chị, - Ros đáp, giọng lạnh băng.
Flora quay sang Ros, giả vờ ngạc nhiên.
– Cô ư? Đừng làm tôi bật cười đấy! Hoặc công việc làm ăn kiếm được nhiều tiền hơn cô khẳng định, hoặc cô đang gian lận sổ sách, hoặc cô thắng xổ số, vì theo như tôi nhớ, ngôi nhà cô sống cùng Freddy đã bị thế chấp hoàn toàn và cậu ta đã tiêu hết nhẵn các khoản tiết kiệm của cô, nên tôi không thể tưởng tượng cô lấy đâu ra tiền nữa.
Ros lặng lẽ ngắm chị gái, cái nhìn chằm chặp của chị chứa đựng sự thách thức hiếm hoi. Amaia thấy Flora ngoảnh đi và cười mỉm, cố tỏ ra mình đang khống chế tình hình tuy rõ ràng chị ta chưng hửng.
– Bây giờ mọi sự đã quá rõ ràng, chúng ta sẽ gọi các kiểm toán viên và định giá, nếu cô có thể trang trải thì…
Ros gật đầu, giơ cốc. Họ ăn xong bữa, James, bà Engrasi và Amaia đánh giá toàn bộ câu chuyện. Amaia hiểu rõ, nếu có người cố ý gây chuyện cãi vã trong bữa ăn, chị hoặc bà Engrasi sẽ là mục tiêu; chưa bao giờ chị nghĩ Flora và Ros lại kết thúc bằng cuộc cãi nhau.
Đúng lúc đó, Engrasi nhìn cô cháu lớn, mắt thoáng vẻ tinh quái và nói:
– Vậy, ai là quý ông đã thành công trong việc đánh cắp trái tim cháu và khiến cháu từ bỏ cảnh thơ mộng ven biển của cháu, hở Flora?
– Cứ hỏi Amaia, hình như bản thân nó cũng dành một vị trí đầy tình cảm cho anh ta đấy, - Flora trả miếng, rồi đứng dậy và liếc nhìn đồng hồ. - Nói đến chuyện đó, cháu phải đi đây. Bọn cháu đã hẹn gặp nhau và cháu bị muộn rồi.
Amaia đợi chị ta đi rồi mới lắc đầu.
– Vở kịch của Flora vừa khép lại không phải lúc nào cũng gây cho cô cảm giác ngờ ngợ sao? Lẽ ra người ta nên học vai của chị ta ở Hollywood, làm sống lại Garbo đầy mê hoặc đã mất. Chị ấy đi gặp Fermín Montes.
– Em định nói là thanh tra Montes? - James hỏi, ngỡ ngàng.
– Vâng, chính thanh tra Montes đã suýt bắn vỡ óc mình vì chị ấy. Nhưng để chuyện này đến hôm khác nhé.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản.