Ba giờ chiều, Megan mặc một bộ đồ jeans ra ngoài, trông trẻ trung xinh đẹp. Jeans thực sự là một trong những yếu tố cổ điển không bao giờ lỗi mốt, cho dù là áo khoác jeans, quần jeans hay váy jeans đều rất dễ phối, phối với loại quần áo nào cũng đẹp.
Trùng hợp là, Quách Húc cũng mặc một bộ jeans ra ngoài, màu sắc còn đều là xanh nhạt.
"Anh cố ý đúng không?" Megan cắn cắn môi dưới.
Quách Húc đảo mắt. "Cô mới cố ý ấy. Bình thường tôi đánh giải, tập bóng đều mặc đồ thể thao của Lakers, đi dự tiệc cũng chẳng có mấy bộ quần áo để thay, chẳng lẽ bắt tôi mặc vest đi à? Nếu cô thấy khó chịu thì đi thay bộ khác đi, chắc cô phải có nhiều quần áo lắm chứ?"
"Tôi thích bộ này, anh đi thay vest đi, anh là cầu thủ NBA rồi còn giả vờ làm người trẻ tuổi làm gì?" Megan nãy giờ chọn mãi mới quyết định mặc bộ này.
"Tôi mới 19 tuổi, nếu tôi không phải người trẻ tuổi, phiền cô đi thay bộ quần áo in hình hoạt hình được không? Nhóc con." Quách Húc nói xong liền xuống lầu.
"Anh sẽ hối hận đấy!" Megan chống nạnh nói, rồi đi theo xuống lầu.
O'Neal đã hẹn trước là sẽ lái xe đến đón, Megan muốn đi nhờ xe Quách Húc. Cô sợ bị người khác hiểu lầm là tình nhân nên đi theo sau Quách Húc chứ không đi sóng vai, nhưng vẫn rất nổi bật.
O'Neal lái chiếc Bentley đời mới nhất đỗ ngoài khu chung cư, thu hút rất nhiều người đi đường ngoái nhìn. Hắn hạ cửa sổ xe vẫy tay với Quách Húc, nhìn thấy Megan thì biểu cảm hơi bỉ ổi. "Hê hê, Jason, đây là bạn gái của cậu à?"
"Không, đây là cô hầu gái nhỏ của tôi, Megan Fox. Megan, còn không mau mở cửa xe cho tôi, chẳng có chút nhãn quan nào cả." Quách Húc giới thiệu, dùng ngón tay chỉ vào cửa sau xe.
Megan há hốc miệng không thể tin nổi, oán trách nhìn Quách Húc. Vì có O'Neal ở đây nên cô không dám nổi cáu, muốn làm thục nữ cũng không xong.
"Làm gì thế, cô lại muốn..." Khóe miệng Quách Húc nhếch lên.
Megan đoán chắc hắn sẽ nói những câu quái gở kiểu như "lại muốn cắn tôi", vội vàng đi mở cửa xe. "Dừng! Dừng! Anh giỏi, mời ngài Quách lên xe."
O'Neal ngồi trên ghế cười ngả nghiêng đập vào vô lăng, chờ hai người ngồi vào ghế sau, hắn giơ ngón tay cái về phía Quách Húc: "Người trẻ các cậu đúng là biết chơi."
Megan hậm hực liếc Quách Húc một cái, nở nụ cười thục nữ học được trong lớp diễn xuất: "Shaq, rất vui được làm quen với anh, lát nữa anh có thể ký tên cho em không?"
"Đương nhiên là được, chúng ta đi đến đích trước đã."
"Cảm ơn anh."
Megan nhanh chóng không còn giận chuyện Quách Húc gọi mình là người hầu nữa. Dù sao thì cô cũng đã làm quen được với O'Neal, còn tán gẫu về chủ đề phim ảnh. Diễn viên nhỏ mới vào nghề muốn bắt chuyện với ngôi sao lớn đã chẳng dễ dàng gì, huống chi là để đối phương làm tài xế cho mình chứ?
Khi O'Neal biết Megan năm nay mới 14 tuổi, mắt hắn trợn trừng như chuông đồng, bắn ra tia nhìn tinh quái như điện xẹt, tai vểnh lên như ăng-ten, lắng nghe mọi âm thanh khả nghi.
Biểu cảm của hắn... y hệt Chu Nhất Vi trong bộ phim truyền hình "Đỏ".
Biệt thự của chị em Olsen cũng ở Beverly Hills, là một căn tương đối nhỏ. Với độ tuổi 14 của các cô mà kiếm tiền ở được nơi như thế này đã là rất đáng nể rồi, hơn nữa họ còn có căn hộ cao cấp ở New York.
Chị em nhà Olsen cùng ra cửa đón Quách Húc và bạn của anh, cô em út Elizabeth cũng ở đó. Cô bé còn vài tháng nữa mới tròn 12 tuổi, nhưng phát triển rõ ràng nhanh hơn các chị, chiều cao đã đạt tới một mét năm. Ba chị em nhà Olsen cao bằng nhau, ngũ quan cũng tương tự, đi ra cùng một hàng trông rất đáng yêu.
O'Neal vừa xuống xe đã thu hút sự chú ý của mọi người, không còn cách nào khác, hắn quá cao lớn. Chị em nhà Olsen vừa thấy Quách Húc gọi tới là O'Neal thì kinh ngạc đến mức có thể làm thành meme, vui vẻ đón họ vào nhà, một đám diễn viên trẻ xúm lại tìm O'Neal xin chữ ký và chụp ảnh chung.
Megan muốn để O'Neal ký lên áo đấu thì chỉ có thể chờ đợi thôi, ngôi sao lớn quá được chào đón mà.
Quách Húc chào hỏi Austin đã đến sớm một lúc. Bên cạnh anh ta là một thanh niên mắt to, lông mày rậm. Quách Húc ngẩn người, đây chẳng phải "Hoàng tử Ba Tư" mặt dài đó sao? Họ quen biết nhau từ sớm thế này à?
Austin giới thiệu cho họ. "Đây là anh em của tôi, Jason Quách, ngôi sao NBA, còn đây là Jake Gyllenhaal, diễn viên."
Ba người bắt đầu trò chuyện. Jake sinh tháng 12 năm 80 là một sao nhí, năm 1991 đã đóng "City Slickers", năm 93 cùng chị gái Maggie đóng bộ phim "A Dangerous Woman" do cha làm đạo diễn, mẹ viết kịch bản. Năm 99, anh đã đóng vai nam chính trong bộ phim truyền hình truyền cảm hứng thanh xuân "October Sky", và nhận được đề cử giải Teen Choice, Young Artist Award, YoungStar Award cho màn trình diễn đột phá, sự nghiệp phát triển hơn Austin nhiều.
Sau đó anh bị cha ép buộc theo học khoa Triết học tại trường danh tiếng lâu đời Đại học Columbia, chuyên ngành Tôn giáo phương Đông, giáo sư còn chính là cha của Uma Thurman. Chỉ học hơn một năm, Jake đã sắp phát điên rồi, đang định bỏ học để quay về đóng phim.
"Khoan đã, hai cậu quen nhau thế nào?" Quách Húc tò mò hỏi: "Austin, cậu tốt nghiệp cấp ba ở East Lansing rồi mới đến Los Angeles, anh ấy đi học đại học, vậy mà hai người lại thân nhau thế này?"
Mặt Austin lập tức đen lại, Jake cười toe toét. "Mùa hè khi tôi làm tình nguyện viên cứu hộ ở bãi biển, tôi từng cứu cậu ấy. Lúc đó bắp chân cậu ấy bị sứa đốt..."
"Cậu câm miệng cho tôi, chuyện này tôi sẽ mang xuống mồ, cậu dám nói nữa là tôi cùng chết với cậu đấy." Austin kích động bật dậy khỏi ghế sofa, nếu là úp rổ, đầu cậu ta có thể ngang vành rổ rồi.
Jake lập tức xua tay. "Ok, đừng kích động, tôi không nói nữa."
Quách Húc lập tức nhớ đến cảnh Monica bị sứa đốt trong "Friends" và Chandler đã làm gì, liếc hai người họ vài cái, giả vờ ra vẻ "tôi rất ngơ ngác", không hỏi thêm một câu nào nữa.
Tiệc do trẻ vị thành niên tổ chức không có gì kịch tính, chủ yếu là tán gẫu ăn uống. O'Neal được chào đón nhất, cũng có rất nhiều người chủ động tìm Quách Húc trò chuyện, muốn làm quen với anh, nam nữ đều có.
Mọi người đều cảm thấy Quách Húc sẽ trở thành ngôi sao, không chỉ vì anh thể hiện xuất sắc, mà còn vì anh quá thân với O'Neal. Các phóng viên thường theo chân chụp ảnh ngôi sao lớn, nhưng chưa từng thấy O'Neal đi chơi cùng đồng đội Lakers bao giờ, Kobe cũng vậy.
Đến tối khi tan tiệc, O'Neal bày tỏ hôm nay rất vui vẻ, sẵn lòng lái xe đưa Quách Húc và Megan về nhà, coi như đi dạo phố.
Trong bữa tiệc không có mấy người đoái hoài đến Megan, cô cũng không chủ động giao tiếp với người khác, may mà có Austin và Quách Húc trò chuyện với cô, cô mới không bị hoàn toàn bỏ rơi sang một bên. Cô thuận lợi xin được chữ ký của O'Neal, còn chụp rất nhiều ảnh chung, rất vui vẻ.
Sau khi O'Neal lái xe rời đi, Megan cảm thán: "Shaq đúng là người tốt, chẳng có chút kiêu căng của ngôi sao nào cả."
Quách Húc hừ một tiếng: "Có biết 'ngưu tầm ngưu, mã tầm mã' là gì không? Tôi cũng là người tốt, chẳng có chút kiêu căng ngôi sao nào, sao cô không cảm ơn tôi, mà chỉ bày ra gương mặt tươi cười với tên béo đó?"
"Anh là người tốt? Xì..." Megan bĩu môi.
Quách Húc tin chắc mình tốt hơn O'Neal. Lão O' béo đúng là kẻ ấu dâm, hôm nay hắn nói chuyện rất vui vẻ với một cô bé da đen cao hơn một mét năm một chút, chưa đầy 15 tuổi, hai người còn trao đổi số điện thoại.
Phần lớn người da đen thích kiểu phụ nữ có vòng ba khủng dị dạng như gia đình Kardashian, dáng người đầy đặn. O'Neal thì khác, hắn thích những cô gái nhỏ nhắn. Megan rõ ràng không có sức hút với O'Neal, vì cô đã cao hơn một mét sáu rồi.
Ở kiếp trước của Quách Húc, mấy người vợ, bạn gái của O'Neal hầu như đều là những cô nàng nhỏ con cao hơn một mét năm, đứng cùng nhau trông rất kỳ quặc, không ít truyền thông suy đoán tâm lý O'Neal không bình thường.
Bây giờ O'Neal đã có dấu hiệu không bình thường rồi, nhưng với tư cách là bạn bè, Quách Húc sẽ không đi tố cáo hắn. Là một người cao thượng, anh có thể bao dung cho khuyết điểm của bạn bè.
Lên lầu, hai người mỗi người mở cửa phòng mình, Megan từ phía sau nói nhỏ một câu: "Hôm nay cảm ơn anh."
Quách Húc cố tình quay đầu lại cười hỏi: "Cô nói gì cơ?"
"Không nghe thấy thì thôi." Megan đóng sầm cửa lại.