Cổ động viên chủ nhà Lakers lần lượt đứng dậy vỗ tay, trong đó không ít người mặc áo đấu số 58 của Quách Húc, cậu đã là ngôi sao ai cũng biết mặt ở Los Angeles. Tốc độ nổi lên nhanh như tên lửa này khiến ngay cả Kobe cũng thấy ghen tị, năm xưa anh phải nhờ giành danh hiệu Vua úp rổ mới nổi tiếng được.
Lúc này Kobe rất nhớ Fisher, vẫn là Fisher tốt hơn, vận bóng qua nửa sân là chuyền bóng cho anh, đứng bên cạnh xem náo nhiệt.
Sau khi Lakers đoạt quán quân, Kobe khao khát có nhiều quyền ra tay hơn, nhưng Quách Húc làm hậu vệ dẫn bóng thường làm việc của hậu vệ ghi điểm, thích phối hợp với O'Neal hơn. Hiện tại trung bình mỗi trận Kobe chỉ ra tay 18.1 lần, đạt 23.4 điểm, 5.5 bắt bóng bật bảng, 4.6 kiến tạo, 1.5 cướp bóng, cách xa so với kỳ vọng của anh vào mùa hè.
Woodson nói: "Jason đã khởi động chế độ Vua ba điểm rồi, ghi bàn liên tục, Spurs để Avery phòng thủ đơn độc là không được."
Horvath cười nói: "Tôi nghĩ hôm nay cậu ấy chắc chắn sẽ ghi điểm cao, rửa mối nhục thất bại lần trước, trận trước nếu Lakers đánh như thế này có lẽ đã thắng rồi."
Spurs tấn công, Elliott nhận bóng vòng ngoài nhảy ném ba điểm muốn đáp trả, bóng đập vành rổ bay ra ngoài.
Quách Húc dẫn bóng đến sân trước và đánh yểm trợ với O'Neal, sau khi thu hút Duncan đổi phòng ngự liền phân bóng ra trung lộ, O'Neal cắt vào nhận bóng, một bước đã đến dưới rổ, va vào Robinson đang lùi về rồi cưỡng ép ném vọt, ghi điểm và khiến Robinson phạm lỗi.
O'Neal ném phạt bổ sung cũng trúng, 20-8, kiến tạo thứ hai của Quách Húc.
Thời gian còn 7 phút 22 giây, tỷ lệ trúng đích khởi đầu của Lakers cao đến dọa người, cứ thế này e là mỗi hiệp phải ghi trên 40 điểm, Popovich bị buộc phải xin tạm dừng.
O'Neal đi những bước chân bá vương để ăn mừng, đánh hưng phấn rồi.
Trong bốn trung phong lớn, O'Neal luôn có chút địch ý với David Robinson, mùa giải rút ngắn năm 99, Lakers và Spurs gặp nhau ở chung kết miền Tây, "Đô đốc" dù ở thế hạ phong trong cuộc đối đầu với O'Neal, nhưng biểu hiện xuất sắc của Duncan khiến O'Neal cô mộc nan chi, thất trận. Sau đó O'Neal buông lời độc địa: "David Robinson chẳng có gì ghê gớm, hắn dựa vào Duncan mới lấy được quán quân."
Hai người họ rốt cuộc có mâu thuẫn gì? Câu trả lời là năm 1994, Robinson đã "cày" 71 điểm trong trận cuối cùng của mùa giải chính để cướp mất danh hiệu Vua ghi điểm của O'Neal, việc này đã để lại bóng ma tâm lý cho "Cá mập nhỏ".
Popovich điều chỉnh đầu tiên là đưa Robinson ra nghỉ, thay vào đó là tiền phong chính thấp người cao 201cm, nặng 113kg Malik Rose.
Mùa giải năm ngoái Robinson đã bộc lộ nhược điểm, tỷ lệ ném rổ bốn trận chỉ có 37.3%, hắn ta nhiều hơn là dạt ra ngoài yểm trợ nhận bóng ném rổ, không thể thống trị khu vực cấm địa. Để theo kịp nhịp độ trận đấu, Robinson chọn giảm cân, mùa giải này hắn cao 216cm nhưng chỉ nặng 107kg, phòng thủ đơn độc không thể nào chống đỡ nổi O'Neal.
Rose là quái vật bắt bóng bật bảng thấp đậm, hạ bàn vững chãi, tốc độ khi phòng ngự yểm trợ cũng không chậm, chỉ là tấn công hơi kém. Robinson xuống sân nghỉ, hiệp hai có thể dẫn đội dự bị tấn công, rút rỗng nội tuyến.
Popovich gọi Rose đến bên cạnh dặn dò: "Nhìn chằm chằm Jason Quách, nếu cậu ta dựa vào yểm trợ để thoát ra, anh lập tức đổi phòng ngự ra ngoài, đừng để cậu ta dễ dàng ra tay, cũng đừng để cậu ta lao lên, đổi phòng ngự nhất định phải nhanh, chặn bước đầu tiên của cậu ta, Avery đuổi theo bao vây cậu ta!"
Popovich có thể giành được biệt danh "Popo-Gia Cát-vich" trong tương lai, ánh nhìn cực kỳ độc địa, khả năng ứng biến tại chỗ càng được công nhận là mạnh nhất trong giới huấn luyện viên. Ông nhìn ra Quách Húc là hạt nhân tấn công đầu trận của Lakers, ra tay vô cùng kiên quyết, nếu không kiềm chế sự phát huy của cậu, Spurs không thể phòng ngự được sự tấn công của Lakers.
Lúc này Popovich rất hối hận, sớm biết Quách Húc lợi hại thế này, dù vòng hai có cưỡng ép chọn về không dùng phế đi người này, cũng không thể để hời cho đối thủ cạnh tranh quan trọng là Lakers.
Phía Lakers không thay người, Jackson cũng không dùng bảng chiến thuật, chỉ nhấn mạnh thêm một chút để cầu thủ trông chừng người của mình.
Trận đấu tiếp tục, Duncan dạt ra ngoài vạch ba điểm yểm trợ cho Johnson, đến gần vạch ném phạt nhận đường chuyền, thu hút sự phòng ngự của Grant, phân bóng ở cự ly gần cho Rose đang chạy đến vị trí cánh bò tót bên trái. Rose nhận bóng ném trung bình, O'Neal phòng ngự ra chậm, bóng vào! 20-10.
Sau khi điều chỉnh đội hình, Spurs dễ dàng tạo ra cơ hội sai lệch vị trí, chiều cao của Rose có thể chơi hậu vệ nhỏ, thuộc loại "không ba không bốn", O'Neal muốn không rời khỏi khu vực cấm địa là chắc chắn không được, phòng ngự ra ngoài cũng khó chịu.
Quách Húc dẫn bóng đến sân trước đánh yểm trợ liền bị bao vây, hai người dồn ép cậu ra ngoài vạch ba điểm. Quách Húc muốn phân bóng cho O'Neal ở trung lộ phải tìm kiếm không gian, hoặc chuyền bóng bổng cao, trong tình huống bị Rose chặn tầm nhìn rất dễ xuất hiện sai lầm.
Quách Húc biết những hậu vệ dẫn bóng có tỷ lệ kiến tạo sai lầm cao kiểu "CP3" trong tương lai dễ được đánh giá cao hơn, cho nên khi tổ chức tấn công luôn cầu ổn, không chuyền bóng mạo hiểm. Cậu dẫn bóng ngược lại, tận dụng chiều rộng sân đấu để giãn cách không gian, chuyền cho Fox đang đón ứng, người sau nhanh chóng chuyển bóng cho Kobe đang chạy chỗ đến vị trí cánh bò tót bên trái.
Kobe xoay lưng nhận bóng thuận đà xoay người về phía đường biên ngang, nhảy ném ngửa người góc 45 độ, bóng vào. 22-10.
Kobe là cầu thủ mô phỏng Jordan giống nhất về mặt kỹ thuật, vóc dáng hai người cũng xấp xỉ nhau, khi Kobe nhảy ném ngửa người, rất nhiều cổ động viên đều có thể nhìn thấy bóng dáng của Jordan, danh hiệu "Người kế vị Jordan" quả thực xứng đáng.
Sau trận thua thảm trước đó Kobe cũng không rảnh rỗi, sáng nay đã tập thêm ném rổ, cảm giác tay rất tốt.
Spurs tấn công, Johnson ở trung lộ phối hợp yểm trợ với Duncan thoát khỏi Quách Húc, dựa vào tốc độ vượt qua Grant lên rổ, đáng tiếc O'Neal đã co vào dưới rổ gây nhiễu, bóng chệch hướng, O'Neal giành được bóng bật bảng truyền cho Kobe.
Kobe nhận bóng liền thấy Quách Húc chạy đường thẳng qua nửa sân, hoàn toàn thoát khỏi Duncan. Mùa giải trước Duncan bị chấn thương sụn chêm, mùa hè cũng không tập luyện nhiều, trọng lượng tăng lên một chút, tốc độ giảm so với mùa trước.
Đây là cơ hội tuyệt vời, Kobe chuyền bóng đập đất bằng một tay xuyên qua giữa hai người Anderson và Duncan, Quách Húc thoải mái đón bóng, trước sau đều không có ai phòng thủ.
Cậu thuận đà hai bước nhảy lên hết sức, nhẹ nhàng úp rổ bằng hai tay bóng vào, là lên rổ hay úp rổ, khiến người ta lú lẫn không phân biệt nổi.
24-10, điểm cá nhân thứ 13.
Quách Húc thích thể hiện, muốn ghi bàn đẹp hơn chút nên chọn cách úp rổ, nhưng dù cậu có cố ý luyện tập, hiện tại về phương diện úp rổ vẫn không thể so sánh với các cầu thủ da đen. Tất nhiên với chiều cao của cậu, có thể úp rổ đã là một sự bất ngờ, cổ động viên Lakers lại lần lượt vỗ tay reo hò.
Spurs tấn công, Johnson và Duncan lại đánh yểm trợ, đột phá lộ phải bị Quách Húc chặn ngay từ phía trước, cậu phân bóng vào trung lộ, Duncan đối mặt với Grant dựa vào ưu thế chiều cao ném trung bình trượt, O'Neal cướp được bóng bật bảng phòng ngự.
Lakers đánh trận địa chiến, Quách Húc đánh yểm trợ lại bị bao vây, lần này cậu có kinh nghiệm rồi, lập tức chuyền bóng cho Kobe đang đón ứng.
Kobe cầm bóng đấu tay đôi với Anderson, dậm một bước trong vạch ba điểm nhảy ném dừng đột ngột nhưng không vào, O'Neal và Duncan tranh vị trí quyết liệt, Grant cướp được bóng bật bảng tấn công, trong khu vực cấm địa dùng sức đè lên Rose ném vọt một tay ghi điểm. 26-10.
Popovich bên sân chống nạnh hai tay, lông mày nhíu chặt, sau khi thay người Spurs vẫn không thể kiềm chế sự tấn công của Lakers, một khi Duncan phòng ngự quá xa hoặc bị O'Neal quấn lấy, sự bảo vệ của Spurs đối với bóng bật bảng sân sau cũng không tốt.
Woodson nói: "Trước trận đấu không ai nghĩ hôm nay sẽ là thế trận một chiều, Lakers nở hoa nhiều điểm áp chế Spurs, sau khi Robinson xuống sân, Rose cao 201cm không đủ chiều cao, Spurs tranh bóng bật bảng rất thiệt thòi."
Horvath đánh giá: "Lakers trận trước thua không phải do không đủ thực lực, mà là cầu thủ đôi khi quá thả lỏng, nếu cầu thủ Lakers đều có thể nghiêm túc đối đãi với mỗi trận đấu mùa giải chính, các đội bóng khác thực sự rất khó chống đỡ."
Woodson gật đầu nói: "Tôi cảm thấy năm nay chỉ cần đội hình cốt lõi của Lakers giữ được sức khỏe, có cơ hội công kích kỷ lục 72 thắng 10 thua của Bulls, thiếu một Fisher cũng chẳng sao."
Fisher đang xem truyền hình trực tiếp ở nhà muốn đập nát bột bó, cuối cùng cũng được bình luận viên nhớ tới một lần, tôi dễ dàng gì không hả? Cái quái gì mà thiếu Fisher cũng chẳng sao...