Dẫn trước với cách biệt lớn, "Thiền sư" có chút giữ sức trong cách bố trí đội hình. Ông để Quách Húc và O'Neal nghỉ ngơi, để Kobe - người đã nghỉ 5 phút ở nửa sau hiệp hai - dẫn dắt đội hình tấn công chính. Bốn người còn lại là Brian Shaw, Rider, Horry và Grant.
Lakers mất đi điểm mạnh nhất ở vạch ba điểm, cũng không còn hạt nhân khu vực cấm địa, hỏa lực tấn công giảm sút rõ rệt.
Ngược lại, Spurs tấn công vô cùng thanh thoát. "Song tháp" dù là kéo giãn ra ngoài hay cường công ở khu vực low-post đều khiến hai cầu thủ nội tuyến của Lakers không thể chống đỡ nổi.
O'Neal phòng ngự những tiền phong chính kiểu như Malik Rose rất vất vả, nhưng chỉ cần anh ở trên sân, anh có thể bao phủ hơn nửa khu vực cấm địa, ép đối thủ phải ném bóng ở vị trí khá xa rổ.
Horry lại không có bản lĩnh đó. Anh cao 206cm, nặng chỉ 100kg, phong cách giống phiên bản yếu hơn của Juwan Howard. Anh xuất thân từ vị trí tiền phong phụ, tính cơ động khá tốt, phòng ngự pick-and-roll ổn, nhưng bảo vệ khu vực cấm địa thì còn thiếu một chút hỏa hầu.
Grant phòng ngự đơn đấu Duncan còn vất vả hơn. Duncan thuộc mẫu siêu sao "một chiêu ăn cả thế giới", dùng bước chân di chuyển và xoay người đơn giản để tạo không gian ra tay, cả ném trung bình lẫn lên rổ đều khiến đối thủ khó lòng chặn đứng. Muốn chặn được Duncan, bắt buộc phải cao hơn và khỏe hơn anh ta.
Brian Shaw phòng ngự Daniels thì còn tạm được, nhưng ở khâu tấn công thì anh ném kém, không có khả năng tổ chức. O'Neal không có trên sân, đến cả sở trường ném bóng bổng cho O'Neal của anh cũng biến mất, đưa bóng qua sân là truyền ngay cho Kobe.
Kobe toại nguyện có được quyền ra tay nhưng lại không có cơ hội đơn đấu. Vừa bước qua vạch ba điểm là đụng ngay phải sự bao vây. Chọn ném cưỡng ép thì không đảm bảo tỷ lệ thành công, chọn chuyền bóng thì năng lực đồng đội lại không đủ.
Gần 6 phút đồng hồ, Spurs liên tục đè nén Lakers mà đánh. Jackson không xin hội ý, ông đang đợi Kobe giống như Jordan "giáng trần". Có những lúc Kobe thực sự mạnh mẽ đến thế, nhưng không phải hôm nay.
Vào thời điểm 6 phút 12 giây, Duncan đơn đấu Grant rồi bảng rổ ghi điểm, dẫn dắt đội nhà tạo ra chuỗi 20-4, thu hẹp cách biệt xuống còn một con số, 70-62.
Rất nhiều cổ động viên không chịu nổi nữa, hò hét tên O'Neal ở bên sân, lúc này Jackson mới chịu xin hội ý. Trước đây ông phản ứng chậm một nhịp, hôm nay lại chậm hẳn một nhịp.
Horvath cảm thán: "Lakers thực sự không thể rời xa O'Neal. Một khi anh ấy xuống sân nghỉ ngơi, uy lực của song tháp Spurs liền phát huy. Không có anh ấy, Lakers là một đội bóng hoàn toàn khác, tôi đồ rằng tiến vào vòng Play-offs cũng khó."
Woodson tỏ ý đồng tình, cười nói: "Có lẽ Jackson muốn để O'Neal nghỉ ngơi thêm một chút, anh ấy cứ phải đối đầu với song tháp thì sẽ rất mệt mỏi. Tôi cho rằng sai lầm trong việc dùng người của Jackson là đã rút cả Jason Quách ra sân. Nếu cậu ấy ở trên sân, bên ngoài sẽ có hai điểm tấn công mạnh mẽ, thế trận tấn công chắc chắn sẽ khá hơn."
Thực tế chứng minh, Kobe độc lập dẫn đội thực sự không ổn, dù cho tổng hợp thực lực của anh có thể xếp hạng trong liên đoàn.
Ở kiếp trước của Quách Húc, ba mùa giải 2004-2007, Kobe còn mạnh hơn bây giờ, thành tích tốt nhất cũng chỉ là dẫn đội tiến vào vòng Play-offs, không vượt qua được vòng đầu tiên. Mãi cho đến khi Pau Gasol gia nhập, Lakers mới có hạt nhân nội tuyến mới, cộng thêm sự hỗ trợ của ngôi sao hạng hai Odom, lối chơi tổng thể của Lakers mới vận hành trơn tru.
Jackson tung "Tam xoa kích" vào sân, chiến thuật vẫn như hiệp hai. Quách Húc cầm bóng phân phối quyền kiểm soát, có thể tự mình đơn đấu, cũng có thể cùng Horry đánh pick-and-roll ở trung lộ, đột phá tự mình dứt điểm hoặc chuyền cho Kobe, Kobe tự tấn công hoặc chuyền vào low-post cho O'Neal, giúp đối phương tạo cơ hội.
Đối tác ăn ý ra sân, Kobe cảm thấy nhẹ nhõm. Quách Húc đánh pick-and-roll thu hút Robinson hoán đổi phòng ngự, bóng chuyền sang cánh, Kobe đối mặt với Anderson ở cánh phải để đơn đấu. Sau khi nhấp bước rồi đột phá đường biên bị chặn lại, anh xoay lưng bảo vệ bóng, tì đè hai nhịp, vai trái khẽ lắc, xoay người ngược lại ném fadeaway, bóng trúng đích ở góc 50 độ, ghi hai điểm.
72-62, Kobe chính là "khắc tinh của hậu vệ dẫn bóng", "vua nhả bóng" của đội nhà, đồng đội ở vị trí hậu vệ dẫn bóng hợp tác với anh rất khó để gia tăng thông số, kiến tạo muốn vượt qua 5 cũng khó. Thế nhưng chỉ cần một pha phối hợp đơn giản, Spurs đã không thể bao vây Kobe được nữa.
Spurs tấn công, Daniels cầm bóng đối mặt Quách Húc, trông có vẻ là một tình huống lệch kèo rõ ràng.
Đối mặt với sự đeo bám sát sao của Quách Húc, Daniels xoay lưng tì đè một chút, xoay người không thể đột phá liền chọn cách chuyền bóng cho Anderson đang chạy chỗ nhờ yểm trợ không bóng. Anderson nhận bóng rồi ra tay, nhưng dưới sự gây nhiễu của Horry khi hoán đổi phòng ngự, bóng bay chệch mục tiêu. Duncan cướp được bóng bật bảng tấn công, đưa ra ngoài cho Daniels tổ chức lại.
Daniels lại bị Quách Húc đeo bám, xoay lưng bảo vệ bóng quan sát đồng đội di chuyển, dẫn bóng hai bước rồi chuyền cho Elliott. Elliott dưới sự phòng ngự của Fox không có cơ hội, lại chuyền bóng tiếp.
Sắp hết 24 giây, Duncan đơn đấu O'Neal, xoay người ném bóng chệch vành, Horry bắt được bóng bật bảng.
Có lợi thì có hại, Daniels phòng ngự Quách Húc khá tốt, nhưng ở khâu tấn công anh chủ yếu dựa vào việc nhận bóng rồi ném, đánh pick-and-roll cũng rất ít, thông thường đưa bóng qua sân là chuyền ngay. Anh rõ ràng chiếm ưu thế hoàn toàn về thể chất nhưng lại không đơn đấu Quách Húc, lối chơi hợp lý đến mức quá đáng.
Daniels cao 193cm, nặng 88kg, từng được Grizzlies chọn ở lượt thứ 4 vòng đầu tiên năm 1997, đánh được một mùa giải liền bị giao dịch sang Spurs. Vì anh không phải mẫu cầu thủ mà Grizzlies cần, chỉ có thể chất đỉnh cao mà lại không có tâm thế trở thành siêu sao.
Daniels hoàn toàn là một hậu vệ dẫn bóng theo lối ưu tiên chuyền bóng, phong cách không được tính là combo guard. Theo lời anh tự nói, anh có thể nhận được sự khoái cảm từ việc chuyền bóng nhiều hơn là ghi điểm, mang trong mình trái tim của một hậu vệ tổ chức.
Nói khó nghe một chút, đây chính là một kẻ không dám gánh vác trách nhiệm, ngay từ đầu đã tự định vị bản thân là cầu thủ vai phụ, ưu tiên chuyền bóng hay gì đó đều là cái cớ. Nash, Kidd mới là ưu tiên chuyền bóng thực sự, người ta mỗi trận kiến tạo bao nhiêu cái?
Ở kiếp trước của Quách Húc, mùa giải đỉnh cao 07-08 của Daniels khi chơi cho Wizards, anh đánh 63 trận xuất phát, mỗi trận bình quân 30.4 phút đạt được 8.4 điểm, 4.8 kiến tạo. Tùy tiện lôi ra một hậu vệ dẫn bóng kiểu ghi điểm là chính, chuyền bóng là phụ cũng có số kiến tạo nhiều hơn anh.
Lakers tấn công, O'Neal thu hút phòng ngự rồi chuyền bóng cho Kobe thì xảy ra sai sót, bóng bay thẳng ra ngoài biên.
Spurs tấn công, Duncan hỗ trợ ở khu vực high-post rồi chuyền cho Elliott đang cắt vào sát đường biên, Elliott thoát khỏi Fox rồi lên rổ ghi điểm. 72-64.
Quách Húc ở trung lộ đánh pick-and-roll với Horry rồi đột phá cánh trái. Daniels lách qua yểm trợ đuổi theo, Quách Húc đập đất chuyền bóng cho Kobe đang chạy xuống low-post bên trái.
Kobe nhận bóng, xoay lưng tì đè Anderson hai cái, xoay người 45 độ ném fadeaway, bóng vào rổ, tư thế đẹp như tranh vẽ. 74-64.
Woodson nói: "Pha phối hợp vừa rồi của Lakers rất ăn ý, Horry dạt ra ngoài vạch ba điểm nhường lại khu vực low-post một bên cho Kobe, cậu ấy ở vị trí gần rổ đơn đấu Anderson quá ổn định."
Horvath nói: "Mặc dù Jason không cộng thêm kiến tạo, nhưng năng lực tổ chức của cậu ấy thực ra cũng không tệ, có thể phân phối bóng hợp lý."
Daniels và Robinson đánh pick-and-roll, dẫn bóng một bước liền chuyền, Robinson ở trung lộ chuyền bóng vào trong cho Duncan.
Duncan đơn đấu O'Neal, xoay người sang phải ném bóng, lần này không may bị O'Neal chặn đứng, Kobe nhặt được bóng bật bảng.
Lakers đánh set play, vài lần luân chuyển bóng mà không có sơ hở, O'Neal dạt ra ngoài làm yểm trợ không bóng cho Quách Húc, chặn Daniels vô cùng chắc chắn.
Quách Húc từ góc đáy bên phải chạy dọc theo vạch ba điểm đến góc 70 độ, nhận đường chuyền từ Horry ở trung lộ rồi bật nhảy ném ba điểm. Nhịp điệu hoàn hảo, Duncan hoán đổi phòng ngự chậm một nhịp, bóng đi thẳng vào lưới.
77-64, Quách Húc đạt điểm cá nhân thứ 27, quả ba điểm thứ 7.
Elliott nhận bóng ra tay ghi một quả ném trung bình, 77-66.
Lakers tấn công, Quách Húc và Horry đánh pick-and-roll, vượt qua Robinson ở trung lộ rồi băng vào dưới rổ, chuyền bóng cho O'Neal ở bên phải. O'Neal bật nhảy một bước, dunk một tay qua đầu Duncan!
79-66, pha kiến tạo thứ tư của Quách Húc.
Bóng không những vào mà trọng tài còn thổi còi báo lỗi phòng ngự, 2+1. O'Neal ném phạt hỏng, nhưng Duncan đã bị dính 4 lỗi phải nghỉ ngơi.