Trong trận đấu Lakers làm khách trên sân của Warriors trong thế liên tục, Phil Jackson cho Kobe quyền ném bóng không giới hạn, đồng thời để Quách Húc vừa qua nửa sân là chuyền bóng, giãn rộng đội hình để hút người phòng ngự, sau đó mới đón bóng tung cú ném.
Trong buổi tập sáng, trạng thái của Kobe cực kỳ sung mãn, Jackson muốn xem thử hiệu quả khi để cậu ấy làm hạt nhân số một của đội bóng sẽ ra sao.
Kobe bùng nổ dữ dội, thi đấu ăn miếng trả miếng điên cuồng với ngôi sao số một đội Warriors là Antawn Jamison. Hai bên đấu công cực kỳ kịch liệt, sau một hiệp phụ, Warriors dưới sự dẫn dắt của Jamison đã tạo cú sốc khi đánh bại Lakers 125-122, bảo vệ thành công danh dự sân nhà. Trước trận đấu này, thành tích của họ chỉ là 5 thắng 13 bại, là đội bóng yếu ở miền Tây.
Kobe thi đấu 51 phút, 35 lần dứt điểm thành công 18, trong đó 7 quả ba điểm vào 2, 13 quả phạt vào cả 13, ghi được 51 điểm, 7 rebound, 8 kiến tạo, 2 cướp bóng, phạm 4 lỗi và 8 lần mất bóng.
O'Neal thi đấu 40 phút, ghi 25 điểm, 10 rebound, 2 kiến tạo, 6 block, 5 lỗi cá nhân, do gặp vấn đề về lỗi nên thời gian thi đấu trong giờ chính thức của anh không nhiều.
Quách Húc cả trận nỗ lực tạo cơ hội cho đồng đội, số lần dứt điểm rất ít, vẫn là điểm ghi bàn thứ ba của đội, 8 lần dứt điểm thành công 4, ba điểm 5 lần vào 2, ném phạt 2 vào 1, có được 11 điểm, 7 kiến tạo.
Lakers chủ yếu là Kobe cầm bóng đấu đơn, các điểm ghi bàn quá tập trung, ngoài bộ ba chủ lực ra thì chỉ có "Rắn hổ mang" Grant ghi được 10 điểm, cả đội chỉ có bốn người ghi từ 10 điểm trở lên.
Về phía Warriors, Jamison thi đấu 53 phút, 29 lần dứt điểm thành công 21, ba điểm 5 lần vào 2, ném phạt 8 vào 7, bùng nổ ghi 51 điểm, 13 rebound, 5 kiến tạo, 2 cướp bóng, 1 block.
Tỉ lệ trúng đích 51,4% của Kobe đã là rất cao, nhưng tỉ lệ của Jamison còn đáng sợ hơn, đạt tới 72,4%, cậu ta đánh Grant hay Fox đều rất nhẹ nhàng, đấu đơn với O'Neal cũng chẳng chút sợ hãi, cầm bóng đột phá còn tạo được hai pha 2+1.
Jamison cao 203cm, nặng 101kg, là cầu thủ đa năng vị trí số 3, 4. Vince Carter từng là đàn em của anh thời đại học, sau khi vào giải đấu, anh nhanh chóng trở thành ngôi sao số một của Warriors, mùa giải này hiện có trung bình 24,5 điểm, 8,6 rebound, 2 kiến tạo mỗi trận.
Trong kiếp trước của Quách Húc, Jamison là một ngôi sao sinh nhầm thời, thực lực bị đánh giá thấp nghiêm trọng.
Trong thời kỳ đỉnh cao của anh, sự cạnh tranh giữa các tiền phong tại NBA cực kỳ khốc liệt. Duncan và Garnett gần như thâu tóm đội hình tiêu biểu mùa giải (All-NBA First Team), Nowitzki, Webber lại là khách quen của đội hình hai, ngoài ra còn có Pierce, Jermaine O'Neal, Walker, Stojakovic, Marion cùng một đám All-Star cạnh tranh vị trí đội hình ba, Jamison không hề có ưu thế so với bất kỳ ai kể trên.
Về sau nữa, James, Anthony, Stoudemire, Pau Gasol lần lượt trỗi dậy, Jamison hoàn toàn không còn hy vọng gì, trung bình 20+10 mỗi trận cũng chẳng thu hút được bao nhiêu sự chú ý.
Thông thường, các cầu thủ đạt được hai mươi nghìn điểm trong sự nghiệp đều là ngôi sao số một hoặc số hai của đội, đáng lẽ phải giành được không ít giải thưởng cá nhân, như đội hình tiêu biểu 2, 3, có danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất tuần, xuất sắc nhất tháng, v.v. Nhưng ông vua hai mươi nghìn điểm như Jamison lại chỉ có vỏn vẹn một giải thưởng "Cầu thủ dự bị xuất sắc nhất năm", đến cuối sự nghiệp cũng không giành được chức vô địch nào, đúng là xui xẻo không ai bằng.
Toàn đội Lakers được nghỉ một ngày, ngày 8 sẽ trở về sân nhà nghênh đón thử thách từ đội SuperSonics.
Đáng nói là, trận này Isaiah Rider không được chơi một phút nào. Sáng ngày 7, phía NBA chính thức công bố, Lakers và Nuggets đã đạt được thỏa thuận giao dịch, dùng Rider đổi lấy tiền phong dự bị hưởng lương tối thiểu của Nuggets là Ryan Bowen.
Rider mãi không thể hòa nhập với Lakers, sự trỗi dậy của Quách Húc khiến anh ta thậm chí không thể chơi lối đánh loạn xạ cầm bóng sở trường, trung bình mỗi trận chỉ có 6,5 điểm, 2,3 rebound, 1,3 kiến tạo, điểm duy nhất tạm chấp nhận được là tỉ lệ ném rổ 44,6% và tỉ lệ ném ba điểm 37,5%.
Mùa giải này Rider nhiều lần đi tập muộn, còn vắng mặt một buổi, mặc dù so với những màn thể hiện trước kia của anh ta thì chuyện này chẳng đáng là bao, nhưng vẫn khiến ban huấn luyện vô cùng bất mãn. Tháng trước Rider có lần vắng mặt buổi tập, cùng ngày hôm đó một phóng viên ở Los Angeles nói nhìn thấy anh ta xuất hiện tại một hộp đêm ở Los Angeles tối hôm trước.
Nếu Rider chỉ lười biếng trong tập luyện thì ban quản lý vẫn có thể nhẫn nhịn, dù sao O'Neal cũng thường xuyên lười biếng, nhưng điều ngu ngốc là, gã này không hề coi Kobe ra gì, chưa từng coi trọng.
Rider nhiều lần công khai đối đầu với Kobe trong các buổi tập, phun rác vào mặt Kobe: "Cúp cái đuôi lại rồi cút về bếp mà nấu ăn đi". "Đừng có khoe khoang trước mặt tao, tao cũng là ngôi sao, khi còn làm đối thủ, tao cũng ghi không ít điểm trên đầu mày đâu".
Lời này đúng là không sai, kể từ khi Kobe vào giải đấu năm 96, hai người đối đầu nhau 19 trận, Rider áp đảo Kobe với trung bình 16,9 điểm so với 13,6 điểm. Còn trong lần chạm trán cuối cùng ở mùa giải 99-00, Rider ghi 33 điểm áp đảo 30 điểm của Kobe.
Rider không phục, anh ta cảm thấy chỉ cần có quyền kiểm soát bóng, mình cũng có thể ghi nhiều điểm nhờ số lần dứt điểm cao, không khác gì Kobe.
Tuần trước, Kobe cuối cùng đã nổi giận, đáp trả Rider: "Mày thật sự nghĩ mình có thể ghi điểm trên đầu tao sao? Mày và tao, đấu một chọi một cho ra trò đi".
Rider sảng khoái đồng ý: "Đấu thì đấu, tao cũng không phải kẻ mềm yếu, ai sợ ai chứ?"
Sau đó, dưới sự chứng kiến của đám đồng đội đang ôm đồ uống và bắp rang bơ hóng chuyện, Rider đã gặp bi kịch. Kobe sử dụng đủ các ngón đòn, từ ném rổ tại chỗ, ném rổ ngả người ra sau, đột phá, ném xa, úp rổ, lên rổ bằng tay trái, tay phải. Trận đấu đơn nhanh chóng kết thúc, tỉ số là 10-1.
Đến lúc này, ban quản lý hoàn toàn mất kiên nhẫn với kẻ ngu ngốc không biết tự lượng sức mình như Rider, quyết định giao dịch. Nếu đi đo chỉ số IQ, Rider chắc chỉ nhận được điểm số của Mike trong phim "Growing Pains" (viết đại là 27 điểm), sự tồn tại của anh ta chỉ gây ảnh hưởng đến sự hòa hợp trong phòng thay đồ.
Đây thực ra là hiệu ứng cánh bướm do Quách Húc gia nhập Lakers tạo ra, nếu không có điểm ghi bàn dư thừa là cậu ấy, ban quản lý sẽ tiếp tục nhẫn nhịn Rider một thời gian, cho đến giai đoạn sau không thể chịu đựng thêm nữa mới gạch tên anh ta khỏi danh sách dự playoff.
Ryan Bowen, người đổi lấy "ngôi sao", cao 201cm, nặng 98kg, được Nuggets chọn ở lượt thứ hai thứ 26 năm 1998, sau khi được chọn không được Nuggets giữ lại, sau một năm lăn lộn ở Thổ Nhĩ Kỳ mới gia nhập Nuggets. Mùa này anh ta chơi trung bình 12 phút, ghi 3,4 điểm, 2 rebound, 0,5 kiến tạo.
Dù Bowen không có chỉ số thống kê gì, nhưng đây là một thương vụ đôi bên cùng có lợi.
Đội Nuggets thiếu điểm ghi bàn, cần một cao thủ đánh loạn để dẫn dắt đội hình dự bị, mà đội bóng mất trung bình 99 điểm mỗi trận, cũng chẳng thấy Bowen phòng ngự hay ho ở chỗ nào, người này có thể bỏ đi bất cứ lúc nào. Mùa hè họ từng theo đuổi Rider, trong trường hợp báo giá cao gấp đôi Lakers, Rider lại chọn Lakers.
Lakers thì cần tìm một tiền phong nhỏ không chiếm quyền kiểm soát bóng, chịu khó phòng ngự làm dự bị, Bowen tấn công kém cũng không sao, đội bóng không cần anh ta tấn công, George lên sân cũng chỉ làm công nhân dọn dẹp.
Xem tin tức xong, Quách Húc cảm thấy Lakers hời lớn, kẻ tâm thần như Rider đi là tốt nhất. Quen biết hơn hai tháng, cậu với Rider tổng cộng nói chưa được 10 câu, chào hỏi thì gã này lúc nào cũng mặt mày hầm hố, như muốn đánh nhau. Quách Húc lúc đầu tưởng anh ta nhắm vào mình, sau đó phát hiện hắn đối với ai cũng cái bộ dạng này, đến O'Neal mà hắn còn lười để ý.
Bowen dù tấn công cực tệ, nhưng ở khâu phòng ngự có thể giúp ích cho đội bóng. Trong kiếp trước của Quách Húc, mùa giải 2004-05, Bowen gia nhập đội hình Rockets, trong 7 trận playoff năm 2005 đã đánh chính 3 trận, chịu trách nhiệm chính phòng ngự Nowitzki, trung bình thi đấu 18 phút, ghi 2,6 điểm.
Trong bảy trận đấu đó, Nowitzki tổng cộng dứt điểm 128 lần, chỉ thành công 45 quả, tỉ lệ trúng đích chỉ có 35,1%, mà trong mùa giải chính trước đó tỉ lệ của Nowitzki đạt tới 45,9%, nguyên nhân khiến anh ta mất phong độ như vậy chính là lối phòng ngự đeo bám như kẹo kéo của Bowen.
Người như vậy làm dự bị thi đấu 10 phút, màn thể hiện chắc chắn là đạt yêu cầu.