Quách Húc và Megan đến một nhà hàng Tứ Xuyên nổi tiếng tại Los Angeles có tên "Thiên Phủ Chi Gia", gọi vài món đặc sản của quán.
Món đầu tiên được mang lên là phu thê phế phiến, Megan vừa nghe thấy tên món ăn đã nhìn Quách Húc bằng ánh mắt kỳ quặc. Đến khi nghe nói món này ngoài thịt bò ra còn có mề gà và lá sách bò, cô lập tức cảm thấy buồn nôn, lại có chút sợ hãi, sắc mặt trở nên tệ hơn.
Nếm thử một miếng lá sách bò, Megan trực tiếp văng tục: "Chết tiệt, cay quá... Ồ, Chúa ơi... Tôi muốn hắt hơi."
Nhà Quách Húc vốn kinh doanh quán ăn, từ nhỏ tới lớn đã ăn vô số món cay, hắn thưởng thức một cách ngon lành. Hắn hoàn toàn không thấy cay, trầm trồ khen ngợi: "Thật tuyệt, đúng vị chuẩn."
Tiếp theo lại mang lên một đĩa hồi qua nhục (thịt heo xào hai lần), Megan tỏ vẻ chê bai đủ điều, nhất quyết không đụng đũa: "Nhìn đống mỡ này đi... toàn là dầu, thế này làm sao mà ăn chứ? Sao anh lại đáng ghét thế hả?"
Quách Húc cười hề hề: "Ở Trung Quốc, chỉ có mấy cô gái cay không sợ cay mới có được vận may đó thôi. Cô chỉ có chút bản lĩnh này mà sau này còn muốn làm minh tinh sao? Tôi là đang đưa cô đến tập luyện đấy, biết chưa?"
Megan dùng đũa vụng về gắp một miếng ba chỉ, nhìn chằm chằm hồi lâu, suýt nữa thành mắt lác, cuối cùng cắn răng nhét vào miệng. Nhai hai miếng, giây tiếp theo cô đã tự vả mặt mình: "Chúa ơi, món này ngon muốn nổ tung luôn!"
Hồi qua nhục là một trong những món tiêu biểu của ẩm thực Tứ Xuyên, sắc hương vị đầy đủ, rất đưa cơm, Quách Húc cũng bắt đầu ăn.
Sau đó là món cung bảo kê đinh (gà xào đậu phộng) mà người Mỹ ưa thích nhất, Megan ăn trong vẻ mặt hân hoan, sau khi thích nghi cũng không còn cảm thấy quá cay nữa, tấm tắc khen: "Vị giác của tôi tiến hóa rồi, hóa ra món Tứ Xuyên thực sự rất ngon, tôi yêu món gà này chết mất."
Quách Húc còn gọi thêm một đĩa ngư hương nhục ti ăn kèm cơm, không gọi món mao huyết vượng hay cá nấu cay nhất.
Hắn biết đặc trưng của món Tứ Xuyên là ăn rất sướng miệng, nhưng nếu quá cay thì ngày hôm sau sẽ rất khó chịu. Tối mai hắn có trận đấu, không muốn vì chuyện ăn uống mà ảnh hưởng đến trạng thái. Với thói quen ăn uống của hắn thì ăn chút cay này không vấn đề gì, nhưng Megan ngày mai sẽ ra sao thì hắn không rõ.
Ngày 22, Lakers trấn thủ sân nhà đón tiếp sự thách thức của Timberwolves.
Khởi đầu Timberwolves có 7 thắng 4 thua, được coi là một đội bóng mạnh, huấn luyện viên trưởng là Flip Saunders.
Cốt cán của Timberwolves, "Sói Vương" Kevin Garnett, là ngôi sao nội tuyến đang nổi đình nổi đám của giải đấu, nhân khí cực cao, thường xuyên bị đem ra so sánh với Tim Duncan của đội Spurs. Mùa giải này anh ghi trung bình 22 điểm, 11.4 rebound, 5 kiến tạo, 1.4 cướp bóng và 1.8 chặn bóng, toàn diện và ổn định. Mùa giải trước anh cũng đạt thông số gần như tương tự.
Nhân vật số hai của đội Timberwolves là Terrell Brandon, cầu thủ từng hai lần được chọn vào All-Star, một hậu vệ nhỏ con cao 1m80, nặng 82kg. Mùa trước anh ghi trung bình 17.1 điểm, 3.4 rebound, 8.9 kiến tạo, 1.9 cướp bóng, tỷ lệ ném rổ đạt 46.6%, tỷ lệ ném ba điểm đạt 40.2%, tỷ lệ ném phạt đạt 89.9%.
Giai đoạn đầu mùa giải này, phong độ của Terrell giảm sút rõ rệt, trung bình cũng chỉ có 16 điểm và 7 kiến tạo kèm hai lần cướp bóng.
Liên tiếp hai ngày, truyền thông đều tuyên truyền về màn đối đầu giữa Quách Húc và Terrell. Không ít chuyên gia nói rằng Terrell chính là hình mẫu của Quách Húc, họ đều là những hậu vệ nhỏ con giỏi đột phá, kiến tạo và ném rổ.
Terrell là một trong những cầu thủ NBA có câu chuyện truyền cảm hứng nhất lịch sử. Khi còn nhỏ anh mắc bệnh ở chân, bàn chân dần biến dạng, hai chân thậm chí còn bị dị tật nghiêm trọng. Cha anh buộc phải đưa anh đến bệnh viện để nẹp khung chỉnh hình, dùng nẹp cố định hai chân, giống như chăm sóc hai cái cây non vậy. Khi đó, mong ước lớn nhất của cha anh là tuyệt đối không được để căn bệnh này ảnh hưởng đến tương lai của con trai.
Sau này, không ai có thể quên được cậu bé bị đeo nẹp chân ấy, đã từng bước trải qua muôn vàn khó khăn để thích nghi với cuộc sống và trở thành một ngôi sao bóng rổ. Khi cậu vứt bỏ khung nẹp trên chân và có thể tự mình chạy về phía trước, rất nhiều người đã vô cùng xúc động. Đôi khi, ý chí mạnh mẽ thực sự có thể tạo ra kỳ tích.
Tại kỳ tuyển chọn NBA năm 1991, Cleveland Cavaliers đã dùng lượt chọn thứ 11 ở vòng đầu tiên để chọn Terrell. Những cầu thủ được chọn trước đó chủ yếu đều là cầu thủ to con, còn hậu vệ dẫn bóng thứ hai chính là anh.
Mùa giải 1995-1996 là năm Terrell bùng nổ hoàn toàn, anh trở thành thủ lĩnh của Cavaliers, trung bình ghi được 19.3 điểm và 6.5 kiến tạo, chỉ có chưa đầy 2 lần mất bóng, lần đầu được chọn vào đội All-Star miền Đông, nhưng lại thất bại trước Knicks ở vòng playoff.
Mùa giải 1996-1997, Terrell tiếp tục màn trình diễn điên cuồng, trung bình ghi được 19.5 điểm và 6.3 kiến tạo. Anh không chỉ có tốc độ kinh người và những pha đột phá sắc bén mà còn chinh phục tất cả bằng những cú nhảy ném tầm trung chuẩn xác, một lần nữa được chọn vào All-Star.
Tạp chí "Sports Illustrated" đã bình chọn anh là Hậu vệ dẫn bóng xuất sắc nhất năm 1997, đây là thời đại mà vô số hậu vệ dẫn bóng ngôi sao cùng nhau tỏa sáng, Terrell đã thành công chiếm giữ một vị trí.
"Thực tế, khoảng thời gian đó không khiến tôi đau khổ chút nào, ngược lại còn giúp tôi có đủ thời gian để học hỏi sở trường của từng người trong số họ khi ở ngoài sân." Chính tính cách khiêm tốn và ý chí chống lại số phận như vậy đã giúp Terrell đạt được thành công. Cũng trong năm đó, anh còn được bình chọn nhận giải thưởng Tinh thần Thể thao NBA.
Ấn tượng sâu sắc nhất của Quách Húc về Terrell lại là tại vòng playoff năm 99, anh bị hậu vệ dẫn bóng 33 tuổi của Spurs là "Tiểu Tướng quân" Avery Johnson đột phá hết lần này đến lần khác. Sau vài lần chấn thương, thể chất của Brandon đã giảm sút nghiêm trọng, không còn ưu thế tốc độ như thời trẻ. Anh đạt được chỉ số tốt ở Timberwolves phần lớn là nhờ hưởng lợi từ chiến thuật, được phát huy tối đa sở trường.
Quách Húc khâm phục Terrell, nhưng hắn phải nỗ lực để giành chiến thắng, cố gắng ghi được chỉ số đẹp để tiếp tục nâng cao nhân khí của bản thân.
Sóng sau xô sóng trước, người mới thay người cũ.
Sau khi khởi động, trận đấu bắt đầu. Lão tướng Ron Harper của Lakers bị chấn thương vai trong lúc va chạm, sẽ vắng mặt ít nhất hai tuần. Phil Jackson lần đầu tiên để Quách Húc xuất phát, Panpexi cũng lọt vào danh sách thi đấu 12 người.
Năm người của Lakers: Quách Húc, Kobe, Fox, Grant, O'Neal.
Năm người của Timberwolves: Terrell, Billups, Szczerbiak, Garnett, Nesterovic.
O'Neal thắng tranh bóng, Lakers tấn công trước. Kobe nhận bóng rồi tự dẫn lên phía bên phải, Quách Húc chạy xuống đường biên ngang phía bên phải hình thành tam giác, Kobe chuyền bóng cho O'Neal đang đòi bóng xoay lưng ở vị trí 45 độ khu vực thấp.
Nesterovic là một trung phong công nhân khá ổn, phòng thủ độc lập. O'Neal ép hai nhịp rồi xoay người ném rổ, bóng trệch rổ dưới sự gây nhiễu của đối phương, Garnett giành được bóng bật bảng phòng ngự.
Timberwolves tấn công, Terrell và Nesterovic đánh yểm trợ ở khu vực giữa sân, sau khi thu hút O'Neal đổi phòng và Quách Húc theo kèm, liền chuyền bóng vào giữa.
Lý do Terrell không đánh yểm trợ với Garnett là để kéo O'Neal ra khỏi khu cấm địa, nếu Grant ra phòng yểm trợ, anh chuyền bóng cho Garnett đấu tay đôi với O'Neal thì giống như là lỗi vị trí (mismatch).
Lakers không cho Garnett cơ hội đấu tay đôi với O'Neal. Lúc này, điểm yếu của Nesterovic lộ ra, tốc độ cắt vào của hắn quá chậm. Sau khi nhận bóng, hắn nhảy lên muốn úp rổ nhưng bị O'Neal đuổi theo từ phía sau chặn lại, Quách Húc nhặt được bóng.
Lakers tấn công, Quách Húc chuyền cho Kobe trước. Kobe và Grant đánh yểm trợ ở cánh trái thu hút Garnett đổi phòng, rồi chuyền cho Grant ở vòng ngoài. Người sau đối mặt với Billups bám sát không có cơ hội ra tay, bèn chuyền cho Quách Húc đang chạy đến vị trí 50 độ bên phải.
Trong tình huống bình thường, Quách Húc nên chuyền bóng cho O'Neal, nhưng hắn không đánh theo sự sắp xếp của huấn luyện viên, nhận bóng vòng ngoài rồi đứng thẳng người ném ba điểm ngay trước mặt Terrell. Terrell vốn dĩ không bật cao nổi, không ngờ Quách Húc lại cưỡng ép ra tay nên phản ứng chậm nửa nhịp, chỉ giơ tay gây nhiễu nhẹ.
Quách Húc ra tay lần đầu tiên đã ghi được quả ba điểm, 3-0.