Giờ Hợi, màn đêm đã bao trùm trong ngoài hoàng thành.
Tiểu hoàng đế Triệu đang ngồi ở điện bên phải của điện Thanh Hoa, chăm chú cúi đầu đọc sách. Trên giá đồng đặt trước mặt ngài, ngọn nến trắng toả sáng lung linh, không xa đó, mấy nội thị đang cung kính đứng chờ một bên.
Một lát sau, một người trong số đó cuối cùng không nhịn được bèn tiến lên nói: "Bệ hạ, đã quá giờ Hợi rồi..."
Triệu gật đầu, nhưng không đáp.
Từ nhỏ ngài đã hình thành thói quen, cho dù vào cung, làm hoàng đế, vẫn luôn cẩn ngôn thận hành.
Trước kia ở Thái học hay hiện tại ở điện Sùng Chính, các tiên sinh, thị giảng đều nói rằng, đọc to thành tiếng có thể giúp hiểu sâu hơn về câu chữ, thấu cảm rõ hơn ý tứ của tác giả. Nhưng mỗi khi không có tiên sinh ở bên, vì sợ tiếng động mình tạo ra sẽ gây chú ý, ngài vẫn vô thức chọn cách đọc thầm.
Ngoảnh đầu lại, ngài quả nhiên thấy Dương Thái hậu dẫn theo mấy người tùy tùng bước vào, vội vàng đứng dậy hành lễ, miệng gọi: "Mẫu hậu."
Dương Thái hậu bước đến gần, nói: "Ta vốn định chỉ lén đến nhìn một cái rồi thôi, ai ngờ đã trễ thế này rồi mà con vẫn chưa nghỉ ngơi."
Bà bận rộn cả một ngày, gương mặt vốn đã tiều tụy, giờ lại trút bỏ lớp trang điểm mới tới đây, trông càng lộ vẻ già nua. Thế nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng, tràn đầy sự quan tâm.
Triệu không khỏi cảm thấy áy náy, nhỏ giọng xin lỗi: "Nhi thần vốn muốn học thuộc bài văn tiên sinh giảng ban ngày, chỉ nghĩ trì hoãn một lát cũng không sao, không ngờ học xong thì đã trễ thế này."
Vừa nói, ngài vừa đẩy cuốn sách trên tay sang một bên.
Dương Thái hậu nhìn động tác của ngài, lúc này mới như trút được gánh nặng, nói: "Con khó khăn lắm mới nuôi được da thịt đầy đặn một chút, đang là lúc lớn, đêm ngủ ngon thì ban ngày mới có tinh thần."
Bà vừa nói, vừa dõi theo Triệu rửa mặt súc miệng, đợi ngài nằm xuống rồi mới rời khỏi điện.
Dương Thái hậu vừa về đến tẩm cung, chưa kịp ngồi vững, bên ngoài đã có một tiểu hoàng môn đi theo vào, chính là người vừa rồi nhắc nhở Triệu rằng đã muộn.
Người này hành lễ trước, rồi thuật lại những điều trông thấy trong ngày cho Dương Thái hậu nghe.
Lịch trình một ngày của Triệu chia làm ba phần, nếu không có đại triều hội, mỗi buổi sáng ngài sẽ nghe giảng ở điện Sùng Chính, sau khi nghỉ trưa một chút, trước tiên phải luyện cưỡi ngựa bắn cung, quyền thuật, thời gian còn lại thì tự mình sắp xếp.
Dù tuổi còn nhỏ nhưng ngài luôn rất tự giác, chưa bao giờ nghỉ ngơi nếu chưa hoàn thành bài vở tiên sinh giao, cũng không giống trẻ con cùng lứa thích chạy nhảy, ồn ào, rất ít khi khiến người khác phải lo lắng.
Hôm nay cũng vậy, Triệu sáng lên lớp, chiều luyện cưỡi ngựa bắn cung, tập quyền, sau khi về đến điện Thanh Hoa liền ở lì trước bàn đọc sách viết chữ, không làm việc gì khác.
Dương Thái hậu nghe xong, cảm thấy rất kỳ lạ, bèn hỏi: "Hôm nay là vị nào giảng bài ở điện Sùng Chính? Có phải tiên sinh giao quá nhiều bài tập hay không?"
Tiểu hoàng môn ngập ngừng một lát mới đáp: "Hôm nay nô tỳ hầu hạ ở bên cạnh, buổi sáng do Hoàng tướng công và Phạm Nghiêu Thần đại nhân cùng giảng dạy, mọi thứ như thường lệ, bài giảng không nhiều cũng không ít, không thấy bệ hạ gặp khó khăn gì, trong giờ học Phạm tướng công còn khen bệ hạ biết suy một ra ba, học rất nhanh!"
Đối với đứa con trai khó khăn lắm mới có được này, Dương Thái hậu vốn luôn nâng niu như ngọc quý trên tay, chỉ cần thấy ngài ho một tiếng, bà đã muốn bắt ngài nằm nghỉ ngơi vài ngày. Lúc này dù không thấy có vấn đề gì, nhưng bà vẫn không yên tâm, liền nói: "Ngươi lấy những cuốn sách bệ hạ đọc hôm nay tới đây cho ta xem."
Tiểu hoàng môn vội vàng lĩnh mệnh rời đi, chẳng bao lâu sau đã dẫn theo một người khác, cùng nhau bưng hai sọt sách đầy ắp vào điện.
Dương Thái hậu giật mình, nhặt mấy cuốn từ trong đó ra, chưa kịp nhìn tên sách đã hỏi: "Chỉ trong một buổi chiều, bệ hạ xem nhiều sách thế này sao?"
Sách trong hai chiếc sọt tre cộng lại cũng phải đến mấy chục cuốn, dù có "một mắt mười dòng" cũng không thể xem hết được.
Tiểu hoàng môn vội dâng chiếc khay còn lại trong tay lên, nói: "Bệ hạ không đọc kỹ, hình như đang tra cứu gì đó, cả một buổi chiều cũng chỉ chép được một trang giấy này."
Dương Thái hậu ngẩng đầu lên, cầm lấy tờ giấy trên khay, nhìn sơ qua thì thấy thật khó hiểu.
Chỉ thấy trên mặt giấy ghi chép phương pháp trồng trọt các loại nông sản, phía sau còn ghi nguồn gốc từ sách nào, trang bao nhiêu, nhìn vào chẳng có quy luật gì cả.
Bà lại cúi đầu nhìn, quả nhiên những cuốn đặt trong sọt, nếu không phải là "Nông kinh" thì chính là "Nông thư", "Hòa phổ", những loại sách về nông nghiệp này, còn có các bản tổng luận, phân luận do nông quan trong triều biên soạn.
Nhìn đống sách này, Dương Thái hậu thật không hiểu ra làm sao, nghĩ lại cuốn sách Triệu đang cầm trên tay lúc bà vào điện, liền hỏi: "Vừa rồi ta thấy bệ hạ đọc không phải là 'Mạnh Tử' sao?"
Tiểu hoàng môn đáp: "Bệ hạ gần đến giờ Hợi mới lấy 'Mạnh Tử' ra, lúc đó mới bắt đầu làm bài tập mà Phạm tướng công giao ban ngày."
Dương Thái hậu càng cảm thấy kỳ lạ hơn.
Hoàng Chiêu Lượng vốn chuyên giảng về sử, Phạm Nghiêu Thần lại giảng về "Mạnh Tử", vậy Triệu đang làm cái gì đây? Sao lại cứ "gây khó dễ" với mấy cuốn nông thư này? Bỏ bê bài vở đã đành, còn thức khuya đến tận đêm muộn không chịu ngủ.
Dù trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng trời đã về khuya, Dương Thái hậu cũng không tiện truy cứu thêm, bèn sai tiểu hoàng môn đặt tất cả mọi thứ về chỗ cũ, tạm thời ghi nhớ việc này rồi đi ngủ trước.
Cùng lúc đó, Triệu đã nằm trên giường nghỉ ngơi nghe thấy động tĩnh, bèn nhẹ nhàng ngồi dậy, cẩn thận vén một góc rèm nhìn về phía bàn sách không xa.
Tuy vào cung đã hơn nửa năm, ngài vẫn ở tại điện Thanh Hoa. Vì thiên điện không đủ rộng, ngài đặc biệt thỉnh cầu Dương Thái hậu đặt cho một bộ bàn ghế và giá sách ngay trong tẩm cung.
Nửa đêm, trong điện chỉ thắp một ngọn nến trắng cực nhỏ gần cửa ra vào, vừa vặn in bóng một người dài dằng dặc.
Đó là một hoàng môn đang đứng bên bàn, đang cẩn thận trả những cuốn sách và trang giấy trên tay về vị trí cũ.
Triệu đợi một lúc lâu, chờ cơ hội hoàng môn kia quay đầu lại để nhìn rõ mặt hắn, rồi mới nằm xuống trở lại, làm như không có chuyện gì xảy ra.
Hôm sau vừa bãi triều, Dương Thái hậu liền nhận được câu trả lời từ chỗ Thôi Dụng Thần.
"Là Cố quan nhân nói sao??"
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Dương Thái hậu, Thôi Dụng Thần đáp: "Đúng vậy, hôm trước Cố quan nhân giảng bài ở điện Sùng Chính, hỏi bệ hạ có biết trên đời có những loại lương cốc nào không, bệ hạ đáp 'Đạo, Lương, Thục, Mạch, Thử, Tắc'. Cố quan nhân liền bảo người hầu hạ bên cạnh lấy mấy loại này từ trong thiện phòng ra, hỏi xem có thể phân biệt từng loại lương cốc hay không."
Dương Thái hậu hỏi: "Vậy con ta..."
Thôi Dụng Thần ngập ngừng một lát rồi nói: "Bệ hạ tuy tuổi còn nhỏ, nhưng vẫn nhận ra được hai loại là Đạo và Lương."
Dương Thái hậu ngẫm nghĩ trong đầu, không khỏi thầm cảm thấy hổ thẹn.
Bà tuy lớn tuổi hơn, nhưng nếu bày mấy thứ đó ra trước mắt, hình như cũng chỉ nhận ra được hai loại Đạo và Lương mà thôi, chẳng hơn con trai là bao.