Đại tá Lê Hữu có một thói quen mà Quốc Vụ và những cán bộ dưới quyền ông đều biết rất rõ. Nếu đang nghe báo cáo, ông bỗng lôi chiếc điếu cày dưới gầm bàn và tra thuốc, hút một hơi thật dài thì có nghĩa là ông đang hài lòng. Động tác ấy được mọi người gọi đùa là “bén lửa”! Còn nếu như ông bỗng ngả người ra ghế nheo đôi mắt hóm hỉnh, nhưng nghiêm khắc nhìn thẳng vào người đang nói thì có nghĩa là kết quả đã ngược lại. Động tác ấy cũng được các cán bộ trẻ đặt cho một cái tên không kém ý nghĩa: “chiếu tướng”!
Trong buổi báo cáo về chuyến đi công tác ở biên giới của Quốc Vụ, có đến hai lần anh bị ông “chiếu tướng”. Điều đó là một bất ngờ, vì xưa nay, bao giờ Quốc Vụ cũng làm cho ông hài lòng vì phong cách làm việc sắc sảo, linh hoạt của anh.
Pha “chiếu tướng” thứ nhất là khi Quốc Vụ trình bày với đại tá về vụ án mạng mà anh đã tình cờ bắt gặp ở trại cải tạo X.
– Hử? Cái gì thế? – Đại tá ngả người ra ghế và chăm chú nhìn Quốc Vụ: – Tại sao anh lại dính dáng vào những chuyện đó?
Mặc dù vậy, Quốc Vụ vẫn báo cáo cặn kẽ về những tình tiết xảy ra xung quanh vụ án mạng, đặc biệt là chuyện về những chiếc khăn “mu-xoa”…
– Cũng lãng mạn đấy chứ! – Đại tá buông một câu nhận xét đầy ý nghĩa.
Riêng chuyện về gã trên xe có đôi mắt cùm cụp thì đại tá đặc biệt chú ý. Đó là điều mà Quốc Vụ không ngờ tới. Sau khi anh đã kể xong, ông hỏi ngay:
– Vậy hắn ta đâu rồi?
– Báo cáo… Hắn cũng cùng xuống một bến xe với tôi ở Hà Nội và sau đó biến mất… Quả là tôi cũng sơ ý quá!
– Thôi được! – Lê Hữu nói sau khi Quốc Vụ đã báo cáo hết: – Cậu có thể cho tôi nhận xét về những chuyện đó chứ?
– Báo cáo đồng chí! Tuy chưa có được những căn cứ thật cụ thể, nhưng tôi cảm thấy có một sợi dây nào đó trong những sự việc ấy.
Lê Hữu gật đầu. Ông trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi bỗng cúi xuống, vớ lấy chiếc điếu cày và tra thuốc, châm lửa hút một hơi thật sâu.
Lại một bất ngờ nữa: Hai lần “chiếu tướng”, nhưng sau đó vẫn có “bén lửa”!
Chiều mai, đúng một giờ cậu đến đây, chúng ta bàn tiếp nhé!
Lê Hữu vừa nói vừa nhanh nhẹn đứng dậy.