Lam Giang đã nhầm khi phỏng đoán như vậy.
Tất cả những kỷ niệm của một thời yêu nhau, giờ đây cứ bừng lên, thôi thúc mãnh liệt hơn bao giờ hết trong ánh mắt trầm tĩnh của Quốc Vụ. Khuôn mặt xinh đẹp ấy, hàng mi cong kiều diễm ấy đã trở thành nỗi nhớ dai dẳng trong anh. Trước khi bước chân đến đây, Quốc Vụ đã thức trọn đêm trăn trở, hình dung giây phút họ gặp lại. Không biết Lam Giang sẽ xử sự ra sao? Chắc chắn là cô sẽ bị bất ngờ. Nhưng rồi sau đó? Một sự vồn vã hay thờ ơ ghẻ lạnh? Anh đã chuẩn bị để đón nhận bất cứ điều gì. Nhưng thật oái oăm, cái điều mà anh không chờ đợi – Nói đúng hơn, cái điều mà anh ít nghĩ nhất đã tới. Chính vì vậy, anh trở nên lúng túng.
Thà Lam Giang cứ lạnh lùng. Thậm chí xua đuổi hay từ chối anh… Giá như vậy, anh còn dễ chịu đựng hơn nhiều. Nhưng ngay từ giây phút đầu tiên, khi ánh mắt sửng sốt vừa hiện ra bên cánh cửa, Quốc Vụ đã nhận ra rất rõ rằng: Họ đã sai lầm biết bao, khi cố ý tránh mặt nhau suốt ngần ấy năm trời.
Bởi vì, anh hiểu rằng: Lam Giang vẫn còn yêu anh! Nhưng anh đến đây không phải là để thanh minh, để vớt vát hay chắp nối điều gì. Anh đến đây vì một công việc quan trọng. Một công việc liên quan đến những tình tiết rắc rối của một vụ án phức tạp. Chiếc khăn bết máu có thêu tên Lam Giang, vẫn đang nóng bỏng trong túi anh. Đã có một kẻ giết người dùng chiếc khăn này để lau lưỡi dao tội ác của hắn! Kẻ đó là ai? Tại sao hắn lại có được chiếc khăn đó? – Anh cần phải biết những điều đó. Tội ác vẫn tồn tại và có thể nó sẽ còn làm chảy máu hoặc đang gây ra đổ máu ở một nơi nào đó. Anh và các đồng chí của anh phải bằng mọi cách ngăn chặn bàn tay đẫm máu đó.
Nhưng, mở đầu như thế nào đây? Cái điều tưởng như đơn giản ấy hóa ra khó khăn hơn anh nghĩ. Anh hiểu rằng Lam Giang đang chờ đợi ở anh một điều khác hẳn.
– Em còn nhớ vật này chứ? – Quốc Vụ hỏi lạc cả giọng và đưa ra chiếc mu-xoa thơm phức lấy từ trong túi áo ngực. Anh đặt chiếc khăn hầu như còn mới nguyên đó lên bàn và ngước mắt nhìn Lam Giang, chờ đợi.
Cô gái bất giác đưa hai tay ôm chặt. Kỷ vật xưa cũ của tình yêu, giống như một lời trách móc nhẹ nhàng mà chua chát. Vừa cố gắng để nước mắt không trào ra, cô vừa nói bằng một giọng đã bắt đầu thổn thức:
– Anh!… Những cái đã qua rồi… Xin anh đừng nhắc lại nữa!…
– Anh nhớ có hai chiếc khăn giống nhau như thế này. – Quốc Vụ nói và cố ghìm mình để khỏi run lên vì hồi hộp: – Còn một chiếc em đang giữ, bây giờ đâu rồi?
– Kìa. Anh Vụ! Em xin anh! – Lam Giang nói và bỗng bật khóc.
– Không. Anh hỏi thật đấy! Anh cần biết chiếc khăn ấy bây giờ ở đâu? Rất cần. Lam Giang ạ!…
“Một cơn ghen kỳ lạ hay một cơn giận dữ khủng khiếp?” – Lam Giang bất chợt nghĩ như vậy và lo lắng nhìn Quốc vụ:
– Anh làm sao thế? – Cô hỏi giọng hoảng hốt.
Quốc Vụ đang suy nghĩ căng thẳng. Anh hiểu rằng Lam Giang đã bắt đầu mất bình tĩnh. Cũng rất may là anh đã không đặt chiếc khăn thứ hai, nhàu nát và bết máu lên mặt bàn. Nhưng hình như anh đã tiến gần tới đích. Hãy cố gắng lên. Cố gắng một lần nữa. Chỉ cần một câu trả lời của Lam Giang, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn, sẽ làm cho anh và đồng đội đỡ tốn bao nhiêu công sức. Đây đang là một cơ hội và anh cần phải dấn tới nữa. – Quốc Vụ thầm nghĩ như vậy mà không hề ngờ rằng đó là một sai lầm của anh.
– Lam Giang. Em nói đi. Anh cần biết là…
Câu nói ấy bị cắt đứt đột ngột, vì Lam Giang bỗng đứng bật dậy. Cô thét lên bằng một giọng tuyệt vọng:
– Không! Anh không có quyền! Anh đi đi!