Sáng hôm sau, ông Thống đến thăm nhóm khảo sát và đem biếu họ một bó sắn củ. Vẻ lầm lỳ của mấy ngày trước đã được thay bằng một thái độ cởi mở hơn. Điều đó làm cho giáo sư Lâm Ninh rất vui và ông đề nghị ông Thống tiếp tục công việc dẫn đường cho nhóm khảo sát trong những ngày tới. Ông Thống vui vẻ nhận lời và đó là kết quả đầu tiên mà giáo sư đạt được trong chương trình làm việc của nhóm.
Việc quan trọng nhất là phải gặp cụ trưởng bản Thào Seo Páo. Ông Thống trở thành người liên lạc, đến gặp cụ trưởng bản nhắc lại lời đề nghị của giáo sư. Một lát sau, ông trở ra cho biết: Trong bản đang có lễ cúng ma. Phải sau ba ngày nữa các cán bộ địa chất mới được phép vào bản.
Trong những ngày chờ đợi, Văn Nhạc ngỏ ý muốn được đi thăm một vài địa điểm trong vùng Lủng Seo. Khi được biết yêu cầu đó, ông Thống sốt sắng đưa họ đến thăm một cảnh lạ của vùng này – Ao “Tiên”.
“Ông trời thương những người sống trên núi cao, nên đã cho một bầy tiên nữ trên cung đình xuống ở trong một cái ao nằm giữa những ngọn núi đá. Những nàng tiên ấy đêm thì ca hát, ban ngày lại biến thành những con cá vàng để làm vui con mắt. Không ai được bắt những con cá đó. Nếu có kẻ nào cả gan bắt thì cá sẽ tan ra thành nước. Ai ăn phải thứ nước đó sẽ phải chết trong một nỗi đau đớn khủng khiếp!…”.
Câu chuyện đó được ông Thống kể lại trên đường dẫn Văn Nhạc và Quốc Hưng đến thăm một cái ao – đúng hơn là một hồ nước sâu nằm giữa hai ngọn núi đá. Qua làn nước trong vắt, người đứng trên bờ có thể nhìn thấy những con cá to bằng bàn tay, với những màu sắc lạ lùng, đang ẩn hiện nhanh thoăn thoắt. Chỉ xuống mặt nước, ông Thống đăm chiêu nói:
– Cái ao này không bao giờ cạn đâu. Nó có nước ngầm mà. Nước của con suối Tả Cừ chảy đến vũng “Cây lim” thì chui xuống đất, rồi chảy vào đây. Có người đã đem quả bưởi thả xuống vũng “Cây lim”. Thả buổi chiều thì sáng mai đã thấy quả bưởi nổi lên ở đây rồi đấy…
– Vũng “Cây lim” cách đây có xa không bác? Quốc Hưng tò mò hỏi.
– Không xa đâu. Nhưng cách một quả núi. Đây, quả núi này đây.
Ông Thống chỉ một ngọn núi cao vút ngay sau lưng họ.
– Vậy còn suối Tả Cừ thì chảy từ đâu tới? Bác có biết không? – Hưng hỏi tiếp.
– Gọi là suối Tả Cừ vì nó chảy dưới chân đồi Tả Cừ mà. Ngọn đồi Tả Cừ ngày xưa có vua H’mông tên là Cháng Nhè Xính cùng với chín người vợ ở đó…
Cảm thấy trước rằng lại sắp được nghe một câu chuyện mới đầy hấp dẫn, Hưng xoay hẳn lại phía ông Thống:
– Bác kể chuyện vua Cháng Nhè Xính đi?
Ông Thống cúi mặt tránh cái nhìn chăm chú của Hưng. Ông im lặng nhìn xuống mặt nước đang lăn tăn gợn sóng rồi bỗng ngẩng lên:
– Ta đi về thôi!
Văn Nhạc ngầm đưa mắt ra hiệu cho Hưng đừng hỏi thêm điều gì nữa. Anh sợ có gì đó đã làm cho ông phật ý. Họ lặng lẽ bám theo các mô đá, lần ra con đường nhỏ. Ông Thống bỗng trở lại lầm lì thật khó hiểu. Văn Nhạc cảm thấy trong sự im lặng khác thường ấy có những điều là lạ đầy bí ẩn…